Mùa nắm tay, Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 123; Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số mới nhất; Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn
Bọn mình biết làm gì với nỗi buồn của bọn mình đây?
Ngoài những ngón tay gầy sự hư hao cứ thế đan đầy
Ngoài tuổi trẻ đang dần oải mục khô như một nhánh cây
Bọn mình đã bất lực nhìn niềm vui rụm từng ngày.
Bốn dòng thơ nhỏ xíu, ghi giữa tờ giấy nhắn màu vàng, nét chữ nghiêng, cứng cáp, hẳn là của một cô gái nhỏ dịu dàng, kẹp ở trang 26 quyển sách Hóa lớp 10. Q bật cười, chủ nhân mấy dòng thơ này chắc là sáng tác trong hoàn cảnh lấy sách làm gối kê đầu, rồi tiện tay nhét luôn vào trong. Q đọc lại lần nữa, mấy câu thơ được viết bằng bút kim nhủ xanh, đặt dưới nắng con chữ như đang nhảy múa, chạy vòng quanh, chẳng buồn nhiều như nội dung, hay do Q cảm thấy vậy. Kết thúc không có dấu chấm, Q phấn khích với suy luận của mình, một là bài thơ đang viết dở, hai là chủ nhân muốn lơ lửng như thế.
Q có tên trong danh sách đội tuyển học sinh giỏi Hóa, niềm vui đến cùng trách nhiệm, Q phải đọc lại sách giáo khoa lớp 10, 11. Mà mẹ Q vội quá, đem cho ngưòi ta hết, thành ra Q phải vào thư viện mượn sách, không ngờ phát hiện ra điều lý thú vậy. Q cất tờ giấy nhắn đó vào cuốn sổ tay sọc ca rô, coi như thuộc quyền sở hữu của mình, vật mà không đề tên thì xem là vô chủ. Tuy nghĩ thế cho yên tâm nhưng Q cũng tò mò về chủ nhân của nó lắm, rốt cuộc chẳng có manh mối gì nên thôi. Trong lớp ôn thi Q không quen ai cả, vả lại toàn là con trai, thành ra Q hơi cô đơn. Hôm ấy là cái ngày xui xẻo nhất thường một năm có tận vài ngày gọi là xui xẻo nhất, nhưng không có ngày xui xẻo nào bằng ngày xui xẻo này, nếu có chắc ở thì tương lai. Sáng bảy giờ thi thử đề học sinh giỏi, đi trễ, nhầm phòng, một mô típ quen thuộc và tiếp tục bằng phép liệt kê, làm bài không tốt, quên khóa cửa bị mẹ mắng, nấu cơm quên cắm điện. Bình thườn, Q không hậu đậu vậy, do P hết.
P có số báo danh trước Q hai số, tức là hai đứa cùng số lẻ, thi chung bàn. Hồi đó, Q không quen P, ôn thi chung phòng nhưng đứa đầu dãy đứa cuối dãy, mấy khi nói chuyện với nhau câu nào. Tự dưng, hôm ấy ngồi bên cạnh, còn nhờ xem chung bảng tuần hòan, cảm giác cứ kì kì. P có những ngón tay gầy, cầm viết lệch ba mươi độ, hay gõ đầu viết lúc suy nghĩ hay vô thức nhịp chân. Mấy cái này, sau đó Q mới để ý Q không biết xếp P vào điều xui xẻo hay may mắn nữa, vì ngày hôm ấy thật kì lạ. Những ngày tiếp theo, Q có một điểm nhìn khác ngoài cái bảng xanh đen trong phòng ôn thi, P thích ngồi cạnh cửa sổ dù chiều mát hay trưa nắng. Mái đầu P đổ nâu dưới cái nắng ươn ướt của mùa Đông, vai hơi chếch về phía trưóc và run nhẹ khi cười, P cười không đẹp lắm, đổi lại lúc P tập trung, hàng mi không chớp khiến P như trở thành một bức phù điêu ngàn năm trưng bày ở bảo tàng mỹ thuật, đẹp tinh xảo.
Giải lao, khi Q còn tha thẩn ghi mấy dòng lảm nhảm ở trên vào cuốn sổ sọc ca rô, thì P mang kem đến bắt chuyện, cảm ơn vì cho xem chung bảng tuần hoàn, vậy thôi mà bọn kia cứ ghép cặp hai đứa. Q phản ứng mạnh, la tụi bạn, còn P im ru, thản nhiên như không có gì. Vài tuần sau, bọn kia chán, đổi đối tượng trêu ghẹo mới, Q hơi tiếc, lòng trách sao bọn kia không kéo dài trò chơi lâu một chút.
Tháng Ba về nhanh, Q bước vào kì thi quan trọng, cũng là lúc kết thúc những ngày nhìn P từ một góc. Cái gì thành thói quen rồi thì khó bỏ. Thi xong Q lại đổ sự tập trung vào kì thi tốt nghiệp, mười hai là năm của các kì thi, thi liên miên. Thất bại đầu tiên đến với Q khi Q đang ăn dở bữa cơm, có thông báo kết quả học sinh giỏi quốc gia, Q rớt, chén cơm tự dưng khó nuốt. Nỗi buồn đôi khi thành hình rất vô duyên, lại đến trong những ngày còn non, cứ thế ở lại hoài. Thất bại khiến Q buồn bã, ở tuổi này khát khao được chứng minh bản thân còn cao nhưng Q chưa thật sự hiểu về giá trị con người, học vấn cũng chỉ là một con đường trong rất nhiều con đường đến cùng một đích. Mấy ngày Q buồn, hay đọc lại quyển sổ sọc ca rô, nhận tin nhắn của P cũng không làm Q khá hơn; ngược lại, nhen nhóm trong lòng Q sự tự ti, P đậu giải Nhất, thảnh thơi chờ ngày nhập học đại học làm sao hiểu được cảm giác của Q.
Q ngồi ở trạm xe buýt thơ thẩn ngắm chò nâu nhảy múa, bản ba lê câm lặng, cuôi cùng cũng phải chạm đất rồi nằm im lại đó. Đúng lúc đó, P bước tới nhưng không thấy Q ngồi trong nóc trạm, P đứng yên quay lưng về phía Q. P đeo tai nghe, nhịp chân theo nốt nhạc, nghiêng mái đầu nâu ra nắng, kiểu bình thản đó lại khiến tim Q rộn ràng. Q chưa kịp cất tiếng gọi, từ đâu có một cô bé đi tới, giật tai nghe của P rồi tự nhiên cười nói, P cũng cười đáp trả. Đâu biết cách nhau vài bưóc, Q đã thấy cả một đại dương khỏang cách.
Những ngày ôn thi đại học là những ngày cô đơn nhất, tự thấy mình tách ra khỏi đám đông, Q ít nhiều cảm thấy sự thay đổi trở mình sau đôi mắt. Thi xong đại học, Q mới có thể lấy lại tinh thần, dường như khoảng thời gian u ám trước đã lấy trọn sự hoạt bát của một cô bé hay cười. Đôi khi Q lật giở quyển sổ sọc ca rô, đọc lại hết bốn câu thơ, rồi trong lòng lợi buồn rầu, không biết tại thấm ý người viết hay tại thấy chính mình in vô đó.
Q gặp lại P là ở chỗ khu A trường đại học, hai đứa cách nhau ba chiếc xe, bất ngờ. Nhìn P, Q quên hết mấy ký ức cỏn con ngày cũ, sờ lên ngực cứ thấy run nhẹ. Đó giờ Q chưa từng nghĩ P ảnh hưởng mình nhiều như vây. P nay cao lên một chút, tóc cũng cắt cao, không bồng bềnh như hồi trước, P cười, Q có chút ngẩn ngơ. Hai đứa nói chuyện, lại mấy chuyện tầm phào, nhưng Q thích. Có khi Q còn mong vậy hoài, ích kỷ chuyện hai đứa. Nhưng còn chữ "nhưng" chen ngang, Q đành chấp nhận thực tại, không nên thân thiết với P nhiều quá, mắc công tim đau. Mấy lần thấy lưng P trong nhà xe, nghĩ tới chuyện hai đứa cùng trưòng, vui vui, rồi thì giấu nhẹm đi, chưa hề dám gọi to tên P.
Không biết chữ duyên viết ngược hay là trò trêu đùa, Q với P học chung lớp Thể dục, kiểu đăng kí tín chỉ tự do, Q không lường trước được. Mà Q học tệ nhất là Thể dục, còn nhảy qua xà nữa chứ, thiệt làm khó chân ngắn này quá. Sắp thi mà Q mãi vẫn chưa qua mức 5 điểm, Q xin thầy cho ở lại tập thêm sau buổi học cùng lời hứa tự dọn dẹp và vệ sinh, P cũng ở lại. Ngại không gì bằng, Q cứ im re cả buổi, P tận tình chỉ Q, còn mặt Q thứ điều đỏ hơn đèn giao thông, trong bụng thì rộn cả tiếng còi xe. Thôi Q vứt hết nghĩ ngợi, vứt hết lo lắng, nói thích P cho rồi.
Nhưng nghĩ là vậy mà miệng Q có dán keo, là loại keo con voi 502 nên nhất quyết không nói thích P. Về nhà, Q mở cuốn sổ tay sọc ca rô, lật mặt sau tờ giấy nhắn màu vàng viết tiếp bốn câu thơ kia, kiểu học tính can đảm của trẻ con, thấy viết ra sẽ khiến mình mạnh mẽ hơn. Viết như vầy:
Bọn mình biết làm gì với nỗi buồn của bọn mình đây?
Hay cất vào chậu cây rồi mỗi ngày tưới nước thật đầy
Hay phơi khô dưới Mặt Trời rồi làm núi bằng bóng cây
Tuổi trẻ của bọn mình không nên phí thế này
Vì mấy nỗi buồn
Con con.
Thơ gì kỳ, nhưng nghĩ sao viết vậy, thơ của Q viết sao kệ Q. Những ngày tháng này, Q biết mình may mắn, nỗi buồn có to lớn, rồi cũng hết, huống hồ Q chưa qua hai mươi còn hàng chục ngày cho nỗi buồn tha hồ làm phiền. Quan trọng hơn cả, niềm vuỉ là thứ cần giữ lại.
Thích một người là niềm vui.
Tháng Mười, P chạy song song bên Q, sau nhảy cao là đến điền kinh, mặt Q tái xanh nhưng nhất quyết không than thở. Mắt P nhìn thẳng về phía trước, về đích sau Q năm mười vòng, nữ năm vòng chứ không phải tại Q chạy nhanh hơn. Rốt cuộc, vẫn là Q luôn nhìn về phía đó, cũng buồn, nhưng kệ, cứ thích. Ngày hôm sau, Q bị cảm, tinh thần xẹp lép như bong bóng bị thủng lỗ chỗ, ngồi ù lì trên ghế đá, di di lá bàng rụng trong tay. P đi ngang, trùm áo khoác lên đầu, lẩm bẩm mấy câu, ấm áp như mơ.
- P này, không sợ bạn gái hiểu lầm sao?
- Bạn gái nào?
- Thì người yêu P đấy.
- P làm gì có người yêu. Ha ha.
Chắc mơ thiệt rồi, Q nhéo má mình mấy cái, rõ đau. Có tiếng giục trong lòng Q, nói đi, nói thích người ta đi. Q vẫn ngồi im ru.
Mùa Đông mà bán tủ lạnh, chắc lời to, vậỵ mà mùa Đông phí lắm, đem rãi khắp nơi khiến cơn cảm lạnh của Q qua một tuần vẫn chưa khỏi. Người cứ lờ đờ, bởi đầu học kỳ mới có vẻ không được suôn sẻ, đối mặt với môn Triết học thiểu não, Q còn được tiếp oxi, trời ơi. Nhắc phát oxi của Q xuất hiện liền, P bước vào lớp, đi thẳng đến chỗ Q. Lại học cùng cơ đấy, có khi nào tất cả môn chung đều được học cùng P không, thích chết, P toàn ngủ, còn lấy sách của Q kê đầu, người gì tự nhiên, mái tóc nâu cứ xòa ra bàn, đôi khi chạm phải Q bối rối vô cùng. Được ba buổi, tự dưng P biến mất, như nước bốc hơi, buồn P gì đâu.
Hôm ấy, xe buýt đến muộn làm Q sốt cả ruột, đứng lên ngồi xuống, vô tình Q thấy P đằng xa, dáng vẻ đang chờ đợi ai đó, thỉnh thoảng xoa tay vì lạnh, rồi người đó xuất hiện, là cô bé bữa trước, P sửa lại khóa kéo áo khoác cho cô bé, hối cô bé lên xe. Hai người đi xa rồi Q vẫn chết lặng, chuyến xe buýt cần đi cũng đã chạy qua ít phút. Tình cảnh bây giờ thật làm Q nhớ năm đó, nỗi buồn của Q có duyên với trạm chờ xe buýt, chắc từ đây về sau ghét luôn mấy cái trạm này mất. Có cơn mưa rào ùa ngang
lòng Q lạnh ngắt. Tờ giấy nhắn màu vàng trong cuốn sổ tay sọc ca rô cũng biến mất, như bóng lưng P trong buổi trưa hôm nay. Q ngồi thần thừ, Q buồn không, Q tiếc.
Tình cảm của Q gãy rồi.
Trước Giáng sinh mấy hôm, P xuất hiện lại trong lớp Triết học, Q cố ý ngồi cạnh bạn khác, mong sớm đá P ra khỏi đầu. Phải đanh đá lên, mới giết được mấy lời thì thầm trong bụng, nhưng đâu phải lỗi của P, kệ chứ. Tóc P không còn nâu nữa, lấp lánh đỏ, sóng sánh như rượu vang hay loại hoa quả dầm miền ôn đới, thật sự rất thu hút. Thôi thì tạm biệt P- tóc-nâu.
Cuối giờ, trong lúc Q dọn dẹp sách vở định chuồn thì bị P tóm được, công cốc. P xòe ra tờ giấy nhắn màu vàng quen thuộc.
- Trả Q này.
Đôi mắt Q giận dữ, như phim thì sẽ thêm hiệu ứng chuyển màu đỏ và background phun lửa đằng sau. Q nhận tờ giấy, cúi đầu đi thẳng, tờ giấy ướt đẫm trong tay Q. P chạy với theo.
- Q giận à?
- Không.
- Rõ ràng là giận.
- Để tớ yên, làm ơn.
P đứng lại, không bước thêm nữa, rồi quay đầu, hai đứa từ một điểm đã đi về hai hướng xa nhau.
Q khóc, bỏ luôn hai tiết còn lại, đi loanh quanh qua những con đường chéo nhau, thấy mình thật trẻ con. Bình thường đi bằng xe buýt Q không để ý những con hẻm nhỏ, thấu suốt chứ không u ám, chốn la cà của những kẻ rảnh rỗi. Q không rảnh, Q mệt, Q chọn một quán nước ven đường, có cái ghế cao, chân không chạm đất, chắc chân Q thôi không phải chân P. Nghĩ lại, Q tức giận gì chứ, tờ giấy nhắn đó vốn dĩ không phải của Q, lấy quyền gì khó chịu khi người khóc lấy mất. Từ tức giận chuyển sang xấu hổ. Q nhắn tin cho P.
"Xin lỗi P chuyên hồi sáng."
Tin nhắn không thể gửi đi, Q đánh bạo gọi cho P, số thuê bao không liên lạc được. Câu chuyện nên kết thúc ở đây, Q về nhà.
***
Chẳng bao giờ biết khi nào là kết thúc của một câu chuyện, người ta còn gặp nhau là người ta còn duyên. Chuyện thích ai đó đôi khi kéo dài thật lâu, đến bản thân chúng ta còn giật mình, sẽ không có dang dở nào cho một cuộc tình nếu chúng ta không ngừng thích nhau.
"Đừng giận P nữa, cho P xin lỗi."
Dòng chữ nhỏ ghi giữa tờ giấy nhắn màu vàng gấp làm tư, được chuyền tay lên chỗ bàn Q, nét chữ nghiêng, cứng cáp. Có điều gì đó ngờ ngợ. Q không viết trả lời. Hết tiết, Q xuống chỗ P
- Có phải tờ giấy nhắn hôm trước P lấy là của P? Bài thơ trong đó là của P viết?
- Ừ, hồi trước P mượn sách Q kê ngủ, thấy nó rơi ra, P cứ tưởng từ trong sách của P về nhà, phát hiện mặt sau có mấy câu Q viết nên P trả nó lại cho Q.
Xấu hổ thế là cùng, mặt Q chắc đang đỏ lên như quả táo được mùa.
- ưm, không cần trả, nó là của P mà. Xin lỗi vì đã giữ làm của riêng lâu đến vậy.
- P hay viết bừa bãi như thế lắm.
P cười, hai mắt híp lại, mái tóc đỏ rung rinh như một nhành hoa.
- Hồi đầu Q tưởng là con gái viết.
- Hở, ừ, con trai ai lại đi viết linh tinh nhỉ.
- Nhưng hay mà, Q thích quá nên giữ đến giờ đó. Mà vì sao nó lại nằm trong cuốn sách giáo khoa Hóa ở thư viện?
- À mỗi năm P đều quyên sách cho thư viện ấy mà. Kẹp giấy tùm lum nên quên mất.
- Ra vây.
Q thấy ngượng ngượng sao đó, kiểu trong lòng không tìm ra được lý do không thích P nữa. Q xem mẩu giấy đó là vật nối với chủ nhân, xem hai người là tri kỉ, Q xoay vần, thấu hiểu rồi yêu mến từng con chữ ngỡ như chẳng có gì đó. Vậy mà bấy lâu nay, Q cứ tưởng đã để ý P kỹ lắm rồi, hóa ra đến chữ viết của P như thế nào, Q hoàn toàn không hay. Mỗi lần đọc lại, Q cảm giác như đang trò chuyện với nó, "bọn mình" rõ ràng là giành cho hai đứa. Nhưng hình ảnh cô bé hôm trước rớt xuống đầu Q cái bộp, tê ngắt.
Facebook của Q có thông báo, một lời mời kết bọn mới và một tin nhắn mới, nhấp nháy vết màu đỏ. "Chào Q, mình là P đây." Q hồi hộp gõ lên bàn phím:
- Sao P bảo không dùng FB?
- À, điện thoại bị ba mẹ P tịch thu rồi nên bây giờ phải liên lạc bằng FB (mặt đau khổ).
- Ăn ở. (cười lớn)
- Giáng sinh Q có được phép ra ngoài không?
- Ừm, nếu xin phép thì có lẽ được.
- Thế đi với P nhé.
Q nên nghĩ đây là một lời hẹn hò hay một trò lừa đảo? Rốt cuộc, tim Q áp đảo.
- Được.
Thôi Q điên rồi, Q thích P điên luôn rồi. Q đếm ngược, Giáng sinh không nên đến, không một chút nào.
Giáng sinh, vẫn phải đi học, tất nhiên. Q có hẹn, tất nhiên. Q đã quấn hai vòng khăn choàng lên trên cổ mà vẫn thấy lạnh, đôi tay bỏng rát, ngồi sau lưng? Q thấy trời như có tuyết, xinh đẹp vô cùng, P đưa Q đến quảng trường thành phố, ngưòi đông như kiến, cố gắng lắm Q mới bắt kịp bước chân P, Q vốn ghét chốn đông người là vì thế. P nhìn phía trước, định hướng, Q lẹt đẹt phía sau, chợt P quay lại nắm tay Q, kéo nhẹ nhàng.
- Coi chừng lạc nhau.
P cười, tim Q muốn nhảy ra ngoài, đập thình thịch trên một cành cây nào đó.
- Tới rồi nè.
Ra là một con hẻm, băng qua cả một quảng trường rộng dài, con hẻm chen giữa nhưng khối thép lát kính mê hoặc, nằm im ắng như tách khỏi thế giới thực, nếu không nhìn kĩ cứ ngỡ là điểm nối giữa các tòa nhà, mọi thứ đều trở nên thong thà.
- Q thích ăn súp cua không?
- Thích lắm ý.
Hai đứa cứ thế đánh chén hết từ đầu hẻm đến cuối hẻm, tự nhiên như những đứa trẻ mẫu giáo trong giờ cơm trưa, không cần cô giáo quở phạt, vẫn ăn hết bát cơm to. Khi hai đứa trở lại quảng trường, người đã thưa dần, những lối đi bộ đã không còn chật ních người, ánh sáng từ đèn led dưới chân tha hồ vùng vẫy không gian.
- Q ra đây nhiều lần rồi, không ngờ có con hẻm đặc biệt vậy.
- P cũng mới phát hiện ra thôi, bình thường P hay đi ăn một mình, tìm hiểu chỗ nọ chỗ kia.
- Đi ăn một mình sao?
- Ừ trước kia toàn đi một mình.
- Sao hôm nay lại dẫn Q theo?
- Tại thích Q, thích lâu lắm rồi.
Khoan, hình như không phái, Q nghe sai rồi.
- P không phải là có bạn gái rồi sao?
- Hả?
- Hôm trước Q thấy P chở một cô bé gần trường mình ý, hai người có vẻ thân mật.
- Ha ha. Em gái P mà. Thường nó đi xe buýt cùng P nhưng bữa đó nó bị trật cổ tay nên P phải đưa nó đến trưòng, mấy hôm P nghỉ học là vì thế. Với lại chuyện P bị tịch thu điện thoại là do P làm nó bị thương lúc hai anh em đùa quá...
- Q cũng thích P, lâu lắm rồi.
Q nói nhanh, không kịp thở. Hai đứa nhìn nhau, vành tai đỏ lên, ngượng ngùng, P xòe tay ra.
- Nắm đi này, trời lạnh thêm rồi.
Q đan ngón tay vào tay P thấy ấm áp vô cùng. Q chợt nhớ ai đó có nói mùa Đông là mùa nắm tay, như một câu chú của phép thuật thần kì.
Ừ, Mùa Nắm Tay đến đây rồi nè! ■
Du Miên
COMMENTS