Một Câu Chuyện Khác | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 111; Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn; Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất
Thành phố nhìn từ trên
cao xuống quả là có chút khác biệt. Tôi rút điện thoại ra chụp, thay đổi điểm
sáng liên tục để lựa được khuôn hình đẹp nhất. Trang dường nhữ chẳng chút bận
tâm. Cô ấy thẫn thờ nhìn đám nhà cao tầng ở phía xa xa, thi thoảng bỏ thêm miếng
khoai tây lắc vào miệng rồi uể oải nhai. Tôi vừa cất điện thoại vào túi vừa đưa
ra lời đề nghị Trang luôn thích mê.
"Thêm một que kem
nữa nhé? Tớ sẽ chạy xuống mua!"
Tôi dợm đứng lên và chỉ
cần tối đa năm giây để chạy tới cửa dẫn xuống tiệm thức ăn nhanh đang khuyến
mãi kem tươi ở tầng dưới. Thế nhưng, Trang đã kịp chớp lấy năm giây ngắn ngủi
đó để đưa ra một cái lắc đầu. Chúng tôi tự ngầm hiểu với nhau: Trang chẳng cần
một hũ kem nào hết, điều cô ấy muốn là sự có mặt của anh Hoàng - trưởng nhóm và
là huấn luyện viên - thầy dạy nhảy của chúng tôi mà thôi...
Từ bé đến lớn tôi đều học
ở các lớp mà đa số là con trai nên Trang là bạn gái thân nhất mà tôi có. Tính
cách của cô ấy khá đơn giản: yêu - ghét rõ ràng. Ghét ai là chẳng
bao giờ lại gần nói chuyện, thích ai đó là mắt môi lúc nào cũng toe toét cười
khi gặp người ta. Mãi đến hôm vừa rồi, tôi mới phát hiện ra thêm một dấu hiệu
nữa: Nếu Trang thích thích người nào đó, nhất định cô ấy sẽ tìm mọi cách tiếp
cận để rồi sau đó sầu muộn
vì người ta không để ý đến mình như cách mình mong muốn. Nguời ta ở đây chính là anh Hoàng.
vì người ta không để ý đến mình như cách mình mong muốn. Nguời ta ở đây chính là anh Hoàng.
Tôi không biết nhũng cô
gái khác phức tạp ra sao, nhưng Trang, từ sau thời điểm từ "thú tội"
với chính mình về tình cảm đơn phương cô ấy dành cho anh Hoàng, đã chuyển từ
chế độ "cài đặt đơn giản" sang chế đô "cài đặt nâng cao" và
hoàn toàn phức tạp đến mức tôi phải đầu hàng và tạm cất đi tước hiệu "đứa
bạn thân và hiểu Trang nhất trong tất cả những đứa bạn thân”. Đúng thế! Không
biết đến bao giờ tôi mới hiểu được tâm trạng "một người là cả thế
giới" của Trang? Không biết đến bao giờ tôi mới hiểu được sự tự ti đột
nhiên tìm đến với Trang khi cô ấy nhận ra đã cảm nắng anh Hoàng.
Anh Hoàng là trưởng nhóm,
theo tụi con gái nhận xét là "vô cùng đẹp trai và dễ mến" còn theo
tụi con trai chúng tôi là "đỉnh cao nhảy múa". Tựu trung lai thì bạn
biết đấy, một người hội tụ hai điểm như thế trở thành đối tượng hướng tới của
các cô gái cũng là môt điều hết súc bình thường thôi. Điểm duy nhất không bình
thường nằm ở chỗ tình cảm Trang dành cho anh Hoàng bỗng chốc kéo theo một trời
tự ti không nên xuất hiện ở một người như cô ấy.
“Là do tớ nhảy không đẹp
đúng không?”
"Hay tại tớ không xinh, ăn mặc không cá tính?"
“Có phải tớ thường xuyên quên động tác khiến anh Hoàng không hài lòng?"
Tất cả những lời tự vấn đó của Trang thường kết thúc bằng câu hỏi "Tại sao anh Hoàng không chịu để ý tới tớ nhỉ?"
"Anh Hoàng chỉ là một lựa chọn. Cậu còn rất nhiều lụa chọn khác cơ mà..." - Tối ngập ngừng mãi mới dám đưa ra vế sau - “Tớ đây chẳng hạn!"
"Hay tại tớ không xinh, ăn mặc không cá tính?"
“Có phải tớ thường xuyên quên động tác khiến anh Hoàng không hài lòng?"
