Chỉ Có Hai Người | Hoa Học Trò Số 1149 kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất | Hoa Học Trò Số mới nhất | Truyện ngắn Hoa Học Trò | kenhtrasua.com
Câu lạc bộ Điện ảnh của chúng tôi mới thành lập được sáu tháng mà đã muốn tan rã rồi. Quá ít hội viên là một lý do, nhưng lý đo chính là vì không ai chịu tham gia vào câu lạc bộ mặc dù tôi đã tích cực tuyên truyền và quảng cáo. Chỉ cố vỏn vẹn sáu thành viên và tôi là hội trưởng. Tuần trước đã có ba hội viên rời khỏi câu lạc bộ vì kẹt lịch học. Hôm nay lại thêm hai người nữa tỏ ý muốn ra đi, với cùng lý do. Tôi vẫn chưa báo cho thầy phụ trách Đoàn trường, vì như thế tôi sẽ phải trả lại chìa khóa phòng họp, nơi được chúng tôi mượn làm nơi họp câu lạc bộ.
Giữa phòng có một cái máy chiếu lớn, chúng tôi vẫn thường tìm những bộ phim hay và chiếu trên màn ảnh rộng cho cả đám xem, xem xong chúng tôi sẽ cùng bàn luận về những tình tiết trong phim và học thêm một số kỹ thuật quay phim. Nhưng hôm nay sẽ chỉ có mình tôi. Việc hội viên rời khỏi câu lạc bộ không làm tôi buồn nhiều bằng việc sắp tới sẽ không được xem phim nữa. Tôi định hôm nay sẽ đóng cửa phòng xem phim một mình và khi thầy tới hỏi thì tôi sẽ bảo là các bạn đi mua đồ ăn rồi. Nhưng nguời cắt ngang buổi xem phim của tôi không phải là thầy phụ trách, mà là Quỳnh. Cô bạn đến để nộp đơn xin gia nhập câu lạc bộ. Điều này làm tôi ngạc nhiên hết sức, không phải vì có người muốn vào câu lạc bộ, mà vì người đó là Quỳnh. Thấy tôi nhìn chằm chằm, cô bạn nói:
- Mình cần gia nhập câu lạc bộ để có thêm điểm cộng.
- Quỳnh đâu có thiếu điểm?
- Thêm cũng tốt mà! - Quỳnh mỉm cười.
Quỳnh có nụ cười rất dễ mến, cô bạn lại còn xinh đẹp nữa, hơn hết là Quỳnh học rất giỏi. Tôi cảm thấy Quỳnh đích thực là thể loại “con nhà người ta”,nhưng chưa bao giờ bạn ấy lên tiếng khoe khoang thành tích của mình. Quỳnh cũng được tiếng là cô gái nhã nhặn lịch thiệp nữa, bạn ấy chưa từng bất lịch sự với bất kì ai cho dù rất nhiều người ghét bạn ấy. Quỳnh hoàn hảo, mọi người thích bạn ấy vì lẽ đó, và ghét bạn ấy cũng vì lẽ đó. Tôi tạm tắt bộ phim đang xem dở và phổ biến cho bạn ấy nghe quy tắc câu lạc bộ, Quỳnh cắt ngang:
- Mình biết rồi, câu lạc bộ họp vào thứ Ba, Năm, Bảy hằng tuần.
- Ừ, đúng rồi. Mỗi ngày bọn mình sẽ xem một bộ phim để sau đó cùng bàn luận và cuối tuần bọn mình sẽ học thêm một kỹ thuật dựng phim. Đây là danh sách những bộ phim bọn mình đã xem qua...
- Bạn Thịnh này.
Hơi ngạc nhiên vì Quỳnh bỗng gọi thẳng tên tôi, tôi ngước lên nhìn Quỳnh. Nụ cười dễ mến trên gương mặt bạn ấy bỗng nhiên biến mất, Quỳnh trầm giọng nói:
- Mình sẽ thành thật với bạn luôn, mục đích của mình là điểm. Mình chọn câu lạc bộ của bạn vì ít người và sắp sập tới nơi rồi, sẽ chẳng có ai lởn vởn quanh đây và nói này nói nọ mình, mình cũng không phải cười xã giao với họ. Mình quen thầy phụ trách và chừng nào mình còn ở đây thì Thịnh sẽ còn được vào phòng này xem phim. Nên tụi mình hãy thỏa thuận với nhau nhé, mình sẽ vào đây với tư cách hội viên nhưng không phải làm việc, bù lại Thịnh sẽ được giữ lại câu lạc bộ này.
Quỳnh nói rất rõ ràng rành mạch và khi nói xong, cô bạn ngồi xuống bày tập vở ra học, tôi có nói gì thì cũng chẳng để ý nữa. Tôi đành ngồi xuống và tiếp tục xem bộ phim của mình. Thỉnh thoảng tôi liếc về phía Quỳnh, mặt bạn ấy lạnh tanh, thấy tôi nhìn còn liếc xéo tôi. Hóa ra đây mới là bộ mặt thật của Quỳnh, bạn ấy không hề dễ mến như mọi người vẫn nghĩ. Nhưng tôi sẽ không mách lẻo với bất cứ ai, vì dù sao tôi cũng chẳng rảnh như tụi con gái chuyên buôn chuyện. Chắc hẳn Quỳnh cũng biết tôi là một thằng mọt sách im hơi kín tiếng nên mới chọn tôi và câu lạc bộ này. Cũng tốt thôi, tôi chỉ cần được xem phim mỗi tuần, những chuyện còn lại tôi sẽ không để tâm tới.
Tôi khám phá ra rất nhiều điều mới mẻ ở Quỳnh. Chẳng hạn như cô bạn rất đúng giờ, cứ đúng 5 giờ 30 là Quỳnh đã có mặt trước cửa phòng họp. Quỳnh rất khó tính, cô bạn sẽ cằn nhằn nếu tôi đến trễ, trước khi về không dọn ghế hay quên khóa cửa phòng. Trước mặt bạn bè, Quỳnh rất chỉn chu và nhã nhặn. Nhưng khi đến phòng họp, Quỳnh lại trở thành một người khác hẳn. Khi cánh cửa vừa khép cửa lại, giống như vừa trút được gánh nặng trên vai, bạn ấy sẽ ném ba lô sang một bên, cởi giày ra ngồi xếp bằng trên ghế. Trong khi làm bài tập, thỉnh thoảng Quỳnh lại vứt bút sang một bên, vò vò tóc như thể đang phát điên lên vì bài tập. Nhưng Quỳnh không bao giờ bắt tôi phải vặn nhỏ tiếng khi xem phim. Bạn ấy tuy khó tính nhưng lại rất tế nhị. Bây giờ, thay vì chỉ chăm chú xem phim thì tôi lại thích quan sát Quỳnh. Những lần Quỳnh trông thấy, bạn ấy cộc cằn nói:
- Nhìn cái gì? Lo chuyện của cậu đi.
Tôi ngoan ngoãn quay lại với bộ phim, nhưng tôi vẫn trông thấy Quỳnh đang làm gì thông qua tấm guơng lớn đối diện. Bạn ấy có vẻ rất ghét làm bài tập, nhưng vẫn cặm cụi làm hết từng bài, còn làm thêm những bài khác trong sách giáo khoa nữa. Bạn tôi nói Quỳnh đã học trước chương trình lâu lắm rồi, có thể học nhảy lớp được rồi. Nhưng theo những gì tôi thấy, Quỳnh không hề thích học.
Hôm nay Quỳnh không đến. Tôi mở cửa phòng, xem phim được 30 phút rồi mà không thấy Quỳnh. Ngày hôm sau nữa, Quỳnh đến, với bộ mặt cáu kỉnh hơn mọi ngày và thỉnh thoảng lại mắng: “Chết tiệt!”, mà không biết nói ai. Tôi quay lại hỏi:
- Chuyện gì thế?
Quỳnh trừng mắt nhìn tôi, tôi rụt vai:
- Biết rồi, không phải chuyện của tớ.
Tôi quay lại với bộ phim cũ đang chiếu của mình. Một lúc sau tôi thấy Quỳnh chuyển lên ngồi ngay phía sau mình, giọng cô bạn đã dễ chịu đi ít nhiều:
- Phim sao không có tiếng?
- Đây là phim câm.
Rồi Quỳnh không hỏi gì nữa, chúng tôi im lặng xem những thước phim quay Hà Nội, quay những con đuờng ít người, ít xe và màu đen trắng bằng bạc. Đây là lần đầu tiên Quỳnh xem phim cùng với tôi. Bạn ấy không bình luận hay hỏi tôi về đủ thứ trong phim như những hội viên khác. Thật ra tôi rất ghét bị làm phiền khi đang xem phim, thật may Quỳnh không làm điều đó. Khi bộ phim kết thúc, chúng tôi vẫn ngồi nhìn lên màn hình đang chiếu phần tên diễn viên và đoàn làm phim. Lúc này, Quỳnh bỗng nói:
- Điểm của tớ có hai môn bị xuống 0,25 điểm. Mẹ gọi tớ về sớm để mắng.
- Cậu có thích học không Quỳnh?
- Không thấy mỗi lần giải bài tập là mặt tớ nhăn tít lại hay sao? Tớ ghét học giỏi, ghét xã giao.
Quỳnh nói một tràng rồi lại im lặng. Chúng tôi thu dọn ra về. Khi ra đến cổng trường, Quỳnh nói:
- Lần sau lại chiếu phim câm nhé, không có tiếng người nghe dễ chịu hẳn.
Tôi lục trong kho phim của mình một bộ phim của Pháp, hoàn toàn không tiếng, có rất nhiều cảnh thiên nhiên. Hôm sau Quỳnh không giải bài tập nữa mà cùng tôi xem phim. Bộ phim đã hết, tôi hỏi cậu ấy có hiểu phim nói về cái gì không. Quỳnh bĩu môi kiểu “Cậu nghĩ tớ là ai?”. Giờ thì tôi biết Quỳnh cũng rất tự cao chứ không hề khiêm tốn. Bạn ấy cũng không khách sáo mà yêu cầu tôi lần sau hãy tìm một bộ phim hoạt hình. Cứ thế, giờ họp mặt của câu lạc bộ bị biến thành tiết mục chiếu phim theo yêu cầu của Quỳnh. Bạn ấy không bao giờ bàn luận với tôi về bộ phim, Quỳnh chỉ đơn giản là một khán giả xem để xả stress. Có những khi bạn ấy bật cuờỉ, tiếng cười rất trong trẻo. Có khi chúng tôi đang xem đến đoạn cao trào, Quỳnh lại khát nước, bạn ấy liền bắt tôi đi mua. Tôi cũng không nề hà gì, những bộ phim này, tôi đều xem cả rồi. Khi tôi mang nước về, Quỳnh chỉ nói một tiếng cám ơn, cũng không thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái, bạn ấy hoàn toàn tập trung tinh thần xem phim.
Dần dà về sau, khi đến xem phim, Quỳnh không còn cáu bẳn như trước nữa. Tôi bắt đầu nói cho bạn ấy nghe những chuyện như người ta đã quay bộ phim này bằng thủ pháp nào, diễn viên này đã diễn xuất ra sao, kinh phí của bộ phim này là bao nhiêu. Khác với biểu cảm kiểu “hoa hậu thân thiện” thường thấy, khi chúng tôi cùng xem phim, Quỳnh khóc, cười, ngạc nhiên, tức giận như thể cả phòng họp chỉ có mình bạn ấy và bộ phim. Và nếu tôi đám tỏ ý xem thường cảm xúc của bạn ấy, Quỳnh sẽ đánh tôi, đánh rất đau. Một hôm khi chúng tôi xem xong bộ phim về hai anh em nọ bị lạc vào một trò chơi ảo, Quỳnh nói:
- Tớ có một người chị, chị ấy là thiên tài đấy. Nhưng hai năm trước chị ấy ra khỏi nhà rồi, và không bao giờ quay lại nữa. Nói cho cậu nghe một bí mật, ai cũng nghĩ là chị ấy được học bổng, nhưng thật ra chị ấy bỏ đi vì không chịu nổi áp lực từ mẹ tớ. Bây giờ chị ấy đi rồi, tớ trở thành người thay thế cái chức thiên tài đó.
- Nhưng cậu cũng là thiên tài mà.
Quỳnh cười nhạt:
- Cậu biết tớ đi ngủ lúc mấy giờ không? 2 giờ sáng đấy, 5 giờ đã dậy rồi. Ngày nào cũng thế, thậm chí còn không được đi chơi, suốt từ hồi cấp 2 đấy. Tớ đã nỗ lực gấp ba, gấp bốn lần mọi người. Lúc nào tớ cũng nghĩ, sao chị ấy không mang tớ theo mà để tớ ở lại? Tớ đâu có thích làm thiên tài.
- Vậy cậu thích cái gì hả Quỳnh?
Quỳnh im lặng một lúc, rồi trong khi vẫn dõi mắt theo bộ phim, bạn ấy khẽ nói, mà như đọc lại thoại phim:
- Tớ thích ở đây, xem phim với cậu.
Chỉ vậy thôi, mà tôi cảm thấy dễ chịu hệt như đang đứng trước biển, và cảm nhận thật rõ từng đợt sóng vỗ vào bàn chân trần. Hôm sau, tôi không chiếu bộ phim nào. Tôi nói với Quỳnh “Hãy ngủ một chút đi, vì tớ nghĩ cậu cần điều đó”. Quỳnh nói bạn ấy cần làm một số bài tập, nhưng tôi đã nói cứ ngủ đi, 15 phút thôi cũng được và tôi sẽ gọi bạn ấy dậy. Quỳnh rơi vào giấc ngủ rất nhanh, còn tôi tranh thủ lật giở vở bài tập của bạn ấy và thấy chóng cả mặt vì lượng kiến thức và ghi chú quá nhiều. Cặp của Quỳnh cũng rất nặng, lọt thỏm giữa đám vở bài tập là một cuốn sổ nhỏ. Tôi biết là bất lịch sự khi xem trộm đồ vật cá nhân của người khác, nhưng tôi rất muốn biết Quỳnh đang nghĩ gì. Trong số là những quy tắc ứng xử mà có lẽ mẹ bạn ấy đã bắt bạn ấy ghi vào: “Mỉm cười và nhìn thẳng vào người đối diện, không được nói chuyện sỗ sàng, luôn an ủi và động viên người khác...” Quỳnh vẫn đang ngủ, tôi đưa tay vén những sợi tóc rơi ngang trán bạn ấy. Rồi tôi cất cuốn sổ vào cặp và ra ngoài xem sách. Tôi không đánh thức Quỳnh dậy, dù đã gần một tiếng trôi qua. Khi chúng tôi ra về, trời đã tối mịt, và mẹ Quỳnh đứng đợi trước cổng trường. Mẹ Quỳnh tỏ ra rất giận đữ, bà vặn hỏi bạn ấy xem đã làm gì mà về muộn đến như vậy. Quỳnh trả lời:
- Con ngủ quên ạ.
- Ngủ quên trên chiến thắng chứ gì? Con nhìn điểm của con xem, mọi môn đều xuống 0,25 điểm! - Mẹ Quỳnh nghiêm khắc nói.
- Như thế cũng giỏi hơn người bình thường rồi mẹ.
- Con cứ như vậy làm sao theo kịp chị con được?
- Con là con, không phải là chị ấy. Mẹ thậm chí còn chẳng biết chị ấy hiện giờ đang ở đâu.
Quỳnh hét lên. Và mẹ bạn ấy sững lại, chúng tôi đều sững lại. Quỳnh thở dài, tiếng thở dài rất mệt mỏi, rồi hai mẹ con bạn ấy ra về. Ngày hôm sau, thầy phụ trách nói câu lạc bộ của tôi sẽ phải dừng hoạt động vì quá ít thành viên, kể cả khi có Quỳnh làm thành viên. Không, phải nói là vì có Quỳnh làm thành viên mới đúng, mẹ bạn ấy hẳn đã phản ánh về câu lạc bộ làm con gái bà ấy xao nhãng việc học. Quỳnh nghỉ học hẳn một tuần vì bệnh, tôi không nghĩ bạn ấy bệnh, nhưng tôi cũng biết mình không thể nhúng mũi vào chuyện của Quỳnh được. Tôi không bao giờ vòng qua lối có phòng họp nữa.
Mọi người nói rằng Quỳnh bị hạ hạnh kiểm vì nghỉ quá nhiều mà không xin phép. Ban đầu chỉ là một tuần, rồi hạn ấy nghỉ hẳn một tháng. Không ai biết số điện thoại của Quỳnh, bạn ấy lại không dùng Facebook, tôi không dám xin địa chỉ nhà của Quỳnh vì các thầy cô rất nghiêm. Một tháng trôi qua, tôi cũng không biết mình trông chờ điều gì, tôi chỉ nhớ mãi cái cách Quỳnh chống tay, nghiêng đầu xem phim rồi cười thật to, đôi khi khóc thật nhiều. Nhưng khi mọi người bàn tán về Quỳnh, tôi chỉ muốn xông lên và nói Quỳnh không phải như mọi người nghĩ đâu, bạn ấy tuyệt hơn thế nhiều. Tôi tìm thấy trong ảnh kỷ yếu của trường, hình chị gái của Quỳnh, chị khác Quỳnh rất nhiều, trừ đôi mắt lanh lợi. Rồi một ngày nọ, tôi bỗng nhận ra mình không còn thích xem phim một mình nữa, tôi thích một cô gái với đôi mày nhăn tít, khó tính như bà già ngồi cạnh tôi, mải mê xem đến nỗi không để ý biểu cảm trên mặt mình rất ngố. Tôi cũng như Quỳnh, thích ở trong phòng và xem phim với bạn ấy, chỉ hai chúng tôi mà thôi.
Có tin Quỳnh chuyển trường. Tôi thấy tim mình thắt lại. Lần này thì tôi đã chạy đến hỏi thầy cô địa chỉ nhà Quỳnh, nhưng các thầy cô đều nói mình không được phép tiết lộ. Tôi cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó cực kì quý giá trên đời. Giống như một cơn gió ùa qua sân, cuốn thốc mọi cái lá lên và để lại một cái sân bừa bãi không người dọn dẹp vậy. Ngày cuối cùng của năm lớp 11, tôi mượn thầy phụ trách chìa khóa phòng họp, chỉ để xem phim trong phòng một lần cuối thôi. Sau này, tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến việc thành lập câu lạc bộ nữa. Quỳnh đứng trước cửa phòng họp, bất ngờ vẫy tay chào tôi. Quá bất ngờ, tôi suýt đánh rơi chùm chìa khóa. Quỳnh hỏi:
- Hôm nay xem phim gì?
- Nhạc kịch nhé!
Rồi chúng tôi cùng vào phòng xem phim, như mọi lần. Tôi không hỏi Quỳnh mọi việc đã ra sao rồi, vì sao bạn ấy nghỉ nhiều như vậy, chúng tôi chỉ đơn giản cùng xem phim như mọi lần. Khi tiếng nhạc lặng đi, Quỳnh nói:
- Tớ với mẹ đã nói chuyện rất nhiềụ.
Nhiều nhất từ trước giờ, từ khi tớ sinh ra tới giờ luôn ấy chứ. Thậm chí tớ còn bị ăn tát nữa đấy. Nhưng rồi mẹ tớ cũng phải hiểu rằng tớ không phải chị, mà chị thì cũng không muốn thành thiên tài.
- Cậu có chuyển trường không?
- Mẹ tớ muốn. Nhưng tớ không muốn. Tớ vẫn đang thuyết phục mẹ, sẽ mất thời gian đấy. Nhưng tớ giỏi, tớ sẽ làm được, từ giờ tớ sẽ tự quyết định xem mình muốn trở thành ai. Tớ muốn làm ra bộ phim của riêng tớ, chứ không diễn trong vai của kẻ khác nữa. Chưa kể tớ diễn rất dở, cậu thấy đúng không?
- Ừ, cậu chẳng dễ mến chút nào.
Quỳnh tháo giày, ngồi tựa vào tôi, chúng tôi cùng xem nốt bộ phim nhạc kịch. Tôi biết cô gái của tôi đã trải qua những ngày tháng vất vả, và sẽ trải qua những thời khắc khó khăn không kém, nhưng tôi biết Quỳnh rất kiên cường. Khi bộ phim này kết thúc, tôi sẽ nói với Quỳnh, rằng tôi thích những lúc cậu ấy khó tính nhất, nhăn nhó xấu xí nhất, giận dữ nhất, vô lý nhất, tôi thích tất cả những mặt tốt và mặt xấu của bạn ấy. Và chừng nào bạn ấy còn yêu cầu, thì tôi sẽ còn cùng ở đây xem tất cả những bộ phim mà bạn ấy thích.
Tôi nắm nhẹ tay Quỳnh. Tôi như nghe tiếng sóng vỗ bên tai, tiếng gió lùa trong tóc. Cảm giác thật dễ chịu hệt như khi tôi đang đứng ở trước biển.
Bảo Châu
COMMENTS