$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Trái Tim Mặt Trời | Điều Cuối Cùng Ở Lại

Trái Tim Mặt Trời | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại; Điều Cuối Cùng Ở Lại Lynh Miêu; Những Mảng Lục Địa Trôi Dạt | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất

Trái Tim Mặt Trời  - Điều Cuối Cùng Ở Lại - Lynh Miêu - KenhTraSua.Com
Cô gặp Bảo qua một người bạn, trong cái pub yêu thích của cô ở Bảo Khánh. Bảo không cao, nhưng rắn rỏi, gương mặt đẹp và nam tính khiến người ta bị hút từ cái nhìn đầu tiên. Khi Bảo cởi áo khoác, mùi hương nơi anh xộc thẳng đến mũi cô, gây ra một sự xúc động. Bảo có mùi hương mà cô rất thích, dù cô chẳng biết phải miêu tả nó như thế nào. Chỉ biết rằng, đó là thứ mùi hương mà khi ngửi, bạn sẽ thấy dễ chịu như hít thở bầu không khí của một sáng mùa hè, khi mặt trời chỉ vừa mới lên và mọi thứ thật thanh sạch.


Bảo từng đi du học. Ban đầu là ở Nga, rồi ở Úc. Về nước cách đầy một năm và giờ vẫn đang lông bông vì chẳng thích làm bất cứ cái gì cả. Bảo tự nhiên, và tự tin. Mới đến, vậy mà đã bắt nhịp ngay với câu chuyện của cô và cô bạn. Bạn cô đã từng gặp Bảo ở Sydney, khi bạn cô mới sang thì Bảo chuẩn bị về. Hồi ấy, Bảo đã nổi tiếng khắp giới du học sinh Úc, vì sức khỏe vô địch, nhỏ thế mà quật ngã được cùng lúc cả bốn gã Tây cao hơn anh cả cái đầu. Lẽ khác, Bảo nổi vì có quá khứ rất hoành tráng. Hoành tráng thế nào thì bạn cô không nói, chỉ nhìn Bảo và tủm tỉm cười.

Bảo hỏi cô làm gì. Cô đáp: “Làm biên tập viên.” Bảo lại hỏi: “Chắc em đọc nhiều sách lắm?” Cô bảo: “Ừ, nhưng không phải vì làm biên tập thì mới đọc, sách với em là sở thích.” Bảo lại bảo: “Vậy khi nào cho anh mượn cuốn sách em thích nhất để đọc, được không?” Không nghe câu trả lời, Bảo rút điện thoại, hỏi số của cô. Cô trố mắt nhìn Bảo, ngạc nhiên, rồi răm rắp đọc cho Bảo như một cái máy. Đã nói rồi, Bảo là vậy, làm mọi thú tự nhiên như thể đó là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu ở trên đời.

Lần đầu tiên Bảo hẹn cô đi chơi, đến đón cô trên một chiếc xe phân khối lớn. Cô hồi ấy còn rụt rè lắm. Bảo nói, ôm anh đi, không khi ngã anh sẽ không chịu trách nhiệm, vậy mà cô thấy tay mình cứ lóng ngóng mãi, không biết phải làm thế nào cho phải. Bảo cười, hỏi em có sợ tốc độ không, tiếng “Không” của cô vừa lí nhí thoát ra thì Bảo rồ ga phóng vút đi như một cơn bão. Cô bị bất ngờ ngã dúi dụi về phía trước, đập mũi vào lưng Bảo, tay bất giác tạo thành một vòng ôm. Lúc đó, áp tai vào lưng Bảo, cô thấy lồng ngực anh khẽ rung lên. Là Bảo đang cười. Rồi anh giảm tốc độ đi chậm lại, một tay anh giữ chặt lấy hai bàn tay đang ngọ nguậy của cô. Tiếng Bảo ấm như vòng ôm của cô qua eo anh lúc ấy: “Lát đường đông, em cũng đừng buông tay ra nhé.”


Hôm ấy, Bảo đưa cô đến cái quán bar yêu thích của anh, tên Vivas. Ở đó có cô gái hát nhạc Lana Del Rey ướt át đến phát sợ. Mắt cô cứ dán chặt vào cô gái đang hát, một lúc lại bị hút vào một vài kẻ khác, ngồi cô độc ở một góc, nhả khói như một cái tàu đang chạy. Cô lẩm bẩm: “Thế quái nào ở đây toàn những kẻ thất tình.” Bảo nghe được thì nhìn cô cười ngất. Bảo hỏi cô có đang yêu cuộc sống của mình không. Cô nói: “Cũng yêu, dù đôi lúc cũng thấy nhàm chán đến điên lên được.” Bảo lại hỏi: “Lúc chán điên lên được thì phải làm gì.” Cô bảo: “Không biết nữa, thường thì tĩnh tâm, rồi để nỗi chán nản ấy tự bỏ đi.”

Đơn giản thế thôi à? Ừ, chỉ đơn giản thế.

Thế mà Bảo chẳng bao giờ làm được.

Bảo nói, từ ngày về Việt Nam anh cứ buồn mãi, hết ngày này qua ngày khác, hết nỗi buồn này đến nỗi buồn khác. Như một kẻ ủy mị sến súa nhất quả đất này. Bảo thấy cuộc sống cứ ngày một nhạt màu dần. Chẳng biết ngày mai thức dậy sẽ đi đâu, làm gì, gặp ai. Khi người ta sống không có mục tiêu người ta thường như vậy. Thi thoảng, Bảo cũng nghĩ sẽ làm một cái gì đó thật phi thường, thật rồ dại, để tuổi trẻ sẽ tươi rói một dấu son. Thế mà nghĩ đi nghĩ lại chẳng biết nên làm gì.

Viết sách à? Bảo cười: “Hay anh viết về những ngày ở Nga nhé?” Hồi ấy, Bảo đã ngang tàng biết bao nhiêu. Bởi anh thấy cuộc đời mình chẳng còn gì để thiết tha cả. Năm 20 tuổi, Bảo yêu một cô gái Sài Gòn, yêu đến mê mệt, sống chết. Bảo thậm chí còn xin bố mẹ đến hỏi cưới cô nàng. Bố Bảo ngăn cản, ông ghét gái Nam, càng ghét việc thằng con độc nhất yêu đương quá sớm sinh ra ủy mị, thiếu chí hướng. Ngày Bảo bỏ nhà quyết vào Nam sống cùng người yêu, mẹ Bảo khóc lên khóc xuống, phải vào viện, bố thì đùng đùng nổi giận, làm thủ tục cho anh sang nước ngoài. Cũng chẳng hiểu hồi ấy như thế nào mà ông cụ “tống khứ” được anh đi nữa. Nhưng ông chẳng ngờ, sang Nga chẳng làm cho Bảo trở nên “có chí hướng” hơn, ngược lại, ông đã giúp đưa thằng con trai độc nhất đến thế giới của những kẻ ăn chơi trác táng đỉnh cao và những dân mafia thứ thiệt. Rượu, thuốc lắc, gái gú, những trận đánh nhau đến thập tử nhất sinh trong bar. May là hồi ấy Bảo không dính vào cần sa. Và cũng may là anh không chết nơi đất khách. Thi thoảng thì cũng nhớ người yêu cũ, cô gái Sài Gòn có giọng nói ngọt như một cây kẹo bông gòn. Nhưng những tháng ngày ấy cứ cuốn Bảo đi, những nỗi nhớ thương trở thành một vết xước mờ, thi thoảng trong những phút giây cô đơn cùng cực có khả năng làm nhòe mắt. Chỉ vậy thôi, rồi lại tan biến. Quá khứ “oanh liệt” của Bảo những năm tháng ấy vẫn được giới du học sinh kể mãi, suốt dọc thời gian anh ở Moscow, rồi đến khi anh sang Úc - “làm lại cuộc đời” - đó là nguyên văn lời bố Bảo. Những câu chuyện cứ tam sao thất bản dần, và chỉ Bảo là người hiểu rõ nhất, nhưng anh chưa bao giờ kể cho ai hoặc đính chính lại. “Giờ viết sách chắc ăn khách lắm.” - cô bảo. Bảo nghe xong bật cười: “Viết xong chắc chẳng ai dám xuất bản.” Cô cũng cười: “Vậy đừng ghi là tự truyện nữa, ghi là tiểu thuyết thôi.”

Hay Bảo sẽ đi thi đấm bốc nhỉ? Hồi ở Nga, anh học được cách hạ know-out đối thủ chỉ bằng một cú cùi chỏ. Cô cười phụ họa: “Thi đi, hẳn anh sẽ được liệt vào dạng đấu sĩ nhỏ nhất mà khỏe nhất.” Anh nói: “Nhưng thấy cái việc đó cứ bạo lực làm sao đó. Chẳng để cho xã hội này yêu thương nhau hơn, mà chỉ khiến làm giàu thêm cho mấy tay cá độ.” Cô nghe, lại cười.

Rồi lại đến chuyện làm thơ. “Người ta chẳng còn tin vào thơ nữa, em nhỉ?” Cô trố mắt ngạc nhiên. “Đừng nói anh vừa biết đánh nhau lại vừa biết làm thơ chứ?” Bảo nhìn cô hậm hực, ánh mắt ấy rõ ràng đang nói “Thì đã sao?” Rồi thì cái miệng ngạo nghễ của Bảo nói thật, nó bảo: “Chiếc áo không làm nên thầy tu mà, đúng không em?” Cô gật. “Thế thì tại sao em có thể mặc định những kẻ như anh thì không có tâm hồn của nhà thơ được?”


Cô nghe xong đột nhiên chột dạ, thấy mình nào khác gì những kẻ trong xã hội mà cô vẫn thường lên án - hay phán xét người khác qua vẻ bề ngoài. Sau khi chột dạ xong thì thấy tim mình thắt lại một nhịp, thấy Bảo cứ bằng cách này hay cách khác mà miêu tả chính cô.
 
Chẳng phải, bên trong cái vẻ ngoài tưởng như rất bình thản, rất yên phận này, hàng ngày, và cả ngay lúc này đây vẫn không ngừng xáo trộn đấy sao?

Thời còn trẻ, cô đã từng nghĩ mình là một kẻ thật phi thường. Cô nghĩ, chẳng có gì trên đời là mình không làm được. Cô muốn đi khắp thế gian với một cái ba lô nhỏ xíu, trong cái ba lô ấy có một cuốn sổ và một cây bút, có thêm cái máy ảnh nữa thì tốt, cô sẽ viết nên cả thế giới này. Hồi ấy, cô thấy mình hệt như con chim nhỏ mang trái tim mặt trời - cô sẽ đi mãi về phía những ngọn núi cao, vượt qua những thảo nguyên, sẽ sống cùng những ngọn gió, ngày ngày lắng nghe câu chuyện của muôn loài.


Thế mà năm tháng trôi qua, tuổi mười tám đôi mươi lùi lại phía sau, cùng những mối lo về cơm áo gạo tiền, về tiền thuốc của mẹ, về tương lai của em trai... Tuổi trẻ huy hoàng ấy kết thúc. Cô dần lột bỏ hết quanh thân mình những rực rỡ mà nhiệt huyết thanh xuân mang lại, cô chọn cách đứng yên, không khuấy tung cuộc sống của mình lên nữa, tìm một công việc ổn định, tất tả với việc làm thêm. Đôi khi, lúc về nhà muộn sau ca làm, cô nhìn vào gương, nhận ra - vẫn là mình đây, nhưng mắt đã bớt xanh, nụ cười đã bớt những ngạo nghễ. Cho đến giờ, khi cái vẻ “hiền lành, an phận” dường như đã trở thành cái áo khổng lồ chụp mãi vào cô, chẳng ai còn nhận ra cô của ngày xưa nữa. Ừ, làm sao mà có thể tưởng tượng cho nổi, chính cồ đôi khi còn quên mất mình đã từng như thế cơ mà.

Cho đến khi Bảo đến và khuấy tung cuộc đời cô lên.

Cô thấy mình trong Bảo, có điều, tất cả những gì cô ẩn bên trong thì Bảo lộn hết nó ra ngoài. Một Bảo ngang tàng, một Bảo sống phóng khoáng và tự do, một Bảo sợ mỗi ngày cứ lặp đi lặp lại những nhàm chán.

Cô neo vào Bảo như một cách để tìm lại thứ ánh sáng ngày xưa đã từng thắp sáng cuộc đời mình, thứ ánh sáng ấy lấp lánh trong những câu chuyện Bảo kể, về những tháng năm Bảo đã sống, những con người Bảo đã gặp, những câu chuyện anh đã nghe. Còn Bảo ở bên cô, vì lý do gì cô cũng không biết nữa, cô biết xung quanh Bảo có rất nhiều cô gái thú vị, hoặc ít ra xinh đẹp hơn cô nhiều lần.


À, có một lần thì Bảo nói, cô là người biết lắng nghe. Tức là cô chẳng bao giờ phán xét bất cứ thứ gì Bảo nói. Mỗi lần ở bên cô Bảo thấy như mình được tiếp thêm một đốm lửa nhỏ - mà cuộc đời cứ bằng cách này hay cách khác cố dập nó đi. Cô nhớ có lần Bảo bảo: “Anh muốn đi, mua một chiếc xe lam rồi xuyên Việt. Mang theo chăn đệm, sáng chạy, đêm nằm trên xe ngủ, thi thoảng cho (rất nhiều) ai đó quá giang, lắng nghe những câu chuyện của họ.” Cô hỏi: "Thế mưa thì làm thế nào?”, Bảo hào hứng: “Ừ nhỉ, nói mới nghĩ, trước khi đi anh sẽ tút tát lại chiếc xe sao cho thật kiên cố, có nắng mưa gì cũng không sợ.” Cô lại hỏi: “Anh sẽ mang theo xe những gì?” “Ờ, trước tiên phải có thùng mì,” Bảo nói xong câu đó thì cười lớn, “rồi cây đàn nữa, nhỡ có ai quá giang biết gảy, lại tạo ra cả một cuộc vui.” Câu chuyện cứ tiếp nối như thế. Cô và Bảo nảy ra biết bao nhiêu ý tưởng, nào là khi hết tiền ăn Bảo sẽ làm gì, có nên đi phụ ở quán cà phê mấy tuần, có tiền rồi lại đi tiếp? Rồi lại chuyện anh sẽ dừng lại ở mỗi nơi một ít ngày, trò chuyện cùng bọn trẻ con, dạy chúng tiếng Anh, tiếng Nga, hoặc đơn giản là nói chúng nghe về cuộc sống, những điều ngày xưa anh ao ước có ai nói với mình - phải sống sao cho đẹp đẽ, cho vui tươi, cho can đảm, sao cho lúc về già nhìn lại không phải lăn tăn, hối tiếc điều gì.                                                            

Lúc đó cô nghĩ Bảo nói vậy thôi, để thắp cùng cô đốm lửa. Để cuộc đời bớt những nhạt nhòa. Thế mà không, tháng sau thì Bảo đi thật, hành trình bắt đầu từ Hà Nội rồi sẽ qua từng vùng đất trên mảnh đất hình chữ S này.

Cứ mỗi nơi đi qua Bảo lại viết thư gửi về cho cô, bức thư ngắn, nét chữ viết vội, thi thoảng cô còn thấy dấu vết của những giọt mồ hôi rơi vào làm nhòe cả chữ. Nhưng ẩn trong tất cả những thứ thô ráp ấy, cô thấy ánh lên những niềm vui. Cô nghĩ, cuộc đời Bảo thế là lấp lánh lại rồi, không còn nhạt nhòa nữa. Anh sẽ đi mãi, vui mãi, lòng thênh thang mở rộng cùng đất trời.

Thế còn cô?                                                        

Cô chưa bao giờ là kẻ hèn nhát từ bỏ lẽ sống hay ước mơ, nhưng cuộc đời dạy cô hiểu rằng, có những điều quan trọng hơn những chuyến đi, quan trọng hơn những ánh hào quang rực rỡ của tuổi trẻ. Từ lúc trở thành người lớn, đọc được khó khăn trong đôi mắt mẹ cha, trong cái lam lũ của cả vùng quê nghèo, cô biết mình phải gác lại những hành trình còn dang dở. Cô cố gắng chôn vùi nó thật sâu để sống một cuộc đời ổn định, kiếm được nhiều nhiều tiền, tiết kiệm hơn bè bạn, mong có thể giúp đỡ cho gia đình và nuôi lớn ước mơ của em trai.


Nhưng lá thư gửi về từ Quảng Nam, Bảo viết cho cô những lời rất thật. “Đến đây đi, anh sẽ đợi. Anh biết đây là cuộc đời mà em muốn. Một tuần thôi cũng được. Bỏ lại tất cả những bộn bề. Biết không, những người thương em đều muốn em được hạnh phúc...”

Cô thấy mắt mình ướt khi đọc những dòng đó. Sự xúc dộng như một mạch nước ngầm làm sống lại những mầm xanh non. Cô sọan đồ, mang theo cuốn sổ, bút và mảy ảnh như ngày xưa. Viết email sắp xếp công việc ở cơ quan. Rồi đến nơi mà Bảo ghi trong địa chỉ.

Cùng với hành trình của Bảo, cô thấy cuộc sống tươi đẹp cứ thế tuôn chảy xung quanh mình. Sống động, rạng ngời. Cô thấy mình như người ngủ mê bỗng một ngày được thức dậy và nhìn thấy ánh mặt trời mùa hè đang chiếu tỏ. Tấm hình Bảo tag cô trên Paccbook, cô cười rạng rỡ như một đóa hoa. Bảo nói, nụ cười này là điều mà anh mong nhìn thấy ở cô từ lâu, và anh biết khi cô cười cô sẽ đẹp như vậy...

Mẹ nhắn tin cho cô mấy ngày sau đó, khi cô đang cùng lũ trẻ trong làng đi hái rau: “Mẹ nhìn thấy ảnh con chup rồi. Đẹp lắm. Mẹ thích con cười như vậy. Cứ đi đi con, đừng nghĩ nhiều. Chỉ cần con hạnh phúc, mọi thứ tự khắc sẽ ổn...”



COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Trái Tim Mặt Trời | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Trái Tim Mặt Trời | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Trái Tim Mặt Trời | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại; Điều Cuối Cùng Ở Lại Lynh Miêu; Những Mảng Lục Địa Trôi Dạt | Điều Cuối Cùng Ở Lại | Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgXlU9hUbJEneWGwfnqX0EB0SY3PycUfzjRZds-i7ujkPCe3ZftG7C6mZzdZGYHbo6ZSCzY1wnv0oGX25pkBgPR99Tyw7oUKHwQWfG7sDjncx0y3-m2OqbDczFxwCwrkwUcAHpTsfy7_XIQ/s400/Tr%25C3%25A1i+Tim+M%25E1%25BA%25B7t+Tr%25E1%25BB%259Di++-+%25C4%2590i%25E1%25BB%2581u+Cu%25E1%25BB%2591i+C%25C3%25B9ng+%25E1%25BB%259E+L%25E1%25BA%25A1i+-+Lynh+Mi%25C3%25AAu+-+KenhTraSua.Com.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgXlU9hUbJEneWGwfnqX0EB0SY3PycUfzjRZds-i7ujkPCe3ZftG7C6mZzdZGYHbo6ZSCzY1wnv0oGX25pkBgPR99Tyw7oUKHwQWfG7sDjncx0y3-m2OqbDczFxwCwrkwUcAHpTsfy7_XIQ/s72-c/Tr%25C3%25A1i+Tim+M%25E1%25BA%25B7t+Tr%25E1%25BB%259Di++-+%25C4%2590i%25E1%25BB%2581u+Cu%25E1%25BB%2591i+C%25C3%25B9ng+%25E1%25BB%259E+L%25E1%25BA%25A1i+-+Lynh+Mi%25C3%25AAu+-+KenhTraSua.Com.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/trai-tim-mat-troi-dieu-cuoi-cung-o-lai.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/02/trai-tim-mat-troi-dieu-cuoi-cung-o-lai.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy