Chiếc bàn hạnh phúc; Hoa học trò số 1060; Hoa Học Trò Số Mới Nhất; Truyện ngắn Hoa Học Trò
Mấy năm sau ngày nội mất, ba tôi lên kế hoạch xây nhà mới. Má tôi nhắc phải mời bác Hai và cô út, ngồi lại cùng nhau, bàn bạc về những đồ đạc nội để lại. Bác Hai từ Nha Trang bay vô thành phố. Cô út sống ở Cali tranh thủ kỳ nghỉ cũng mang thằng nhóc Johnny về, trước tiên được sống trong ngôi nhà kỷ niệm, sau nữa là nhận mấy món kỷ vật từ người đã khuất.
Đã lâu lắm rồi ngôi nhà vưòn của nội mới đông vậy. Ngày nào cũng rôm rả như có tiệc. Má tôi bày biện rất nhiều món ngon lành cho bác Hai và cô út thưởng thức. Ba tôi dọn dẹp những căn phòng từ hồi xưa lơ xưa lắc đã từng là phòng riêng của bác Hai, của cô Út, bày biện mấy thứ đồ cũ tìm thấy trong kho, chẳng hạn như cái máy hát chạy đĩa than, chiếc đồng hồ lên dây thiều có kim giây là con gà mổ thóc... Mọi người nói rằng giống như đang mơ vậy. Một giấc mơ giữa đời thục, khi mà cùng lúc người ta ở trong hiện tại, vừa quay trở về với tuổi nhỏ đã xa rất xa.
Qua mấy bữa đầu còn hơi mệt vì lệch múi giờ, lúc đã quen rồi thì thằng nhóc em họ tôi bắt đầu bày trò quậy phá, làm ồn không lúc nào dứt.
Nó xách theo điện thoại, đựng gì lạ là chụp hình liền, đưa lên Twitter khoe với tụi bạn bên kia đại dương. Tôi cũng được ba má cho nới lỏng kỷ luật, dẫn thằng em họ leo lên nóc nhà, bám theo cây xoài, chuyền qua chạc ổi, rồi đu xuống hàng rào qua mấy nhánh sa pô chê. Có bữa trợt chân trên mảng rêu mái hiên, rớt bịch xuống sân, hai đứa la oai oái. Rồi tôi với Johnny kéo nhau ra con rạch nhỏ cuối xóm, thả dây câu chùm bắt cá rô, vớt cá lòng tong. Cá nhiều quá, tôi chui vô kho, kiếm được một cái chậu nặng ịch, khệ nệ bưng ra đựng cá. Lúc mang chậu về nhà, bác Hai bước ra coi, kều ba tôi và cô Út tới: "Cái chậu đồng này hồi xưa mấy anh em mình lần lượt được má bỏ vô tắm. Đứa nào ngồi không vừa chậu nữa thì coi như đã lớn. Nhớ không?" Các kỷ niệm lại được đánh thức. Có chuyện ngộ nghĩnh cười hoài không ngớt. Có chuyện thời kỳ khó khăn thiếu đói, buồn quá nên người lớn lén chùi nước mắt. Tôi tò mò nhìn ba, một giảng viên đại học. Nhìn lên bác Hai, người kinh doanh du lịch thành công. Rồi ngó qua cô út, một người mẹ lạc quan đặt vô nơi đâu cũng sống khoẻ. Thật khó tin khi nghĩ rằng cả ba đã từng nhỏ xíu, lại còn có lúc ngồi gọn lỏn trong cái chậu này nữa.
Ba má tôi kể với bác Hai và cô út kế hoạch xây nhà mới. Ngôi nhà đang sống hơn sáu chục năm tuổi đã xuống cấp. Mấy bên hàng xóm đều nâng nên cao, khu vườn thấp nên thường bị nước ngập khi triều cường. Ai cũng đồng ý rằng hiện tại phải được chăm chút tốt hơn, còn người đang sống cần được hưởng các tiện nghi hiện đại hơn. Đồ đặc nội để lại, những món nho nhỏ sẽ chia đều cho bác Hai, ba tôi và cô Út. Còn những thứ đồ gỗ cồng kềnh sẽ kêu người đến mua. Tới đây thì các bất đồng bắt đầu xảy ra. Bác Hai muốn giữ lại cái tủ bếp của chăng lưới, nói rằng đây chính là tủ trữ thức ăn hồi xưa của nội.
Út thì tiếc cái giường gỗ ván vì cô từng ngủ trên đó với nội những giấc trưa. Cả tôi cũng nhào vô, không thích chút nào nếu cây cầu thang xoắn ốc dẫn lên gác xép bị mang đi mất. Bàn bạc và thuyết phục mất hai ngày, mọi người mới đồng ý rằng, nếu cố chấp giữ lại các đồ vật theo mong muốn riêng, thì chẳng bao giờ có nhà mới. Chia tay thì ai cũng buồn, nhưng phải chấp nhận vậy.
Thế rồi tới món đồ cuối cùng. Đó là chiếc bàn gỗ. Hình dáng nó chẳng còn hợp thời, lại quá to lớn và nặng nề nên phải dẹp vô góc, trên đó chất những thứ đồ không còn xài tới. Bác Hai rà bàn tay trên mặt gỗ dày, chỉ vô một vết lẹm sâu, nói với ba tôi: "Hồi đó hai anh em mình kiếm được cái bào gỗ, mang ra thử nghiệm nên có cái dấu này!" Ba tôi nhìn rất lâu cái lỗ cháy sém: "Anh Hai nhớ lần tụi mình học bài khuya, làm đổ cây đèn dầu, lửa bung ngay giữa bàn làm ba má tưởng cháy nhà tới nơi không?" Trong lúc cô Út chỉ cho má tôi coi vết dao, vết trầy lúc học nấu nướng với bà nội, tôi lẳng lặng chui xuống gầm bàn. Trên chân bàn phía ngoài có nhiều vết khắc cách quãng. Lúc nội còn sống và tôi còn nhỏ, bà đã dùng chính cái chân bàn thẳng tắp đo coi tôi lớn chậm hay mau. Rồi nội nhổ mấy cái răng sữa cho tôi cũng bằng cách cột sợi dây nối chiếc răng vào cái chân bàn này. Chui ra ngoài, tôi nói luôn: "Giữ lại cái bàn này, nghen ba!" Đang suy tính băn khoăn, mọi người quay qua ngó tôi, cùng thốt lên: Thằng Tin nói đúng đó!"
Ngôi nhà mới đã xây xong trên nền ngôi nhà cũ. Có một gian mở ra khoảnh vườn sau dành để hóng mát và uống trà. Chiếc bàn gỗ lớn đặt trang trọng ngay chính giữa. Ai cũng nói ngồi quanh chiếc bàn, dù làm gì, cũng thấy tự dưng vui lên ghê lắm.
Cách đây một tuần, cô út gửi mail khoe chuyện học của Johnny. Thằng nhóc viết bài luận cuối năm được điểm A. Nó kể lại chuyến về thăm quê ngoại, đi càu cá, ăn trái ngọt ngay trên cây, rồi chuyện mọi người ở Việt Nam gắn bó với chiếc bàn cũ ra sao nữa. Cười mãi cô Út nói: "Ai ở đâu, làm gì, cũng đều nhớ về tuổi nhỏ của mình. Cám ơn anh chị Ba và Tin đã giữ lại chiếc bàn gỗ, góc kỷ niệm tuổi thơ hạnh phúc của tất cả mọi người."
Hoa Học Trò Số 1060
COMMENTS