Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; Điều Cuối Cùng Ở Lại online; Đọc truyện của Lynh Miêu; Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại
1. Gần nhà tôi có một
cửa hàng nội thất Uma. Những buổi chiều khi thấy cảm xúc của mình rơi xuống
đáy, tôi sẽ ghé qua nơi này, rất nhiều tiếng đồng hồ, thấy lòng mình nhẹ bẫng
và an ủi khi được ngắm nhìn những món đồ trắng muốt và xinh đẹp. Ở cửa hàng Uma
ấy có một căn phòng mà tôi rất thích, nó nhỏ xíu, nằm ở tầng hai, luôn thắp thứ
ánh sáng của đèn vàng. Đây là căn phòng chứa những món đồ lỗi hoặc bị khách
hàng vô ý làm hỏng. Lần đầu tiên bước vào căn phòng này, tôi đã ở lại rất lâu,
rồi từ đó, mỗi lần ghé Uma đều nấn ná ở cái góc nhỏ xíu ấy. Tôi thấy mình thuộc
về nơi đó. Trong căn phòng của những món đồ không hoàn hảo.
Tôi hay cầm trên tay một món đồ, thử nhìn xem vì sao chúng bị
đặt ở căn phòng này. Có những món tôi dễ dàng tìm ra khiếm khuyết của chúng,
nhưng có những món đồ thì dường như chẳng có chút dấu vết nào, cho đến khi tôi
phát hiện ra một dấu đen lạ kì mờ mờ nơi đáy cốc, hoặc một miếng sứt nhỏ tí mà
những nếu không để ý kĩ chúng ta khó lòng phát hiện ra. Mỗi lần nhìn ra những
điểm khiếm khuyết ấy, tôi lại “à” lên và nhận ra, những món đồ và tôi - bỗng
nhiên có một sự gắn kết kì lạ.
Tôi đã mua về nhiều món đồ khiếm khuyết. Khi thì cái cốc sứ
trắng muốt có một vệt xước nhỏ ở ngay miệng, khi thì cái đĩa hình mặt trăng bị
mờ một chút xíu họa tiết hoa, khi thì một chậu cây xinh đẹp vô cùng nhưng bị
nứt một góc dưới đáy. Tôi sẽ chọn những món đồ lỗi ấy, thay vì món đồ hoàn hảo
bày bán ở những gian ngoài. Không phải vì giá của chúng chỉ rẻ bằng một nửa. Mà
đơn giản, bởi chúng là những món đồ duy nhất. Chiếc cốc duy nhất, chiếc đĩa mặt
trăng duy nhất, chậu cây duy nhất. Chúng là duy nhất, bởi chúng không hoàn hảo.
Và bởi chúng không hoàn hảo, nên tôi mới cảm thấy chúng đặc biệt và
chỉ-thuộc-về-một-mình-tôi nhiều đến thế.
Những lúc như thế, tôi hay nghĩ đến Trà.
Tôi không gặp cô đã lâu lắm rồi, nhưng chưa bao giờ, hình ảnh
của Trà biến mất trong vùng nhớ của tôi. Ký ức về Trà giống như ánh trăng của
một đêm trời mờ sương. Có những khi màn sương làm che phủ thứ ánh sáng diệu kì
ấy, nhưng ở một khoảnh khắc khác, mặt trăng hiện ra, sáng rỡ lên và ấm áp,
khiến người được nhìn ngắm nó bỗng dưng lặng đi, trào lên trong lòng một niềm
xúc động.
Tôi vẫn nhớ về Trà. Nhớ gương mặt thật đẹp của cô. Nhớ mái tóc
đen dài đến chấm eo. Làn da Trà trắng bóc, cô thích đánh son đỏ. Lần đầu gặp,
tôi đã lầm tưởng rằng cô là con lai Nhật Bản, hoặc Ấn Độ, hoặc Philippines - thú
thật là tôi rất mù mờ về khoản nhận biết này, chỉ là gương mặt của Trà là lạ,
vừa rất Việt Nam, lại vừa không Việt Nam chút nào cả.
Trà là bạn gái của Nam. Nam là bạn thân của tôi, đồng thời cũng
là người mà tôi đã yêu suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng.
Nam nói lần đầu tiên gặp Trà, Nam đã nghĩ rằng mình nhất định
phải có được cô. Thứ vẻ đẹp vừa mong manh vừa lạ lẫm nơi Trà làm Nam không tài
nào cầm lòng nổi. Cậu theo đuôi Trà suốt cả một đoạn đường dài gần 20 cây số
cốt để biết được nhà cô. Rồi cậu về nhà, nói với tôi rằng hãy viết hộ cậu một
lá thư tay. Cậu chép lại toàn bộ nó một cách tỉ mẩn, bỏ vào bì thư rồi nhét qua
khe cửa nhà Trà. Cách làm lỗi thời ấy chẳng ngờ lại mang lại kết quả. Trà nhắn
tin cho Nam theo số điện thoại cậu ghi lại trong thư. Trà nói, Trà thích những
gì mà Nam viết.
Khi mối quan hệ bắt đầu tiến triển tốt hơn, một lần Nam hẹn tôi
đến pub quen, để gặp Trà. Trước khi đó, Nam nói với tôi rằng, Trà đã biết rằng
lá thư đó không phải do Nam viết, Trà muốn gặp người đã viết lá thư. Tôi hỏi về
thái độ của Trà khi biết điều đó, Nam cười: “Trà chằng thể hiện gì cả.”
Buổi gặp đầu tiên diễn ra thật êm đềm. Chúng tôi cùng nhau uống
Ken, người này nhìn mặt người kia cứ hồng lên theo từng cốc bia được uống cạn,
ngồi tán gẫu với nhau những điều vô thưởng vô phạt. Khi tối đã muộn, tiếng nhạc
bắt đầu mạnh mẽ và thúc giục, chúng tôi cùng nhau nhảy cho đến khi cả người như
có thể rã ra, và bay lên.
Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ cảm thấy chán ghét Trà lắm -trước buổi
gặp này, dù gì thì cô cũng là kẻ bước vào mối quan hệ của tôi và Nam, rồi làm
mọi thứ giữa chúng tôi không còn vẹn nguyên như cũ.
Trước Trà, Nam không phải không thích những cô gái khác. Nhưng,
tôi chưa bao giờ đánh giá cao bất kì ai trong họ. Cô thì quá ẽo uột, cô thì quá
tiểu thư, cô thì gu ăn mặc lòe loẹt theo kiểu sexy rất nửa mùa. Nam chọn họ,
không phải vì cậu không thể yêu được ai xinh đẹp hơn họ. Càng không phải vì
không có ai hơn họ yêu cậu. Nam thích những mối quan hệ như vậy. Chợt đến rồi
tan biến đi, chẳng để lại bất kì nỗi nhớ nhung, thương cảm nào cả. Nam sợ sự
ràng buộc khổ sở, cậu cũng sợ cậu hoặc cô gái kia có thể thay lòng rồi làm tổn
thương đối phương.
Tôi yêu Nam, vì cậu luôn đối xử với tôi quá dịu dàng, vì một
buổi tối mùa đông lạnh đến thắt lòng, cậu bỏ lại buổi xem phim với bạn gái,
vòng qua nhà mang thuốc, cháo, mua đủ thứ lỉnh kỉnh khác chỉ vì cái tin tôi
nhắn: “Tớ bị sốt rồi, nhà chẳng có ai.” Lần đó, tôi biết rằng cậu đã vì tôi mà
bỏ qua một cuộc hẹn, rồi cùng với đó, tôi hiểu vị trí của mình trong lòng cậu -
một người bạn thân thiết thật sự, không bao giờ lãng quên nhau trong mọi hoàn
cảnh. Chúng tôi ở bên nhau suốt những năm tháng trưởng thành. Nam yêu hết người
con gái này đến người con gái khác, tôi cũng có một vài mối tình thoảng qua,
nhưng chưa bao giờ thật-sự bắt đầu mối quan hệ với ai một cách sâu sắc. Tôi vẫn
lặng lẽ yêu Nam nhưng cậu không hề hay biết. Và vì cậu không hề hay biết, cũng
như vì việc tôi chưa bao giờ cảm thấy mình và Nam có thể trở thành “cái gì đó”
nên cậu trở thành một bức tượng đài rực rỡ nhất trong suốt quãng thời gian tuổi
trẻ của tôi.
Thế rồi, cậu gặp Trà và bị hút vào cô như ma quỷ. Cậu biết mình
đã sai lầm từ ngay lúc nhìn thấy cô, rồi bồng bột theo đuôi cô về nhà. Cậu sai
lầm cả khi bảo tôi viết thư tay để gửi cô. Sai lầm khi dấn thân vào tình yêu
đối với cô. Nhưng hơn lúc nào hết, cậu hiểu rằng, một người con gái có thể dẫn
cậu từ sai lầm này đến sai lầm khác, chắc chắn là một lựa chọn không-sai-lầm.
