Nam - Nam 2.0 | Hoa Học Trò Số 1139; Truyện ngắn Hoa Học Trò; Hoc Học Trò Số Mới nhất
Đó là cây hoa ngọc lan rất, rất già, đứng im lìm ở góc giao nhau
giữa hai con phố vắng bóng người tựa lời bài hát cũ xưa. Từ tầng hai của khu
nhà tập thể giữa phố cổ; Nam tưởng như mình quan sát tuổi 16 trôi đi dưới vòm
cây xanh lá, ngan ngát hương thơm ấy.
1. Bạn
- Ngồi xuống đi.
Nhìn bà đi đi lại lại tôi chóng mặt quá. - Nam làu bàu. Nó lấy tay xoa xoa hai
mí mắt mệt mỏi. Phía bên kia cái bàn bốn chân ngắn ngủn, bạn nó đang trùm chiếc
chăn hoa "kiểu những năm 80", không ngừng đi đi lại lại.
Chúng nó là Nam, và Nam. Nam - nam và Nam - nữ, nếu cách phân
biệt ấy có thể giúp gì cho việc tách biệt rõ ràng hai đứa.
- Ông làm quen với
bạn ý chứ có định làm thịt con nhà người ta đâu mà phải xoắn xuýt nhỉ? - Phương
Nam, hay Nam - nữ hay con cá nhà táng khổng lồ nhìn cậu bạn thân. Ánh mắt của
nó nửa ngạc nhiên, một phần tự nghi ngờ và một phần tự khiêu khích.
- Nhưng nhỡ tôi làm
bạn Ý sợ chết khiếp thì sao?
- Có bạn ý đang làm
ông sợ chết khiếp-ấy.
- Ờ thì...
- Mệt ông quá đi
mất. Tôi biết bạn ý học ở chỗ nào đấy, đi với tôi không? - Phương Nam tiếp tục,
vẫn không thôi đi đi lại lại quanh hai đầu căn phòng.
2. "Cô ấy"
"Cô ấy" học cùng lớp với Phương Nam. Dễ thương, nhút
nhát, đôi mắt lúc nào cũng ngơ ngác, điệu bộ như thể một chú thỏ con màu trắng.
Vào ngày khai giảng lớp 10, khi nhìn thấy cô ấy, trong tà áo dài
trắng và mái tóc đen óng buông dài, Hoài Nam cảm thấy cậu cần bước về phía cô
và nói "Xin chào".
Nhưng điều chết tiệt là, giữa mong muốn và thực tại luôn có một
khoảng cách quá xa. Hoài Nam vẫn chỉ là một thằng nhóc cao lênh khênh, chết
nhát trong một tỉ cái kịch bản "có thể sẽ xảy ra" nếu bước đến và ngỏ
lời làm quen với "cô ấy".
Và đó là lúc để Phương Nam ra tay "cứu bồ".
3. Lớp học
Phương Nam ghét học Toán. Ấy vậy mà đây là tháng thứ hai nó phải
chịu cảnh chôn chân ở một lớp học thêm Toán dành cho ban A. Phải thú nhận một
điều, dù hơi mất mặt, là nó chẳng hiểu hết được một nửa những điều thầy viết
lên bảng.
"Đây đúng là quyết định sai lầm nhất cuộc đời mình!" -
"Cá nhà táng"
Phương Nam làu bàu, cố gắng "vẽ" lại vào vở những công
thức trên bảng.
Bàn trên, Hoài Nam và con thỏ của cậu ấy vẫn đang chăm chú nuốt
từng lời từng khổ mà thầy giáo chúng viết ra. Đúng là khổ mà thầy giáo chúng
viết ra. Đúng là đám học sinh giỏi Toán. Phương Nam thở dài. Thằng bạn nó đích
thị là đồ nhát chết. Cậu ta chấp nhận ngồi nhìn lưng của con thỏ suốt một tháng
trời trong cái lớp học thêm chật chội này, miệng khép chặt như vỏ hến cho đến
một ngày kia, sau lời giới thiệu hết-sức-vô-tình của Phương Nam, con thỏ mừng
rỡ quay xuống và thốt lên: "À đúng rồi, Phương Nam nhắc mới nhớ cậu là
Hoài Nam, học cùng tớ hồi độỉ tuyển đúng không?"
Ban đầu là vài câu chuyện vắt vẻo qua hai cái bàn, rồi hướng dẫn
nhau học, hướng dẫn nhau học qua hai cái bàn không thoải mái nữa thì chuyển
sang ngồi cùng nhau. Và thế là sau hai tháng mưa dầm thấm lâu, hai đứa đã thành
bạn mà không đứa nào bị đứa còn lại doạ cho sợ chết khiếp. Và tất nhiên, Phương
Nam cũng hoàn tất vai trò của mình rồi.
Phương Nam quyết định, từ mai sẽ thôi học ở cái lớp học thêm
khủng khiếp này.
4. Ngọc lan
Phương Nam lao sầm sập trên những bậc thang sứt mẻ của khu tập
thể cũ kĩ, chiếc ba lô vải đập bồm bộp sau lưng. Nó dừng lại ở hành lang tầng
dưới, cố lấy lại nhịp thở, tay thò qua cánh của sắt đế bấm chuông.
- Nam vừa đi rồi
cháu! Thế không phải hai đứa đi chơi cùng nhau à? - Mẹ Hoài Nam là người ra mở
cửa, với khuôn mặt ngái ngủ và một rừng lô cuốn tóc trên đầu.
- Dạ không... -
Phương Nam trả lời, giọng rời rạc. Cô nhóc lững thững quay lưng đi. Ngang qua
đoạn chiếu nghỉ nhìn ra con đường bên hông khu tập thể, lần giữa những cành
ngọc lan xanh thưa thớt lá, Phương Nam nhìn thấy cái dáng cao nghều quen thuộc
của Hoài Nam cùng chiếc xe đạp màu vàng chanh của cậu. Phương Nam kịp ngăn mình
gọi tên cậu khi trông thấy con thỏ ngồi khép nép ở yên sau.
Chiếc xe màu vàng chanh có một không hai, bởi mới chỉ năm ngoái
thôi, chính Phương Nam đã pha ra màu sơn quái dị đấy khi trộn lọ sơn màu vàng
tươi với non nửa lọ sơn xanh da trời. Khoảng sân bê tông phía sau khu tập thể
vẫn còn lưu lại dấu vết của nửa lọ sơn xanh da trời khốn khổ còn lại khi nó làm
rơi từ tầng hai xuống.
"Điểm tích cực của vấn đề, là từ giờ chắc cái xe này chỉ
dùng để chở bà thôi quá." -Hoài Nam của năm ngoái, với khuôn mặt méo xệch
như sắp khóc, nói với Phương Nam khi nhìn lại thành quả của hai đứa.
Ấy mà giờ cậu ta dùng cái xe đấy để chở con thỏ. Trong một ngày
không thể đặc biệt hơn đã được cả hai lên lịch từ nhiều tháng trước.
- Đúng là đồ đần mà.
- Phương Nam lẩm bẩm, đoạn lững thững đi bộ về phía trạm xe buýt, lờ đi cơn
ngứa rát nơi cổ họng và tiếng ong ong trong đầu.
5. Ngày Trái Đất ngừng
quay
"12.12.08 is the Day the Earth Stood Still".
Phương Nam nhìn cái poster phim. Đồ khỉ Hoài Nam kia có lẽ chẳng
nhớ nổi hôm nay là ngày khởi chiếu The Day the Earth Stood Still và hai đứa nó,
với tư cách là những ngưòi thuộc "Team support Keanu Reeves" không
thể không xem suất chiếu đầu tiên.
Cầm trong tay cái vé ở vị trí ngồi không thế xấu hơn - "vì
bọn chị phải ưu tiên cho những người đi theo đôi", Phương Nam ngồi phịch
xuống chiếc ghế chéo góc màn hình. Ánh đèn tối dần phủ lên nó cảm giác dễ chịu.
Bộ phim không cuốn hút Phương Nam như cách nó tưởng tượng. Hai
đứa đã từng xem bản gốc của bộ phim năm 1951 ở thư viện điện ảnh nhiều năm trước.
Trong những phút sao nhãng khỏi những thứ diễn ra trên màn ảnh mà ngay cả Keanu
Reeves cũng không thể cứu vãn được, Phương Nam chìm vào những suy tưởng buồn
bã.
12/12/2008 là ngày Trái Đất trong phim ngừng quay. Đấy cũng là
ngày Hoài Nam gọi điện cho Phương Nam, thông báo bằng cái giọng như hụt hơi: "Tớ...
tớ tỏ... tỏ tình rồi... Cô ấy... đồng ý!" Buổi tối hôm đấy, hai đứa đã
trèo lên sân thượng của khu nhà tập thể, trốn giữa những bồn nưóc khổng lồ,
nhìn lên trời và nói về "cô ấy".
Phương Nam chưa bao giờ nghĩ mọi thứ sau buổi tối ấy sẽ thay đổi
mãi mãi cho đến lúc này, ngồi một mình giữa phòng chiếu, bị bỏ rơi trong một
"nghi thức tình bạn" bị phá vỡ.
Sẽ không còn những buổi chiều lê la trong căn phòng rộng chưa
đầy 12 mét vuông, sẽ không còn những ngày đạp xe như điên như dại từ rạp chiếu
phim này đến rạp chiếu phim khác, dốc sạch ví tiền chỉ để xem đi xem lại một bộ
phim cả hai cùng yêu thích... Từ giờ trở đi, cậu ấy sẽ chia sẻ khoảnh khắc ấy
với một người khác.
Ra khỏi
phòng chiếu lạnh ngắt, cả người bải hoải mệt mỏi vì cơn bệnh đang kéo đến, lọt
thỏm giữa sự thất vọng vì bộ phim không như ý muốn và cảm giác bị bỏ rơi,
Phương Nam khóc như mưa trên chuyến xe buýt ì ạch nêm chật người chở nó về nhà.
"Cậu ấy không cần mình nữa." - Cô nhóc đã tự thú như
vậy, trước khi bị hạ knock-out vì bệnh viêm họng.
6. Cô cá nhà táng buồn bã
- Sáng nay Phương nó
qua tìm con đấy! Mẹ tưởng hai đứa hẹn nhau đi đâu? - Mẹ Hoài Nam nói vọng ra từ
bếp khi cậu mở cổng sắt, dắt xe vào nhà. Bà, cũng giống như phần đông cư dân
của khu nhà này, luôn gọi Phương Nam là "Phương", và gọi cậu là Nam
để phân biệt hai đứa.
- Dạ? - Hoài Nam ngơ
ngác. Sự ngơ ngác chuyển dần sang hoảng hốt. "Ôi thôi chết con
rồi..."
Nhà Phương Nam khóa cửa im lìm. Hoài Nam đành quay lưng đi
xuống. Quỷ tha ma bắt thế nào mà cậu lại quên được cái hẹn xem phim với bạn
thân cơ chứ. Cậu yêu thích Keanu Reeves hơn bất kì diễn viên nào từng tồn tại,
cũng như vô thức yêu những bộ phim có Keanu hơn hẳn những phim khác. Phương Nam
đã gần như hét lên với Hoài Nam khi nhìn thấy cái danh sách phim sắp chiếu ở
rạp vài tháng trước đó, và chính Hoài Nam đề nghị sẽ đưa cô bạn đi xem suất chiếu
đầu tiên.
Với một cô gái bình thường, đó chỉ là một lời hứa nghiêm trọng
hơn mức bình thường, nhưng mười sáu năm chơi thân với nhau đủ để Hoài Nam hiểu
mức độ nghiêm trọng của tình huống cậu vừa gây ra.
Phương Nam là một cô cá nhà táng lặng lẽ luôn tỏ vẻ bình thản
với mọi sự xung quanh. Nhưng thục ra, cô là một cô cá nhà táng dễ dàng bị buồn
bã bởi bất kì thứ gì xảy ra xung quanh mình.
Hoài Nam gọi điện lên nhà Phương Nam một lần nữa vào lúc 10 giờ.
Không ai bắt máy. Có lẽ Phương Nam đã đi ngủ, còn bố mẹ cô, vốn là những nghệ
sĩ sân khấu, vẫn đang ở nhà hát.
Cậu nhóc tắt đèn đi ngủ vào lúc 12 giờ, vẫn chưa thôi suy nghĩ
về người bạn ở tầng trên. Nỗi lo lắng làm cậu quên bẵng buổi tư vấn tuyển sinh
mà mình và "cô ấy" đã tham gia sáng nay.
Sáng hôm sau, từ rất sớm, mẹ Phương Nam bấm chuông cửa nhà Hoài
Nam, nhờ cậu chuyển giúp giấy xin phép nghỉ học của con gái cho cô chủ nhiệm và
thỉnh thoảng qua thăm nom trong khi họ đi lưu diễn vài ngày tới.
Khi dắt xe qua sân khu tập thể, Hoài Nam ngoái đầu nhìn lên ban công
căn hộ ngay phía trên nhà mình. Một cái chuồng cọp ngạo nghễ vươn ra, lợp mái
tôn màu xanh, um tùm cây lá. Trong khoảnh khắc, Hoài Nam
đã tưởng mình nhìn thấy khuôn mặt của Phương Nam lấp ló giữa những dây sử quân
tử lá đã ngả màu.
7. Cửa sổ
Sáng nay, khi vẫn đang ốm sụt sùi, Phương Nam vẫn cố mò dậy, vác
bình ô roa ra tuới cho đám hạt giống hoa mới nảy mầm màu trắng xanh quặt quẹo.
Giấu mình giữa những bụi hoa nhìn xuống khoảng sân nhỏ của khu tập thể, cô thấy
bóng áo trắng của Hoài Nam dắt xe đạp ra đường, thấy Nam nhìn lên phía mình,
tìm kiếm. Và cô còn thấy cả con thỏ đứng chờ Hoài Nam phía bên kia đường.
“Trời nắng, trời nắng thỏ đi tắm nắng…..”- Cô lẩm bẩm hát bằng
cái giọng khàn đặc, rồi phì cuời khi nghĩ đến giấc mơ đêm qua giữa cơn sốt cao.
Thỏ nâu thỏ trắng đang cùng nhau đến trường. Còn phía xa xa là một con cá nhà
táng đang khóc sụt sùi vì chàng thỏ nâu bạn cô đã bị thỏ trắng dẫn đi mất. Bóng
thỏ đã đi xa mà con cá khổng lồ thì vẫn cứ ngồi khóc mãi.
Phương Nam ho rũ rượi. Nó nằm vật ra chiếc ghế dài, cuộn chặt
trong chăn, bật TV, xem một lúc ba bộ phim trên truyền hình cáp mặc dù phần lớn
nội dung phim trôi tuột qua cái đầu mụ mị.
8. Bánh kem
"Chắc hẳn đồ đần Phương Nam đã ăn mặc phong phanh ra đường
để rồi viêm họng." - Hoài Nam miên man suy nghĩ trên đường về. Đến đoạn rẽ
vào khu tập thể quen thuộc, ngay khi cây ngọc lan hiện ta trong tầm mắt, Nam
đổi hướng, rẽ sang lối khác, dừng lại trước cửa hàng bánh ngọt, mua một cái
bánh kem với lớp trang trí bằng trái cây tươi rực rỡ.
Trên đường về, Nam cố gắng giữ an toàn cho chiếc bánh mềm mịn
bằng một tay trong khi tay còn lại của cậu điều khiển chiếc xe đi vào đúng làn
đường. Nam không vào nhà mà vội vã xách ngay hộp bánh chạy lên nhà Phương Nam.
Đúng như tưởng tượng, Phương Nam đón bạn trong bộ dạng thê thảm:
Người trùm chăn, tóc tai rối bời, mắt sưng húp và hai cánh mũi sụt sịt.
Trong phòng khách nhỏ nhỏ xinh xinh với những món đồ trang trí
bằng gỗ sơn màu sặc sỡ, hai thiếu niên, một nằm trên ghế dài, một nằm trên ghế
xếp, cùng nhau xem một bộ phim siêu nhạt nhẽo trên truyền hình cáp. Đã một
tiếng trôi qua, chúng chưa nói với nhau câu nào. Chỉ có cái bánh kem là đã bị
ăn quá nửa.
- No chết mất thôi!
- Phương Nam bỗng kêu toáng lên, giọng điệu nhạt nhẽo rõ ràng chỉ để phá tan
cái không khí kì quặc giữa hai đứa.
- Kêu no mà còn ăn
cả cái. - Hoài Nam như chỉ chờ có vậy, bèn nói ngay vào.
- Tại ông kêu không
muốn ăn đấy chứ. -Một miếng kiwi lại biến mất trong miệng Phương Nam.
- Bà hắt xì hơi vào
cái bánh NGAY KHI tôi bỏ nó ra!!! - Hoài Nam nhổm dậy khỏi cái ghế bố bên cạnh.
- Thì tại tôi đang
ốm mà. Ốm thì phải hắt xì hơi chứ!
- Ngụy biện! Cả cái bàn
to như thế sao chỉ hắt xì hơi trúng cái bánh?
- Tôi tổn thương đấy
ông có tin không?
Lại tiếp tục dán mắt vào ti vi.
- Cậu nghĩ tớ sẽ bỏ
rơi cậu đúng không? - Hoài Nam khó khăn cất tiếng, giọng lí nhí.
Chiếc thìa đang hoạt động vô cùng năng suất của Phương Nam đột
ngột dừng lại.
- Tôi xin lỗi. Thật
đấy. - Hoài Nam tiếp tục. "Tôi đã quên mất cuộc hẹn với bà.”
- Vì bỏ quên bạn thế
là không hay đâu nha! - Phương Nam khe khẽ lắc đầu. "Tôi đã buồn chết đi
được…”
- Tôi xin lỗi...
- ... Vì phim đấy
chẳng hay tẹo nào. Lâu lắm mới được gặp Keanu mà lại ra nông nỗi ấy! - Phương
Nam nói một lèo bằng giọng tính bơ kèm cái nhún vai cam chịu.
Hoài Nam không nói gì. Cậu lẳng lặng mở chiếc ba lô nãy giờ bị
quẳng vào chân ghế, lôi ra một bọc giấy. Bên trong bọc là ba "vật thể
lạ" màu nâu nhăn nhúm.
- Gái gì ế? Thuốc tễ
à? - Phương Nam tò mò nghiêng đầu nhìn.
- Thuốc tễ cái đầu
bà í. Chanh muối trị viêm họng đấy.
- Ông lấy từ đâu ra
ế? - Phương Nam cầm những quả chanh tò mò đưa lên mũi ngửi.
- Tôi nói bà bị viêm
họng nên Nguyên bắt tôi theo về tận nhà lấy cho bà đấy. Cậu ý dặn phải ngậm
thường xuyên cho đỡ đau họng. - Hoài Nam nói, giọng pha giữa ngượng ngùng và tự
hào kiểu trẻ con. Một khoảng im lặng. Rồi Hoài Nam tiếp tục: "Đừng nghĩ
tôi có... ý tôi là sau này dù có chuyện gì xảy ra nữa ý, thì tôi kiểu, kiểu vẫn
là bạn bà í. Tôi sẽ không quên bà nữa đâu…”
- Eo ôi, mặt ông đỏ
hết lên rồi kìa! -Phương Nam ré lên.
- Bà trật tự! -
Hoài Nam la lên khiến Phương Nam bật cười.
- Xem ra trong vụ
hẹn hò gà bông này của ông, tôi lại là đứa có lợi nhất nhỉ? - Phương Nam bỏ một
miếng chanh muối vào miệng.
Hoặc nó đã ăn quá nhiều bánh kem khiến vị giác bị tê liệt, hoặc
sự thực là thứ chanh muối Nguyên mang cho nó có một thứ mùi vị thật ngọt ngào.
Phan Hải Nam
COMMENTS