Ký Ức Tháng Mười Một | Hoa Học Trò Số 1086; Hoa Học Trò Số 1086; Hoa Học Trò Số Mới Nhất
Tháng Mười Một là thời điểm trời chuyển mưa lạnh. Nhìn tháng Mười Một ấm áp vì đưa ta vào một mùa tri ân.
Mùa học trò tri ân thầy cô. Mùa của lòng biết ơn khai tâm khai trí. Chúng tôi
cùng về lại trường cũ, thăm lại thầy cô xưa.
Cuộc đời mỗi người không chỉ học và được học khi ngồi trên lớp. Khi ta lớn
lên, bước ra đời ta cũng được học, được trải nghiệm từ những lớp học cuộc đòi. Lớp học cuộc đời cho ta nhiều bài
học, và cũng thường kèm theo ít nhiều đớn đau. Người ta hay nói mà như "hăm
dọa" đám học trò là "mai kia rồi trường đời sẽ dạy cho nhiều bài học" hẳn là để ngụ ý cái đau đớn của lớp
học này. Đau đớn và trả giá. Nên trường đời không phải lúc nào cũng là mảnh ký ức dễ chịu với mỗi người.
Nhưng trường xưa lớp cũ thuở còn cắp
sách với hầu hết chúng ta, lại khác vô cùng. Đó luôn là không gian trong veo lạ
thường, cho dù sự thực có gian khó, ngây ngô đến đâu. Đó luôn là mảnh ký ức
tinh khiết lạ thường mà mỗi khi đưọc một lần quay trở lại, ta bỗng lại chính là
ta như thuở ban đầu trong trẻo. Đó là khoảng nước trong lặng như một tấm gương
soi, cho ta nhìn lại chính mình cho dù ta là đớn đau với trường đời sau đó bao nhiêu bận. Luôn là nụ cười. Luôn là
những bài học mới mẻ và xứng đáng. Luôn là hành trang đáng giá cho ta mang theo đến cùng trời cuối đất.
Là vì ở nơi đó là lớp học cho
ta nhiều thứ để lớn lên mà không phải trả giá như ngoài đời.
Là vì nơi đó ta được trải
nghiệm mà không phải chịu đớn đau. Là vì nơi đó ta được kết giao những tình bạn, tình huynh
đệ, nghĩa sư phụ đệ tử thật sự trong trẻo. Là vì nơi đó ta đưọc bao dung tha thứ cho mọi sự quẫy đạp đế
trưởng thành.
Giải thích về sức
mạnh sáng tạo của Thụy Điến, bà đại sứ Camilla Mellander nói đại ý vì trẻ em
nước tôi được khuyến khích để nói lên những suy nghĩ của mình, được thoải mái sáng tạo
và tư duy thoát khỏi khuôn khổ định sẵn. Sinh viên thì được khuyến khích trình bày các sáng kiến,
phát minh.
Khi đến Thụy Điển để tham gia một
khóa học, điều tôi ghim vào trí nhớ là một câu mà bà giáo nói thoáng qua trong
một chiều bão tuyết lạnh giá âm hơn hai mươi độ C: Dễ tha thứ bao giờ cũng tốt hơn là cho
phép.
Hôm qua được quay lại
soi mình trong mảnh kỷ ức trong như tấm gương soi, tôi chợt nhận ra mình đã học được rất nhiều
từ sự cho phép của thầy cô nhưng quả thực chỉ thật sự trưởng thành vì đã tự do
làm điều này điều nọ trong sự bao dụng tha thứ. Nào ai có thế cấp phép cho ai
được lớn lên. Người ta chỉ có thể lớn lên bằng những trải nghiệm thành công lẫn
thất bại trong sự khoan dung, tha thứ.
Chiều giá rét, nhìn
những nhóm học trò chạy xe mang hoa đến tặng thầy cô giáo trong mùa tri
ân, bỗng mong biết mấy cái tinh thần bao dung, tha thứ sẽ tràn ngập cùng những
chương trình, quyết sách đổi mới giáo dục nước mình. Đế cái tấm gương ký ức trường
lớp mãi mãi trong veo, cho lớp lớp các thế hệ học trò mỗi khi có dịp quay về soi
bóng lại thấy mình thêm bao nhiêu súc mạnh đế đi tới. Và quốc gia cũng có thêm nhiều
nguồn lực sáng tạo để vượt lên nhanh.

COMMENTS