Cuộc gặp ba người làm tôi hiểu lý do thứ tình yêu quái
quỷ, đường đột mà Nam dành cho Trà. Trà là cô gái biết tỏa sáng
trong bóng tối. Nhưng cùng với đó, cô có một tâm hồn mong manh như một đóa hoa
phù dung. Một đóa hoa phù dung hiểu rằng mình là duy nhất trên đời, đẹp đẽ là
thế, kiều diễm là thế nhưng sống một quãng đời ngắn ngủi cũng là thế, nên cứ
hết lòng mà tỏa ra thứ ánh sáng mê hoặc cuộc đời này - cho một phút giây huy
hoàng rồi tàn lụi. Sự đối lập giữa rực rỡ và bi thương ấy trong vẻ đẹp nơi Trà
làm tất cả chúng tối choáng ngợp. Nó giúp tôi bỏ qua nỗi ghét bỏ ban đầu của
mình với cô, chấp nhận cô, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không còn hi
vọng vào tình yêu của tôi và Nam nữa. Và vì vậy, tôi cứ thế sống trong một sự
giằng xé giữa yêu và ghét suốt một thời gian dài.
Trà hay nhắn tin rủ tôi đi cùng trong những cuộc hẹn của cô với
Nam. Điều đó ban đầu làm tôi khó chịu. Tôi cảm thấy cô thật độc ác. Bởi, bằng
một linh cảm kì lạ giữa phụ nữ, tôi biết rằng Trà đã nhận ra là tôi yêu Nam.
Tôi đã nghĩ là cô muốn thể hiện sự “chủ quyền” của mình trong mối quan hệ này
và làm cho tôi đau khổ.
Nhưng, điều bất ngờ là trong những cuộc hẹn ba người, Trà thường
rút lui về phía sau, như một kẻ làm hậu kì mẫn cán nhất, trong vai trò của một
quan sát viên hoặc tư vấn viên đích thực, thi thoảng vụt xuất hiện khi một ai
đó cần giúp đỡ - như trong một cuộc hội thoại sắp đi đến hồi kết chẳng hạn. Cô
điềm tĩnh lắng nghe, và cười, rồi khơi gợi mọi thứ để nghe chúng tôi nói về
nhau. Về sau cô nói: “Khi muốn hiểu sâu sắc về một ai đó, hãy để họ ở bên cạnh
những người thực sự thân thiết, đó là cách để họ dễ dàng bộc lộ con người thật
của mình.” Tôi tin là Trà đã đúng. Khi tôi và Nam bên nhau, chúng tôi vụt trở
thành một cặp đôi hoàn hảo nhất. Chúng tôi bông đùa, chúng tôi nói về những kỷ
niệm đã qua, thi thoảng Nam ca ngợi tôi hoặc tôi ca ngợi cậu, những câu chuyện
dường như cứ như dài mãi ra cùng với những
chai Ken cứ vơi cạn dần.
Chỉ duy nhất một lần, tôi bắt gặp Trà hôn Nam, trong một góc tối
ngay gần nhà vệ sinh, trong một cơn biêng biêng của gần chục chai bia cộng lại.
Nhưng, khi nhìn thấy tôi thì cô chợt dừng lại. Cô bỏ vào nhà vệ sinh như một kẻ
chạy trốn, dù rằng lúc đó, kẻ lẽ ra phải lặng lẽ bỏ đi - phải là tôi.
2. Tôi và Trà trở
thành những người bạn thân - thật khó lòng tin vào điều này, nhưng trước Trà,
tôi chưa bao giờ tìm được ai đồng điệu với tâm hồn mình như thế. Có những buổi
chiều mùa hè thơm mềm của Hà Nội, chúng tôi đi bên nhau. Tôi sẽ đi phía sau,
nhìn ngắm mái tóc đen dài của Trà lượn tung, bay bổng cùng những điệu bước. Thi
thoảng, cô sẽ quay lại nhìn tôi, và cười. Nụ cười ươm nắng của Trà những ngày
tháng ấy đã không ngừng làm bừng sáng những mùa hè sau này của tôi, khiến tôi
cứ như chìm khuất vào thứ ảo ảnh đẹp đẽ nhất của cuộc đời.
“Chúng ta sẽ đi bên nhau, những ngàỵ Hà Nội biếng lười, anh sẽ nắm
tay em, và thấy mình như có cả thế giới. -Thế quái nào mà hồi ấy cậu lại viết
cho tớ những dòng như thế?” - Trà hỏi tôi, rồi cười ngất, mường tượng về những
dòng mà tôi đã viết cho cô trong lá thư của Nam.
Rồi cô nắm lấy tay tôi, siết nhẹ. Tay Trà mỏng và mềm, có thứ
mùi hương của buổi sớm. Chúng tôi sẽ đi bộ dọc những khu phố ở Đinh Lễ, rồi
Tràng Tiền, đôi lúc dừng lại mua một tách capuchino, vừa cầm cốc giấy uống vừa
đi tiếp. Chúng tôi nói với nhau về cà phê, những cuốn tiểu thuyết, về âm nhạc
và cả những vần thơ.
“Shall I compare thee to a summers day?
Thou art more lovelỵ and more temperate.
Rough winds do shake the darling buds of May,
And summer’s lease hath all too short a date.
Ta có nên so sánh em với một ngày hè?
Em đáng yêu hơn và cũng dịu dàng hơn.
Gió mạnh tháng Năm chao đảo những nụ hoa,
Và mùa hè quá ngắn cho một ngàỵ hò hẹn”
Trà đọc cho tôi nghe những vần thơ trong bản Sonnet 18 của
Shakespeare. Giọng Trà dịu dàng, mắt cô lấp lánh - cô như vẽ nên cho tôi một
bức tranh về một cô gái đang đắm chìm trong thứ tình yêu tuyệt vời nhất.
Những ngày hè ấy làm tôi tin rằng, cứ như thế này thì vẫn ổn.
Tức là, ba chúng tôi - bên nhau. Tôi lặng lẽ yêu Nam, Nam tha thiết yêu Trà,
còn tôi và Trà là những tâm hồn đồng điệu nhất.
Vậy mà, mọi thứ bỗng chốc tan biến đi, khi một ngày Trà xuất
hiện trước cửa nhà tôi rồi nói rằng, cô sẽ sớm biến mất, như một giọt sương.
3. Hôm ấy, Trà xuất
hiện trước cửa nhà tôi. Cô đến đường đột và gọi tôi xuống, mang tặng tôi một cái
cốc bằng sứ trắng muốt và tinh tế như ánh trăng. Tôi nâng niu nó trong tay, rồi
khi ngắm nhìn nó một cách khẽ khàng, tôi phát hiện ra nó có một khe nứt rất nhỏ
thôi nơi phía trong lòng cốc.
Rồi cô bảo:
“Tớ cũng giống hệt chiếc cốc này đấy, giống hệt. Từng nghĩ rằng
mình là một người hoàn hảo. Nhìn vào vẻ bề ngoài của tớ đi, và cả đôi mắt của
những người nhìn tớ nữa. Nhưng không phải đâu, hoàn toàn không phải.
Tớ là một bản lỗi.
Tớ thấy hết cách với tớ rồi, nên chẳng chóng thì chầy, tớ sẽ
phải bỏ đi thôi.
Tớ sẽ tan biến như một giọt sương vào một buổi sáng mùa hè,
không để lại một chút dấu vết nào cả. Thật sự đấy...
Đừng cười tớ.
Tớ đang nói tất cả những điều này, với một mình cậu. Vì
chỉ mình cậu có thể hiểu tớ.
Chỉ-một-mình-cậu.”
Cô nói một cách ngắt nhịp, như một kẻ có quá nhiều thứ để kể,
nhưng cuối cùng lại chẳng biết mình nên bắt đầu từ đâu. Hoặc không, có thể
trong cơn xúc động dâng tràn, cô cảm thấy việc diễn tả mọi thứ một cách rõ ràng
hẳn là việc khó khăn hơn bao giờ hết. Câu cuối cùng, Trà nhấn mạnh chữ
“Chỉ-một-mình-cậu” như một lời khẳng định cho thứ tình cảm bền chặt vĩnh cửu.
Rồi, cô nhìn tôi và mỉm cười. Đã không còn là nụ cười ươm nắng của một ngày hè
xinh đẹp nữa, đó là nụ cười khiến người ta nao lòng. Vì một niềm bi thương
chẳng cách nào tả xiết.
Về sau thì tôi dần hiểu, qua những câu kể đứt gãy và dường như
chẳng có chút logic nào của Trà.
Rằng, Trà yêu Nam. Nhưng, cô cũng yêu tôi.
Nam hấp dẫn Trà về mặt thể xác. Còn tâm hồn của cô lại thuộc về
tôi. Bằng một cách nào đó, Trà cảm nhận được rằng, tâm hồn chúng tôi đã giao
nhau. Cô nói, tôi đã đưa cô đến một vùng đất mới, một vùng đất mà chỉ những tâm
hồn đồng điệu nhất mới có thể đến được cùng nhau. Nó làm cô hạnh phúc, hơn cả
những
khoái cảm về những điều xác thịt có thể mang lại. Hoặc không, cô
cũng không biết nữa. Cô sẽ dừng việc so sánh lại. Chỉ đơn giản là Trà muốn nói
cho tôi biết, có một thứ tình yêu như thể đã tồn tại. Điều mà cô đã từng hết mực
phủ nhận. Bởi nó khác biệt với những điều trước nay cô trải qua, và cả tôi trải
qua.
Cô đã từng nghĩ rằng, cô sẽ mãi mãi có cả Nam và tôi trong cuộc
đời mình, như hai mảnh ghép hoàn hảo nhất lấp đầy cuộc đời cô. Nhưng đồng thời
cô cũng biết, sẽ vĩnh viễn không bao giờ có điều đó.
Cô sẽ mất tôi, rồi một lúc nào đó, sẽ mất Nam. Cô sẽ mất cả hai
chúng tôi vì cô yêu thương cả hai chúng tôi và không thể làm tổn thương hay
đánh mất người nào cả. Tôi và Nam, là hai nửa hoàn hảo của nhau, và khi ghép
lại - chính là một nửa hoàn hảo nhất của Trà.
Rồi thì điều đó làm Trà sợ hãi. Bởi cô nhận ra rằng, cô không
hoàn hảo. Thứ tình yêu kì lạ ấy làm cô bỗng dưng biến thành một phiên bản khiếm
khuyết. Một phiên bản khiếm khuyết nghĩ rằng mình đã-từng-hoàn-hảo.
Lúc đó, tôi đã không đủ từng trải, và cả nỗi thấu hiểu, để nói
với Trà rằng: Sự khiếm khuyết chính là thứ tạo nên những điều hoàn hảo nhất -
những điều đặc biệt và chỉ có một không hai trong cuộc đời này.
Tôi tuột mất Trà trong một đêm mùa hè vĩnh viễn không bao giờ
trở lại.
4. Sự biến mất của
Trà không làm tôi và Nam có thể đến với nhau. Ngược lại, nó đẩy chúng tôi về
hai đầu xa xôi hơn bao giờ hết. Nam lại lao vào những cuộc tình mới, còn tôi dần
trở thành người con gái trưởng thành. Nhưng tôi biết, ký ức về Trà chính là sợi
dây liên kết không bao giờ đứt, mãi mãi nối cuộc đời của tôi và Nam với nhau.
Về sau nhìn lại, tôi đã nhận ra rằng trong suốt khoảng thời gian
ấy, trong mối quan hệ ba người, khi tôi muốn bên Nam, Nam muốn bên Trà, Trà
muốn bên tôi -chúng tôi đã cùng nhau trò chuyện, cùng nhau cười đùa, yêu thương
nhau, nhưng đồng thời cũng ngày ngày dằn vặt tâm hồn nhau, người này nhìn người
kia lặng lẽ đau khổ.
Chúng tôi đã cùng lúc giữ lại nhau trong cuộc đời mình, ỉấp đáy
nhau và ỉàm nhau tan nát.
Tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ quên Trà. Đôi khi, trong cuộc đời
quá nhiểu những điểu chua xót này, tôi hay nhớ vể cô như một cách để an ủi
mình, rằng tôi đã
từng có một thứ tình cảm thật ki diệu. Thứ tình cảm đó chưa bao
giờ là tình cảm sai lầm hoặc khiếm khuyết. Hoặc không, bởi vì nó là vậy, nên nó
bỗng trở thành thứ tình cảm hoàn hảo và đáng trân trọng nhất tôi có được trong
cuộc đời mình.
“Nếu ai đó muốn hiểu về tình cảm tớ dành cho cậu, họ sẽ phải lật
ngược cả thế giới.” Trà đã nói với tôi như thế.
Trước khi cô tan biến như một giọt sương vào một buổi sáng mùa
hè, không để lại một chút dấu vết nào cả.
Không một chút nào cả.
Lynh Miêu
COMMENTS