Đường Chạy Một Mình | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 Tháng 2/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
Khi tôi nảy ra ý định chạy bộ buổi sáng thì thành phố cũng trở mình đón đợt gió mùa đầu tiên của năm. Chẳng còn tiếng quạt vù vù mỗi tối. Bầu không khí se lạnh khiến giấc ngủ đến thật dễ dàng và việc tung chăn, bật dậy mỗi sáng cũng vì thế mà trở nên khó khăn gấp bội. Tôi mắt nhắm mắt mở xỏ chân vào giày, bao nhiêu quyết tâm có trong người đều được mang ra dùng cả. Không thể chần chừ lâu hơn được nữa, hoặc tôi sẽ chẳng bao giờ có thể thực hiện giấc mơ trở thành họa sĩ chạy bộ giống như việc Haruki Murakami trở thành tiểu thuyết gia chạy bộ. Áng chừng bàn thân cần ít nhất bốn mươi năm để cho ra đời một tác phẩm nghệ thuật xứng tầm họa sĩ, tôi nghĩ mình nên bắt đầu với vế sau trước: Chạy bộ.
Bầu trời khi ấy đã giăng sân màu xám ảm đạm đặc trưng của thành phố những ngày lập Đông. Tôi bắt đầu chạy, cố gắng giữ nhịp thở đều và tránh nghĩ đến những người bạn mà tôi biết chúng nhất định sẽ khuyên tôi dừng lại. Như cái tên mình-mệt-mỏi-lắm-rồi, hay để-mùa-Hè-bắt-đầu-chạy-được-không chẳng hạn.Tôi luôn thích giao tiếp với những người xung quanh nhưng chuyện trò với mấy tên này rõ ràng không phải một ý tưởng hay ho. Nhắm mắt và hít một hơi thật sâu như lời tạm biệt chúng, tôi tăng tốc và... va phải Vũ.
Cậu ấy mặc chiếc áo phao mỏng màu xanh da trời, quần soóc màu xanh dương dài tới đầu gối, tới hai sợi dây nghe nhạc cũng mang màu xanh của biển. Câu ấy gầy nhom, nước da trắng nổi bật trên nền trang phục xanh, nom chẳng khác nào chút tàn dư của một cơn sóng đã tấp vô bờ và đã bắt đầu tan ra. Cậu ấy có vẻ không chút để tâm tới sự xuất hiện đột ngột, có phần thô lỗ của tôi và càng tỏ ra lạnh lùng hơn nữa khi tôi kiếm cớ trò chuyện. Không có lý do gì đặc biệt ở đây cả, chỉ là tôi thuộc típ người ồn ào và luôn coi hoạt động gặp gỡ, giao tiếp với người khác là một cỗ máy sản sinh năng lượng. Vũ thì khác hẳn. Mỗi người trong chúng ta lại có một định nghĩa của riêng mình về khái niệm người hướng nội. Tuy nhiên, sau vài ba lần nghe người này người kia gọi Vũ bằng cụm từ ấy chỉ bởi cậu ấy thích tách mình khỏi đám đông, lạnh lùng và ít nói; tôi phát hiện ra mình cần một định nghĩa mới cho hai chữ "hướng nội" khi nhắc tới Vũ.
Chúng tôi bắt đầu chạy cùng nhau mỗi sáng. Tôi chủ động đề nghị như vậy và cậu ấy không từ chối. Cậu ấy luôn chạy ba vòng lớn trước khi dừng lại ở cửa nhà tôi vào lúc 6h sáng. Sau đó thì chúng tôi chạy thêm ba vòng nhỏ nữa. Những ngày tôi ngủ nướng và vờ như không hề hay biết khi cậu ấy bấm chuông cửa hai lần thông báo "bão đã tới cửa", Vũ chạy một mình. Chẳng có gì thaỵ đổi. Người hướng nội, theo cách hiểu của tôi về Vũ, và theo cách diễn đạt của một nhà văn nổi tiếng nào đó mà tôi đã quên mất tên, là người có khả năng tự tạo ra năng lượng cho riêng mình mà không phụ thuộc vào năng lượng của những người xung quanh giống như người hướng ngoại.
Ngộ ra điều đó, mức độ đặc biệt của Vũ trong mắt tôi tăng lên một cách đột ngột. Cô giáo yêu cầu lũ học viên chúng tôi mua một cuốn sổ dày và đều đặn lấp đầy cuốn sổ ấy bằng những bức tranh về đời sống thường ngày. Cuốn sổ sẽ được sử dụng như một công cụ đánh giá kết quả học tập của học viên vào cuối kỳ. Ngoài phong cảnh, tôi thích vẽ đám đông, nhưng thường chẳng có gương mặt nào được tô điểm rõ rệt. Nó giống như một hành trình tìm kiếm miệt mài với những cuộc chuyện trò và gặp gỡ bất tận với biển người huyên náo ngoài kia để rồi nhận ra mình đang đi nhầm hướng. Cuối tuần, tôi ngồi vẽ đoạn đường nhựa màu xám với những vạch kẻ trắng đã ngà màu, ở giữa bức tranh là Vũ đang chạy, cổ và đầu hơi ngoái lại phía sau như những lần cậu ấy đột nhiên e ngại tôi bị bỏ lại quá xa. Đó là lần đầu tiên tôi họa một người mà mình quen biết. Sáng hôm sau, tôi dậy từ rất sớm, đứng trước nhà khởi động chân tay chờ Vũ như mọi bữa. Rặng hoa giấy trước nhà từ từ rực lên trong nắng. Vũ vẫn chưa xuất hiện. Tôi không biết nhà cậu ấy ở đâu cả. Ngoài cái tên và một vài chi tiết vụn vặt khác, tôi hầu như không biết gì về cậu ấy cả. Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng không hề cáu giận. Trong lòng chỉ vỏn vẹn cảm giác tò mò về sự biến mất của cậu ấy, sau đó, rất chậm, là cảm giác bất an. Liệu cậu ấy có ổn không nhỉ? Một ngày, hai ngày, ba ngày, Vũ vẫn bặt vô âm tín. Tôi trở nên cáu bẳn, cả ngày chỉ đến trường và vẽ tranh, hoàn toàn không có hứng thú chuyện trò với bất cứ người nào khác. Ngày thứ tư, tôi đứng ngoài ban công vươn vai hít thở. Từ đằng xa xuất hiện một dáng chạy quen thuộc. Tôi phấn khích cất tiếng gọi rồi vội vàng chạy xuống nhà xỏ giày. Vũ vừa ốm dậy sau một trận sốt siêu vi. Những đợt chuyển giao mùa thường là thời điểm vi khuẩn sinh sôi và ảnh hưởng tới sức khỏe của những người có sức đề kháng kém. Nhiều đứa bạn tôi cũng mắc sốt kiểu này, cách điều trị đơn giản nhất là truyền nước và nghỉ ngơi liên tục trong vài ngày. Không có gì quá nghiêm trọng, song tôi thích phóng đại hóa vấn đề để trêu chọc Vũ rằng cậu ấy cần phải tập thể dục nhiều hơn để tăng cường sức khỏe. Như mọi lần, cậu ấy chỉ cười. Hôm đó là ngày đầu tiên tôi chủ động hỏi xin số điện thoại của người khác và cũng là lần đầu tiên tôi gặp một cậu bạn cùng thế hệ nhưng lại không hề sở hữu một chiếc điện thoại. Cũng có thể, cậu ấy không muốn cho tôi biết số. “Tớ sẽ không biến mất nữa!" – Cậu ấy đã đọc được những suy nghĩ của tôi. Chắc chắn vậy. Suy cho cùng, điều đó cũng không khiến tôi phiền lòng chút nào. Đầu mùa Xuân cũng là thời điểm tổng kết học kỳ cũ. Tôi thiếu nửa điểm để được chuyển sang lớp tài năng của khoa. Thông báo này ập đến như cơn sóng thần cuốn trôi tất cả hy vọng và sinh lực mà tôi luôn cố gắng giữ gìn. Hội bạn rủ tôi đi uống sinh tố giải sầu. Hết đứa này tới đứa khác vỗ vai tôi động viên và nói rằng tranh của tôi rõ ràng đẹp hơn hẳn tranh của mấy đứa được chọn. Tôi cố giữ mình bận rộn để không nghĩ tới thất bại ê chề vừa rồi, ngày nào cũng kín lịch hẹn với hội này, hội khác, ráng gom vào tai những lời an ủi của những người xung quanh để thôi cảm thấy bản thân tệ hại. Vũ hỏi tôi có muốn chạy đường dài không. Tôi hơi do dự. Dài như thế nào? Khoảng 10 cây số. Tôi gật đầu. Chắc chắn sẽ rất mệt, nhưng ít nhất trong khoảng thời gian ấy tôi cũng có thể quên đi tờ thông báo trượt lớp tài năng ở nhà. Chân tôi hơi mỏi, và tai tôi bắt đầu lùng bùng tự vọng lại những câu tôi vừa chạy vừa nói với Vũ. Tình hình có vẻ không được khả quan lắm. Vũ chạy bên cạnh, thi thoảng lặp lại câu thần chú "Mười bước nữa thôi!". Chúng tôi chạy men theo đường bờ sông, tới khúc rẽ vào một thị trấn cổ thì dừng lại. Hai đứa cúi gập người, chống tay lên đầu gối và rất tình cờ, cả hai bất ngờ quay sang nhìn nhau và cười.
Đoạn đường 10 cây số ấy (sau này, Vũ có thú nhận với tôi rằng kỳ thực nó chỉ dài khoảng 6 cây số mà thôi) dường như đã giúp rũ sạch những gánh nặng và áp lực tôi mang theo bên mình. Mệt rã rời, nhưng lại cảm thấy hoàn toàn thoải mái. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này. Vũ đứng bên lề đường, vẫy tay xin đi nhờ. Hơn mười lăm phút trôi qua, một chiếc xe ô tô màu đỏ sẫm dừng lại. Lái xe là một bác nam khoảng năm mươi tuổi, ghế bên cạnh là bác gái, hẳn họ là vợ chồng, đang ngồi tỉ mẩn đan khăn. Chiếc xe chỉ có hai ghế, phía sau là thùng chở hàng không nóc, dạng thường thấy trong những bộ phim gần đây. Chúng tôi ngồi dựa vào thành thùng, duỗi thẳng chân dễ chịu. Tấm kính nhìn vào khoang người lái mờ bụi. Tôi dùng ngón tay, vẽ nguệch ngoạc hình ảnh con đường dài với rặng cây hai bên và chiếc xe của chúng tôi bon bon ở giữa. Vũ chạm tay vào góc tấm kính còn bụi, và bắt đầu viết. "You are amazing!" (Bạn thật tuyệt!). Có ai đó từng nói rằng: Phần lớn thời gian, con người không cần được giúp đỡ, họ chỉ muốn được lắng nghe và biết rằng ai đó thực sự quan tâm tới họ. Sự bận tâm của Vũ trong buổi chiều hôm ấy khiến tôi không còn căm ghét bản thân mình như trước nữa. Cậu ấy không giống những người khác, ngợi khen rằng tôi có thể làm được điều này điều khác. Cậu ấy chạy cùng tôi, và giúp tôi tự nhận ra khả năng của chính mình. Hai vế của "họa sĩ - chạy bộ", tôi đã ít nhiều dám tự tin gán hai chữ "chạy bộ" lên người rồi. Dần dần, tôi trở thành một người hướng nội giống như Vũ. Tôi không thích quảng giao với những người xa lạ chỉ để không cô đơn hay cô độc như trước đây nữa. Tôi hoàn toàn có thể nằm nhà vẽ tranh, xem phim hoặc ra ngoài uống cà phê, đi dạo... một mình mà không cảm thấy phiền toái. Riêng một chuyên: Chúng tôi luôn chạy bộ cùng nhau. Giữa mùa Xuân, Vũ tiết lộ cho tôi bí mật về một bản thảo cậu ấy đang viết. Những người trầm tính thường thích thể hiện quan điểm cá nhân qua câu chữ. Ý nghĩ đó khiến tôi không ngạc nhiên lắm khi biết Vũ viết lách. Chẳng có gì ngoài tuổi trẻ. Đó là tựa đề bản thảo cậu ấy sắp hoàn thành. Tôi chạy lên phía trước, thắc mắc liệu cậu ấy có nhắc đến tôi trong cuốn sách giống như việc tôi đã vẽ cậu ấy trong cuốn nhật ký tranh của mình không. Vũ đáp giản dị bằng một câu hỏi. "Nếu không, thì cậu nghĩ tuổi trẻ của tớ có gì nào?" Có thể trở thành một phần đặc biệt trong những tháng năm tuổi trẻ của ai đó, hóa ra cảm giác ấy tuyệt vời đến vậy. Chúng tôi gặp nhau gần như mỗi ngày. Vũ luôn mặc trang phục màu xanh biển cả. Như màu xanh của hy vọng, cậu ấy nói vậy. Dăm ba ngày, cậu ấy không xuất hiện trước cửa nhà tôi vào buổi sáng. Thế nhưng, không giống như những lần trước, câu ấy thường báo trước cho tôi về sự biến mất đó. Tôi nói đùa rằng tôi giống như thủ trưởng cơ quan còn cậu ấy giống như anh nhân viên đang lấm lét xin phép nghỉ ốm vậy. Vũ cười. Giá như có thể ngay lập tức vẽ lại nụ cười của cậu ấy... Một bữa, chúng tôi đang chạy thì trời lất phất vài hạt mưa bay. Tôi đang mắc cúm nên không thể dầm mưa được. Vũ nói rằng cậu ấy sẽ chạy thêm một đoạn nữa rồi nghỉ. Lát sau, tôi đứng ra hiên nhà vẫn thấy cậu ấy chạy ngang. Tôi cất tiếng gọi. Cậu ấy chạy lại, đứng dưới tán cây, tóc đã bắt đầu ướt. Tôi giục cậu ấy ra về. Đâu có ai theo dõi hay đánh giá việc cậu ấy chạy hết quãng đường hàng ngày đâu. Vũ lắc đầu. Trong mọi chuyện, cậu ấy đều luôn cố gắng hết mình mà không bận tâm những người xung quanh có để ý hay không. "Sau này không có tớ ở cạnh nữa, không có tớ thấy cậu hạnh phúc nữa thì cậu vẫn sẽ phải hạnh phúc, biết chưa?".
Vũ chưa bao giờ nói đùa. Câu ấy luôn kiệm lời và chỉ nói những điều cậu ấy tin rằng chúng cần thiết. Tôi òa khóc. Mọi chuyên nhòe nhoẹt như một giấc mơ tan biến. Vũ không sốt siêu vi. Cậu ấy cũng không "xin nghỉ ốm". Chỉ là sức đề kháng của cậu ấy yếu dần mỗi ngày - hệ quả tất yếu của một căn bệnh quái ác y học thế giới cũng phải đầu hàng. Cậu ấy cố gắng tỏ ra bình thường mỗi sáng và một mình chống chọi với những cơn đau trong suốt khoảng thời gian còn lại của ngày. Cuốn sách của Vũ được xuất bản sau lễ tang chừng một tháng. Vũ đã chẳng có gì ngoài tuổi trẻ. Và tuổi trẻ ấy, thật mừng vì cậu ấy đã có thể sống trọn vẹn như cách cậu ấy ước mơ... Tôi bắt đầu chạy bộ một mình. Con đường cứ như dài thêm, dài thêm. Thường thì tôi chỉ chạy một vòng. Có bữa, đầu óc nghĩ rất lung, tôi quyết định chạy ba vòng như những ngày có Vũ chạy bên cạnh. Tới vòng thứ hai, tôi muốn bỏ cuộc. Chẳng có ai ở cạnh để nói tôi hãy cố thêm mười bước nữa, cố thêm mười bước nữa cả. Tôi dừng chân, nhìn lại đoạn đường đã đi, mường tượng ra cảm giác của Vũ khi cậu ấy ngoái lại để chắc chắn tôi không bị bỏ lại quá xa. Vũ đã luôn mong tôi có thể hạnh phúc. Thế thì tôi nhất định phải hạnh phúc thôi... Trời hôm ấy mưa to. Một đứa vừa chạy vừa tèm lem nước mắt...
COMMENTS