Tựa Vào Mùa Xuân | Hoa Học Trò Số 1150 | kenhtrasua | Hoa Học Trò số mới nhất | Hoa Học Trò tuần này | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất | Hoa Học Trò Số mới nhất | Truyện ngắn Hoa Học Trò | kenhtrasua.com
Tôi thấy mình tỉnh dậy giữa cánh đồng hoa hướng dương, mùi bùn dậy lên dữ dội, từ đôi giày và cả lưng áo đã lấm đất khi tôi nằm, không có tiếng ai quanh đây, Mặt Trời chiếu thẳng vào gáy dù mới nhô lên một nửa sau rặng núi xanh. Tôi quay đầu lại nhìn, lấy tay che mắt, xoay một vòng cũng không tìm thấy bóng người nào cả. Phóng tầm mắt ra xa cũng chỉ thấy điệp trùng vàng ươm của màu hoa, vàng đến nhức nhối. Tôi rẽ đường những nhánh hướng dương cao đến ngang ngực, không có lối mòn, không có gì định hướng, tôi cứ lao đi mà không màng suy nghĩ. Ra khỏi vùng hướng dương, tôi ngồi tựa lưng dưới gốc đào, đen nhánh và mát lạnh, cành lá khẳng khiu, chỉ có vài cái mầm treo chếch các nách lá.
Đầu đau nhức và các khớp xương rệu rã vì vận động thiếu quy tắc, tôi chỉ muốn ngủ ngay lập tức, không hiểu sao tôi lại khóc, khóc nhiều và lâu đến nỗi tôi cảm thấy mắt mình đã lòa đi. Đó là giấc mơ đêm đầu tiên mẹ tôi mất.
Tôi gom các vật dụng chất lên xe tải, khoảng ba thùng các-tông lớn, tôi chỉ giữ lại những gì cần thiết hay nói đúng hơn là kỷ niệm, còn lại tôi bán hết cùng căn nhà nhỏ. Tôi chuyển lên núi, nơi mà mẹ đã sinh ra và rời đi. Mẹ và tôi chuyển nhà rất nhiều lần, chỉ quanh quẩn trong một thị trấn nhỏ ở đồng bằng, một thị trấn có con sông chảy qua tắm ướt những cánh đồng lầy lội, một thị trấn không có những đỉnh núi xa, không có những con đường ngập trong sương giá và không có những đôi tay lạnh co ro trong túi áo. Nếu những gì tôi biết về cuộc đời mẹ là một cuốn sách thì trước khi sinh ra tôi, chúng là những trang bị xé đi, hầu như không hề tồn tại giữa cuộc sống của hai mẹ con.
Ngôi nhà đầu tiên là một căn nhà lá có bốn bức vách, nền đất ẩm thấp và trần đầy chuột bọ. Những trưa nắng hong khô mái đầu, tôi nhìn thấy những vạt nắng xiên qua khoảng hở giữa các nếp lá xếp chồng lên nhau, rọi rõ từng hạt bụi ẩn mình trong không khí, ám khói và mờ mịt. Những đêm tối trời, mẹ ngồi quạt lưng cho tôi cùng những chiếc bóng đứng ngoài quầng sáng từ chiếc đèn dầu. Gương mặt mẹ chỉ còn một nửa, bóng tối đã ăn mất phần còn lại nhưng không thể cướp đi nghị lực trong hõm mắt thẳm nâu. Giá trời đừng lạnh hay nóng quá để tôi có thể nằm úp lên bụng mẹ mà đếm nhịp nâng lên hay hạ xuống của lồng ngực ấm. Tôi được tắm trong một cái thau to thật to, luôn lén thò tay ra ngoài sờ nền đất lạnh rồi xòe ngón chân bé xíu lên ướm kích thước với đồ vật xung quanh, tôi cố ngồi trong nước thật lâu đến độ các ngón tay, ngón chân đã héo đi vì thấm nước. Tôi nắm ngón út bàn tay bên phải của mẹ, hai cái bóng song song đến trước cửa lớp học, thế giới đó chưa đủ khắc nghiệt nhưng cũng đủ làm một đứa trẻ lo sợ, rồi thì cảm giác bị bỏ rơi bị gạt đi nhanh chóng khi mà sự háo hức tò mò với những thứ mới lạ xen vào. Mẹ tựa đầu bên ngoài cửa sổ an tâm quay lưng đi, nhưng trong lòng cũng cảm thấy hụt hẫng một chút vì tôi đã không còn đưa mắt tìm mẹ. Có phải mẹ biết về sau thế giới của tôi sẽ ngày một rời xa mẹ, xa đến độ khi tôi nhận ra mình đã đi rất lâu và mệt mỏi.
Lần thứ hai, một căn nhà lợp tôn và nền gạch xi măng, vẫn bốn bức vách trổ hai cửa sổ. Lần đầu tiên tôi biết thế giới hình vuông qua ô cửa nhỏ, sáng trong và dịu dàng. Tôi thích đến độ trèo cửa sổ vào nhà hơn là đi cửa chính, trước cửa là một khoảng cỏ rộng, nằm dài ra đó đếm sao rồi nghe tiếng dế rít bên tai là một trong những điều bình dị và khó quên. Khoảng thời gian này tôi bị ăn đòn liên tục, vì nghịch dại và vì nói năng thiếu cân nhắc. Năm tiết trên lớp và năm tiết trên cây trứng cá phía sau nhà, đốt lửa trên khoảng cỏ tươi khiến chúng cháy lan và trăm thói hư bị lây nhiễm khác. Điều làm tôi hối hận cho đến bây giờ không phải những thứ linh tinh đó mà những lời nói làm tổn thương mẹ, tôi vô tình thốt ra. Có lần mẹ vừa đánh tôi vừa khóc, tôi thấy lòng mình ngơ ngác, chỉ muốn bảo mẹ đừng khóc nữa con sai rồi nhưng cũng chỉ im lặng. Mẹ không mạnh mẽ như tôi tưởng, không, phải là vì thương tôi nên khi tôi lầm lỗi mẹ mới đau nhiều thế. Mẹ vốn dĩ là một con người có trái tim nhân hậu, tôi dám chắc như vậy, dù không ít lần lần mẹ bảo mình không phải người tốt. Tôi nhớ có hôm mẹ dắt một đứa trẻ về nhà, lấy sách cũ trên kệ ra dạy em đánh vần và tập viết, tôi ngồi học cạnh bên giả vờ tập trung nhưng lâu lâu lại liếc sang. Cứ thế đến tuần thứ hai, tôi nhìn thấy một mái đầu cháy nắng quen thuộc thập thò ngoài khung của, là thằng bạn chung lớp, bàn tay vẫn nắm chặt vạt áo nhàu nhĩ.
- Mẹ mày có đó không?
- Tìm mẹ tao làm gì?
- Mẹ mày dạy em tao tập đọc tập viết.
- Em ấy là em gái mày à?
- Ừ. Cho tao gửi cô hai trái dưa hấu.
Nó nhấc cặp dưa hấu xanh đen dưới đất lên bỏ vào bậc cửa rồi chạy biến đi. Tôi nhìn theo bóng lưng nó chìm trong sắc vàng của buổi chiều tà, không biết nó có kịp thấy ánh mắt của tôi không? Ánh mắt chứa rất nhiều vì sao lấp lánh. Sáng gặp nhau ở lớp, nó kéo tôi ra sau.
- Đừng nói ai nghe chuyện hôm qua nha.
- Ừ. Mà sao mày được đi học mà em gái mày lại không?
- Cha tao không cho em đi học, bảo "con gái là con nguời ta".
Tôi đâu hiểu đó là gì, chỉ gật gừ rồi hứa chắc với nó không nói ra bí mật giữa hai đứa.
Lần thứ ba chúng tôi chuyển đến một căn nhà khang trang và tiện nghỉ hơn, tôi có bàn máy vi tính cũ, có tivi rà được sóng radio không cần phải dò từng kênh trên cái đài có khi mất tiếng loa bên phải, có khi mất tiếng loa bên trái. Tôi bắt đầu dành thời gian với lũ bạn nhiều hơn, đôi khi không cùng mẹ ăn cơm hay nói về chuyện học hành. Thế giới của tôi mở rộng ra nhưng cũng thu hẹp khoảng thời gian bên cạnh mẹ, tôi đâu biết rằng bàn tay của mẹ đã xuất hiện những vết đồi mồi mà chúng giống như sự vô tâm của tôi, ngày một lan rộng xuống khắp cánh tay mẹ. Cho đến khi tôi rời khỏi nhà đi học xa, hằng ngày loanh quanh trong căn phòng ký túc xá nóng bức, qua quýt những bữa com khô khốc, tôi thấy mình như nứt toạt ra và nhớ mẹ đến khôn cùng. Tôi là một đứa trẻ cứng đầu, không khóc khi ngã rách đầu gối, mím chặt môi khi cô giáo khẽ thước vào tay nhưng lại khóc khi nhớ mẹ. Có phải ở độ tuổi nào đi chăng nữa, ai cũng cần có mẹ cạnh bên? Tôi nhớ những lần mẹ mân mê tấm hình của bà ngoại trong ví, im lặng rất lâu và khẽ thở dài. Mỗi tuần tôi lại về nhà, chui vào lòng mẹ dù thân hình đã quá khổ, hít hà mùi hương trên mái tóc dài của mẹ, sống trong âm thanh của nồi thịt kho trong bếp, của tiếng gọi con trìu mến. Tôi ước rằng, năm tháng đi qua, tôi sẽ cùng mẹ ở mãi trong căn nhà này. Rồi thì tôi cũng phải chấp nhận sự thật là, mẹ chẳng ở bên tôi hoài, đôi khi thần chết rất nhẫn tâm hoặc vì ông không có một người mẹ như tôi nên dễ dàng mang người ra đi. Tôi vuốt tà áo mẹ thẳng thóm trên nền vải trải giường trắng tinh của bệnh viện, chỉ hỏi mẹ một câu:
- Vì sao mẹ lại sinh ra con?
- Đứa con là mục đích sống trên đời của người mẹ, nếu không có con cuộc đời mẹ sẽ rất vô nghĩa.
Choàng tỉnh sau cơn mộng bên gốc đào, nghe tiếng em bé trở mình khóc bên kia bức vách nhà hàng xóm, nhìn ra ngọn đèn đường tù mù rải thứ chất lỏng vàng om lên mấy nhánh cây mai xanh, tôi thấy lòng mình buồn thiu. Ngón tay lướt trên màn hình điện thoại, trống rỗng, không phải hộp thư email hay tin nhắn facebook mà là đôi mắt của tôi, cảm xúc đã rơi đâu đó mất rồi. Tôi tự hỏi liệu tuổi trẻ của mình sẽ kết thúc như thế nào? Tôi chỉ muốn làm một cơn gió, đi thắp các vì sao hằng đêm, bay qua hết mấy dãy nhà, thoáng nghe vài tiếng rên rỉ, rồi lại trở về cao nguyên không cố gắng đâm đầu ra biển để nhập cuộc với các cơn gió khác mà tự biến bản thân thành con bão. Tôi quyết định đi, tôi sẽ về lại vùng cao nguyên đó. Mẹ tôi sinh ra vào mùa Xuân, chắc hẳn cây đào mà tôi thấy trong giấc mơ chính là mẹ rồi.
***
Ly cà phê không đá nhiều sữa đóng váng trên mặt, sức nóng cũng đã tắt lịm không ủ ấm nổi đôi tay, tôi ngồi cạnh hàng rào che rủ bằng loài hoa rạng đông chói chang, không để những lượt xe trên phố làm rối mắt. Ngưòi đàn ông xuất hiện sau lớp cửa kính dày có viền đá, cao lớn và mắc kẹt trong lớp áo khoác dài.
- Chào con.
- Chào chú.
- Con ổn rồi chứ.
- Vâng.
- Con thật giống mẹ. Ta không ngờ mẹ con lại mất sớm thế.
- Chú biết gì về mẹ con? Chú có thể kể con nghe chuyện của hai người không?
- Ừm.
Ông lấy gói thuốc lá từ túi áo trong rít một làn khói dài, rồi bắt đầu quay lại cuốn băng cũ kĩ một cách chậm rãi.
- Mẹ con lúc đó mới hai mươi còn ta thì hai mưoi lăm. Mẹ con trông cửa hàng sách cho gia đình. Ta không phải là người thích đọc sách nhưng vì thích mẹ con nên tuần nào cũng ghé đó mượn sách về đọc, nhiều khi sách chất chồng cả núi cao mà ta vẫn chưa đọc được dòng nào. Đến khi mẹ con đặt thêm một tủ lạnh bán kem tự làm thì ngày nào ta cùng xuống đó, đôi khi trời lạnh cắt da ta vẫn cứ ăn. Mẹ con là một cô gái xinh đẹp và lém lỉnh, biết ta làm vậy vì thích người chứ không phải thích kem nhưng vẫn không lên tiếng. Ta lúc đó chí là thằng công nhân trong trạm điện, hằng ngày leo cột trèo đèo sao có thế dám nói yêu một cô gái con nhà khá giả, vả lại nếu lấy ta mẹ con sẽ phải chịu khổ rất nhiều. Cho đến hôm mẹ trao cho ta củ khoai lang từ trong túi áo, bảo ăn khoai cho ấm chứ ăn kem hoài bệnh chết, ta không kìm được nữa mà nói ra lòng mình. Tưởng rằng đời ta và mẹ gắn kết trăm năm, ai ngờ mẹ con đột nhiên biến mất khi nghe tin ta đã lấy vợ ngoài Bắc, thật ra đó chỉ là do gia đình ta tự ý dạm hỏi rồi dẫn về nhà. Ta không thể đi tìm mẹ con vì sức ép gia đình, ta trở về đó chấp nhận lấy vợ sinh con rồi vì miếng ăn cả nhà lại chuyển vào vùng cao nguyên này. Trên đời này thật sự có nhiều thứ không ai đoán trước được.
- Sao chú không đi tìm mẹ. con? Không phải chú yêu mẹ con sao?
- Đó là điều ta hối hận nhất. Nhưng đôi khi con sẽ không biết mình vì sao lại lựa chọn như thế, có thể vì còn trẻ, có thể vì không đủ dũng cảm hoặc có thể vì sự tự ti của bản thân.
Tôi duỗi những ngón tay đã đan chặt vào nhau rất lâu, nhìn vào đôi mắt xám của người đàn ông đối diện, màu mắt mà tôi cũng được sở hữu. Tôi ra một quyết định, không muốn xáo trộn cuộc sống hiện tại của ông, tôi sẽ để bí mật này ở lại, bên cạnh những bí mật khác.
- Chú đừng buồn, mẹ con cũng đã có một cuộc sống hạnh phúc.
Tôi chào ông ra về, bước ra khỏi cửa, cho hai tay vào túi áo, sải những bước chân dài về phía quảng trường thành phố. Tôi không quay lại nhìn người đàn ông đó, thứ tình cảm thiêng liêng hình như chỉ là một sợi chỉ nhỏ nếu không có thời gian bên nhau để bện chặt thêm những mối dây mới thì sợi chỉ đó cũng đứt mất từ lâu. Ở nơi đây, mẹ đã để lại tuổi thanh xuân, để lại tình yêu của mình, mang theo một bí mật to lớn, về một bào thai đang thành hình, can đảm đối mặt với cuộc đời không ít sóng gió, đối mặt với lời cay nghiệt của miệng đời. Tôi chỉ là giả vờ không biết, không hỏi tới để không làm mẹ đau lòng, chứ đứa con nào mà không thắc mắc khi thiếu vắng một người cha. Nhưng với tôi, rốt cuộc, chỉ có mẹ là đủ rồi.
- Bây giờ mình sẽ làm gì?
Tôi ngồi trên băng ghế dài, vẫn còn ướt đẫm sương đêm, ngước mắt nhìn bầu trời mùa Xuân đang hửng nắng, những vạt lá cong rung rinh tạo ra chuỗi âm thanh xào xạt như tiếng mẹ quét lá ngoài sân vào những sáng sau cơn bão đêm. Lúc ấy tôi nằm yên trong chăn chờ mẹ gọi dậy đi học, lăn thêm hai vòng mới chịu đứng lên rửa mặt. Khi nhỏ tôi thích nhất là ăn miến gà, một trong những món xa xỉ ở thị trấn hồi bấy giờ. Lúc đó không biết nghĩ, đôi khi mẹ dẫn đi ăn chỉ gọi một tô cho tôi rồi nhìn tôi ăn thôi. Trời mưa gió, ngồi trong cái lán tạm bợ, xung quanh bốc lên hơi ẩm lạnh và mùi người mùi gà quyện lẫn, âm thanh xào nấu lanh canh là những gì tôi không thể quên được. Những ngày cùng mẹ cọc cạch trên chiếc xe đạp đi qua từng con đường ngõ phố là những ngày diệu kỳ, mặt đường cũng hóa rực rỡ trong cái đầu bé nhỏ. Tôi là một cái cây khỏe mạnh dưới bàn tay chăm sóc của mẹ. Cuốn sách của mẹ đã khép lại rồi, tôi cũng phải viết những chương mới cho đời mình, tiếp tục những giấc mơ dang dở.
Nếu không còn nơi nưong tựa, thì mùa Xuân luôn là một cái cớ rất tốt để tôi ở lại vì đó là thời điểm tôi và mẹ sinh ra, thời điểm hạnh phúc nhất và thời điểm cho mọi thứ bắt đầu.
DU MIÊN
COMMENTS