Tất cả những lời tự vấn đó của Trang thường kết thúc bằng câu hỏi "Tại sao anh Hoàng không chịu để ý tới tớ nhỉ?"
"Anh Hoàng chỉ là một lựa chọn. Cậu còn rất nhiều lụa chọn khác cơ mà..." - Tối ngập ngừng mãi mới dám đưa ra vế sau - “Tớ đây chẳng hạn!"
Không rõ là đáng vui hay
đáng buồn nhưng Trang dường như hoàn toàn không nghe thấy những điều tôi vừa lí
nhí nói. Cô ấy choàng dây đeo túi xách qua vai rồi đúng dậy, nói một câu không
hẳn liên quan.
“Nhưng có vẻ như anh Hoàng không thích tớ như cách tớ thích anh ấy!"
Tôi đứng dậy sau cô ấy, tự lẩm bẩm với chính minh "Điều đó có quá quan trọng không?". Chỉ thế thôi, rồi lại lặng lẽ bước sau cô ấy. Dáng Trang lầm lũi bước đi nom mới buồn làm sao?
“Nhưng có vẻ như anh Hoàng không thích tớ như cách tớ thích anh ấy!"
Tôi đứng dậy sau cô ấy, tự lẩm bẩm với chính minh "Điều đó có quá quan trọng không?". Chỉ thế thôi, rồi lại lặng lẽ bước sau cô ấy. Dáng Trang lầm lũi bước đi nom mới buồn làm sao?
Kì thực, nỗi buồn và một chút lo lắng của Trang không phải không có lý do. Nó bắt nguồn từ việc nhóm nhảy của chúng tôi có thêm một thành viên mới: An. An là thí sinh trong một cuộc thi nhảy. Anh Hoàng đã chủ động liên hệ và mời An gia nhập nhóm khi thấy cô ấy bị loại ở vòng thi đấu của Top 10.
An không có xe đạp nên
thường chạy xe buýt đến gần phòng tập. Anh Hoàng thường ke giờ cẩn thận để trên
đường từ nhà đến phòng tập có thể ghé bến xe buýt đón mà không để An phải đợi.
Với tất cả chúng tôi, anh Hoàng lúc nào cũng nhiệt tình và tốt bụng như thế.
Nhưng Trang dường như không nghĩ vậy. Cô ấy nhạy cảm đến mức ngay lập tức cho
rằng anh Hoàng thích An. Chưa biết khả năng đó có thực sự xảy ra hay không, chỉ
biết ở thời điểm hiện tại Trang đã lo sốt vó và thi thoảng lại "loạn cào
cào" đến mức quên toàn bộ bài nhảy...
Thường đãng trí quên béng
nhiều thứ quan trọng như thế nhưng có rất nhiều thứ phức tạp, loằng ngoằng và
không cần thiết thì Trang lại thuộc lòng rất nhanh và nhớ rất lâu. Như là chuyện
anh Hoàng thích màu này, thích nhảy nhất điệu kia, bla và bla. Ngày sinh nhật anh
Hoàng, cô ấy nằng nặc nhờ tôi chở qua tiệm để đặt bánh rồi đi mua quà để tặng
anh Hoàng. Misfit Wearables - chiếc máy đo mức độ vận động cơ thể từ những hoạt
động phức tạp như tập nhảy, chơi thể thao... đến những hoạt động đơn giản như
đi bộ hay thậm chí”, đi ngủ - đã ngốn nguyên tiền lương làm thêm của cả hai
chúng tôi trong một tháng. Nhắc đến chuyện tiền bạc trong tình huống này rõ
ràng cực kỳ ngớ ngẩn, thậm chí Trang chắc chắn sẽ cho rằng tôi khùng nữa. Nhưng
mà... Có nhất thiết phảỉ “đầu tư" như thế không?
"Không phải là “đầu tư"! Cậu rõ là chẳng hiểu gì cả! Đó là tấm lòng! Tớ biết anh ấy thích những thiết bị công nghệ số, và tớ biết chiếc máy đó sẽ mang lại quá trời tác dụng cực hay cho anh ấy. Đó là tấm lòng, là tấm lòng ấy!" - Trang tha thiết nhấn mạnh - “Xì! Cậu cứ thích một người đi là sẽ hiểu liền hà!"
Tôi thở hắt ra. Đâu phải
tôi chưa từng thích một người. Người đó từng ngẫu hứng nhắn tin rủ tôi đạp xe
khoảng 100 cây số trong hai ngày cuối tuần, giữa đường hai đứa sẽ xin ngủ nhờ
nhà dân ở đâu đó. Mạo hiểm như thế, tôi cũng gật đầu. Sau này, người ta rủ, hai
đứa đầu tư tiền để kinh doanh hoa nhân ngày 20/10 đi. Không một chút kinh
nghiệm trong tay, nhưng tôi cũng gật. Trước những gợi ý của Trang tôi chưa bao
giờ nề hà hay đắn đo tiếc nuối thời gian hay tiền bạc...
“Cậu còn khùng hơn cả
Trang nữa đó, Nam ạ!“ - An cuời và đưa ra lời nhận xét thẳng thắn. Cùng tham gia
đội nhảy nên An đã ngay tập tức gật đầu, không chút do dự khi tôi rủ cô ấy đi
xem buổi tập luyện của một nhóm nhảy đến từ Nhật Bản, chuẩn bị cho show diễn
chính thức lần đầu tiên của nhóm ở Việt Nam. Chúng tôi kiếm chỗ đứng khá xa sân
khấu, vừa tựa vào tường rào, vừa theo dõi các bước nhảy và vừa nói chuyện. Để cầu
đến sự giúp đỡ của cô ấy, tôi quyết định thành thật tất cả những gì đang diễn
ra.
"Ừ, tớ biết, nhưng tớ có thể nhờ cậu chuyện này được không An?"
"Cậu cứ nói đi!" - An quay đầu sang chờ đợi.
"Tớ không biết cậu có thích anh Hoàng không, nhưng tớ đoán cậu cũng lờ mờ cảm nhận được anh Hoàng đang cảm nắng cậu. Thế nên, cậu có thể tạo khoảng cách với anh Hoàng và tạo cơ hội để anh Hoàng chú ý tới Trang hơn được không?" - Tôi không biết bằng cách nào mình đã có đủ dũng cảm để nói ra những lời đó. Tự đặt mình vào vị trí của An, tôi biết cô ấy hẳn đã muốn đứng dậy và tặng tôi nguyên một cú đấm trời giáng vào chính giữa mặt. Thế nhưng, tất cả những gì cô ấy làm chỉ là hỏi tôi.
"Cậu thực sự thích Trang nhiều đến như thế hả Nam?”
Ba ngày sau đó, chúng tôi chính thức bắt đầu kế hoạch ghép đôi cho anh Hoàng và Trang. Hóa ra, mọi chuyên không khó như tôi tuởng tượng. Sau một hồi phân tích thì tôi và An đều thống nhất rằng độ cảm nắng của anh Hoàng với An đang ở mức rất nhẹ, nghĩa là hoàn toàn có thể lung lay và biến mất một cách dễ dàng. Nhiệm vụ của chúng tôi là tạo ra những sự tượng phản giữa tính cách của An và những điều anh Hoàng kỳ vọng. Như là anh Họàng thích người chăm chỉ, An bỗng lười biếng tập luyện đến mức ai cũng phải cáu. Anh Hoàng kỳ vọng vào những người có đam mê và chí hướng rõ ràng trong khi đôi lúc An hay kể những câu chuyện không đầu không cuối và hoàn toàn không có một kế hoạch nào cho tương lai. Một cách cố ý, cuộc sống của An xuất hiện như một đống lộn xộn - trái ngược với ấn tượng ban đầu – khiến anh Hoàng không còn chú tâm đến nhiều như trước. Những lúc cả nhóm cùng đi chơi, tôi cũng nháy mắt để An nhảy lên xe tôi còn Trang đi cùng xe với anh Hoàng. Nhìn hai người tíu tít trò chuyện, tôi và An bắt đầu nhẩm tính để đo lường... hiệu quả chiến dịch. An cao và gầy. Thi thoảng, nếu cô ấy ngừng nói,chuyện, tôi phải quay đầu nhìn lại để chắc chắn cô ấy không bị gió thổi bay. Những lúc nhìn thấy nụ cười của cô ấy, tôi nghĩ mình thật ích kỷ. Tôi chưa bao giờ thực sự để ý tới ý kiến của An. Quanh đi quẩn lại, tôi chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để Trang thôi không buồn chán và thở dài tối ngày chuyện anh Hoàng không để ý đến cô ấy. Dần dần, Trang bận rộn hơn với việc nhắn tin cho anh Hoàng, bận rộn đến mức không có thời gian đi ăn kem tươi và ngắm thành phố cùng tôi từ trên cao như dạo trước. Ngồi sau xe tôi, An vin nhẹ vào áo tôi rồi đột nhiên lên tiếng, rất nhỏ thôi.
“Đừng buồn!"
Một tháng sau đó, anh Hoàng và Trang chính thức hẹn hò lần đầu tiên. Đó có thể được xem là thành công và là mục tiêu của chiến dịch tôi và An cùng cố gắng thực hiện. Thế nhưng, đến lúc mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch" tôi lại cảm thấy buồn đến mức không nói lên lời. An nhắn tin rủ.
"Đi lạc không?"
Lời đề nghị khá kì lạ, nhưng tôi gật đầu. Một đống thời gian rảnh và tâm trạng hỗn loạn cần được xử lý. Ở một mình rõ ràng không phải một giải pháp tốt trong tình huống này. Chúng tôi đạp xe tới công viên ở trung tâm thành phố, ngồi uống cà phê bệt dưới những tán lá mướt xanh rồi mang điện thoại sang bên phía trung tâm thương mại đứng chụp ảnh tự sướng như hai đứa trẻ. Mỗi bước chân của An đều rất nhẹ nhàng như thể cô ấy đang nhảy một điệu du dương, bay bổng nào đó. Lúc chúng tôi đang đi bộ ra bãi gửi xe, cô ấy đột nhiên đi lên phía trước rồi quay người lại, bước lùi và hỏi tôi.
"Ừ, tớ biết, nhưng tớ có thể nhờ cậu chuyện này được không An?"
"Cậu cứ nói đi!" - An quay đầu sang chờ đợi.
"Tớ không biết cậu có thích anh Hoàng không, nhưng tớ đoán cậu cũng lờ mờ cảm nhận được anh Hoàng đang cảm nắng cậu. Thế nên, cậu có thể tạo khoảng cách với anh Hoàng và tạo cơ hội để anh Hoàng chú ý tới Trang hơn được không?" - Tôi không biết bằng cách nào mình đã có đủ dũng cảm để nói ra những lời đó. Tự đặt mình vào vị trí của An, tôi biết cô ấy hẳn đã muốn đứng dậy và tặng tôi nguyên một cú đấm trời giáng vào chính giữa mặt. Thế nhưng, tất cả những gì cô ấy làm chỉ là hỏi tôi.
"Cậu thực sự thích Trang nhiều đến như thế hả Nam?”
Ba ngày sau đó, chúng tôi chính thức bắt đầu kế hoạch ghép đôi cho anh Hoàng và Trang. Hóa ra, mọi chuyên không khó như tôi tuởng tượng. Sau một hồi phân tích thì tôi và An đều thống nhất rằng độ cảm nắng của anh Hoàng với An đang ở mức rất nhẹ, nghĩa là hoàn toàn có thể lung lay và biến mất một cách dễ dàng. Nhiệm vụ của chúng tôi là tạo ra những sự tượng phản giữa tính cách của An và những điều anh Hoàng kỳ vọng. Như là anh Họàng thích người chăm chỉ, An bỗng lười biếng tập luyện đến mức ai cũng phải cáu. Anh Hoàng kỳ vọng vào những người có đam mê và chí hướng rõ ràng trong khi đôi lúc An hay kể những câu chuyện không đầu không cuối và hoàn toàn không có một kế hoạch nào cho tương lai. Một cách cố ý, cuộc sống của An xuất hiện như một đống lộn xộn - trái ngược với ấn tượng ban đầu – khiến anh Hoàng không còn chú tâm đến nhiều như trước. Những lúc cả nhóm cùng đi chơi, tôi cũng nháy mắt để An nhảy lên xe tôi còn Trang đi cùng xe với anh Hoàng. Nhìn hai người tíu tít trò chuyện, tôi và An bắt đầu nhẩm tính để đo lường... hiệu quả chiến dịch. An cao và gầy. Thi thoảng, nếu cô ấy ngừng nói,chuyện, tôi phải quay đầu nhìn lại để chắc chắn cô ấy không bị gió thổi bay. Những lúc nhìn thấy nụ cười của cô ấy, tôi nghĩ mình thật ích kỷ. Tôi chưa bao giờ thực sự để ý tới ý kiến của An. Quanh đi quẩn lại, tôi chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để Trang thôi không buồn chán và thở dài tối ngày chuyện anh Hoàng không để ý đến cô ấy. Dần dần, Trang bận rộn hơn với việc nhắn tin cho anh Hoàng, bận rộn đến mức không có thời gian đi ăn kem tươi và ngắm thành phố cùng tôi từ trên cao như dạo trước. Ngồi sau xe tôi, An vin nhẹ vào áo tôi rồi đột nhiên lên tiếng, rất nhỏ thôi.
“Đừng buồn!"
Một tháng sau đó, anh Hoàng và Trang chính thức hẹn hò lần đầu tiên. Đó có thể được xem là thành công và là mục tiêu của chiến dịch tôi và An cùng cố gắng thực hiện. Thế nhưng, đến lúc mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch" tôi lại cảm thấy buồn đến mức không nói lên lời. An nhắn tin rủ.
"Đi lạc không?"
Lời đề nghị khá kì lạ, nhưng tôi gật đầu. Một đống thời gian rảnh và tâm trạng hỗn loạn cần được xử lý. Ở một mình rõ ràng không phải một giải pháp tốt trong tình huống này. Chúng tôi đạp xe tới công viên ở trung tâm thành phố, ngồi uống cà phê bệt dưới những tán lá mướt xanh rồi mang điện thoại sang bên phía trung tâm thương mại đứng chụp ảnh tự sướng như hai đứa trẻ. Mỗi bước chân của An đều rất nhẹ nhàng như thể cô ấy đang nhảy một điệu du dương, bay bổng nào đó. Lúc chúng tôi đang đi bộ ra bãi gửi xe, cô ấy đột nhiên đi lên phía trước rồi quay người lại, bước lùi và hỏi tôi.
"Này, biết tại sao
tớ đồng ý gia nhập nhóm nhảy của tụi mình không?"
Tôi lắc đầu. Anh Hoàng dễ mến? Nhóm nhảy chuyên nghiệp?
"Vì tớ đã luôn muốn được cùng cậu nhảy một điệu mà! Từ rất lâu rồi!"
An kể cô ấy gặp tôi lần đầu tiên trong lớp Sinh hoạt Công Dân đầu khóa ở trường. Cô ấy ngồi cạnh và thấy đôi chân tôi không ngừng cử động như thể đang tập nhảy trong khi tay vẫn cứ hí hoáy ghi chép. An đã hỏi tôi "Không thấy chán hả?", và câu trả lời của tôi khi đó là "Chỉ cần làm những điều cậu thích, cậu sẽ không bao giờ thấy chán cả!“. Tôi hoàn toàn không nhớ chút nào về buổi gặp gỡ và trò chuyện ngắn ngủi đó. Nhưng An đã ghi nhớ rất rõ và đó là động lục để cô ấy theo đuổi đam mê nhảy múa của mình, rồi quyết định gia nhập vào nhóm nhảy khi biết tôi cũng là một thành viên ở đó...
Tôi lắc đầu. Anh Hoàng dễ mến? Nhóm nhảy chuyên nghiệp?
"Vì tớ đã luôn muốn được cùng cậu nhảy một điệu mà! Từ rất lâu rồi!"
An kể cô ấy gặp tôi lần đầu tiên trong lớp Sinh hoạt Công Dân đầu khóa ở trường. Cô ấy ngồi cạnh và thấy đôi chân tôi không ngừng cử động như thể đang tập nhảy trong khi tay vẫn cứ hí hoáy ghi chép. An đã hỏi tôi "Không thấy chán hả?", và câu trả lời của tôi khi đó là "Chỉ cần làm những điều cậu thích, cậu sẽ không bao giờ thấy chán cả!“. Tôi hoàn toàn không nhớ chút nào về buổi gặp gỡ và trò chuyện ngắn ngủi đó. Nhưng An đã ghi nhớ rất rõ và đó là động lục để cô ấy theo đuổi đam mê nhảy múa của mình, rồi quyết định gia nhập vào nhóm nhảy khi biết tôi cũng là một thành viên ở đó...
Nói tới đây, một chiếc xe
đạp đột nhiên lao ra từ bãi gửi xe. Tôi giật mình, vội vã kéo An lại để tránh
bị tông bởi cô ấy đang đi ngược và chẳng chú ý tới những chiếc xe ở phía sau
một chút nào... Hai bàn tay chúng tôi chạm nhau, câu nói của An đột nhiên vẳng
lại "Vì tớ đã luôn muốn được cùng cậu nhảy một điệu mà! Từ rất lâu
rồi!"
Và đó là lúc, một câu chuyện khác chính thúc bắt đầu...
Và đó là lúc, một câu chuyện khác chính thúc bắt đầu...
DUNG KEIL
COMMENTS