$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Giây phút này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 119

Giây phút này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 119; Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số nhất; Dung Keil;


Ở  gần ga tàu trung tâm thành phố, đọan ngã tư có chiếc bảng điện khổng lồ, đang có rất nhiều người đang tụ tập, hệt như một cuộc biểu tình nho nhỏ. Tôi chưa bao giờ hứng thú với những vụ này, nên cứ thế một mạch đi thẳng.

"Giúp em một tay!" – Vật gì đó vừa xuất hiện và chạm nhẹ vào vai trái của tôi. Tôi dừng lại, hơi quay người sang. Chủ nhân của hành động kì quái và bất lịch sự đó không có ý ngẩng đầu lên. Một tay giữ chiếc máy tính bảng, ngón tay trỏ của bàn tay còn lại không ngừng xoay tít trên màn hình. Cô nàng đang chơi một thể loại game nào đó mà tất cả những gì người chơi cần làm là... xoay xoay chiếc quạt trên màn hình. Chắc đến khi nó hoạt động quá công suất và... "cảm tử' -"Nhanh nào! Xoay cánh quạt giúp em!"


Cô gái hất hàm về phía tôi mà không hề ngẩng một lên. Thế cơ đấy. Tôi ngó vào. Còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì cô nàng dí ngay chiếc máy tính bảng vào người tôi và ra lệnh.

"Nhanh! Tiếp tục xoay cánh quạt cho em!”

Tôi cuống đến mức chỉ biết răm rắp nghe lệnh. Trên màn hình, chiếc cánh quạt xoay như chong chóng. Cô gái lạ mặt chăm chăm ngó vào màn hình, không quên giục tôi xoay nhanh hơn nữa.

"Yeah! Thành công rồi!" - Cô nàng reo lên và giật phắt chiếc máy tính bảng khỏi tay tôi – Được hai chiếc kem. Đi ãn cùng em chứ?"

Dám cá trên đời chẳng tìm được mấy thằng con trai có bản mặt tồ hơn tôi khi ấy. Ngốc nghếch đến mức lẽo đẽo đi theo sau cô bé lạ mặt vào cửa hàng ăn nhanh gần đó mà không hề đặt câu hỏi tại sao.

"Kem miễn phí mà! Hì hì!" - Tôi đề nghị trả tiền thì cô bé từ chối. Bé nhân viên thu ngân nhìn tôi cười tủm tỉm rồi nhanh ý trao cho tôi tờ rơi về chương trình khuyến mãi nhân dịp nhà hàng mới ra sản phẩm mới: Kem ốc quế Sundae Cone.

Bạn có thể tải ứng dụng Sundae Cone về điện thoại và chơi trò chơi trên ứng dụng đó.

"Đơn giản lắm! Anh chi cần xoay xoay chiếc quạt liên tục để chiếc kem không bị tan chảy vì quá nóng thôi!" - Cô bé vừa nói vừa cắn miếng kem, khiến lớp kem màu vani dính trên mũi, nom như một cô mèo.

"Que kem nào?" - Tôi nhớ như in những chi tiết trên màn hình của game ban nãy. Không hề nhìn thấy chiếc kem nào.
"Kia kìa!"

Tôi nhìn theo hướng tay cô bé chỉ. Ở tấm bảng điện to đùng ngay bên kia đường, nơi tôi đi ngang mỗi ngày nhưng chẳng bao giờ để ý tới, là hình ảnh chiếc kem ốc quế Sundae Cone cỡ bự hoàn toàn không có dấu hiệu tan chảy.

'Tất cả những người ngoài đó đều đang... quạt quạt để kem không bị chảy sao?” - Tôi ấp úng. Trò này thật sự không bình thường chút nào.

"Không chỉ những người ở đó mà tất cả những người đang ngồi đây nữa chứ! Nếu anh quay đủ số vòng nhất định và góp phần giữ chiếc kem không bị chảy, anh sẽ nhận được phần thưởng là một kem Sundae Cone miễn phí đấy!"

"Sao lúc nãy em lại nhờ anh chơi tiếp để có được hai suất kem trong khi em chỉ ăn có một?" - Đã đến lúc tôi cần trở về trạng thái tỉnh táo thường ngày.

“Tại tự nhiên em thích ăn kem cùng anh!“ -Cô bé nhún vai. Và trạng thái vừa được thiết lập, ngay lập tức bị đẩy về con số.

“Nhưng mà tại sao?" - Những cuộc gặp gỡ như thế này chỉ xuất hiện trong mơ thôi đúng không? Tôi tự hỏi chính mình – “À mà thôi, điều đó cũng chẳng quan trọng. Nói anh nghe, em tên gì? Từ đâu tới?“

"Không đến từ vì sao đâu anh ơi!" - Cô bé ôm bụng cười khiến tôi có cảm giác mình quê không để đâu cho hết - "Em không phải người ở đây, nhưng sẽ ở trong thành phố này vài ngày trước khi tới một nơi rất xa và không bao giờ trở lại nữa!"

"Em sẽ đi đâu và tại sao không trở lại nữa?" "Anh quả là rất tò mò đấy!“ - Cô bé xốc ba lô lên vai rồi đứng dậy ra hiệu cho tôi ám chỉ đã đến lúc nói lời tạm biệt - “Em tên Đan. Chừng đó thông tin là đủ rồi nhỉ? Vừa rồi, anh đang bận đi đâu đúng không?"

"Điều đó cũng chẳng quan trọng!" - Tôi không hề nhận ra mình đang lặp lại chính mình – “Trong thành phố này, em đặc biệt muốn đến địa điểm nào đó không?"

"Nơi nào đó yên tĩnh để em có thể học bài!" Kết quá là chúng tôi đã ở lì trong thư viện cả buổi chiều thứ Sáu. Em rút từ ba lô giáo trình tiếng Pháp và ngồi cần mẫn làm bài tập chọn đáp án đúng. Tôi thì ngồi xử lý đống lý thuyết khó nhằn của môn kinh tế vĩ mô. Chưa được nửa tiếng, đầu tôi bắt đầu mòng mòng. Đan không phải người ở đây và chỉ ở trong thành phố này một thời gian ngắn. Nghĩa là cô ấy đến đây để du lịch? Một người khách du lịch liệu có mang bài tập theo và kiếm một góc thư viện để... xài nửa ngày thứ Sáu như thế này không?

"Anh!" - Cô bé có cách gọi tôi ngọt như mía lùi vậy. Khó mà tin được chúng tôi mới chỉ quen nhau chưa đầy ba tiếng trước đó - “Ngôi vous và tu trong tiếng Pháp khác nhau như thế nào?"

"Ơ...“ - Tôi giả vờ mắc cạn. Ơn Giời, tôi là dân chuyên Pháp trong suốt ba năm cấp Ba, mãi đến khi vào Đại học mới chuyển sang học tiếng Anh cho được lòng thiên hạ - "Vous được dùng đối với những người thuộc hàng bề trên như ông bà, bố mẹ...; rồi cả những người lớn tuổi hay ít tuổi mà em chưa quen thân nữa... Tu thì sử dụng cho bạn bè, anh chị em trong nhà, những người thân thích, về cơ bản, vous là cách xưng hô xã giao, còn tu là cách xưng hô thân mật!"

“Thế em với anh mà nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp thì chúng ta dùng vous hay tu”

Bên cạnh nước mắt, tôi tin tụi con gái còn sở hữu một quyền năng khác có thể làm khổ tụi con trai. Đó chính là đặt những câu hỏi mà đưa ra một câu trử lời hợp lý còn khó hơn cả việc bắc thang lên hỏi ông Giời.

***

Sáng thứ Bảy, chúng tôi hẹn nhau ở bến tàu gần trung tâm thương mại Ibis rồi đi ăn cơm gà ở cửa hàng ngon nhất thị trấn. Đan ăn như mèo, xíu xíu đã kêu no bụng. Nghe tôi dọa không ăn hết sẽ phải trả thêm tiền, cô bé đột nhiên khựng lại, môi run run và mắt thì ọng nước. Khi đó, bất giác tôi thấy Đan rất đáng yêu.

“Anh đùa mà! Haha!" - Tôi cố cười lớn để giấu đi cơn bối rối trong lòng mình.

"Em cũng đùa mà!” - Đan lắc đầu, cười toét miệng. Nhưng hành động đó không thể rũ sạch trong tâm trí tôi hình ảnh gương mặt non nớt ban nãy.

Đoàn tàu một chiều ngày cuối tuần đột nhiên vắng vẻ. Tôi bất chợt nổi hứng hát một đoạn nhạc cũ kĩ. Đan nhăn mặt quay sang.

“Em đã làm gì nên tội mà anh tra tấn em dữ dằn thế này hả?“ - Rồi cô bé bụm miệng cười trước kiểu hát "như đấm vào mặt" (nguyên văn từ ngữ mà hội bọn dành tặng tôi) của tôi.

"Lát em phải trả tiền anh đó! Anh làm em cưòi, nhờ thế em đã có thêm vài năm tuổi thọ!”

"Xùy xùy!" - Cô bé ngồi thẳng người, môi vẫn vẽ một nụ cười - "Không dưng anh bắt em phải chịu đựng cuộc đời này thêm vài năm nữa thì có!"

Đó rõ ràng là một câu văn đa nghĩa. Và khi tôi còn chưa kịp hiểu ra tầng tầng lớp lớp ý nghĩa ẩn sau câu nói ấy thì Đan đã lôi từ ba lô ra một cuốn sách để đọc. Cuốn "Hoàng tử bé". Bản tiếng Pháp.

Cô bé chiều qua còn hỏi tôi cách phân biệt hai ngôi vous và tu giờ đã có thể đọc thành thạo cuốn sách này rồi sao? Trông Đan hoàn toàn không có vẻ gì như đang gỉa vờ hiểu hoặc... đang nhăn nhó trước những từ ngữ không hiểu cả.

“Anh đọc chưa? Người ta bảo đọc xong cuốn này, chúng ta sẽ hiểu được tại sao trong hàng tỷ người như nhau mà chúng ta lại thấy một người vô cùng đặc biệt ấy! Thế mà em đọc đi đọc lại vẫn chẳng hiểu chút nào!“

“Vì em không phải là hoàng tử bé mà là một cô công chúa nhỏ!” - Tôi trêu chọc. Đan hơi xị mặt, rồi cứ thế lặng im hồi lâu.

"Em có nhiều bạn ở đây không?" - Cũng không nhớ tại sao trong đầu tôi đột nhiên nảy ra thắc mắc đó. Phải chăng vì dáng vẻ có chút cô đơn của Đan.

“Có! Nhưng em thích đi chơi cùng anh!“

“Tại sao?"

“Tại anh tò mò nhưng không hỏi nhiều!"

Cô gái mà bạn cảm thấy rất thú vị vừa nói rằng cô ấy thích đi cùng bạn vì bạn không đặt quá nhiều câu hỏi. Thế thì điều tốt nhất mà bạn nên làm vào lúc này chẳng phải là giấu nhẹm tất cả những câu hỏi của bạn đi hay sao?
***

Chúng tôi đi chơi, đi ăn cùng nhau trong suốt hai ngày cuối tuần. Tôi vẫn chưa biết Đan sẽ ở trong thành phố bao lâu và chúng tôi còn có thể đi chung một chuyến tàu, chung một đoạn đường được bao ngày nữa. Đan không thích ai đó tò mò quá nhiều về cuộc sống của cô ấy. Tôi đành học cách không mong đợi nhiều, thậm chí không nghĩ tới ngày mai, chỉ chăm chăm những chuyện đang diễn ra ở hiện tại. Ở cạnh Đan, tôi không có đủ thời gian để buồn phiền lo nghĩ liệu rằng ngày mai tôi có thể gặp cô ấy nữa không, ở cạnh Đan, tôi thấy mình luôn bận rộn thấy cô ấy cười, và thấy tim mình cười.

“Trời, chứ anh nghĩ anh đẹp trai lắm nên Đan mới kêu anh chơi giúp trò làm mát kem hôm trưóc hả?" - Đan ôm bụng cười. Và tôi lại tiếp tục quê không để đâu cho hết.

"Hôm đó, Đan chỉ khều đại thôi. Ai ngờ trúng ngay anh chàng hay tưởng bở cứ nghĩ mình đẹp trai nhất quá đất chứ. Haha!"

Tôi ngậm ngùi "biết thân biết phận".

Lúc hai đứa vừa đặt chân đến ngã tư gần bến tàu trung tâm thành phố, Đan lại tiếp tục lôi máy tính bảng ra để tham gia chương trình khuyến mãi nhận kem. Không phải ngày nghỉ nên người đi qua đi lại khu này cũng thưa vắng hơn. Chiếc kem trên bảng điện tử khổng lồ tuy không tan chảy nhưng cũng không được "chỉn chu" như phiên bản của hôm trước nữa.

Đan không rủ tôi chơi cùng, chỉ chăm chăm xoáy chiếc quạt để tạo đủ độ lạnh cho kem.

“Trước lúc đó, em có đi ngang một gian hàng quần áo trong một trung tâm thương mại. Trên mản tường kính, người ta có gắn dòng chữ "When was the last time you did something for the first time?”. Em đã nghĩ lâu lắm rồi em không thử điều gì đó mới, trong khi quỹ thời gian của em cũng chẳng còn nhiều nữa. Thế là em quyết định kiếm một người bạn mới. Chuyện sau đó như thế nào thì anh biết rồi đấy..."

Đan là cô gái đầu tiên chủ động bắt chuyện với tôi theo cách cực kỳ tự nhiên và lạ lùng.

Đan là cô gái đầu tiên rủ tôi ăn kem cùng khi mà hai đứa còn chưa biết tên nhau.

Đan là cô gái đầu tiên tôi đi chơi cùng khi mà chưa biết mối quan hệ của hai đứa là vous hay tu?

Đan là cô gái đầu tiên tôi muốn dẫn đi khắp nơi, để chỉ cho Đan thấy mọi ngóc ngách của thành phố nơi tôi sinh ra và lớn lên.

Đan là cô gái đầu tiên khiến tôi từ bỏ mong muốn kiểm soát tương lai để dồn toàn bộ sự tập trung cho những phút giây ở hiện tại.

Đan là cô gái đầu tiên tôi quan tâm nhiều đến mức không dám bày tỏ sự quan tâm của mình.

Chỉ sợ sự quan tâm và những câu hỏi của mình sẽ khiến cô ấy sợ hãi và biến mất.

***

Tôi đã không nghĩ Đan sẽ đồng ý. Vậy mà cô ấy đã đến. Buổi ra mắt sản phẩm mới của công ty nơi tôi làm thêm. Sẽ có nhiều chú mascot mặc trang phục được thiết kế dựa trên mẫu thiết kế sản phẩm mới xuất hiện tại nhiều điểm khác nhau trong khắp thành phố. Thiết bị cảm ứng và tiếp nhận âm thanh sẽ được gắn ở bụng của các chú mascot để tiếp cận và lưu giữ lại những chia sẻ của người đi đường.

Câu hỏỉ được các chú mascot đặt ra cho mọi người là "Bạn thấy cuộc sống của bạn hiện tại như thế nào?". Hệ thống tiếp nhận âm thanh sẽ chuyển các chia sẻ bằng giọng nói của người đi đường thành các đoạn văn bản ngắn và chúng sẽ được truyền trực tiếp đến các tấm bảng điện khổng lồ đặt ở nhiều nơi trong thành phố. Số còn lại sẽ được đăng tải trên mạng xã hội của sản phẩm mới ra.

Đan vỗ nhẹ vai tôi cho biết cô ấy đã đến. Nhưng do quá bận chạy sự kiện, tôi đã không kịp để ý Đan về lúc nào. Buổi tối, tôi không thấy cô ấy nhắn tin hẹn ngày mai gặp ở đâu đó như những ngày trước nữa. Trong lòng tôi thoáng chút bất an, nhưng tôi quyết định chờ.

Vừa hay, mạng xã hội của công ty đang tải một đoạn chia sẻ của khách hàng.

"Công chúa nhỏ rất yêu quý hành tinh của mình, nhưng công chúa nhỏ cũng muốn đến thăm những hành tinh khác nữa. Anh hứa với công chúa nhỏ, là anh sẽ luôn hạnh phúc, được không?"

Từng có lúc tôi mường tượng ra viễn cảnh này. Viễn cảnh về một ngày nào đó, vì một lý do nào đó, Đan sẽ biến mất mãi mãi khỏi cuộc sống của tôi. Tôi sẽ không đặt câu hỏi; và sẽ giữ cho trái tim mình thôi mắc mắc.

Không chỉ bởi Đan nói muốn ở cạnh tôi bởi tôi tò mò nhưng không hỏi quá nhiều.

Mà bởi, sẽ có lúc, bọn yêu người nào đó đến mức chỉ riêng ý nghĩ người ấy từng xuất hiện trong cuộc sống của bạn thôi cũng đủ khiến bạn hạnh phúc và quên hết mọi buồn đau bạn có thể gặp phải trong đời...



Dung Keil

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Giây phút này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 119
Giây phút này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 119
Giây phút này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 119; Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số nhất; Dung Keil;
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj3f4lQaSc5PTlT0P6DfKSfMhad9J4tDja8zY_Z0oYDt02Uoq1EYSIthkX-ZwZBTmkoPp77QQkUnPmfU4uMuGLjOdwLmemp9IpRgwR9IIsidfWo-qgqaHx66AmPdO33krJxuOQWC_qji8gH/s400/Gi%25C3%25A2y+ph%25C3%25BAt+n%25C3%25A0y++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+119.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj3f4lQaSc5PTlT0P6DfKSfMhad9J4tDja8zY_Z0oYDt02Uoq1EYSIthkX-ZwZBTmkoPp77QQkUnPmfU4uMuGLjOdwLmemp9IpRgwR9IIsidfWo-qgqaHx66AmPdO33krJxuOQWC_qji8gH/s72-c/Gi%25C3%25A2y+ph%25C3%25BAt+n%25C3%25A0y++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+119.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2015/12/giay-phut-nay-tra-sua-cho-tam-hon-so-119.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2015/12/giay-phut-nay-tra-sua-cho-tam-hon-so-119.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy