$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Truyện Ngắn Ánh Sáng Ban Ngày | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên

Ánh Sáng Ban Ngày | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên | Ánh Sáng | Ban Ngày | Hi Trần | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Ebook; Truyện Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần | Đọc Truyên Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất

Ánh Sáng Ban Ngày  Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên - Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com - Hi Trần

Tôi guồng chân chạy nhanh. Tôi chạy mải miết qua sáu, bảy dãy phố. Tôi không dám ngoảnh đầu lại.
Tiếng giày nện xuống đường lịch bịch. Tiếng lịch bịch dội vào đêm vắng nghe vang vang. Trời khá lạnh mà tôi đổ mồ hôi ướt sượt lưng áo. Mồ hôi trượt từ trán rơi vào mắt tôi cay sè. Tôi sợ bị trật chân, chuột rút. Lúc nãy tôi không kịp nghĩ đến chuyện khởi động. Tôi mệt, thở hụt hơi, nhưng không dám ngừng, chạy mãi. Cho đến một dốc phố. Dốc phố cao. Tôi cũng gần như kiệt sức, chân mỏi cứng. Tôi dừng lại dưới chân dốc một lát để nhịp thở ổn định, rồi từ từ đi bộ lên cao. Tôi khát dữ dội, cổ họng khô khan muốn cháy. Lúc nãy tôi không kịp mang theo nước, tiền, không kịp mang theo gì hết. Tôi chỉ âm thầm xỏ giày rồi cắm đầu chạy. Tôi có cảm giác mình sắp ngất. Không có nước uống, tôi sẽ không đi thêm được nữa.
 
Tôi thấy một cửa sô sáng đèn. Tôi tiến đến bấm chuông cửa, rồi khom người chống tay xuống gối, nhắm mắt chờ.
 
Bạn gái ấy chạy ra, nhìn tôi thảng thốt:
 
"Này cậu ổn chứ?”
 
Tôi đứng thẳng người lên, tay chống vào những song chắn trên 
cánh cổng sắt, thì thào:
 
"Bạn cho mình cốc nước lọc được không?"
 
"Vào đây nhanh lên."
 
Bạn ấy hối hả mở cổng, bảo tôi ngồi tạm ở bậc thềm, chờ một lát. Bạn ấy lấy nước rất nhanh. Tôi uống ừng ực.
"Hay là cậu cần nước chanh, hoặc sữa? Mặt cậu tái xanh."
 
"Không cần đâu, cảm ơn bạn. Cho mình ngồi nghỉ một lát chắc không sao." 
 
Bạn ấy ngồi xuống bên cạnh tôi
 
"Cậu chạy bộ à?"
 
"Không."
 
"Ừ. Báo viết, không nên chạy bộ buổi tối gần giờ ngủ."
 
"Chạy trốn”
 
"Sao?"
 
"Mình chạy trốn."
 
Tôi ngồi im nhìn bàn tay mình để trên đầu gối, run rẩy, nói lảm nhảm.
 
"Trốn ai?"
 
"Anh."
 
"Anh trai?"
 
"Ừ... Mà không. Cứ trốn thôi."
 
"Không có gì nguy hiểm chứ?"
 
"Hai tháng nay nhà mình im lặng. Hôm nay tự nhiên ồn ào. Anh ở trong phòng đóng cửa đập tường rầm rầm. Mình không chịu nổi." 
 
"Không có ai khác trong nhà sao?"
 
"Mình không chịu nổi. Mình chỉ biết chạy đi." "Sẽ ổn thôi."
 
"Đáng sợ lắm."
 
"Cậu định đi đâu?"
 
"Minh không biết. Mình chỉ biết chạy đi."
 
"Cậu định bỏ nhà đi qua đêm luôn sao?"
 
"Không. Nhưng mình chưa muốn về liền. Có điều chắc mình phải rời khỏi đây, mình không làm phiền bạn thêm." 
 
"Không. Không sao, tớ rảnh. Nãy giờ chi ngồi làm chơi mấy bài lượng giác, tớ tệ môn Toán."
 
"Chỉ cần thuộc thật thuộc công thức."
 
"Tớ nhớ tệ lắm."
 
"Có nhiều mẹo."
"Thi ngành Nội thất trường Kiến trúc mọi năm khối H chỉ có Văn và Vẽ thôi. Gần đây lại thêm Toán, thành khối Hl. Tớ đang khổ sở." 
 
"Mình nghĩ mình khỏe hơn rồi."
 
"Cậu cần thêm gì không?"
 
"Hay để mình giúp bạn một lát với mấy bài lượng giác. Dù sao mình cũng chưa biết đi đâu."
 
"Tốt quá."
 
"Chỉ sợ lúc này mình không đủ minh mẫn."
 
"Không sao. Vào nhà nhé."
 
Bạn ấy giới thiệu với bố mẹ, tôi là bạn cùng lớp. Chúng tôi ngồi vào chiếc bàn cạnh cửa sổ, mấy quyển sách, máy tính bỏ túi, đèn tuýp trắng trên cao. Khô hết mồ hôi, tôi ngồi co ro, thấy hơi lạnh trở lại một chút. Tôi chưa bao giờ biết những bài Toán biết xoa dịu. Tôi và bạn ấy cùng làm phương trình lượng giác, trao đổi nho nhỏ, cẩn thận từng bước. Tiếng viên bi ngòi bút lăn trên giấy sột soạt bỗng trở nên vô cùng dễ chịu. Sau này, khi rơi vào căng thẳng một mình, tôi hay lấy bút bi viết gì đó, chép một trang sách, hoặc vẽ linh tinh. Còn khi rơi vào nỗi sợ hãi, buổi tối, tôi đến bấm chuông nhà bạn ấy. Anh không phải đêm nào cũng say như thế. Anh hiền hòa. Nhưng anh cũng chơ vơ, sẽ không làm thế nào được với nỗi chơ vơ của tôi. Tôi cũng không làm thế nào được. Tôi chỉ biết chạy đi. Tôi chạy đến nhà bạn ấy làm Toán.
Tôi mười sáu tuổi. Tôi bới cơm vào chén, ngồi bên bàn ăn. Anh hơn tôi mười tuổi. Anh đứng cạnh lò vi sóng, chờ thức ăn mua sẵn được hâm nóng. Tôi gầy còm, tay dài nhỏ như đôi đũa gỗ đang cầm so đi so lại. Anh nói, dạo này tôi hay về khuya. Tôi tưởng anh không thấy, không biết. Nếu không say, anh cũng ở miết trong phòng làm việc và ngủ.
 
"Anh nghe cửa mở cót két. Anh thức khuya, vì phải làm nhiều việc hơn." 
 
"Em đi học."
 
"Không ai dạy giờ đó."
 
"Em học nhóm, với bạn."
 
Anh mở cửa lò, rút đĩa thức ăn ra mang qua bàn. Chúng tôi chỉ ăn tối cùng nhau. Buổi trưa anh ăn ở công ty. Tôi ăn ở nhà thằng bạn thân. Anh gửi ba mẹ nó ít tiền mỗi tháng, nhờ, cho tôi ăn ké bữa trưa. Anh nói hàng quán ăn hoài ngán lắm tôi không chịu nổi đâu, mà anh phải ở lại công ty không lo cho tôi được. Tôi tự lo được. Tôi có thể nấu nướng đơn giản, nhưng tôi không ý kiến gì hết. Tôi không muốn về nhà một mình. Tôi ăn rồi ngủ trưa luôn ở nhà thằng bạn, chiều hai thằng đi học tiếp. Anh nói sẽ sớm tìm một người giúp việc. Tôi cũng không ý kiến gì hết.
 
Giữa bữa tối, anh nhìn tôi đăm đăm:
"Cỡ này anh thấy Minh xanh xao."
Anh nên nhìn lại mình. Tôi nghĩ thế, nhưng tôi nói:
"Em không sao."
 
"Minh đừng bận tâm anh."
 
"Chắc do em học nhiều."
 
"Nhớ uống thêm sữa."
 
"Dạ."
 
Rửa bát xong, tôi chạy qua nhà bạn ấy.
 
Chúng tôi ngồi vào chiếc bàn cạnh cửa sổ, mấy quyển sách, máy tính bỏ túi, đèn tuýp trắng trên cao. Tôi không tập trung được. Tôi kể. Tôi chơ vơ. Anh chơ vơ. Ba tôi ở nơi có bão tuyết. Ba đến đó từ lúc anh mười bốn. Chúng tôi, ba người, ở lại. Thằng nhóc con của ba và dì ấy bây giờ chắc cũng mười bốn, thằng nhóc con hồi đó mũi lúc nào cũng đỏ ừng. Tôi và anh ngày sinh cách nhau chưa đầy một tháng, cùng là mùa hè. Tôi nhớ tấm ảnh thằng nhóc con nhét ké bưu phẩm quà sinh nhật chung ba gửi về cho tôi và anh. Nó ghi phía sau, nói em sẽ đòi hoài để ba dẫn về chơi với hai anh, nhớ dẫn em đi leo núi nghe. Nhưng nó chưa về bao giờ, vì đã nhiều năm, ba tôi chưa về. Mẹ tôi mất, hai tháng trước. Ba tôi ở nơi có bão tuyết. Ba không đi đâu được vì cơn bão. Bão tan, thì cũng muộn. Ba gọi đường dài, nói sẽ tranh thủ về sớm nhất có thể. Anh cứ bảo, ổn ạ, tụi con ổn. Anh nói anh hơn hai mươi sáu tuổi rồi, tôi cũng lớn, ba yên tâm. Nếu còn thương mẹ nhiều thì ba về. Ba đừng về chỉ vì tụi con, xa xôi, đắt đỏ, tốn thời gian, mắc công. Hai tháng nay ba không về.
 
Ba gọi đường dài, hỏi thăm tình hình hai đứa. Anh nói có cô dì chú bác vẫn đến thăm hoài, tụi con ổn. Ba hứa sẽ về sớm nhất có thể. Cây bút trên tay tôi run rẩy chực rơi. Bạn ấy chạy đi lấy cho tôi một cốc nước lọc khác. Tôi uống cạn, tay cầm ly trống không vẫn run. Tôi cầm bút bi, vẽ những đường tròn vô nghĩa chồng chéo lên nhau. Tôi ghì bút mạnh đến thủng giấy. Bạn ấy giật cây bút khỏi tay tôi. Lúc đó chúng tôi ngồi ở hai cạnh chung một góc vuông chiếc bàn nhỏ. Bạn ấy cầm bàn tay tôi, duỗi ngón tay tôi ra, gác tay tôi lên mặt bàn. Rồi bạn ấy đặt tay mình chồng lên trên theo hướng vuông góc. Tay tôi khô và gầy. Tay bạn ấy mềm và ấm. Một cơn gió len qua cửa sổ thổi tung xấp giấy in bài tập lượng giác rơi xuống vương vãi sàn nhà, không ai nhặt xếp lại cả. Bạn ấy không nói, nhìn tôi như bảo hãy cứ ngồi yên. Tôi ngồi yên.
 
Anh nói chắc là công ty sẽ có vài ngày nghỉ, để tuần sau xem lịch cụ thể chắc chắn thế nào. Rồi anh sẽ mua hai vé tàu hỏa ra biển, mua tiếp hai vé tàu biển ra đảo. Anh nói tôi có thể rủ thêm mấy đứa bạn đi cho vui, tranh thủ mùa hè. Ở đó biển rất trong, chúng tôi có thể ngủ luôn trên bãi cát. Anh nói hôm trước. Cảm giác hào hứng nhen nhóm. Thì hôm sau anh lại say mèm. Anh về khuya, nôn trong nhà vệ sinh. Rồi anh hút thuốc, tôi chưa thấy anh hút thuốc bao giờ. Buổi sáng ngủ dậy, tôi uống sữa rồi vứt hộp vào thùng rác, đếm thấy có bảy, tám đầu lọc nằm bên trong. Đó là buổi sáng Chủ nhật. Hai tháng nay tôi ghét ngày nghỉ, tôi không còn ghét thứ Hai. Chủ nhật, anh vẫn đi làm ngoài giờ. Chủ nhật, tôi không thể đến trường, đám bạn vẫn ngủ nướng. Chủ nhật, tôi thức dậy, biết đêm qua anh hút nửa gói thuốc lá. Chủ nhật, tôi ở nhà một mình. Tôi không chịu nổi phải ra ngoài sân ngồi nhìn xe cộ, không dám vào trong nhà.
 
 
Bạn ấy nói muốn vẽ tặng tôi một bức chân dung. Bạn ấy luyện thi vẽ hai năm rồi, chắc có thể vẽ tôi được giống. Tôi gật đầu. Bạn ấy dùng giấy khổ A3, vẽ tôi bằng bút chì ở góc mặt nghiêng. Tôi ngồi yên. Bạn ấy khen góc nghiêng ở khuôn mặt tôi, đường nét và hình khối rất đẹp. Hơn nửa giờ, bạn ấy dựng hình xong cơ bản. Tôi có điện thoại. Điện thoại rung trong túi quần. Tôi bắt máy, nghe lao xao. Thằng hàng xóm nhà đối diện gọi cho tôi. Nó nói nhà tôi cháy. Cổng khóa, anh tôi hình như chưa về. 
 
Xe của bạn ấy, tôi hấp tấp ngồi lên, đạp mạnh đi. Tay chân tôi không còn là của tôi. Xe loạng choạng rồi ngã ngang xuống đường, bánh xe quay trong không trung. Tôi bị trầy một vết ở tay phải. Bạn ấy chạy lại, đỡ tôi dậy, đỡ xe dậy, ngồi lên yên trước, rồi bảo tôi ngồi phía sau chỉ đường, vết trầy rát như kim châm. Người ta chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, đứa con gái gắng sức chở cậu con trai bần thần. Bạn ấy chở tôi đến chân dốc. Tôi kịp định thần lại. Tôi nhảy xuống, dắt xe. Chúng tôi cùng chạy bộ lên dốc. Rồi tôi guồng chân đạp như điên chở bạn ấy về nhà tôi. 
 
Tôi không mong chờ, nhưng tôi nghĩ mình sẽ thấy một khoảng sáng lóa từ rất xa. Sáng đến nỗi tôi sẽ guồng đạp điên cuồng hơn nữa, đạp đến muốn rụng rời cả chân để chạy được nhanh về phía đó. Nhưng tôi không thấy lửa. Nhà tôi chìm trong một vũng tối. Điện hẳn đã được ngắt tự động.
 
Đám cháy nhỏ, chỉ đốt một nửa khu bếp phía sau. Kệ bếp gỗ và tủ cháy rụi. Tường và mái đen ngòm. Hàng xóm nhanh trí, đứng trên tầng cao nhà sát bên giội nước xuống liên tục. Lửa được dập tắt nhanh chỉ ít phút sau khi ai đó phát hiện, la toáng lên và bấm gọi cứu hỏa. Anh cũng vừa về, ngồi im trên ghế đá trước sân. Trước khi qua nhà bạn ấy, tôi có bất cẩn gì không, không nhớ nữa. Mọi người đoán chắc là chập điện, bảo cũng còn may, xôn xao một chút, rồi lần lượt về nhà.
 
Bạn ấy đưa cho tôi một cái khăn thấm nước ẩm mát. Bạn ấy đã bật đèn pin trên điện thoại, dò dẫm vào nhà và tìm được. Tôi không biết bạn ấy có ý gì. Lúc đó tôi chỉ thấy mặt anh đỏ bừng, mắt cũng đỏ. Chắc chắn anh đã chạy xe rất nhanh về nhà khi được gọi điện cho hay, gió ngược chiều thốc tháo. Tôi không biết bạn ấy có ý đó không. Tôi lấy khăn lau mặt cho anh nhẹ nhàng. Tôi bắt đầu khóc không thể dừng. Tôi vừa lau mặt cho anh, vừa khóc không  thể dừng. Bạn ấy lấy tay quẹt nước mắt cho tôi. Ba chúng tôi xoay thành một vòng tròn nhỏ. Chúng tôi không nói gì cả, không biết bao lâu trôi qua.
 
Sau đó một lúc lâu, chúng tôi vào nhà tìm đèn sạc để ở phòng khách bật sáng tạm. Anh nói anh được nghỉ gần hết tuần sau. Anh đã đặt hai vé tàu hỏa, hai vé tàu biển, tuy nhiên có thể hủy được trong vòng hai mươi bốn giờ. Chúng tôi không đi nữa. Ngày mai, anh sẽ gọi thợ về nhà sửa chữa moi thứ.
 
Anh nhắc tôi, khuya rồi, hãy đưa bạn ấy về. 
 
Trên đường về, bạn ấy nói hay lang thang mấy trang web nội thất, thấy nhiều căn bếp nhỏ được thiết kế rất đẹp và thông minh, mai bạn ấy sẽ gửi cho anh em tôi coi thử. Bạn ấy nói ban nãy đã xem kỹ, thấy chỉ cần một nửa căn bếp chưa bị cháy là đủ. Nửa kia dỡ bỏ luôn cũng được, biến thành một khu vườn nhỏ. Phải rồi, có thể lắp kính hoàn toàn mặt nhà bếp nhìn ra khu vườn, rồi treo rèm, kéo lên mỗi sáng. Bạn ấy còn nói nhiều nữa. Gỗ lót sàn, màu tường bắt nắng sáng rực, những chiếc cốc sặc sỡ xếp lên giá... Rồi tôi không cần phải chạy đi đâu hết. Tôi sẽ thích ngồi ở đó cả ngày cho xem. Bạn ấy cũng sẽ qua ngồi ké cả ngày. Tôi và bạn ấy có 
thể làm Toán. Anh không phải hút thuốc hay say mèm, muốn thanh thản chỉ cần nhìn ra màu xanh bên ngoài.
 
"Và tớ có thể tiếp tục vẽ cậu ở đó nữa, Minh. 

Trong ánh sáng ban ngày."
 

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Truyện Ngắn Ánh Sáng Ban Ngày | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên
Truyện Ngắn Ánh Sáng Ban Ngày | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên
Ánh Sáng Ban Ngày | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên | Ánh Sáng | Ban Ngày | Hi Trần | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Ebook; Truyện Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần | Đọc Truyên Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj-NAxoKrsNcMQ48F_5HQ0dTzJZ4oJn_GlzC3QvzfC_iQLY0NjwvVVSrhPSNk-ME8j-eMGUx1ReUvGJNjvRNI5GdXjzgEPaEhssCjKK5-TfKmFpBgRbXJpH-tACGoQORFpU38rGM5183cQW/s400/%25C3%2581nh+S%25C3%25A1ng+Ban+Ng%25C3%25A0y++%25C4%2590%25C3%25B4i+Khi+Mu%25E1%25BB%2591n+C%25C3%25B3+Ai+%25C4%2590%25C3%25B3+C%25E1%25BA%25A1nh+B%25C3%25AAn+-+K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+-+KenhTraSua.Com+-+Hi+Tr%25E1%25BA%25A7n.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj-NAxoKrsNcMQ48F_5HQ0dTzJZ4oJn_GlzC3QvzfC_iQLY0NjwvVVSrhPSNk-ME8j-eMGUx1ReUvGJNjvRNI5GdXjzgEPaEhssCjKK5-TfKmFpBgRbXJpH-tACGoQORFpU38rGM5183cQW/s72-c/%25C3%2581nh+S%25C3%25A1ng+Ban+Ng%25C3%25A0y++%25C4%2590%25C3%25B4i+Khi+Mu%25E1%25BB%2591n+C%25C3%25B3+Ai+%25C4%2590%25C3%25B3+C%25E1%25BA%25A1nh+B%25C3%25AAn+-+K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+-+KenhTraSua.Com+-+Hi+Tr%25E1%25BA%25A7n.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/anh-sang-ban-ngay-doi-khi-muon-co-ai-do-canh-ben-hi-tran.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/anh-sang-ban-ngay-doi-khi-muon-co-ai-do-canh-ben-hi-tran.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy