$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Cùng Nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125

Cùng nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 Tháng 2/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất


Cùng nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 | kenhtrasua.comPhòng có một cửa sổ, không khung chắn. Trong phòng nhìn ra, ở dưới  ngước lên, thấy tự do và nguy hiểm ngang nhau.
Chiếc giường kê ngay dưới cửa, bất chấp phong thủy gì gì như lời ông thầy bói. Ban ngày tôi rũ hờ màn xuống, nằm xuôi theo hướng nắng từ cửa tràn vào, sáng bừng mà không hề chói mắt. Đêm lại vén màn lên, quay ngược gối xuống cuối giường, nằm vắt chân chữ ngũ và tròn mắt nhìn ra khoảng trời ngoài cửa. Hôm đầy sao, hôm bóng trăng trắng dịu dàng, hôm lại chẳng có gì ngoài tiếng gió thì thầm cùng màn đêm thinh lặng. Sáng tối trôi qua thảnh thơi, đôi khi nhàm chán. Tưởng đâu cứ sống hoài như vậy, ai ngờ cậu ấy xuất hiện. Ai ngờ.
Hôm đó là mùa Đông, đã khuya lắm rồi. Tôi đứng bên bậu cửa sổ, dòm lom lom xuống con đường cạnh sát hàng rào. Đôi giày thể thao đỏ giống hệt của mình trong từng bước chạy của người phía dưới. Tiếng chạy của cậu ấy êm ru, tôi đoán một phần vì chất lượng đôi giày, nhưng phần nhiều là do kĩ năng thể thao không hề tệ. Chẳng biết trước đó cậu ta chạy bao lâu, nhưng từ khi tôi thấy và đếm được năm vòng thì cậu ấy chuyển sang đi bộ. Khu phố của những người dư giả và lạnh lùng. Nuôi thú cưng tính bằng tiền ngoại và bao bọc trong những ngôi nhà có hệ thống cách âm, cách nhiệt, cách đủ thứ với cuộc đời,... Để đêm về không nghe nổi một tiếng chó sủa người qua. Nhờ vậy mà cậu ta cứ bước đi chậm rãi, thi thoảng đưa tay lau mồ hôi ở trán, ở quai hàm.
 
Hôm đó, từ tầng áp mái tôi chạy xuống dưới nhà, bỗng một bên chân cà nhắc. Cậu ấy đã nắn lại cái chân trẹo, đưa cái khăn nhỏ xíu cho tôi lau nước mắt tèm lem. Một kiểu làm quen buồn cười. Khởi đầu cho những câu chuyện sau này, hai đứa, cười nhiều hơn buồn. Thật may.
 
***
 
Sáng, tôi thức rõ sớm sang nhà cậu ấy, thật ra thì cả đêm qua tôi không ngủ được. Cậu mở cửa, mắt thâm quầng và đỏ hoe. Cái gạt tàn còn vài sợi khói mỏng và rất nhiều đầu lọc thuốc, cậu ấy nhìn theo hướng mắt tôi, đưa tay dụi cho mau thuốc tắt hẳn, phân trần yếu ớt:
 
-        Tối qua đi đường khuya lạnh quá... Thất hứa với cậu, xin lỗi!
Tôi lẳng lặng nắm lấy một bàn tay cậu, rồi xoa xoa. Vài giọt nước vỡ trên má, rơi vào bàn tay hai đứa. Tôi khóc nức nở, hờn cả cuộc đời bất công, nỡ lòng nào tàn nhẫn với cậu ấy nhiều như vậy. Cậu vòng tay qua vai tôi, vỗ nhè nhẹ, thì thầm:
-        Không sao đâu, thôi nào, không sao!
 
Tôi gặp mẹ cậu một lần, hai năm trước. Ăn cùng một bữa cơm và lần đầu thấy cậu cười đủ vui để cái má lúm đồng tiền bên phải hằn sâu. Mẹ cậu đẹp, nhưng lạnh lùng. Ngưòi lớn, mệt và phức tạp làm sao. Cuộc sống một mình đơn giản của cậu cũng bắt đầu từ những điều phức tạp của người lớn. Tôi nghe cậu kể về người cha cách chỗ chúng tôi hai tiếng chạy xe, hướng vào trung tâm thành phố, hết rồi, không có (muốn) nói gì thêm. Tôi cũng không cần hỏi, biết thừa là có những chuyện vốn đã không vui, nhưng sẽ không quá buồn nếu không thốt ra thành lời để làm nên một câu chuyện kể.
 
Hôm qua, lúc hai đứa đang ngồi vỉa hè chuẩn bị ăn cơm, cậu ấy còn chưa ăn được miếng nào đã chạy đi, cuộc điện thoại ác hơn trời đánh. Tối thật tối, tôi thấy facebook người ta share nhau một đoạn tin của mấy trang mạng lá cải, đăng chung một cái tít về ông "lớn" nào đấy vừa qua đời kiểu "hạnh phúc của một tang gia", khi mấy thằng con ẩu đả về tài sản ngay lúc nhà cửa rối ren. Tôi lướt qua, rồi lại lướt trở lại, sững người. Trong bức hình, cậu ấy là một trong những nhân vật chính. Vài từ ngữ trên tờ lá cải làm tim tôi thắt lại, "gà nhà đá nhau", "chia gia tài" "di chúc", ”con rơi". Tôi tắt phụt máy tính và thấy mình không thở nổi. Chuyện gì đang xảy ra, không rõ, chỉ thấy quá khủng khiếp mà thôi.
Tôi thức cả đêm. Chuyện của cậu ấy làm tôi sợ hãi. Tôi quay ngược về nỗi sợ bấy lâu của mình, hòng mong nhận lại sự an ủi, chở che không tưởng. Những bức ảnh từ lúc tôi mới sinh cho đến mùa Hè năm tôi mười bảy tuổi, tất cả hình đều lồng khung cẩn thận, treo dọc bức tường bên cạnh cầu thang. Tôi bật đèn sáng, đi ngược từ tầng ba xuống, nhìn cả nhà tôi ấm êm, nhìn tuổi thơ tôi ngọt ngào, đẹp đẽ. Giờ tôi mười chín, thật buồn khi nói về niềm vui bằng cụm từ "qua lâu lắm rồi". Tôi đã dừng lại ở bậc cầu thang thứ năm tầng một, tương ứng với bức hình của khoảng thời gian tôi bốn tuổi, sún răng. Dường như hoài niệm khiến người ta thấy mệt và chùn chân, chứ ít khi xoa dịu nỗi buồn. Tôi cứ ngồi bó gối như vậy, nghĩ về mình, về cậu ấy, về chúng tôi của hiện tại, về chúng tôi quá khứ. Nhận ra một điều, hình như trong cả hai câu chuyện không có ai hạnh phúc, đến tận bây giờ.
 
Tôi nhớ tối mùa Đông ấy. Sau rất nhiều vòng đi bộ và thôi không lau mồ hôi ở trán, ở xương quai hàm. Câu ấy ngồi sát mép lề đường dưới ánh sáng của ngọn đèn cao áp, duỗi thẳng chân ra lòng con đường nhựa. Ngồi rất lâu rồi cho tay vào túi lấy ra bao thuốc cùng chiếc bật lửa. Tôi đoán mồ hôi đã bốc hơi, và cậu ấy sẽ lạnh hơn bất kì lúc nào. Cậu ấy tần ngần, cuối cùng cũng đưa lên miệng. Làn khói thốc tháo đi ra cùng cơn ho vụng về, cậu ấy dụi mắt, tiếp tục những hơi thuốc tiếp theo, và dụi mắt... Tôi đứng bất động, bằng khoảng thời gian của tất cả những việc vừa xảy ra, mắt ướt nhèm. Không chỉ mình tôi, có cả cậu ta, không biết còn ai nữa không, phải cô độc và lặng lẽ khóc một mình.
 
Những hơi thuốc cuối cùng cũng cám dỗ được lá phổi cậu ấy. Không còn ho, chỉ còn dụi mắt vài lần cho đến khi tàn thuốc thôi ánh đỏ. Gió đi qua, tóc mái cậu ấy bay lòa xòa trên trán, ánh nhìn dán chặt xuống mặt đường. Tôi với chiếc khăn len treo trên móc, chạy ù xuống không đợi nổi bóng đèn nhấp nháy vài lần trước khi sáng hẳn. Tôi dám cá là cậu ấy sắp cóng rồi.
 
Những bước chân vội vàng vì một người dưng, chỉ có thể giải thích là nên chịu phần nào trách nhiệm khi trót chứng kiến toàn bộ sự việc vừa xảy ra. Dù quen hay lạ, ấm áp như một chiếc khăn len ít nhiều cũng khiến người ta phần nào vơi bớt.
 
Ngay sau cánh cổng vừa vặn chốt, tôi khuỵu chân, cách cậu ấy đúng một con đường.
 
Cậu ấy hốt hoảng chạy sang. Chúng tôi ngồi trên băng đá lạnh cóng dưới dàn tigon trước nhà. Cậu ấy cúi xuống nhìn rồi nán lại cái chân trẹo cho tôi, nhanh và chuyên nghiệp đến mức không thèm hỏi. Chỉ đưa tôi chiếc khăn nhỏ xíu lau nước mắt tèm lem, chiếc khăn đựng trong cùng một túi với bao thuốc lá, còn thoang thoáng mùi của thứ lá cây gây nghiên. Tôi đặt lên tay cậu ấy chiếc khăn len. Không ai mở lời chất vấn về những lí do cho những sự việc khó hiểu vừa qua. Cậu ấy nói về cái chân của tôi, đảm bảo rằng chắc chắn không sao. Tôi hỏi về kĩ thuật nắn xương, hỏi về đôi giày đỏ, hỏi về ngôi nhà cùng khu phố cách chỗ tôi hai làn rẽ trái, vài chuyện nữa.... và về tia nắng vừa ló rạng phía đàng Đông trên ngọn những hàng cây xanh thẫm dịu dàng. Tôi đưa tay ra cùng một lời thỏa thuận:
 
-        Chúng ta làm bạn đi, với một điều kiện cậu đừng hút thuốc nữa.
-        Sao cậu biết? - Cậu ấy ngạc nhiên.
-        Bao thuốc với bật lửa còn bên kia đường kìa, với cả chiếc khăn ám mùi nữa - tôi tự thấy mình bị... thông minh dữ dội.
 
Cậu ấy nắm tay tôi, thay có một lời chấp thuận giao kèo, nhưng vẫn cố nhiều lời:
-        Có gì thay được thuốc lá không?
-        Tôi sẽ dẫn cậu đi uống, những lúc buồn. Hứa luôn!
-        Hả??? – Cậu ấy biểu cảm gương mặt đúng kiểu trạng thái "ngạc nhiên chưa!?" trong clip quảng cáo bột giặt hồi nhỏ tôi khoái xem.
-        Uống trà đá!
-        Haha.
-        Haha.
 
Một kiểu làm quen buồn cười.
Chúng tôi cùng trải qua mùa Hè đầu tiên với mùi hương tinh dầu thuần khiết và vị chua đặc trưng của giống chanh vừa thu hoạch lứa đại trà đầu tiên. Cậu ấy đi tình nguyện với trường, về mua cho tôi một kí chanh, tròn căng, mọng nước, thơm lừng mà vô duyên vì không có hạt. Tôi nói ghét mấy thứ công nghiệp xen vô quá nhiều, rồi làm mất mát để phủ phê cho lòng tham của con người, vậy là vô ơn, là bất công và tội nghiệp cho tự nhiên. Cậu ấy cười, trêu con gái học Luật có khác ha.
 
Trung Thu cậu ấy kiếm đâu ra chiếc xe cub cà tàng, chở tôi đi thà đèn giấy. Ngang qua khu phố của chúng tôi, à không, khu phố của cha mẹ chúng tôi và những người lạnh lùng. Ngay sau buổi chiều Trung Thu ấy, tôi không còn gọi nó là khu phố lạnh lùng nữa. Khi tiếng bô xe lạch phạch đang tiến gần chiếc xế hộp vừa đỗ xịch trước cổng căn biệt thự, một giọng nói nhô ra khỏi kính xe, hào hứng:
 
-        Hai đứa! Con xe đó từng là đẳng cắp một thời đó nghe. Nhà khúc bên kia phải không, thấy chạy bộ hoài, nào chiều mát qua đây chơi, cho chú mượn lượn vài vòng nghe hônggg!
 
Giọng cười hào sảng và phong thái đặc sệt Miền Tây, tụi tôi dạ ran mà lòng phơi phới. Cậu ấy quay ra sau:
 
-        Thôi mà, phải đổi tên cho khu phố này đi, tên gì cũng được, chứ gọi "Phố lạnh lùng" là bất công, là tội nghiệp cho khu phố này nghe hônggg!
 
Cậu ấy dám bắt chước giọng của chú hồi nãy, để bắt bẻ cái triết lí "trái chanh không hạt" dạo trước của tôi. Xứng đáng ăn hai đấm vào lưng không còn thương tiếc.
 
Cùng nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 | kenhtrasua.com
Tết, tụi tôi đi siêu thị mua cả đống đồ. Đến lúc về mới sực nhớ chưa có bánh Chưng bánh Tét gì, quay lại xe lọi thấy một cô trung niên đậm người treo mấy đòn bánh còn bốc khói lên cái sào dã chiến ở phía trong lề đường. Vậy là tấp vô. Mua hai đòn còn được ăn thử hai khoanh nóng hổi, tôi giả bộ kèo nài:
 
-        Cô ơi, cô có con gái không, bọn này định đi gói bánh Tết giùm mà chưa tìm được chỗ chấp nhận nè cô!
 
Cô nói có con trai hai mươi tuổi à, chịu không. Bắt trúng tôi với cô cứ cố chọc cậu ấy hoài, một thân con trai lại không giỏi lí sự. Cậu ấy chỉ biết dạ dạ rồi cười tới đỏ mặt thôi, dễ thương gì đâu.
 
Tụi tôi cũng ngấm ngầm hiểu ra đôi chút, về sự tương đồng của hai căn nhà to có hai cô giúp việc, một kí chanh không biết uống sao cho hết, lễ đoàn viên, Tết nhất loay hoay không biết thời gian phải trôi kiểu gì cho đỡ tủi thân. Nhưng tôi cũng nói rồi, bọn tôi gặp nhau,          để những câu chuyện của hai đứa sau này cười nhiều hơn buồn, hoặc là đỡ đần nỗi buồn cho nhau. Vậy là may mắn thật mà, phải không?
 
Cậu ấy rút khăn, tôi lau mà không cảm nhận nổi có vương mùi thuốc lá hay không. Cậu ấy đợi tôi thôi nấc, mắt khô ráo phần nào, rồi vào bếp nấu cơm, tiếp tục bữa hôm qua dang dở. Tôi hứa danh dự với lòng, không để bất cứ điều gì quấy nhiễu bữa cơm này nữa, dù là một bữa ăn dễ làm người ta nghẹn. Tôi lấy thìa, xới cơm, nhớ lời thơ Phong Việt:
 
"Mình ngồi xuống và trả thế giới về lại bên ngoài kia
rốt cuộc đã đi tìm bao nhiêu ước mơ từ thơ bé 
con người càng đớn đau thì càng muốn làm đứa trẻ 
đợi một người xới cho mình chén cơm sau một ngày mệt lả và cắm cúi ăn..."
Tôi dành phần rửa chén, xong xuôi hai đứa ra ban công ngồi. Cậu ấy nói sẽ kể chuyện của mình, hỏi tôi có muốn nghe không. Tôi hiểu thừa những gì sắp nói sẽ cứa thêm vài vết thương lòng, nhưng từ chối thì những chất chứa bấy lâu sẽ thành nặng nề quá sức. Tôi chọn phương pháp an toàn:
 
-        Tôi biết được chút ít rồi, câu kể từ đoạn từ giữa về sau thôi.
-        Ừ
Cậu ấy im lặng rất lâu. Cuối cùng lấy một câu hỏi thay lời cho tất cả:
-        Cậu tin là tôi đến không phải vì tài sản, đúng không?
-        Ừ! Tôi tin, chắc chắn!
-        Ông ấy là người lạ lẫm với cuộc đời tôi đó giờ, trừ ngày hôm qua. Khi theo chân bảo vệ ra ngoài trước khi mọi chuyện tệ hơn, thấy ông ấy còn một mình, tự dưng tôi xót. Hai tiếng trước mẹ từ Đà Nẵng về, có ghé qua đây. Tôi hỏi đúng một câu, mẹ ôm tôi khóc, rồi vừa đi. Tôi hỏi, “Trong căn nhà đó, bộ không có ai thương ông ấy hết sao?”
 
Tôi đưa tay lau những giọt nước rơi trên má cậu. Mất mát những thứ chưa từng thuộc về mình, đôi khi cũng đắng cay quá đỗi. Bọn tôi nằm xuống ban công, nhìn trời, nghĩ vài thứ rồi thiếp đi một giấc, vì quá mệt và buồn. Nhưng không có đứa trẻ nào ích kỉ hỏi thêm "Giữa căn nhà này cũng không ai thương tụi con hết, thiệt sao?".
 
Cùng nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 | kenhtrasua.com
Đến gần trưa, khi gió lùa nắng vào tận ban công. Bọn tôi mở mắt, nắm tay nhau như người mộng du vừa cùng trải qua một cơn ác mộng thật dài, chứ làm gì có tổn thương nào thật. Ừ, thôi cứ nghĩ vậy đi. Giống như lần cậu ấy ngồi nghe chuyện của tôi, rồi thì thầm những lời rất thật: “Đừng buồn. Ai cũng có chuyện buồn mà, nhưng người ta không thể hiện ra thôi. Cứ coi đó là cảm xúc đại trà của tất cả mọi người đi, vậy      cho mình nhẹ nhõm!", Ừ vậy đi, nhiều khi chính tụi mình phải tự tìm cách an ủi bản thân thôi khóc, an ủi nhau đừng buồn sau những niềm đổ vỡ, chứ còn biết làm gì khác nữa đâu. Nhưng, ai rồi cũng xứng đáng được nhẹ nhõm, bình yên sau tất cả mọi chuyên mà, phải không?
 
Muốn vậy, thì sau khi buồn tụi mình phải bằng mọi giá cùng nhau mỉm cười thật tươi. ■ 



T Phan

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Cùng Nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125
Cùng Nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125
Cùng nhau Mỉm Cười Thật Tươi | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 Tháng 2/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjpvJULHAmxvXK-fYory1LYep83nJk9OG9oUN5fBN-rV1z-UEa6NbO62W99rLblYdjntIL1Tq9RuXJrll5RmnoUO-lwDVJgdCepwQBnwBfuGBbLYRkCkLmPTbbnnG6v7hHNyV1OFnQYLDHA/s400/C%25C3%25B9ng+nhau+M%25E1%25BB%2589m+C%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di+Th%25E1%25BA%25ADt+T%25C6%25B0%25C6%25A1i++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+125++kenhtrasua.com.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjpvJULHAmxvXK-fYory1LYep83nJk9OG9oUN5fBN-rV1z-UEa6NbO62W99rLblYdjntIL1Tq9RuXJrll5RmnoUO-lwDVJgdCepwQBnwBfuGBbLYRkCkLmPTbbnnG6v7hHNyV1OFnQYLDHA/s72-c/C%25C3%25B9ng+nhau+M%25E1%25BB%2589m+C%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di+Th%25E1%25BA%25ADt+T%25C6%25B0%25C6%25A1i++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+125++kenhtrasua.com.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/cung-nhau-mim-cuoi-that-tuoi-tra-sua-cho-tam-hon-so-125.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/cung-nhau-mim-cuoi-that-tuoi-tra-sua-cho-tam-hon-so-125.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy