Em thấy chúng ta trong mùa hè; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Điều Cuối Cùng Ở Lại Của Lynh Miêu | Đọc Truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại
Thi thoảng, trong những ngày ở nhà một mình và không vào thăm Ý Nam ở bệnh viện, tôi thường cố nhớ lại Ý Nam ngày xưa có dáng vẻ thế nào.
Không hẳn là tôi quên mất cô của ngày xưa. Chỉ là hình ảnh của Ý Nam ngày xưa và bây giờ luôn bị ngăn cách bởi một đám sương mù. Như thể chúng là của hai con người hoàn toàn khác nhau và dù có cố gắng thế nào tôi cũng không cách nào chập hai hình ảnh ấy lại cho được.
Hình ảnh Ý Nam hiện tại luôn là trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt, mắt nhắm nghiền hoặc đôi lúc mở ra nhìn tôi trân chối. Mắt cô luôn đỏ, đục, không còn tí ánh sáng hay hi vọng nào cả. Da trên môi rất khô. Cô rất gầy, vào thời điểm này thì cân nặng của cô chỉ còn 38kg. Cô rất ít khi nói chuyện. Đã lâu lắm tôi không thấy cô cười. Chính xác thì những nụ cười tôi có thể nhìn thấy nơi cô luôn méo mó, mệt mỏi hoặc đầy khổ sở.
Ý Nam bị mắc chứng bệnh biếng ăn, và từ đó kéo đến rất nhiều những căn bệnh tồi tệ khác liên quan đến tim, thận, dạ dày, các khớp và xương... Chúng thi nhau hành hạ và khiến cô liên tục phải nhập viện, rồi ở đó nhiều ngày tháng trời. Đến độ, hình ảnh của cô ở trên giường bệnh hoặc trong bệnh viện đã trở thành hình ảnh để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong trí óc tôi. Thậm chí, nó còn đóng đinh ở đó và khiến tôi nghĩ rằng: Ý Nam là-như-vậy
Thật kỳ lạ, trí óc của chúng ta rất giỏi trong việc xử lý những ký ức thế này. Nó tựa như một chiếc máy ảnh, liên tục chụp lại hình ảnh của những người mà nó gặp. Từng người, từng người một. Qua thời gian, chồng hình ảnh ấy cứ ngày một dày lên, và những lớp hình ảnh của hiện tại thì luôn đè lên quá khứ, như một cách để trí óc ghi nhớ những người mà chúng ta đã gặp, giúp chúng ta làm quen với sự thay đổi nơi họ. Một cách đơn giản thì não bộ đã giúp chúng ta cập nhật thông tin và ghi nhớ tất cả như thế.
Nhưng đôi khi nó lại làm chúng ta cảm thấy thật tệ hại, nhất là một ngày, chúng ta lôi từ trí óc những hình ảnh của người con gái chúng ta yêu ở thì quá khứ ra xem, rồi chiếu nó lên một tấm màn chiếu mang tên hồi tưởng. Từng hình ảnh hiện ra... Người đó đã từng là khoảng trời rực rỡ ra sao. Đã từng sống động và khiến chúng ta phải chinh phục khổ sở đến thế nào. Người đó và ta đã từng trải qua những điều điên rồ và hoang đường không tài nào hiểu nổi... Thế mà chúng ta đã quên mất. Tất cả chỉ bởi trí óc chúng ta hoạt động rất tốt, và ngày ngày nó liên tục cập nhật cho ta những hình ảnh mới mẻ về người đó ở thì hiện tại.
Tôi không biết phải gọi tên cảm giác của mình thế nào.
Không phải là tôi không còn yêu Ý Nam và càng không phải muốn chối bỏ trách nhiệm với cô. Chỉ là, thật khó để chấp nhận việc người con gái mà chúng ta đã từng nhất mực tôn thờ cứ dần dần rời bỏ chính con người của cô ấy hiện tại.
Chứng biếng ăn đã làm thay đổi mọi thứ. Nó không chỉ phá hủy sức khỏe, làm tàn lụi nhan sắc, nó còn nhấn chìm người ta trong những nỗi bi quan và sợ hãi kéo dài, khiến những người bệnh và cả người thân của họ cứ dần dần mất đi hi vọng.
Mà mất đi hi vọng thì đáng sợ hơn tất thảy.
Bởi chúng ta sẽ không biết phải cố gắng vì điều gì nữa, khi hiện thực dường như trở thành những tháng ngày ủ dột dài lê thê và ngày càng có dấu hiệu tồi tệ đi.
Ý Nam của năm 18 tuổi - lần đầu tiên tôi gặp. Tóc ngắn, môi có màu rất trầm. Cô dong dỏng cao và khi cô cười, tôi đã thấy như ai đó vừa gom tất cả những điều ngọt ngào nhất thế gian và đặt nó trước mắt mình vậy.
Cô luôn đặc biệt thích những chiếc áo sơ-mi trắng, mặc nó với quần jean hoặc váy đen dài, đi cùng giày Converse cũng màu đen nốt. Trên chiếc mũi nhỏ xinh hơi hếch lên bướng bỉnh của cô có bấm một chiếc khuyên nhỏ xíu, thi thoảng lấp lánh dưới ánh nắng, trông đặc biệt duyên dáng, nhất là lúc cô cười.
Ý Nam hồi đó mang vẻ ngoài khác biệt so với tất cả lũ con gái còn lại. Một biểu tượng vừa nguy hiểm vừa ngây thơ và có sức quyến rũ tột cùng mà mọi đứa con trai đều hiểu, một khi đã phải lòng cô, họ sẽ không còn cách nào có thể yêu một cô gái khác.
Tôi đã rất thích Ý Nam của mùa hè năm ấy. Rất rất thích. Từ lần vô tình chạm mặt cô ở một cửa hàng bán đĩa nhạc cũ, ngây ngốc nhìn cô rồi bỏ hết tự trọng đi bộ theo cô suốt cả quãng đường. Tôi nhớ hồi ấy mình đã vừa đi vừa nghĩ - một kẻ như tôi - lấy tư cách gì để làm quen với cô. Cô đặc biệt và rực rỡ đến nhường ấy, trong khi tôi lại quá sức bình thường, nếu không muốn nói một từ mang tính “hạ bệ” hơn là tầm thường. Nhưng tôi nghĩ ai trong đời cũng có một lần dũng cảm “chẳng biết trời cao đất dày” như vậy. Dùng tất cả sức mạnh bình sinh để cố gắng thực hiện một điều gì đó - mà nếu nó thành công, người ta sẽ tự tin vào bản thân đến độ, từ đó trở thành một “dũng sĩ” bất khả chiến bại; ngược lại nếu nó thất bại, họ sẽ mãi mãi nghĩ rằng mình sinh ra đã là kẻ bất tài.
Tôi nghĩ, trong trường hợp với Ý Nam, tôi là kẻ “may hơn khôn”. Ý Nam nhìn thấy ở tôi sự chân phương và giản đơn mà cô vẫn tìm kiếm. Bởi một lẽ, những kẻ vây quanh cô trước nay thường là những cậu ấm công tử, hết sức ăn chơi hoặc hết sức ngang tàng - những kẻ như vậy mới đủ tự tin khi sánh bước cùng Ý Nam. Duy có tôi tựa như một gã khờ can đảm, và có lẽ vì là gã khờ can đảm, nên tôi mới trở thành kẻ “duy nhất” trong lớp lớp đối thủ này.
Nhưng việc chinh phục một cô gái như Ý Nam chưa bao giờ dễ dàng. Ý Nam rất ít nói và càng hiếm khi bộc lộ cảm xúc. Với những người như vậy, thật khó để đoán xem họ thực sự mong muốn và kì vọng điều gì. Nhưng, có một điều tôi luôn tuyệt đối đặt niềm tin, đó là ánh mắt cô. Ánh mắt Ý Nam tựa như một vì sao nhỏ và chân thật quá đỗi. Chúng thường biết ánh lên những tia khe khẽ mỗi khi cô thật sự thích thú một điều gì. Tôi tập quan sát ánh mắt cô, như cách người ta luôn tìm kiếm ngọn hải đăng giữa biển khơi mênh mông lạc lối. Để bằng một cách kiên nhẫn nhưng đúng đắn nhất, tìm ra con đường hi vọng, để đến nơi mình cần.
Tôi vẫn nhớ những ngày hè đi xe buýt từ trường tôi sang trường Ý Nam sau những buổi học. Lịch học tín chỉ làm thời gian của chúng tôi khá thoải mái, tôi sẽ đợi Ý Nam ở một góc sân trường nếu cô chưa học xong. Rồi sau đó, sẽ cùng nhau bắt một chuyến xe buýt bất kỳ đi mải miết qua các con phố. Chiếc xe buýt giống như một chiếc hộp kì diệu, đưa chúng tôi đi qua những cung đường mà hai đứa chưa bao giờ qua. Đôi lúc, thấy một quán nào hay hay, chúng tôi sẽ xuống ở ngay bến tiếp theo rồi đi bộ ngược trở lại.
Những ngày có nhiều thời gian hơn, tôi và cô sẽ bắt những chuyến xa hơn, tuyến ngoại thành để ra biển. Ra đến nơi cũng chập choạng chiều. Những ngày mùa hè, biển đông nghìn nghịt. Chúng tôi tìm đường ra những bãi nhỏ không người tắm. Những bãi này rất nhiều đá ngầm và sóng rất mạnh, chúng tôi trèo qua những vách đá nhỏ, chọn một mỏm đá rồi ngồi lên, để chân mình ngập trong làn nước mát. Biển lúc đó ở dưới chân, ở xung quanh, vị biển mặn mòi cứ ào ạt chảy vào lồng ngực.
Tôi nắm lấy tay Ý Nam, để cô tựa đầu lên vai mình, để làn tóc cô cùng gió biển vờn qua gương mặt tôi. Chúng tôi sẽ ngồi đợi mặt trời lặn xuống làn nước biển. Thấy tuyệt diệu làm sao khi được tắm mình trong triệu triệu hạt ánh sáng của hoàng hôn, đỏ rực và lộng lẫy.
Có một khoảnh khắc như thế, tôi quay sang ngắm nhìn Ý Nam. Gương mặt nhìn nghiêng của cô như hòa vào ánh hoàng hôn và biển cả, tạo thành một bức tranh đẹp đẽ nhất, của mùa hè.
***
Thời gian đầu, tôi và mẹ Ý Nam đều không biết rằng cô mắc chứng bệnh biếng ăn tâm thần. Chỉ nghĩ cô gầy đi nhằm phục vụ cho những shoot hình quảng cáo. Đó là vào những năm cuối Đại học, khi Ý Nam bắt đầu nổi lên với phong cách thời trang và gương mặt cá tính của mình.
Thật khó để hiểu tường tận nguyên do bắt đầu từ đâu.
Từ gia đình có bố mẹ li hôn của cô, hay từ áp lực công việc với giờ giấc thất thường và những luồng dư luận xã hội. Hoặc từ sâu thẳm trong ý nghĩ - Ý Nam luôn chán ghét và muốn ruồng bỏ cơ thể mình. Chỉ biết rằng, khoảng hai năm trở lại đằy, Ý Nam cứ ngày một gầy đi, kéo theo đó là tâm trạng mệt mỏi và rất dễ nổi cáu. Cô thậm chí không muốn đến trường để hoàn thành kì thi tốt nghiệp và gần như trở thành một người khép kín, với những mối quan hệ còn lại ít ỏi vô cùng. Ngoài công việc thì cô chỉ gặp gỡ tôi và một cô bạn gái hồi cấp hai.
Đó cũng là khoảng thời gian chúng tôi bắt đầu lờ mờ nhận ra vấn đề của Ý Nam. Không còn là sự chán ăn hay gầy đi một cách thông thường nữa, mà đó đã dần trở thành chứng bệnh về tâm lý, kéo theo những ảnh hưởng khác về sức khỏe và tinh thân.
Khi chúng tôi đưa Ý Nam vào viện, chứng bệnh biếng ăn này đã làm suy kiệt gần như hoàn toàn sức khỏe của cô.
Nhưng, đó chỉ là thời gian đầu. Về sau, mọi thứ càng trở nên khó kiểm soát. Ý Nam vẫn tiếp tục với việc nhịn ăn, và tệ hơn, cô làm việc đó một cách kín đáo. Cô sẽ luôn nói mình đã ăn ở ngoài hoặc ở chỗ làm việc, hoặc ăn lấy lệ rồi móc họng ra ngay khi vừa thoát khỏi tầm mắt của những người thân. Không hẳn là bởi cô không muốn ăn, mà còn do cơ thể của cô không còn cảm giác muốn nạp thức ăn nữa (chúng khó chịu và đào thải, thôi thúc cô phải hành động), thậm chí cô cũng ghét cả việc người khác nhìn thấy cô ăn và hỏi những điều liên quan đến bữa ăn.
Ban đầu, chúng tôi cố gắng để hiểu tâm lý của Ý Nam. Tại sao những điều này lại xảy ra với cô, tại sao cô lại chán ghét việc ăn, và tại sao khi sức khỏe trở nên tồi tệ đến vậy, cô không thể cố gắng để nạp vào người mình -dù chỉ một chút xíu nào? Nhưng bản thân Ý Nam cũng khó lòng trả lời những câu hỏi và càng khó hơn để ép uổng cơ thể vốn đã quá quen với việc bị ngược đãi của mình. Ban đầu cô nổi cáu, nhưng sau, cô bắt đầu kể với tôi một cách không mấy liền mạch, rằng mọi thứ trong cô hệt như một mớ bòng bong và chính cô cũng không tài nào hiểu nổi.
Cô cảm thấy cuộc sống dần mất hết ý nghĩa: Tại sao cô lại được sinh ra chỉ nhằm cứu vãn cuộc hôn nhân của bố mẹ, nhưng cuối cùng nó vẫn không thành? Tại sao cô luôn cố gắng để giỏi giang hơn nhưng ánh mắt mẹ vẫn luôn buồn đến vậy? Liệu ý nghĩa của cuộc sống là gì, nếu chúng ta cứ ngày ngày phải gồng mình lên đối chọi? Và, tại sao dù cô có cố gắng thế nào, thì những người khác vẫn luôn có lý do cho những sự phán xét của mình?
Xen kẽ trong những câu chuyện đứt đoạn ấy, Ý Nam nói với tôi rằng, cô luôn thấy trong lòng một lỗ hổng không sao bù đắp nổi, từ khi cô biết cảm nhận, cô đã cảm thấy điều đó rồi. Nó tựa như một lỗ đen vũ trụ, cứ ngày ngày hút vào đó hết những niềm vui sống của cô. Kể cả trong mối quan hệ với tôi, ban đầu cô nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng thật tệ là không phải. Nó vẫn luôn thiếu mất một điểm mấu chốt nào đó hệt như một bộ xếp hình đẹp xinh bị rơi mất một mảnh. Cô cứ muốn đi tiếp mãi trong mối quan hệ này, nhưng càng ngày nó lại càng làm cô hụt hơi. Không phải do tôi. Cô đã nói như vậy. Mà do chính bản thân cô, không sao tìm được ý nghĩa trong những hành trình đi của cuộc đời mình.
Thậm chí, Ý Nam đã từng nhắc với tôi về cái chết. Về việc cô luôn bất chợt cảm thấy mệt mỏi, để rồi rất nhiểu lần muốn nhắm mắt và nằm luôn ở một nơi nào đó, có thể ở giữa đường, có thể lúc đang lái xe hoặc đang chụp hình.
Cân nặng của Ý Nam thời gian ấy liên tục giảm, từ 48 cân xuống còn 45, rồi 42 và cuối cùng là 38. Trong khi đó, cô cao một mét sáu mươi bảy. Khi cân nặng giảm xuống dưới đầu 4, gần như Ý Nam đã không còn sức khỏe để làm gì nữa, kể cả việc bước đi một cách bình thường.
Một ngày của tôi luôn bắt đầu từ rất sớm. Tạt qua viện, rồi đến chỗ làm, tối sẽ tranh thủ ở bên Ý Nam vài ba tiếng. Tôi thường không biết làm gì trong những khoảng thời gian này. Vì Ý Nam dành phần lớn thời gian cho việc ngủ, nên tôi mang một cuốn sách vào để đọc. Khi cô muốn, tôi cũng có thể đọc nó cho cô nghe.
Ngày trước, Ý Nam rất thích văn học Nhật và đặc biệt thích cuốn tiểu thuyết Lấp Lánh của Ekuni Kaori. Cô thấy vui thích với nhân vật Shoko, cô gái có tính cách quái đản, nghiện rượu, yêu người chồng gay của mình và rất đỗi bao dung. Shoko thích tưới rượu Whiskey cho cây ngọc giá của bạn trai người chồng tặng và hát vu vơ cho bức tranh người đàn ông màu tím.
Đến khi vào viện, Ý Nam nói rằng tôi hãy tìm mua cho cô một cái cây, rồi treo gần chỗ giường cô nằm một một bức hình chụp tôi và mẹ cô - để lúc không có chúng tôi ở bên, cô có thể nhìn thấy cái cây và bức hình kia để cảm nhận về sự sống. Nghe thì thật buồn cười. Nhưng những người như Ý Nam cần một sợi dây, dù mỏng manh, để nối họ với thế giới hiện tại.
Tôi luôn tự phân tách mình thành hai con người riêng biệt - Tôi ở bên Ý Nam và Tôi ở ngoài xã hội. Tôi ở bên Ý Nam luôn trầm tĩnh và mang vẻ của một người nhẫn nhịn. Tôi làm mọi việc mình cần làm cho Ý Nam, dỗ cô ngủ, trò chuyện với mẹ cô một chút, rồi ra về. Bầu không khí trong bệnh viện, bệnh tật cùng những suy tưởng về sự sống và cái chết tựa hồ như một cái bóng, cứ luôn đè nặng và khiến chúng ta khó lòng lạc quan, vui vẻ cho được. Nhưng khi bước ra ngoài, cuộc sống vẫn ào ạt và nhắc chúng ta - phải tiếp tục.
Tôi bắt đầu làm công việc của một giao dịch viên ngân hàng cách đây năm tháng. Đặc thù nghề nghiệp khiến tôi luôn phải giao tiếp và giữ thái độ hòa nhã với khách hàng.
Và thế là, dù trong thâm tâm có cảm thấy mệt mỏi, chán chường bao nhiêu, tôi cũng luôn phải hình thành bên ngoài mình lớp vỏ bọc. Để bất cứ lúc nào cũng có thể thể hiện thái độ và phong cách làm việc chuyên nghiệp. Lớp vỏ bọc đó giúp tôi tránh mang những nỗi u uất vào trong công việc, nhưng đồng thời, nó lại mang lại tôi một việc mà tôi không ngờ tới - giúp hình ảnh của tôi trở nên khác biệt so với những người còn lại trong cùng một nhóm. Tôi dần dần được chú ý hơn ở công ty, dù còn rất trẻ, những khích lệ này dù ít dù nhiều cũng đem đến cho tôi những niềm vui sướng nho nhỏ.
Cũng có một vài cô gái dành những thiện cảm nhất định cho tôi, trong đó có Lâm. Chúng tôi thi thoảng cùng nhau đi gặp khách hàng rồi dần dần trở thành những đồng nghiệp thân thiết. Lâm là một cô gái lém lỉnh và rất thú vị. Hay dành cho tôi những cử chỉ quan tâm khá đặc biệt, như thi thoảng đến sớm sẽ mang đến cho tôi một cốc cà phê, hoặc lâu lâu sẽ nhờ tôi đèo về nhà.
Một lần như thế, khi xe vừa dừng trước cửa nhà cô, Lâm bỗng hỏi tôi: “Điều gì khiến cậu luôn nghiêm trang và đặc biệt đến vậy nhỉ? Tớ cũng không biết nữa, nhưng thật hiếm có một chàng trai nào như cậu ở tuổi này.” Lúc đó tôi nghĩ mình đã có thể kể với cô về Ý Nam... Nhưng một điều gì đó trong lòng đã ngăn tôi lại.
Trên đường về, tôi tự dùng những ý nghĩ khác nhau để bao biện cho hành động đó, rằng: Tôi không biết phải bắt đầu kể về Ý Nam từ đâu. Rồi cả việc giải thích với Lâm về căn bệnh biếng ăn nữa. Với người ngoài cuộc, họ luôn cho rằng đó là căn bệnh đơn giản và có thể chữa trị được một cách nhanh chóng và dễ dàng. Nhưng sâu kín trong lòng, tôi biết rằng không phải. Tôi đã thật sự không muốn kể về Ý Nam với những mối quan hệ xã hội mới này. Điều này làm tôi cảm giác mình như một kẻ phản bội...
Thời gian gần đây, Ý Nam thậm chí không muốn nhìn vào gương. Cô trở nên khó chịu mỗi lần tôi xuất hiện, và thi thoảng, luôn giả vờ là mình đã ngủ. Có lẽ cô mặc cảm về việc mình đang ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Việc thiếu chất dinh dưỡng không chỉ làm cân nặng Ý Nam bị giảm sút, phá hủy những cơ quan nội tạng phía trong cô mà còn khiến tóc cũng rụng và thưa đi rất nhiều. Một vài chiếc răng của cô thậm chí bị axit hóa và có chiều hướng sẽ rụng.
Tôi vẫn dành một khoảng thời gian trong ngày để nhìn Ý Nam, khi cô đang ngủ. Tôi cố gắng nhớ lại gương mặt cô của ngày xưa, của mùa hè năm chúng tôi gặp gỡ, hay của khoảnh khắc hoàng hôn trên biển.
Tôi đã từng nghe người đàn ông già nói rằng, ông luôn nhìn thấy trong hình ảnh của vợ mình bây giờ bóng dáng trẻ trung của thời họ mới yêu nhau, vẫn ánh mắt sáng lấp lánh ấy, vẫn nụ cười hóm hỉnh ấy... Còn mọi thứ trong tôi thì cứ ngày càng trở nên bất lực, dù tôi luôn tự nhủ, hãy nhìn thật sâu, thật sâu... Tôi không hiểu liệu có phải do tôi còn quá trẻ và tình yêu giữa chúng tôi thì chưa đủ những chiêm nghiệm của thời gian hay không?
Một thời gian dài sau khi Ý Nam bị bệnh, tôi rất hay tỉnh dậy giữa đêm, vì những giấc mơ quái gở mà tôi không sao nhớ lại được một cách rõ ràng. Chúng cứ chập chờn ở đó, như thách thức, như giễu cợt. Chúng bằng cách nào đó lôi mọi suy nghĩ thầm kín và những giả thiết ban ngày của tôi ra, đặt vào những bối cảnh khác nhau, rồi tạo ra một thế giới trong mơ với bao điều lạ lùng, mơ hồ và đầy ám ảnh.
Như có lần tôi mơ thấy Ý Nam đứng ở giữa biển. Rất xa bờ. Cô đứng đó và nhìn về phía tôi, còn tôi đứng ở trên bờ, chân lún sâu xuống cát. Chúng tôi cứ đứng nhìn nhau như thế, nhưng tôi không có dấu hiệu nào là muốn chạy về phía Ý Nam cả. Cho đến lúc cô quay đi, đi mãi, đi mãi, mất hút sau những cánh sóng bạc đẩu. Tôi đứng lại trên bờ, thấy gió phả vào mặt mình mạnh đến không tài nào thở nổi, nước mắt cứ thế chảy ra và cổ họng nghẹn ứ, nhưng chân thì cứ thế lún sâu hơn xuống cát. Còn cát bên dưới chân tựa hồ như đang chảy vào một cái phễu vô hình nhưng sâu hun hút, để rồi cứ dần dần, nhấn chìm cả tôi.
Tôi thường thầm lý giải giấc mơ đó có mình. Phải chăng đó là do tâm hồn tôi đã ngày càng trôi xa khỏi Ý Nam. Tôi vẫn ở bên cô mỗi ngày, nhưng đã không còn thực sự hướng về cô nữa? Và cát thì biểu trưng cho những nỗi hổ thẹn, cứ ngày ngày gặm nhấm linh hồn tôi?
***
Ý Nam mất vào một ngày tháng Mười, năm chúng tôi 23 tuổi.
Vào những tháng cuối cùng, Ý Nam nhờ mẹ mua cho một chiếc máy ghi âm. Nó trở thành vật bất ly thân của cô và thường được để ở dưới gối. Những lúc tỉnh táo hoặc cần ai đó tâm sự, cô sẽ nói và thu âm mọi thứ vào chiếc máy này.
Tôi được mẹ cô trao cho chiếc máy ghi âm sau đám tang, cùng một tấm bưu thiếp nhỏ.
Khác với những điều tôi tưởng tượng, Ý Nam chỉ toàn nhắc về những câu chuyện vui.
Về việc ngày xưa vì cô tôi đã bị lũ công tử nhà giàu “tẩn” cho một trận thế nào, nhưng chính điều đó đã làm cô xúc động ra sao.
Về những chuyến xe buýt bất tận chúng tôi đã đi với nhau, cô nói rằng cô đã giữ hết lại những tấm vé ấy và cất nó trong một chiếc hộp, có một ngày cô đã lôi chiếc hộp ra đếm. Có 1678 chiếc vé xe buýt, con số thật đẹp đúng không?
Cô cũng kể về việc cô đã từng đi ra biển một mình, đó là một ngày chúng tôi giận nhau. Nhưng ngày hôm đó, cô không cảm thấy vui, nên cuối cùng bỏ về rất sớm.
Rồi thi thoảng là những đoạn cô hát khe khẽ. Vì không thuộc lời nên cứ một lúc lại đệm vào đó la... la... la.
Tuyệt nhiên cô không nhắc gì đến bệnh viện, đến căn bệnh chán ăn hay bất cứ điều bi lụy nào cả. Tôi nghĩ, cô chỉ muốn tôi nhớ về cô như nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ nhất.
Điều đó làm tôi bật khóc, lần đầu tiên sau đám tang của cô. Khóc tức tưởi mãi không ngừng.
Trong tấm bưu thiếp nhỏ, tôi tháy Ý Nam viết lên những dòng xiêu vẹo, chắc là cô đã phải rất cố gắng. Dòng chữ nguệch ngoạc nhưng lấp lánh:
Em thấy chúng ta trong mùa hè
Lynh Miêu
COMMENTS