$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại

Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại; Điều Cuối Cùng Ở Lại Lynh Miêu; Những Mảng Lục Địa Trôi Dạt | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất



Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Lynh Miêu | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.ComMột tháng sau khi cậu đi khỏi, mọi thứ trong căn phòng tôi ở vẫn tràn ngập những dấu vết của cậu.
Chiếc bàn chải, dao cạo râu, lọ keo xịt tóc, một cái quần đùi hoa (đó là những vật dụng cậu để luôn ở nhà tôi để tiện cho mỗi lần sang chơi hoặc ngủ lại qua đêm), bình trà nhỏ cậu tặng tôi, một cái cây (cũng nhỏ) hôm đó hứng lên hai đứa hì hụi trồng, một vài cuốn sách - tất cả những điều đó, tôi chỉ việc gói ghém lại hoặc mang cho ai đó, vậy là xong. Nhưng tôi biết, dù có sự xuất hiện của chúng ở đó hay không, thì tôi cũng vẫn luôn ghi nhớ vị trí của chúng khi-còn-ở-đó. Tôi là người ưa thích việc xếp đặt và không dễ dàng quên lãng những điều mình đã tự tay ướm bày, dù nó đôi khi chỉ là những vật dụng chẳng mấy quan trọng.
 
Nhưng tất cả những điều đó đều chẳng thể tệ hại bằng mùi nước hoa thoang thoảng ào ra mỗi lần tôi mở tủ quần áo. Mùi của lọ Giò - mùi hương mà cậu vẫn xịt lên người mỗi lần đến gặp tôi, và đó cũng là mùi hương trên người cậu mà tôi thích nhất. Thích đến độ có lần tôi đã nói: “Nếu cậu không còn mùi hương này trên người, tớ sẽ không gặp cậu nữa.” Tệ hại là bây giờ thứ mùi đó đang khiến tôi giàn giụa nước mắt. Ban đầu tôi nghĩ là do lần cuối cùng cậu đã treo chiếc áo sơ-mi ở đây, nhưng, đã lâu đến như vậy, mùi hương đó vẫn thoang thoảng thì thật kì lạ. Tôi vừa một tay gạt nước mắt nhòe nhoẹt, một tay liên tục bới đống quần áo trong tủ ra. Tôi không tin thứ mùi hương eau de toilette có thể bám trụ trong tủ của tôi lâu từng ấy ngày mà không có bất cứ vật nào để nó trú ngụ. Và xem, đúng như tôi dự đoán, tôi tìm thấy trong góc sâu của tủ chiếc áo may ô cũ mang mùi nước hoa của cậu. Tôi nghĩ nó chắc chắn không xuất hiện ở đây một cách tình cờ. Thậm chí, trước khi để lại, có khi cậu còn tiêu tốn vào chiếc áo cũ này đến cả nửa lọ nước hoa.
Đúng là, đến cả lúc bỏ đi rồi, cậu vẫn biết cách để mà dằn vặt tôi.
Nhưng thời khắc ấy, thay vì tức giận, tôi ôm chiếc áo vào lòng và bắt đầu khóc một cách không kìm nén. Cho đến khi nước mắt thẫm ướt cả một mảng áo và mũi thì bắt đầu đông đặc lại.
Tôi nhận ra, phụ nữ chẳng bao giờ dễ từ bỏ như cách mà họ vẫn tưởng.
 
Tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu giữa tôi và cậu. Bởi, cậu và tôi đến với nhau một cách quá chóng vánh, bản năng, và cả tình cờ. Lúc đó, tôi đã có Tuệ, còn cậu thì đang chuẩn bị mọi thứ để tháng Mười có thể sang Vancouver. Thế mà ma xui quỷ khiến thế nào, hai ngày trước Lễ tình nhân, tôi đồng ý cho cậu số điện thoại khi cậu đến làm quen tôi ở một quán cà phê có tên Analog. Hai ngày sau, tôi và cậu có một buổi “hẹn hò” - kiểu hai kẻ cô đơn cùng đi chơi với nhau đêm Valentine. Chúng tôi hẹn nhau ở một quán bar trên đường Ngô Văn Sở, uống bia, nghe nhạc và tán phét. Đêm đó, trời khá lạnh, trong cơn biêng biêng của vài lon bia, tôi nhớ mình đã nghiêng người sang vừa cười vừa thì thầm điều gì đó vào tai cậu, lúc môi tôi vô tình chạm nhẹ rồi lướt qua má cậu, về sau cậu tả lại, chúng đã để lại trên má những vệt nóng như vừa phải bỏng. Và nó đã dẫn đến quyết định làm thay đổi tất cả mọi thứ sau này: Cậu kéo tôi lại gần và bắt đầu hôn tôi.
 
Sau nụ hôn ấy, tôi biết, một phần nào đó trong tôi đã chấp nhận cậu, một tiếng nói khẽ khàng nhưng lại không kém phần thẳng thắn. Vì, nói ra thì thật buồn cười, tôi thích cái cách mà cậu hôn. Nụ hôn nồng nhiệt nhưng lại có đủ sự nhẩn nha và tinh tế, đó là nụ hôn của - hoặc là một tâm hồn nhạy cảm, hoặc là một người     
đàn ông đã trải qua đủ các mối tình. Lúc đó, tôi nghĩ cậu thuộc dạng thứ hai.
Tôi bắt đầu mời cậu đến nhà có lẽ chỉ một tuần sau đó. Bỏ qua mọi lời kêu gào của lý trí, rằng tôi đã có người yêu, rằng cậu sắp đi du học, tôi tặc lưỡi vì nghĩ rằng, dù sao mọi thứ cũng sẽ chấm dứt sớm thôi. Tuệ sẽ về, còn cậu sẽ đi... Tôi đã quên mất rằng tôi hoàn toàn không phải là người làm chủ cuộc chơi như tôi vẫn tưởng, mà trái tim và cả tiếng nói khẽ khàng buổi đầu hẹn hò với cậu nữa - chúng mới chính là kẻ quyết định và có thể gây nên mọi khốn khổ cho tôi, bắt đầu từ giờ phút để cậu bước vào cuộc đời.
 
***
 
Tuệ yêu tôi bằng thứ tình yêu bao dung khó lòng lý giải. Chậm rãi nhìn tôi lớn lên, chỉ cho tôi mọi điều về cuộc sống, và cả tình yêu. Tuệ là con một người bạn của bố mẹ tôi, hơn tôi bảy tuổi, là người mà mẹ tôi đã nhờ chăm sóc tôi những năm tháng đầu tôi vào Đại học và bắt đầu xa nhà. Tuệ ban đầu như một người bảo trợ, thi thoảng xuất hiện khi tôi có chuyện cần, nhưng sau, cùng với sự trưởng thành của tôi, hình bóng Tuệ trong tôi cũng lớn dần. Chúng tôi bắt đầu tình yêu như một lẽ hiển nhiên mà cha mẹ hay tất cả những người xung quanh đều có thể đoán trước. Khi yêu Tuệ, mọi thứ bỗng trở nên thật yên ả. Tôi đã thầm nghĩ, liệu có phải do cái bầu không khí vẫn bao quanh Tuệ không, nó khiến người ta không có nhu cầu cãi vã, không có nhu cầu chứng tỏ, càng không cần bon chen, chỉ cần được gối đầu lên bờ vai vững chãi kia, lắng nghe tiếng tim Tuệ đập thịch... thịch... thịch như đang vỗ về, thế là đủ.
 
Năm tôi bắt đầu ra trường thì Tuệ đi du học. Tuệ thậm chí còn chẳng bảo: “Chờ anh về.” - Tình yêu giữa tôi và Tuệ đôi khi là những điều mặc định như thế. Mặc định được sắp đặt để đi bên cạnh nhau.
 
***
 
Một buổi giữa hè nắng như đổ lửa, tôi nằm gác chân lên cậu, cửa sổ mở toang ra, phả vào mặt chúng tôi từng cơn gió nóng. Chiếc rèm cửa mỏng màu xanh nhạt in hình những bông hoa cúc cứ một chặp lại được gió thổi làm cho bay phất lên, nắng chiếu qua làm tấm rèm bỗng trở nên trong suốt, và một vài khoảnh khắc, nhờ hiệu ứng của ánh sáng, những bông hoa cúc tựa như đang bay lên và lơ lửng giữa không trung. Khung cảnh ấy làm tâm trạng tôi vui vẻ một cách kì lạ. Tôi thậm chí còn mơ màng hát theo bản nhạc vui nhộn của The Beatles đang phát ra từ cái radio cũ. Đúng lúc đó thì cậu lên tiếng:
 
-       Kể về người yêu em đi! - cậu đã bắt đầu một câu nói gợi nhiều tò mò nhưng cũng đầy khiêu khích như thế.
-       Để làm gì?
-       Chẳng để làm gì cả, thì để nghe xem hai người yêu nhau thế nào.
 
Một cơn tức giận ập đến với tôi ngay sau câu nói ấy. Tôi quay sang, rất nhanh, đấm mạnh vào ngực cậu. Tôi thấy cậu kêu “Á” lên một tiếng, có lẽ vì bất ngờ nhiều hơn vì đau. Nhưng lúc đó tôi đã giàn giụa nước mắt, tôi lấy tay ôm lấy khuôn mặt đang khóc ướt nhẹp của mình rồi nói với cậu bằng thứ giọng nghèn nghẹt:
 
-       Đáng đời anh lắm, đồ tồi.
 
Cậu im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay tôi ra, hôn lên chúng, rồi hôn cả lên đôi mắt tôi đang ngập nước:
 
-       Thôi nào. Đừng khóc nữa. Anh xin lỗi. Đừng khóc nữa.
 
 Cậu cứ liên tục nói với tôi như vậy, nhưng tôi biết, ở sâu
thẳm trong cậu, cậu chẳng cảm thấy hối hận gì cả, chỉ là khoảnh khắc đó, cậu thật sự thương xót khi nhìn thấy tôi khóc, chỉ vậy thôi.
 
***      
 
Bạn đã bao giờ tự hỏi: Làm thế nào để thôi không thích một người? Câu trả lời thật ra đơn giản hơn bạn nghĩ: Chẳng làm gì cả. Bạn cứ phải tiếp tục thích họ, cho đến ngày mà bạn tỉnh dậy, rồi nhận ra mình không còn thích nữa.
 
Hồi trước và cả trong khoảng thời gian yêu Tuệ, tôi đã một vài lần gặp phải tình trạng như vậy. Thích một ai đó khác. Cái cảm giác bị họ thu hút và mắt không tài nào rời khỏi được nếu bóng dáng họ ở trong tầm nhìn. Thích một cách rất bột phát và âm thầm. Nhưng thường thì tôi sẽ luôn nhanh chóng hết thích họ, chỉ bởi một tí tị tì ti những điều ở họ khiến tôi không hài lòng.
Như bỗng dưng hôm ấy họ mặc một cái áo “yểu điệu” hơn thường ngày, họ cười quá to, gu nhạc của họ quá tệ, họ nói vài câu thật nhạt nhẽo, hoặc lỡ vô tình để lộ cho tôi một vài “câu chuyện” chẳng lấy gì làm lịch sự...
 
Những chi tiết nhỏ như vậy nhưng lại có sức công phá cực kì hiệu nghiệm, làm tôi tiêu tan đi những ảo mộng và quên tiệt rằng tôi đã từng cảm nắng một người như thế trong đời.
 
Không hẳn là sự cả thèm chóng chán, mà đơn giản mỗi chúng ta đều có một bộ lọc mà càng tiếp xúc sâu với ai đó, chúng càng trở nên khắt khe và kĩ càng. Cũng giống như việc tại sao chúng ta rất dễ cảm mến một người dù ta chưa từng trò chuyện, hoặc dễ mở lòng với ai đó trong một khoảng thời gian chớp nhoáng của một chuyến đi xa, nhưng khi chúng ta thật sự tiếp xúc với con người đó hoặc là khi kết thúc chuyến hành trình, thì mọi thứ lại chẳng lấy gì làm thú vị nữa. Lúc đó, không hẳn là do cảnh sắc đã thay đổi, lòng người bớt rộng rãi với nhau, mà biết đâu, còn do những bộ lọc của chúng ta đã hoạt động trở lại, chúng ta bắt đầu cân đo đong đếm, xem liệu họ - con người thật sự của họ (chứ không phải con người chúng ta hình tượng hóa hoặc con người của chuyến đi kia) có phù hợp với chúng ta hay không. Rồi chưa kể ý nghĩ của họ về chúng ta nữa chứ!
 
Cảm nắng một người thật ra rất dễ.
 
Nhưng để chấp nhận mọi thứ thuộc về họ như cách mà tôi làm với Tuệ, thì đúng là chẳng dễ dàng gì.
 
Có lẽ Tuệ giống như nước, cứ ngày ngày thấm qua lớp màng lọc trong tôi, quen thuộc và dễ chịu đến độ lớp màng lọc này chẳng phản ứng lại một chút nào nữa.
 
Tôi đã từng nghĩ mình với cậu cũng chỉ là một cơn cảm nắng. Giống như bao chàng trai khác đã xuất hiện rồi lặn mất tăm trong cuộc đời tôi. Nhưng, suốt cả khoảng thời gian đầu bên cậu, từ mùa xuân, đến đầu hạ, tôi nhận ra cơn cảm nắng đã dần biến thành niềm thích thú thật sự. Tôi thích mọi thứ thuộc về cậu: Mùi hương cơ thể, cách nói chuyện, gu ăn mặc, thích những quán cậu chọn, những bản nhạc cậu nghe. Thích cách cậu thể hiện tình cảm với tôi trước đám đông. Thích cậu dù rõ ràng là đôi lúc cậu rất trẻ con, khi khác lại rất ngang tàng. Thậm chí, đến cả tật xấu của cậu như rất dễ nổi nóng, tôi cũng thích. Cậu giống hệt một con gấu, lúc dữ dằn nhất cũng khiến người ta thấy ấm áp - tất cả chỉ vì bộ lông quá êm ái, đẹp xinh phủ bên ngoài.
 
Đó là một ngày đầu mùa hè, trời đổ mưa rất to, khi ấy tôi và cậu quen nhau được gần hai tháng. Thật may là tôi đã rời khỏi công sở sớm nên về nhà trước khi cơn mưa ập đến. Chẳng thể ra ngoài ăn tối, tôi lục lại tủ lạnh xem có thể nấu được gì. Còn một ít trứng, một ít thịt, một ít cơm nguội và cả ít kim chi tôi vừa học muối hôm trước. Thế là vừa hay, tôi tìm gói rong biển vẫn vứt xó trong tủ lạnh để làm món cơm trộn kiểu Hàn.
 
Một ngày mưa mát lành, ngồi ăn cơm trộn và sau đó uống trà, cảm giác cũng không tệ. Đúng lúc đó thì căn hộ của tôi đổ chuông.
 
Cậu đứng ở trước cửa, ướt nhẹp, dù vẫn mặc cái áo mưa mỏng bên ngoài.
 
-   Sao cậu lại trong bộ dạng như vậy? (Vì mới quen nhau ít lâu và vì bằng tuổi, nên hồi đó tôi vẫn còn xưng hô với cậu như vậy).
-   Tớ tưởng cậu có chuyện gì!
-   Có chuyện gì mới được cơ chứ? Mà thôi, cậu vào nhà đi rồi hãy nói.
 
Tôi đẩy cậu vào trước, rồi đón lấy cái áo mưa cậu vừa cởi ra treo ngay lên chiếc móc phơi đồ nằm sát cửa. Khi tôi vẫn còn đang quay lưng như thế, cậu đã từ phía sau ôm chặt lấy tôi. Mái tóc ướt của cậu vẫn còn nhỏ những hạt nước mát lạnh vào cổ và vai tôi, khiến tôi một thoáng rùng mình.
 
-   Có chuyện gì với cậu thế?
-   Không có gì cả. Chỉ là lúc nãy tớ không tài nào liên lạc được với cậu nên có chút lo lắng, vậy thôi.
 
Đúng là vì mải mê với món cơm trộn và việc uống trà, tôi đã chẳng để ý đến điện thoại suốt hai tiếng. Tôi thoát khỏi vòng ôm của cậu, quay người lại, lấy hai tay ôm lấy gương mặt đang ướt đẫm nước mưa kia, lòng đột nhiên thấy rất ấm áp.
 
-         Tớ không nghĩ cậu lại lo lắng đến nỗi lao đến tận đây đấy. Thế cậu đã ăn gì chưa?
 
Nói rồi, không để cậu trả lời, tôi kéo cậu lại cái bàn tôi đang để đồ ăn và trà, lấy thêm thìa và cốc cho cậu. vẻ mặt của cậu lúc đó làm tôi thấy như thể mình đã làm được một việc gì đó to lớn lắm, để đền bù lại sự lo lắng tôi đã gây ra cho cậu suốt hai tiếng vừa rồi.
Cậu có vẻ thích thú với cốc trà.
 
-         Lại còn có cả hoa cúc ở trong nữa cơ đấy! - Cậu nói bằng giọng nửa thích thú, nửa lại như trách móc, rằng hóa ra tôi vì điều này mà chẳng đoái hoài gì đến cái điện thoại có cả chục cuộc điện thoại của cậu.
 
-         Ừ. vẫn còn một ít hoa cúc khô nên tớ thả vào. Uống vào rất thơm và dễ ngủ. - Tôi vừa cười vừa đáp lại, như mình không hể nhận ra hàm ý trách móc trong câu nói vừa rồi.
-         Trông những bông hoa cúc đẹp quá, chúng trong suốt và thật mong manh khi ở dưới nước.
-       Ừ, lần đầu tiên nhìn thấy tớ cũng phải thốt lên trong lòng như vậy.
 
Thế rồi, chẳng ai nói gì nữa, tôi tiếp tục với món cơm trộn, còn cậu tiếp tục uống trà. Bên ngoài, trời vẫn mưa, nhưng sao cảm giác trong tôi lại dịu dàng đến thế? Một sự vừa vặn, và dễ chịu hệt như ngày đầu thu heo may, được mặc vào chiếc áo quen thuộc dài tay lôi ra từ tận đáy tủ.
 
Khi tôi ăn gần xong bát cơm trộn thì cậu lên tiếng:
-       Hôm nay tớ đã lo gần xong thủ tục đi Vancouver rồi, chắc tháng Mười là bay.
Tôi dừng việc ăn cơm trộn lại. Rồi đột nhiên, cũng chẳng hiểu vì lẽ gì, tôi đáp lại:
-       Vậy cũng tốt. Cuối năm nay người yêu tớ về rồi.
 
Một khoảng im lặng bao trùm. Rồi cậu đáp bằng giọng rất trầm, về sau tôi biết lúc đó cậu đang cố gắng hết sức để kiềm chế cơn giận dữ mà nếu để nó bột phát, nó có thể làm cậu ném tan tành cốc trà mà chỉ lúc nãy thôi, cậu đã hết lòng nâng niu khen ngợi:
-       Hay thật, thế mà tớ chẳng biết cậu có người yêu cơ đấy.
 
 
-    Sao phải giấu giếm làm gì cơ chứ? - Cậu tiếp tục.
 
Tôi không đáp lại lời cậu, cũng không nói một lời kiểu như thanh minh hay xin lỗi. Thấy vậy, cậu đứng dậy, bỏ ra phía ngoài cửa, lấy áo mưa và ra về. Mọi thứ xảy ra quả là chóng vánh.
 
Tôi dừng ăn và đưa mắt nhìn xung quanh rất lâu, bát cơm trộn, hai cốc trà, những hạt mưa đang ào ạt rơi và đọng lại những vết nước nơi cửa kính... mọi thứ mới vừa dễ chịu và hoàn hảo nhường ấy, chỉ vì câu nói của tôi mà bỗng chốc trở nên thật tệ hại.
“Nhưng như vậy cũng tốt” - tôi thầm nghĩ, tôi không muốn lún sâu thêm vào mối quan hệ này với cậu. Bởi tôi biết, dù nó chỉ vừa chớm nở nhưng chắc chắn sẽ rất đẹp đẽ và khó lòng quên lãng. Hệt như mùa hè.
 
***
 
Tôi nhận được tin nhắn của cậu tầm mười ngày sau đó. Lúc đó là 2 giờ sáng, lẽ ra tôi đã ngủ rất say, nhưng tôi hiểu, trong thâm tâm tôi luôn chờ đợi khoảnh khắc tin nhắn điện thoại rung lên, đến nỗi không tài nào ngủ ngon kể từ ngày trời mưa tầm tã và cậu rời khỏi.
 
“Đổ máu lạnh.” - Tin nhắn vẻn vẹn như vậy. Khi tôi chưa kịp thậm chí cả nghĩ ngợi, thì máy đã lại báo có tin nhắn mới đến: “Tại sao không giải thích?” và tin nhắn thứ ba: “Anh nhớ em.”
Tôi không trả lời lại cả ba tin nhắn, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh ấy, dù thấy thật có lỗi với Tuệ, nhưng không thể dối rằng trong lòng tôi đang khấp khởi một niềm vui.
Tối hôm sau, như chưa hề có chuyện gì xảy ra mười ngày trước, và càng như không có chuyện gì xảy ra đêm qua, cậu nhắn tin rủ tôi sáng mai cùng tham gia một lớp học yoga ngoài trời do một giáo viên trẻ tuổi người nước ngoài tổ chức. Tôi đồng ý vì yoga ngoài trời thật sự là một hoạt động tôi muốn tìm hiểu, về phía cậu, tôi đã tự nhủ với lòng một cách đầy giả dối: Chỉ là một buổi gặp gỡ ngoài trời với hàng bao nhiêu người khác thôi mà.
 
Vì sáng hôm đó là chủ nhật, chỗ tập lại ngay ở công viên gần nhà, nên tôi quyết định sẽ dậy sớm và chạy bộ đến đó. Ý tưởng đó làm tôi hứng thú đến độ đã từ chối luôn khi cậu nói sẽ qua nhà đón tôi rồi hai đứa đi chung một xe. Lớp học bắt đầu lúc 7 giờ 30, nhưng tôi và cậu hẹn nhau sẽ đến sớm hơn tầm một tiếng, để hít thở không khí buổi sớm và có thể đi dạo quanh công viên.
Tôi không kể với cậu về kế hoạch chạy bộ. Đúng 6 giờ, tôi xỏ giày, đeo tai nghe và bắt đầu rời khỏi nhà, hôm ấy tôi mặc một chiếc quần dáng thể thao, bên trên là chiếc áo croptop bó sát, cảm thấy mình thật tươi mới và khỏe khoắn.
 
Vì đã là mùa hè nên trời sáng rất sớm. Từ nhà tôi đến công viên phải chạy qua một cái hồ - lúc này cũng đã tấp nập những người đi bộ. Hồ nước ban sớm sáng trong và phả lên những hơi thở mát lành. Đường phố lúc đó vẫn thưa thớt người qua lại, vì dù sao cũng là ngày cuối tuần - vắng hẳn khói bụi và tiếng còi xe nhức nhối. Con người cũng vì thế mà chan hòa và thân thiện với nhau hơn, người ta dễ dàng đi qua nhau và nở một nụ cười. Cái cảm giác khoan khoái trong lòng lan tỏa ra toàn bộ cơ thể, từ đôi chân đến cơ mặt, và tỏa ra cả bầu không khí xung quanh. Nếu không có lời rủ rê của cậu, có lẽ tôi sẽ vẫn ở nhà mà say sưa trong giấc ngủ, không thể biết ở một góc khác của thành phố (cũng chẳng đâu xa so với căn hộ của tôi), buổi sáng đã bắt đầu đẹp xinh và sống động nhường này.
 
Tôi chạy đến công viên muộn 5 phút so với giờ hẹn, cậu đã đứng ở cổng, tay cầm sẵn một cái chai nước Lavie lớn, không biết mua sẵn hay mang đi từ nhà, vẻ mặt thích thú khi nhìn thấy tôi:
 
-        Em chạy bộ đến đây à? - Cậu đã đổi cách xưng hô như thế kể từ đêm hôm trước.
-        Vâng.
-        Hóa ra đây là lý do em nhất định không để anh đến đón?
-        Thật ra lý do quan trọng hơn là sợ nói trước bước không qua... -       Tôi cười trừ. vẫn chưa quen với cách xưng hô mới lắm, nên khi nói chuyện với cậu, tôi thường bỏ qua chủ ngữ.
 
Tôi uống chút nước từ chai Lavie của cậu rồi hai đứa bắt đầu đi dạo quanh công viên. Công viên này được mệnh danh là lá phổi của thành phố, với hơn 1.000 cây xanh, bao gồm cả những cây cổ thụ hơn 100 năm tuổi. Tôi đã từng đi qua đây rất nhiều lần nhưng chưa có dịp ghé vào. Thường thì ở Việt Nam, khi nhắc đến công viên người ta thường nghĩ ngay đến chỗ vui chơi của trẻ con hoặc chốn hẹn hò của mấy cặp uyên ương. “Chúng mình vào công viên chơi đi em” - ví dụ trước hôm nay, nếu ai nói với tôi như vậy, tôi sẽ thấy nó thật sến sẩm hoặc là mờ ám. Tôi đã không nghĩ hiện tại tôi lại đang sóng bước đi trong công viên với cậu, và thấy mọi thứ sảng khoái đến thế này.
 
 
Trời chỉ bắt đầu sáng, nên ở công viên lại càng mát mẻ. Những vòm cây lớn với những tán lá xòe rộng che chắn trên đầu chúng tôi. Những tia nắng hiếm hoi của buổi sáng lọt qua những tán lá, khiến cảnh sắc chỉ lấp lánh và xinh đẹp hơn, tuyệt nhiên chẳng có chút nóng bức, khó chịu nào cả.
 
-      Mấy ngày này của em thế nào? - Cậu lên tiếng trước.
-      Vẫn khỏe. Đi làm rồi về nhà. Nấu ăn, dọn nhà, nghe nhạc, đọc sách, đi mua sắm... (vế còn lại của câu ấy là: Dành thời gian chat với người yêu, dù luôn cảm thấy bất an chết đi được - tất nhiên tôi chẳng dại gì mà nói ra điều đó với cậu). Thế còn anh?
-      Anh cũng vậy. Nhưng thần trí thì không ổn định lắm. Anh cứ nghĩ là em sẽ liên lạc lại với anh sớm cơ đấy. Đúng là một kẻ hợm hĩnh. - Cậu nói rồi cười, gương mặt hiền từ chẳng có vẻ gì là cáu giận cả.
 
Có lẽ cậu cũng giống như tôi, đang cố nghĩ rằng mọi thứ vẫn tốt đẹp, như thể tôi chưa có người yêu và chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu. Tất cả chỉ vì sức hút của người kia quá lớn. Hoặc không, có thể chỉ mình tôi nghĩ vậy, còn cậu, biết đâu chỉ đang cảm thấy bị công kích khi để cho một đứa con gái cắm sừng, hơn nữa cô ả lại quá ư lạnh lùng nữa chứ... Dù là lý do nào, thật 
ra cũng không quan trọng nữa. Bởi tôi biết, điều quan trọng là lúc này, cả tôi và cậu đều đang cố gắng hết sức để nén cái tôi cũng như những suy nghĩ bi quan hoặc tội lỗi của mình xuống, để cho mối quan hệ này được tiếp tục.
 
-        Tại sao anh lại biết đến lớp học này?
-        Qua một bài báo trên mạng. Đúng lúc anh cũng đang cần tìm hiểu thêm những môn ngoại khóa thế này. Ở nước ngoài họ rất quan trọng việc chúng ta có chăm rèn luyện thể thao và phát huy những sở thích cá nhân hay không. Hơn nữa, anh cũng muốn tìm hiểu về yoga lâu rồi, mà chẳng lấy đâu ra thời gian rảnh cả.
-        Trước em cũng theo học vài khóa yoga rồi đấy. Nhưng tập ngoài trời thế này thì chưa bao giờ.
-        Chắc sẽ thú vị lắm. Vì cô giáo rất trẻ trung, thân hình lại vô cùng gợi cảm. Chưa kể lại được tập ở giữa đất trời để hấp thụ những nguồn năng lượng tốt từ thiên nhiên nữa chứ.
 
Tôi liếc xéo cậu một cái, cái liếc nhìn như có có ý bảo: “Có mà háo sắc thì có.” Cậu bật cười:
-        Ai cũng nhận xét như thế về cô giáo mà. Đâu phải chỉ mình anh.
 
Chúng tôi cứ đi bộ và trò chuyện vô thưởng vô phạt như thế, cuối cùng leo lên một quả đồi, ngồi trên đó ngắm nhìn quang cảnh xung quanh, cho đến khi những bóng học viên khác bắt đầu lác đác đến.
 
Khi buổi học bắt đầu thì tôi phải công nhận là những lời cậu nói hoàn toàn đúng. Milena - cô giáo của chúng tôi còn rất trẻ, khuôn mặt tươi tắn và gây thiện cảm lớn, thân hình săn chắc, hoàn hảo và dẻo dai tuyệt vời. Có lẽ vì thế mà cô có thể đi qua nhiều quốc gia và sống bằng nghề dạy yoga này. Lớp học hôm đó khá đông, dễ phải đến 50 người. Milena mang sản thảm đến cho chúng tôi, những tấm thảm mỏng, nhẹ, không thấm nước, chất đẫy trong cốp và ghế sau chiếc xe ô tô nhỏ của cô.
 
Chúng tôi cùng nghe nhạc phát ra từ một cái loa cỡ trung cắm từ iPod của Milena, rồi cùng nhau học cách hít thở, cảm nhận nguồn năng lượng của thiên nhiên, đồng thời học mười động tác yoga cơ bản. Tôi vừa học vừa liếc nhìn sang phía cậu. Vì lần đầu tiên học yoga, lại là con trai nên cậu có vẻ khá bối rối và mắc cỡ. Nhưng chẳng hiểu sao những cử động của cậu lúc ấy khiến cậu trở nên thật dễ thương trong mắt tôi. Tôi đã rất nhiều lần trong giờ học, muốn quay sang và sờ tay lên khuôn mặt trắng trẻo đang lấp lóa mồ hôi của cậu. Tự nhủ, không hiểu có phải ngày đẹp trời và bài tập yoga hứng khỏi này đã thấm cả vào cơ thể và khiến tôi bỗng trở nên thừa năng lượng như vậy hay không?
 
 ***
Sau ngày hôm đó, mối quan hệ giữa tôi và cậu như được mặc định: Cứ đi tiếp cùng nhau cho đến khi mọi thứ phải kết thúc. Chúng tôi cùng nhau trải qua mùa hè, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cậu cố gắng không nhắc đến Tuệ, còn tôi thì dặn lòng không nói đến gì chuyện chia tay hay du học gì nữa. Chúng tôi đều tự nhủ, sống cho hiện tại này thôi. Nhưng mỗi đêm, đều thấy trong lòng thật bất ổn. 
 
Những đêm không ngủ được, tôi thường chong mắt nhìn lên trần nhà, tưởng tượng về cái màng lọc trong cuộc đời của mình. Tại sao gần đây nó không hoạt động nữa? À, chẳng phải nó vẫn hoạt động với những người khác đấy thồi? Dù vậy, tôi vẫn thầm coi nó như một tia hi vọng cuối cùng, mong nó sẽ tìm ra một điểm gì đó xấu xa của cậu, rồi ùm, đẩy cậu ra khỏi cuộc đời tôi, mãi mãi.
Tôi không thường xuyên trò chuyện với Tuệ nữa. Tôi nói với anh, gần đây tôi phải hay phải làm tăng ca và cuối tuần thì tham gia lớp học yoga ngoài trời. Thật ra tôi không bận rộn nhiều đến vậy, ngoài một, hai buổi tối gặp gỡ và chủ nhật tham gia lớp học yoga cùng cậu, tôi phần lớn đều ở nhà và dành thời gian để tĩnh lặng một mình. Có điều, tôi nghĩ việc giảm những giao tiếp sẽ tốt hơn cho cả tôi và Tuệ, tôi bớt những dằn vặt, còn anh sẽ tránh được những linh cảm mơ hồ.
 
Tôi đã từng nhiều lần nghĩ, hay là nói ra tất cả với Tuệ, vậy là xong. Nhưng tôi biết, nói ra mọi thứ khi mớ cảm xúc trong tôi chưa ngã ngũ, rõ thật là điều tàn nhẫn và chẳng mấy công bằng với Tuệ.
 
Biết đâu tình cảm giữa tôi và cậu sẽ sớm trở nên nhàn nhạt, khi tháng Mười và cậu đi khỏi?
 
Biết đâu khi Tuệ trở về, và những xúc cảm yêu đương của tôi với anh sẽ trở lại như xưa?
***
 Tôi chỉ đem những điều mình đang trải qua kể với một mình Thục. Thục là bạn thân cấp III của tôi, là người bạn mà tôi tin tưởng nhất. Hơn cả, có lẽ trong câu chuyện này, cổ là người có cái nhìn công bằng nhất vì không bị tác động bởi việc đã quen biết Tuệ. Thục mềm mỏng, sâu sắc, hay đưa cho tôi những lời khuyên cần thiết nhưng không bao giờ áp đặt, bởi Thục đã từng nói: “Thật ra với mọi chuyện, cậu đều tự đưa ra trong lòng những quyết định rồi, nghe lời khuyên của người khác, đơn giản chỉ là nghe thôi.”
 
Hôm đó, tôi và Thục hẹn nhau ở quán cà phê mà hai đứa đều yêu thích, là điểm trung gian giữa nhà tôi và nhà Thục. Quán này cũng giống như một vài quán khác nằm trong khu phố cổ, nhỏ tí và sâu hun hút, nhìn ra mặt đường. Dường như ở đó, người ta có thể cảm nhận được hai bầu không khí. Phía trong rất tối, yên tĩnh và hoài cổ đến lạ thường, còn nhìn ra ngoài, cuộc sống cứ sống động lướt vùn vụt qua tầm mắt. Cà phê ở quán này có vị rất thanh khiết, lúc uống tựa hồ như có một đóa hoa đang từ từ tan ra nơi đầu lưỡi. Tôi vừa nhấm nháp vị của cà phê rất dễ chịu, vừa kể vắn tắt chuyện tôi với cậu thời gian gần đây để Thục nghe.
 
-          Cậu thích anh ta lắm hả? - Khi tôi dứt lời thì cô hỏi.
-          Ừ. Thích đến độ mọi thứ ở anh ấy đều gây cho mình sự hứng thú. Thế giới dường như trở nên mới mẻ hơn. Mình cũng như trở thành một con người khác, tinh quái, lạnh lùng, bí ẩn và cả hấp dẫn. Đến mình còn thấy lạ lẫm ấy chứ!
-   Nếu anh ta thú vị như vậy, chẳng lạ gì nếu cậu bị cuốn theo đâu. Còn cảm giác với Tuệ thì thế nào?
-   Tuệ là một thứ tình cảm khác. Gắn bó như thể người thân ấy. Mình chẳng bao giờ nghĩ đến việc sẽ rời bỏ Tuệ cả.
-   Nghĩ kĩ ra thì có khoảng thời gian này cũng tốt đấy chứ. Ít ra cậu cũng biết đến mùi vị của một người ông khác ngoài Tuệ.
Thục vừa dứt lời thì hai đứa tôi đều cười. Chẳng ngờ, Thục lại có thể “xoay chuyển” nỗi đau khổ và day dứt của tôi theo chiều hướng đó. Rồi Thục lại tiếp tục hỏi:
-   Cậu nghĩ rồi mọi chuyện sẽ thế nào?
-   Tớ cũng chẳng biết nữa. Cứ đi tiếp cùng nhau, cho đến tháng Mười...
 
Tôi bỏ lửng câu nói. Nhắc đến tháng Mười, tôi cũng chẳng biết là mình buồn bã hay cảm thấy nhẹ nhõm nữa. Chỉ là, nó vẫn đang ở phía trước, còn mùa hè trong tôi lúc này vẫn đang rực rỡ lắm, như thể sẽ mãi mãi không bao giờ tan biến.
***
Tôi chưa bao giờ cảm nhận được thật rõ ràng bầu không khí vẫn bao quanh Tuệ, cho đến khi ở bên cạnh cậu. Sự đối lập của một điều mới mẻ và khác lạ làm người ta bỗng hiểu sâu sắc hơn về những điều mình đã trải qua.
 
Điều mà Tuệ có không đơn giản chỉ là sự an yên và vỗ về dành cho một cô bé nhỏ hơn anh bảy tuổi, mà hơn cả, về sau tôi nhận ra đó là thứ ánh sáng của sự trưởng thành và thông tuệ. Nhìn mọi thứ một cách thấu suốt, cư xử đúng đắn, nhã nhặn, nó ban đầu chỉ là những suy nghĩ và cách hành xử thuộc về Tuệ, nhưng về sau ảnh hưởng đến cả những người xung quanh, rồi dần dần tạo nên cả một bầu không khí bao trùm quanh Tuệ. Nó khiến người ta cảm thấy tĩnh lặng, an toàn, rồi cứ vì thế mà dần gạt bỏ đi rất nhiều những hiềm khích, tị nạnh, bon chen...
 
Bầu không khí đó thậm chí còn bao bọc quanh tôi rất lâu sau khi Tuệ đi khỏi, nó tạo nên một tôi đôi khi trôi dạt đến một mảnh đất nào đó thật vô định: Tại sao cứ phức tạp hết mọi thứ lên như vậy? Tại sao tôi cứ phải đi tiếp trong cuộc đời này? Đâu là những điều đúng đắn? Mọi thứ rồi sẽ đi đến đâu? Chúng ta rồi cũng tan biến vào hư vô cả, làm sao cứ phải làm đau nhau?... Nếu có Tuệ, mọi thứ sẽ khác, đúng không? Anh sẽ giải thích mọi điều cho tôi, đưa tôi thoát khỏi những âm thanh vô định đó bằng thứ ánh sáng của sự minh triết lạ lùng...
 
Cậu thì lại mang đến cho tôi một thế giới quan khác hẳn. Lần đầu tiên, tôi thấy cuộc sống cứ chảy vào mình ào ạt và chân thực đến vậy. Ở bên cậu, dường như mọi điều trong tôi được dịp bung tỏa mãnh liệt, tất cả mọi điều, từ những ước mong thầm kín về tính dục đến những hoài nghi về bản thân, những nỗi âu lo, những điều sợ hãi, cả nỗi ích kỉ và điều xấu xí khác trong tâm hồn cũng cứ thế trỗi dậy.
Những ngày đầu tiên của tháng Tám cuối cùng cũng chậm rãi đến.
 
Cuối hè, nhưng không khí vẫn thật oi nồng. Vì căn hộ tôi ở không có điều hòa, nên tôi vẫn giữ thói quen mở cửa sổ mỗi tối, để đón những đợt gió đêm mát lành, và những ngày như hôm nay, từ góc giường tôi nằm có thể nhìn thấy một mảnh trăng treo lơ lửng trên nền trời xanh thẫm. Cậu nằm ôm lấy tôi, thở ra từng hơi đều đặn phả vào gáy, gây cảm giác vừa dễ chịu, ngọt ngào, vừa nhột nhột.
 
-     Thời gian không phải là dừng lại như chúng ta vẫn tưởng, phải không? Vậy là đã cuối mùa hè rồi. - Cậu nói, giọng điệu nghiêm túc và có phần lãng mạn.
-       Ừ. Chẳng mấy mà sẽ lạnh, rồi hết năm...
Tôi cảm thấy mùi của sự chia xa xộc tới. Thế là đột nhiên thấy khóe mắt cay cay. Tôi cầm lấy tay cậu khi đó vẫn đang ôm quanh người tôi, đưa nó lên hít hà, rồi đột ngột cắn thật mạnh vào mu bàn tay ấm áp ấy. Cậu bị giật mình, giãy nảy lên.
-       Á. Đồ điên!
Tôi buông tay cậu ra, nói bằng cái giọng khô khốc:
-       Lẽ ra em muốn cắn đau hơn.
 
... Thật tốt nếu nó chảy máu và lưu lại một vết sẹo, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì có để làm gì đâu cơ chứ.
 
Cậu rồi sẽ quên tôi, như quên một điều bé mọn của thành phố này. Để rồi đón chào mỗi sáng thức dậy với bao nhiêu điều mới mẻ và háo hức. Nghĩ đến đấy tôi thấy một niềm thê lương tràn qua lồng ngực.
-       Sao lại có kẻ vừa ăn cướp vừa la làng như em chứ?
-       Ừ nhỉ, lẽ ra người trách móc phải là anh mới phải. - Trong đêm tối, tôi nghe thấy mình cười thành tiếng.
-       Nếu anh ở lại, thì em cũng đâu thay đổi quyết định, phải không?
 
Cậu nói chậm rãi và có vẻ bình thản, nhưng sao tôi cứ nghe đâu đó một nỗi đau xót của một kẻ thấy mình bị bỏ rơi. Không có sự tức giận và hằn học như cách đây ít lâu cậu hỏi tôi về Tuệ, tôi cảm nhận được, rõ ràng lắm, một điều gì đó đã thay đổi, giống như thể là sự yêu thương trong lòng người ta đã lớn lên.
 
-         Thời gian đầu khi biết em có người yêu, anh đã tức giận lắm đấy. Không phải tức giận vì không biết điều đó sớm, mà tức giận vì cảm thấy mình chẳng là gì trong lòng em cả. Anh đã thích em nhiều như vậy, nhưng khi lựa chọn, em đã không chọn anh.
 
Tôi nghe cậu nói, tay không ngừng vuốt ve mu bàn tay nơi tôi vừa cắn, rồi hỏi cậu:
-         Nhưng có phải chính vì điều đó mà mọi thứ tiếp tục không anh?
Bởi tôi luôn biết là cậu sẽ đi, còn cậu thì hiểu tôi đã có Tuệ, chúng tôi cứ vì thế mà ở ngoài tầm nắm bắt của nhau. Để rồi cứ dấn thân trong cái mối quan hệ đầy những điều thương tổn, hoài nghi, nhưng lại tràn ngập thứ ánh sáng của yêu thương và sự nổi loạn này.
 
-         Anh cũng không biết nữa. Anh thậm chí cũng chẳng lý giải điều đó. Chỉ là rất thích em. Thích đến độ anh nghĩ mình cứ thế đi tiếp cùng em, cho đến khi em chán anh hoặc hình ảnh em trong anh thật sự nhạt nhòa. Nghe thật ủy mị và chẳng giống với con người anh gì cả. Lẽ ra anh sẽ phải điên tiết lên rồi mắng cho em một trận. Sẽ thấy em thật là một kẻ không có liêm sỉ, rồi bỏ đi và không bao giờ liên lạc với em nữa mới phải. Thế mà mọi chuyện lại diễn ra như em biết đấy.
 
Lần đầu tiên tôi nghe cậu thổ lộ những điều chân thành đến vậy. Chẳng biết có phải tại ánh trăng đêm nay làm người ta dễ mở lòng với nhau hơn không.
 
-         Em còn thấy mình là một kẻ không ra gì nữa là. Mỗi đêm em đều thấy mình đang sai lầm khủng khiếp. Có lẽ vì thế mà em luôn hoang mang không biết liệu mọi thứ chúng ta đang trải qua là gì.
 
Tôi thấy cậu lặng lẽ buông một tiếng thở dài. Có lẽ cậu đang nghĩ: Nếu chúng tôi gặp nhau ở một thời điểm khác, thì liệu tôi và cậu có dành cho mối quan hệ này một cái nhìn công bằng hơn? Nhưng “Nếu” rõ ràng là từ luôn khiến chúng ta chán ghét, bởi nó luôn dẫn ta vào một mê cung cảm xúc với đầy những điều ảo mộng, nhưng rốt cuộc, nó chẳng mang đến cho chúng ta điều gì cả - ngoài sự thất vọng với hiện thực và cả sự yếu đuối của chính bản thân mình.
 
-        Tại sao hôm đầu tiên anh lại làm quen với em nhỉ? - Tôi để trí óc của mình chạy đi xa hơn, và nghĩ đến một điều gì đó vui vẻ. Tôi nhớ đến lần đầu tiên tôi và cậu gặp nhau. Mường tượng lại lúc ấy, tôi không khỏi thấy mọi thứ rồi đã tiến triển và khiến tôi và cậu trở thành những con người gần gũi với nhau đến thế nào.
-        Em có biết ở em luôn toát ra những điều rất đối lập không? Em là kiểu phụ nữ ngơ ngác ở vẻ ngoài nhưng lại hoang dại và đàn bà lắm.
Tôi bật cười.
-        Anh đang nói quá lên để em vui đấy à?
-        Em như thế, em biết mà, phải không? Để mặc mọi thứ trôi đi hay nắm lấy? Cân bằng hay chấp chới? An toàn hay buông thả?... Chẳng phải em cứ hỏi đi hỏi lại trong đầu những câu hỏi đó hay sao?
Tôi ừ hữ ngoài miệng, nhưng trong lòng cảm thấy sao mà xúc động, vì cậu đã hiểú tôi đến nhường này. Rồi đột nhiên tôi bảo:
-        Em thật muốn làm gì đó để lưu giữ khoảnh khắc này. Những điều chúng ta nói, những cảm xúc giờ đang đầy ứ trong lòng em, cả mảnh trăng kia nữa. Làm gì bây giờ nhỉ, để khi nhìn vào nó, em có thể mường tượng lại trong đầu mọi thứ thuộc về đêm nay?
-       Hay chúng mình sẽ trồng một cái cây?
 
Tôi thấy ý tưởng đó thật hay, nên hai đứa đã kéo nhau dậy giữa đêm để có thể bắt tay ngay vào làm. Tôi chọn một cốc trà mà mình yêu thích nhất, khoác thêm chiếc áo mỏng, rồi mang theo một cái xà beng nhỏ, cùng cậu ra khỏi nhà. Chúng tôi cần lấy một ít đất và chọn một cái cây nhỏ có thể trồng vừa trong cái cốc trà này. Gần 12 giờ đêm, đường phố đã thưa thớt người qua lại, nhưng thi thoảng ở góc phố, người ta vẫn bắt gặp những đôi trai gái đang ôm nhau thắm thiết lưu luyến chưa muốn tạm biệt, hoặc dưới những cây cột điện sáng đèn, đám thanh niên choai choai tụ tập hút thuốc, tiếng nói cười ồn ã cả góc phố tĩnh lặng. Hòa mình vào cảnh đêm thanh mát, tôi cảm thấy nó thật sống động và dễ chịu, chứ không hề mang dáng vẻ đáng sợ và cô độc như mỗi lần nằm ở nhà một mình và chong mắt nhìn ra khoảng không bên ngoài cánh cửa sổ.
 
Vì đã là tối muộn, tất nhiên sẽ chẳng có cửa hàng bán cây nào mở cửa, nên chúng tôi chọn sẽ đi dọc những con phố, nhìn nơi vệ đường xem có cái cây nhỏ xinh nào phù hợp với cốc trà tôi đang mang theo người. Tôi cũng chẳng quan trọng nó là giống cây gì, nếu là giống cây tôi biết thì thật tốt, không thì cũng chẳng sao, miễn là nó nhỏ xinh và dễ mến!
 
Cuối cùng thì chúng tôi cũng tìm thấy trong một đám cây dại mọc bên những gốc cây lớn ven đường - một cái cây nhỏ xinh thuộc giống bỏng. Tôi thích giống cây này, vì lá của chúng lúc nào cũng tròn xoe xinh xắn và đặc biệt là sức sống rất bền bỉ. Chỉ cần cho nó một ít đất, thi thoảng tưới nước, nhất định nó sẽ sống được.
 
Trên đường về, tôi nâng niu cái cốc bây giờ đang chứa một cái cây bé bỏng, cảm thấy trong lòng thật khoan khoái. Cậu đi bên cạnh, đang khoác tay lên vai tôi. Cái cây khi được tách ra khỏi mảnh đất to lớn với đám cây dại kia, trở thành cái cây duy nhất trong cốc trà, bỗng trông thật khác biệt, đồng thời rất cứng cỏi.
 
Và khi nhìn nó, tôi thậm chí không còn thấy nó trong dáng hình của một cái cây nhỏ bé nữa, mà như hấp thụ toàn bộ bầu không khí trong lành và cảm xúc của chúng tôi đêm trăng này, để sau này dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, nó cũng sẽ gợi tôi nhớ, mãi mãi – về những điều mình đã trải qua, mùa hè này.
 
Đến cả lúc cậu ra sân bay, tôi cũng không tiễn. Tuần cuối cùng của tháng Mười, chúng tôi thậm chí vẫn đi tập yoga cùng nhau. Cậu vẫn đến nhà tôi ăn tối. Chúng tôi vẫn trò chuyện, đi dạo, xem phim, làm một vài điều vô thưởng vô phạt, thi thoảng vẫn trêu chọc nhau hoặc giận hờn. Cuộc sống của tôi, cuộc sống của cậu, và mọi thứ thuộc về chúng tôi có vẻ vẫn sẽ tiếp diễn một cách đều đặn và đẹp đẽ như vậy. Chỉ là một ngày, cậu thôi không xuất hiện trong cuộc đời của tôi nữa.
 
Ban đầu, tôi thấy mọi thứ vẫn diễn ra một cách bình thường, như thể rồi cậu sẽ lại gõ cửa nhà tôi một cách đột ngột như đêm mưa bão ngày chúng tôi mới quen, hay cuối tuần sẽ chờ tôi tại lớp yoga vào lúc sáng sớm. Nhưng thời gian trôi qua càng lâu... một tuần, rồi một tháng, tôi thấy trái tim mình ngày càng rệu rã. Tôi thấy mọi thứ vẫn mang bóng hình của chính nó, nhưng dường như đã mất đi ánh sáng, âm thanh và những sắc màu.
 
Tháng Mười hai buốt giá nhất trong năm, Tuệ cuối cùng cũng trở về.
***
Tuệ tìm thấy tôi trong một tình trạng thật thảm hại.  Người nóng sực như hòn than, chìm nghỉm giữa một đống chăn gối. Căn phòng trở thành một bãi chiến trường với đậm đặc mùi đồ ăn và bát đĩa chưa rửa, mùi kháng sinh, mùi dầu gió... Những thứ mùi đáng sợ đó trộn vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự ốm đau và hoảng loạn.
 
Tôi mở mắt nhìn Tuệ, khi anh đang áp bàn tay rất lạnh sau một chuyến đi vượt 15 nghìn cây số vào cái trán nóng sực của tôi. Ánh mắt anh lo lắng và xót xa:
-             Tại sao em không nói với anh là em bị ốm nặng như vậy?
 
Tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc và dịu dàng quá đỗi của Tuệ, thấy lòng chùng xuống đáy. Nước mắt chảy từng dòng ra khóe như thể một cái vòi nước cũ bị hỏng mất van. Và rồi, mọi thứ mờ dần đi. Ánh sáng, bóng dáng của Tuệ và cả căn phòng...
 
Tôi nghe thấy Tuệ cứ gọi tên mình mãi.
 
Tuệ cố chạy quanh, chắc là để tìm được thứ gì đó có thể liên lạc, rồi lại vụt chạy ra ngoài.
 
Giữa lúc tỉnh táo và mê man ấy, tôi đã cố sức để nói vói Tuệ: Đừng lo. Nhưng tôi không tài nào mở miệng ra được. Đầu óc tôi cứ dần bị nhấn vào một khoảng không đen ngòm, chẳng có lấy một tia hi vọng.
 
Tôi cứ thấy mình bồng bềnh như thế, giữa những không gian khác nhau và nhiều thứ âm thanh hỗn độn. Những tiếng nói tôi đã từng rất mong nhớ thi thoảng vọng lại, là tiếng nói của mẹ, của ba, của Thục, và Tuệ. Tôi muốn trả lời lại tiếng gọi của những người thân thương ấy, nhưng có một điều gì đó cứ đè nặng lên thân thể, lên trí óc và ngăn cản tôi hết lần này đến lần khác. Tôi thấy mình cô đơn quá đỗi, nhưng chẳng hiểu sao lại bình thản lạ lùng.
 
Lần cuối cùng, tôi thấy mình đang đứng giữa mùa hè, nắng chói chang chiếu vào mặt. Tôi thấy lấp loáng phía xa, là cậu đang cười. Cậu bảo: Lại đây đi, chúng ta sẽ cùng nhau trồng một cái cây nhé. Tôi chạy đuổi theo cậu mãi, nhưng cái bóng đẹp xinh của cậu cứ luôn luôn chỉ ở phía trước, làm thế nào cũng không sao chạm lại gần. Tiếng cười của cậu giòn tan, lấp đầy bầu không khí, hòa với tiếng của gió, của cây, của xe cộ văng vẳng phía xa... tạo nên thứ âm thanh sống động và đáng nhớ nhất mà tôi đã từng được nghe trong đời.
***

Tôi đã từng hỏi, tình ỵêu thật ra có dáng hình thế nào?
 
Nó mang bóng dáng của những người chúng ta yêu? Hay sẽ bao la, vô định và rực sáng như một mùa hè?
 
Nó sẽ bao dung hay cuồng nhiệt.  Sẽ tĩnh lặng hay ồn ào? Sẽ dịu dàng bảo bọc haỵ nông nổi, ngang tàng?
 
Nó sẽ hiện ra trước chúng ta chân thật, haỵ sẽ mang bất cứ một vỏ bọc nào nó muốn?
 
Nó sẽ âm thầm đi theo ta, hay sẽ khiến ta phải rượt đuổi trong những cơn mê đắm cuồng si đến nghẹn ngào?
 
Nó sẽ làm chúng ta nhận ra ngay tức khắc? Hay sẽ khiến chúng ta lạc trong nỗi loaỵ hoay và những mê cung?
 
Nó sẽ nâng đỡ ta, hay nhấm chìm ta xuống đáỵ sâu thăm thẳm?
 
Nó sẽ bắt chúng ta phải lựa chọn, haỵ sẽ luôn như một ngọn hải đăng rực sáng giữa biển khơi vào những ngày bão nổi và bóng đêm mịt mùng?
 
 
 
Nhưng, nếu để tình yêu lên tiếng, nó sẽ nói với chúng ta một điều thật giản đơn, rằng: Hãy lắng nghe thật kĩ - tiếng nói trái tim mình.
***
Tôi tỉnh dậy vào buổi trưa của ngày hôm sau, ở trong bệnh viện. 
 
Thì ra mới chỉ lịm đi có một ngày trời. Đêm qua, chỉ có Thục và Tuệ thay nhau chăm sóc tôi. Còn tiếng nói của mẹ cha là thứ âm thanh mà trong cơn mê man - trí óc của một kẻ xa quê hương là tôi đã tự tưởng tượng ra để làm chỗ dựa tinh thần.
 
Thục đã rời đi từ sáng sớm để sửa soạn đi làm. Chỉ còn Tuệ ngồi đó, chăm chú nhìn tôi. Khoảnh khắc mở mắt ra và bắt gặp gương mặt Tuệ, tôi đã thấy như thể mình vừa được gặp lại anh sau rất nhiều năm xa cách. Cái cảm giác vừa xúc động vừa đau xót ấy làm tôi bỗng muốn đưa tay ra và chạm vào Tuệ, lúc đó Tuệ đã dùng hai tay to lớn của mình nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của tôi.
 
Thì ra, khoảng cách xa nhất trên đời này đâu phải được tính bằng hằng tỉ năm ánh sáng, càng không phải tầng tầng lớp lớp những khoảng không gian của vũ trụ này. Mà nó - chính là khoảng cách ở trong lòng người.
 
Tôi được trở về nhà chỉ ngay trong ngày hôm ấy. Khi cánh cửa vừa được mở ra, hình ảnh quen thuộc của căn phòng ập vào tầm mắt. Chỉ giây phút ngắn ngủi thôi mà tôi chợt hiểu, tôi đã nhớ thương và yêu quý căn phòng của mình quá đỗi, căn phòng áp với khoảng sân thượng phía trên nên luôn nóng hầm hập mỗi khi hè về, lạnh giá vào những ngày đông và bây giờ đang ở trong một tình trạng vô cùng thảm hại.
 
Tuệ giúp tôi dọn dẹp một chút căn phòng và rửa hết những chỗ bát đĩa bẩn. Tôi nửa nằm nửa ngồi trên giường, theo dõi mọi hành động của Tuệ. Bóng dáng anh như đang hòa lẫn vào khung cảnh xung quanh, tạo thành một bức tranh mùa đông thật dịu dàng và yên ả. Khi Tuệ vẫn quay lưng lại phía tôi như thế, tôi khẽ khàng nói:
-       Cho em xin lỗi nhé.
Tuệ hơi khựng lại mọi cử động cơ thể để có thể lắng nghe, còn tôi thì nhanh chóng tiếp tục. Tôi sợ Tuệ sẽ quay lại và rồi mọi điều định nói sẽ tan biến khi tôi nhìn vào mắt anh:
-       Anh cứ đứng như thế được không, em muốn thú nhận với anh một điều này. Em đã thích một người khác. Mọi chuyện bắt đầu cũng gần một năm rồi anh ạ.
 
Tôi nói mọi chuyện rất chậm rãi. Không hiểu mình lấy đâu ra những can đảm và lạnh lùng đến vậy. Tôi đã bao lần sợ Tuệ bị tổn thương cơ mà.
-          Em cứ nghĩ thứ tình cảm đó rồi sẽ phai nhạt dần, nhưng thật tệ là nó cứ ngày càng lớn lên, kể cả khi cậu ta rời đi thì mọi thứ trong em vẫn tiếp tục. Em biết em thật tệ bạc, ích kỷ, tham lam... nhưng em không biết phải làm thế nào nữa.
 
Tiếng nói của tôi trở thành âm thanh duy nhất vang lên giữa căn phòng. Nó tự sự và đang được phát ra từ một cơ thể yếu đuối, nhưng lại là những lời thẳng thắn nhất mà lần đầu tiên tôi có thể nói ra.
-          Em đã chờ anh về và hi vọng mọi thứ rồi sẽ khác, nhưng bây giờ khi anh thật-sự trở về và đứng trước mặt em, thì em hiểu rằng sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Em sẽ chỉ ngày càng làm tổn thương anh thôi.
 
Tuệ vẫn cầm miếng rửa bát và tay vẫn ngập xà phòng, nhưng anh đã không làm gì nữa, cứ đứng yên bất động như vậy. Rồi anh bảo:
-          Anh đã cảm nhận được, nhưng cứ lần lữa mãi. - Giọng anh rất nhẹ, đã rất lâu rồi tôi mới nghe lại âm sắc này trong giọng nói của Tuệ, nó giống như thể toàn bộ cơ thể đã bị mất hết sức lực vậy.
-       Tuệ à. Em thấy thật căm ghét bản thân mình.
 
Tôi đã muốn nói một điều gì đó khác, nhưng cổ họng cứ nghẹn ngào. Xin lỗi ư, buồn bã ư, thương cảm ư? Tôi chẳng có chút tư cách nào để nói với Tuệ những điều đó. Điều duy nhất tôi cầu mong lúc đó là thời gian rỗi sẽ thay tôi - làm dịu những vết thương trong lòng anh.
 
***
 
Tôi bắt tay vào dọn dẹp nhà khi vừa khỏe lại.
 
Quét bụi và lau những góc phòng. Rửa lại những chai lọ thủy tinh để cắm vào đó vài bông hoa. Qua siêu thị mini gần nhà mua thêm trà và một ít cốc. Xếp lại giá sách và góc bàn làm việc. Nhưng việc quan trọng mà tôi đã quyết định làm trước nhất, là thay lại tấm rèm cửa hoa cúc - vốn là điều đặc trưng và dành riêng cho mùa hè.
Tôi mời Thục đến nhà chỉ vài ngày sau đó. Đó là sáng thứ bảy, Thục bấm chuông nhà tôi vào lúc 10 giờ sáng, mang theo một bó hoa tươi và rất nhiều hoa quả. Việc đầu tiên cô làm khi vào nhà là thốt lên:
 
-       Thơm quá đi mất, cậu đang đốt tinh dầu gì thế?
-       Hương hoa bưởi đấy. - Tôi vừa cười vừa đáp.
-       Mùi dễ chịu thật. Còn đây là quà cho cậu, - nói rồi cô đưa bó hoa đang cầm và những túi hoa quả cho tôi.
 
Tôi đón lấy mọi thứ từ tay Thục, cảm thấy rất cảm động, nên bảo rằng hôm nay nhất định sẽ nấu cho cô một món thật ngon.
 
-       Cậu đang ốm, đừng bày vẽ nhé.
-       Tớ khỏe lại từ hôm qua rồi. Giờ đang muốn vận động làm cái gì đây. Vui quá vì cậu đến.
 
Có sẵn hoa quả Thục mua, nên tôi quyết định sẽ làm món bít tết sốt cam và sa-lát hoa quả. Khi tôi tất bật với việc chuẩn bị đồ ăn, thì Thục chọn lọ thủy tinh để cắm những bông hoa mà cô vừa mang đến.
 
-       Chuyện của cậu và Tuệ thế nào rồi? - Thục hỏi tôi khi đang cắt bớt những cành hoa dài để cắm vào lọ.
-       Tớ đã nói ra hết mọi chuyện rồi. Vào cái hôm đang bị ốm ấy. Thật lạ là lúc cơ thể yếu đuối nhất lại là lúc tớ làm được cái điều mà suốt gần một năm qua tớ không dám làm.
 
 
-          Ừ, khi yếu đuối nhất, người ta sẽ chịu lắng nghe con tim mình hơn, để biết mình thật sự đang hướng về điều gì.
-          Tuệ đã chẳng tức giận với tớ, cậu biết anh ấy rồi đấy, chỉ rất buồn. Thà anh ấy cứ mắng chửi hay làm một điều gì đó, tớ sẽ thấy thoải mái hơn.
-          Sao mấy người đàn ông đến với cậu đều như vậy. Cậu phải thấy mình là cô gái may mắn đi nhé.
 
Thục nhìn tôi và cười, nụ cười làm bừng sáng cả một căn bếp. Rồi cô bỗng nhiên đổi giọng thật nghiêm túc:
-          Chuyện của cậu làm tớ cứ nghĩ mãi đấy. Thế nào là đúng, thế nào là sai, thế nào là thời điểm? Rồi tớ nhận ra, trên đời này chẳng có điều gì là 100% chuẩn xác cả. Thật ra, tớ nghĩ không phải cậu lựa chọn giữa Tuệ và người đó, cậu chỉ đang lựa chọn hành trình mà cậu muốn trở thành.
 
Tôi lặng im lắng nghe Thục, trên bếp miếng bít-tết áp chảo đang dậy lên một mùi thơm ngạt ngào. Còn ở trong lòng tôi, một điều gì đó, hình như là hơi thở của sự nhẹ nhõm và khoan khoái bỗng tràn qua lồng ngực.
-          Cảm ơn cậu nhé.
 
Tôi nói với Thục một cách đầy biết ơn như vậy. Vì đã luôn ở bên tôi và thấu hiểu. Vì đã ở giữa những điều mông lung, mơ hồ và đầy hoài nghi ấy, mà chỉ ra cho tôi tia ánh sáng của niềm tin - để tôi có thể đi tiếp một cách đầy vững vàng, không sợ mình sẽ gục ngã hay lạc lối nữa.
 
Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Lynh Miêu | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com
***
"'Mọi chuỵện giữa chúng ta giống như một cơn mơ mùa hè mà em nghĩ, chỉ cần tỉnh dậy thì những điều rực rỡ và ảo mộng kia rồi sẽ biến mất. Nhưng đi hết cả mùa đông, những điều cứ ngỡ là giấc mộng kia vẫn cứ sống động trong em, đến nỗi chỉ cần nhắm mắt lại, mọi thứ sẽ lại ùa về và xáo trộn tất cả hiện thực.
 

Em nhớ anh. Nhớ thứ cảm xúc mạnh mẽ đã bủa vây quanh em suốt cả mùa hè. Yêu thương, mong muốn, ngông cuồng, giận hờn, nghi ngờ, ích kỷ... trước khi gặp anh chỉ mang những bóng hình nhàn nhạt.
 
Lần đầu tiên, em nhận ra mình có thể sống hoang dại đến nhường vậy. Và nó ban đầu làm em hoang mang. Đi tiếp hay dừng lại, giả dối hay một lòng, đúng mực hay cuồng  si... Em đã không tài nào tự mình trả lời cho được.
 
Đã có một khoảng thời gian, em nhìn mọi thứ giữa chúng ta bằng cái nhìn thật thiếu công bằng. Tất cả chỉ vì lớp vỏ bọc của những điều đúng đúng - sai sai cứ bủa vây xung quanh và tạo nên trong em quá nhiều những nghi ngờ, mông lung và cả định kiến. Mà anh biết đấy, người ta rất dễ dàng cảm thấy mất hi vọng - khi đứng trước cái mê lộ được tạo nên bằng những luân thường đạo lý hay những điều lẽ-ra phải giống với thông thường.
 
Nhưng rồi, em nhận ra. Có lẽ bản thân em chính là như vậy. Còn anh như một vị sứ giả được cử đến để đánh thức trong em thứ bản ngã ngủ vùi, để rồi một ngày tỉnh dậy em thấy những âm thanh sống động ngoài kia cứ ào ạt chảy vào mình. Nóng bỏng, cuồng nhiệt, rực rỡ và thiết tha như ánh sáng. Nó khiến em vừa rạo rực, vừa bi ai, vừa bất lực khi bị cuốn đi nhưng lại cảm thấy những điều mình đang trải qua thật đặc biệt. Nên cứ thế mà hết lòng tận hưởng, để rồi một ngàỵ có thể sẽ phải tan ra trong đau đớn, hòa lẫn trong dòng chảy đầỵ ma mị ấy. Nhưng lúc hòa lẫn được rồi mới thấy một niềm hạnh phúc lớn lao hơn tất thảy. Của sự tự do.
 
Và trên tất cả, anh biết không, anh chính là mùa hè, là tuổi trẻ và một phần tâm hồn vẫn ngự trị trong em.
 
Là điều ngọt ngào, lạ lùng, nhưng chân thật nhất mà em tìm thấỵ.
Thật xin lỗi vì em đã không nhận ra điều đó sớm hơn?
 
Tôi nhấn nút “Gửi” cho tất cả những gì vừa viết. Thấy mọi thứ như sáng rõ và đẹp đẽ khôn cùng.
 
Kèm với bức email, là bức ảnh chụp cây bỏng của đêm trăng hôm nào - đã được tối đem ra trồng vào cái chậu lớn ngoài ban công. Nó sinh trưởng rất tốt, mới vừa đầu mùa xuân, đã phủ hết những khóm lá của mình ra khắp chậu cây mới.
 
Trong bức ảnh, cái cây đơn độc và nhỏ bé ngày nào giờ đã dần hòa nhập với xung quanh, trở thành một phần của khung cảnh, một phần của những buổi sáng sống động, và một phần tâm trạng vui vẻ của tôi mỗi ngày. Cây bỏng bung nở và tràn đầy sức sống, như thể nó hiểu rằng sứ mệnh gánh vác kỷ niệm của mình đã kết thúc. Nó sẽ sống tiếp cuộc đời của nó - là một cái cây giản đơn, mướt xanh và hạnh phúc.
 
Và cùng tôi ngóng trông ai đó trở về.
 

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Mở Mắt Thấy Mùa Hè | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại; Điều Cuối Cùng Ở Lại Lynh Miêu; Những Mảng Lục Địa Trôi Dạt | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhix2aoYTEJtw6b_HYUA5pF5DzwoCCWl5VhSzfFc8jOYnLh24KaiwHAmTtzQwhLlOd7T9fpsP_IHWEVzOMR4sB_iOHwmI36Ze6ks-sCrYx4tEDOTSXSw6QJ06FBQ01b___eeMqtdE-vCDhR/s640/M%25E1%25BB%259F+M%25E1%25BA%25AFt+Th%25E1%25BA%25A5y+M%25C3%25B9a+H%25C3%25A8++%25C4%2590i%25E1%25BB%2581u+Cu%25E1%25BB%2591i+C%25C3%25B9ng+%25E1%25BB%259E+L%25E1%25BA%25A1i++Lynh+Mi%25C3%25AAu++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++KenhTraSua.Com+pic1.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhix2aoYTEJtw6b_HYUA5pF5DzwoCCWl5VhSzfFc8jOYnLh24KaiwHAmTtzQwhLlOd7T9fpsP_IHWEVzOMR4sB_iOHwmI36Ze6ks-sCrYx4tEDOTSXSw6QJ06FBQ01b___eeMqtdE-vCDhR/s72-c/M%25E1%25BB%259F+M%25E1%25BA%25AFt+Th%25E1%25BA%25A5y+M%25C3%25B9a+H%25C3%25A8++%25C4%2590i%25E1%25BB%2581u+Cu%25E1%25BB%2591i+C%25C3%25B9ng+%25E1%25BB%259E+L%25E1%25BA%25A1i++Lynh+Mi%25C3%25AAu++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++KenhTraSua.Com+pic1.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/mo-mat-thay-mua-he-dieu-cuoi-cung-o-lai-lynh-mieu.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/mo-mat-thay-mua-he-dieu-cuoi-cung-o-lai-lynh-mieu.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy