Bài Luận Từ Trái Tim ; Hoa Học Trò Số 1102; Truyện Ngắn Hoa Học Trò; Hoa Học Trò Số Mới Nhất; Bài Luận; Trái Tim
Năm lớp 11, trong chương trình trao đổi giáo dục, một trường
trung học
ở Canada sẽ nhận 10 học sinh từ trường tôi sang bên đó với các
học bổng hấp dẫn. Tiêu chuẩn để nộp đơn tham dự
chương trình học bổng mọi người trong lớp tôi đều thuộc lòng. Trong số những ứng cử viên, tên tôi luôn được nhắc đến đầu tiên. Thầy chủ nhiệm dành cho tôi niềm tin đặc biệt. Tôi cũng rất tự tin. Tiếng Anh mọi người giỏi đều như nhau nên không tính tới, ưu thế của tôi chính là bảng thành tích học tập ấn tượng. Ngoài điểm số các môn rất cao, tôi còn giành được hai huy chương, một vàng một bạc cho môn Hoá, trong hai kỳ thi Olympic học sinh giỏi toàn thành. Ở bàn tuyển chọn tại Ban giám hiệu, hồ sơ của tôi lọt vào nhóm 15 hồ sơ tốt nhất và chờ sau Tết đại diện trường bên Canada sang phỏng vấn chốt lại danh sách mà thôi.
chương trình học bổng mọi người trong lớp tôi đều thuộc lòng. Trong số những ứng cử viên, tên tôi luôn được nhắc đến đầu tiên. Thầy chủ nhiệm dành cho tôi niềm tin đặc biệt. Tôi cũng rất tự tin. Tiếng Anh mọi người giỏi đều như nhau nên không tính tới, ưu thế của tôi chính là bảng thành tích học tập ấn tượng. Ngoài điểm số các môn rất cao, tôi còn giành được hai huy chương, một vàng một bạc cho môn Hoá, trong hai kỳ thi Olympic học sinh giỏi toàn thành. Ở bàn tuyển chọn tại Ban giám hiệu, hồ sơ của tôi lọt vào nhóm 15 hồ sơ tốt nhất và chờ sau Tết đại diện trường bên Canada sang phỏng vấn chốt lại danh sách mà thôi.
Buổi phỏng vấn diễn ra tại phòng thầy Hiệu phó. Có bạn được giữ
lại hỏi rất lâu. Có bạn chưa đầy năm phút đã quay trở ra. Không ai biết chắc
mình có được chọn hay bị loại.
Tôi ở nhóm được phỏng vấn sau cùng. Bước vào và cất lời chào,
tôi nhận ngay nụ cưòi đầy thiện cảm của cả ba thầy cô. Các câu hỏi lần lượt
xoay quanh chuyện phương pháp học tập của cá nhân tôi, dự định nghề nghiệp
tương lai, lý do tôi lại say mê ngành Hoá Sinh, tôi nghĩ gì về việc học sinh
phải đi học thêm. Các câu hỏi này tôi đều có câu trả lời dễ dàng vì ở nhà tôi
đã suy nghĩ trước. Ngay cả các câu hỏi của cô giáo duy nhất trong nhóm, hỏi về
thú vui giải trí vào thời gian rảnh rỗi, tôi cũng làm cho cô hài lòng gật đầu
vì giải thích rõ vì sao mình thích nghe nhạc buổi sáng và vì sao thích đọc
truyện khoa học chứ không phải các loại sách khác. Lúc tôi tin cuộc phỏng vấn đã
kết thúc, thầy mặc áo thun thể thao, người từ đầu chỉ gật gù lắng nghe, bỗng
muốn biết thêm các hoạt động ngoại khoá mà tôi từng thực hiện. Tôi chỉ kể được
một vài hoạt động do lớp và trường tổ chúc. "Bạn đứng ra thực hiện hay bạn
tham gia chương trình có sẵn?" Thầy nhấn mạnh. Tôi trả lời thành thật:
"Em chỉ tham gia mà thôi!" Thầy gật đầu, cám ơn nhưng không mỉm cười
nữa. Câu hỏi cuối thường là câu hỏi quyết định. Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Đúng như linh cảm, tôi không có tên trong danh sách 10 học sinh
lên đường vào học kỳ mùa Thu. Tôi rất thất vọng, nhưng tôi không để nỗi buồn
kéo dài. Thầy chủ nhiệm nhắc tôi vẫn còn nhiều cơ hội giành học bổng từ nhiều
trường khác, nhất là ở khối 12. Có một lần thất bại cũng là kinh nghiệm giá trị
để tôi biết mình còn thiếu hụt điều gì và cần phải làm gì.
Suốt mùa Hè năm đó, tôi và nhóm bạn thân cùng nhau tổ chức hoạt
động quyên góp sách và đồ chơi tặng các em nhỏ bên xóm trọ lao động, đến các
nhà mở nấu ăn, tắm rửa cho các em bé bị dị tật, thiết kế và thực hiện đêm văn
nghệ ở trường gây quỹ học bổng cho các em học sinh sắp vào lớp 10. Tất cả các
hoạt động đó tôi đều chụp hình để lưu làm hồ sơ. Các bạn trong lớp cũng có một
mùa Hè giống như tôi vậy. Ai cũng biết rõ dù xin học bổng hay muốn nộp đơn
thành công vào các trường đại học tốt, ngoài điểm số tiếng Anh đạt chuẩn, ngoài
thành tích học tập ở trường và năng khiếu cá nhân, còn phải liệt kê được các
hoạt động xã hội. Ai cũng cảm thấy áp lực, thế nhưng nhìn tấm gương anh chị lớp
trước thành công và nghĩ đến cuộc cạnh tranh sắp tới rồi, mọi người đều cố gắng
hết sức.
Giữa học kỳ một của lớp 12, tôi lại có tên trong danh sách đề
xuất nhận học bổng. Nhưng lần này không phải phỏng vấn kiểm tra trực tiếp mà
trường bên đó đề nghị các ứng viên hãy viết bài luận tiếng Anh
về một hoạt động thiện nguyện ấn tượng nhất mình đã tham gia trong một năm gần
đây. Cách thể hiện và độ dài tuỳ ý. Các bạn cùng thi với tôi rất hào hứng. Có
bạn đã theo công ty của bố mẹ đi xây cầu ở vùng sâu. Có bạn lên tận Tây Nguyên
tặng quà cho trẻ em ở đó. So với các câu chuyện ấn tượng như vậy, những gì tôi
đã làm được thật bình thường. Bỗng nhiên tôi cảm thấy hụt hẫng, chẳng có cảm
hứng gì để viết cả.
Gần đến ngày nộp bài, thầy chủ nhiệm hỏi tôi bài luận đã làm đến
đâu. Tôi nói hết với thầy suy nghĩ của mình. Thầy cũng đồng ý một bài luận viết
theo kiểu liệt kê gượng gạo sẽ gây khó chịu không kém một bài viết khoa trương.
Tôi khẽ dạ, càng thêm nản. Thầy bỗng hỏi: "Đợt cuối Hè, chương chương
trình văn nghệ mà các em tổ chúc, thầy nhớ lúc ca sĩ khách mời chưa tới, em có
lên hát chữa cháy. Bài hát hay lắm, ấn tượng hơn cả mấy phần biểu diễn chuyên
nghiệp. Thầy với mọi người ở dưới coi rất xúc động. Sao em không viết về giây
phút lên hát ca khúc đó?"
Tôi đã viết bài luận tiếng Anh về bài hát chữa cháy trong đêm
nhạc gây quỹ như gợi ý của thầy chủ nhiệm. Đúng là có một phép màu. Khi viết
trong tôi cảm xúc trào dâng giống y như lúc tôi lên hát. Mục tiêu tìm học bổng
không quan trọng nữa. Trước mắt tôi hiện lên hình ảnh những gương mặt thầy cô
và bạn bè mỉm cười trìu mến trong đêm nhạc, rồi tiếng hò reo khi cả nhóm đếm số
tiền thu được vượt mức đề ra, rồi niềm vui khi số tiền ấy được thầy hiệu phó
công bố trong ngày khai giảng và trao tặng cho các em học sinh lớp 10 hoàn cảnh
khó khăn nhưng đậu điểm cao vào trường... Tất cả được viết một mạch không gặp
chút khó khăn nào.
Tôi đã có tên trong danh sách nhận học bổng du học. Thầy chủ
nhiệm và các bạn rất vui. Tôi cũng vui, tất nhiên rồi. Nhưng có một điều khiến
tôi nhớ mãi, đó là phát hiện khi mình làm một việc gì đó bằng cả trái tim, kể
lại nó bằng cảm xúc chân thật, tôi sẽ được lắng nghe và chia sẻ trọn vẹn.
Minh Thảo
COMMENTS