$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Chiếc Mũ Bỏ Quên | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126

Chiếc Mũ Bỏ Quên | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 Tháng 3/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay

Chiếc Mũ Bỏ Quên  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126   Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất  Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn  kenhtrasua

Đó là một trong những ngày cuối cùng của năm cũ. Tôi đang chờ thang máy dẫn lên khu vực cửa ra máy bay trong sân bay quốc tế hiện đại và xa lạ. Cô gái mặc váy trắng, giày trắng và áo Cardigan màu đỏ bước tới. Tôi vặn bánh, di chuyển xe lăn qua một bên để dành chỗ cho chiếc va li của cô. Chiếc ba-lô tôi đang đặt trên đùi bỗng rớt ra đất trong chuyển động vội vàng. Cô gái nhanh nhẹn cúi xuống nhặt nó lên và trả lại cho tôi. Lướt qua tầm nhìn của tôi là đôi mắt ẩn dưới gọng kính lớn và chiếc mũ dạ viền nâu.
 


Đám bạn tôi trở lợi kịp lúc thang máy trờ tới, giúp tôi di chuyển vào bên trong. Thang máy chật kín người. Cô gái váy trắng phải chờ chuyến sau.
 
Những cửa hàng miễn thuế nằm dọc hai bên lối đi. Thảm xám trơn mượt và không bốc mùi. Chúng tôi ghé vào gian hàng bán đồ phụ kiện du lịch, dã ngoại. Trong khi đám bạn tập trung chú ý những sản phẩm treo trên giá, tôi chỉ chú ý tới các tờ rơi được thiết kế rất kỳ công và các thông tin được sắp xếp như một câu chuyện. Đáng tiếc là chẳng ai trong chúng tôi còn đủ tiền để mua dù chỉ một sản phẩm được trưng bày trong đó.
 
"Xin lỗi, bạn là Kevin?" -  Cô gái váy trắng bất ngờ xuất hiện, nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi bằng tiếng Anh. Cô thở hổn hển như thể vừa chạy đường dài. Khi ấy, chúng tôi vừa ra khỏi cửa hàng miễn thuế.
 
"Đúng thế! – Cả tôi và đám bạn đều ngơ ngác nhìn cô gái váy trắng.
 
"Đây hẳn là điện thoại của bạn! Tôi nhặt được nó ở vị trí bạn chờ thang máy!" - Cô ấy chìa về phía tôi chiếc điện thoại có ốp lưng được in dòng chữ “I’m Kevin". Tôi mua nó cách đây không lâu để ủng hộ dự án kinh doanh phụ kiện trang trí điện thoại của một thằng bạn trong nhóm.
"Cám ơn bạn rất nhiều!"
 
Cô gái cúi đầu thay lời tạm biệt rồi ráo bước, nhanh như một chấm đỏ đang bay, không rõ có kịp nghe lời cám ơn tôi vừa thốt ra. Mất đồ mà tìm lại được là hên lắm đó, đám bọn huých vai tôi đòi khao. Chúng tôi nói cười di chuyển tới cổng dẫn ra máy bay. Chấm đỏ đang xếp hàng trước khu vực kiểm tra hành lý lần cuối cùng. Có khoảng mười hành khách đứng giữa tôi và cô ấy. Chấm đỏ nhìn chăm chăm về phía trước, đôi lúc cúi xuống nhìn đồng hồ trên cổ tay. Tới lượt mình, cô ấy đặt vali vàng và chiếc túi xách tay nhỏ lên băng chuyền; đặt áo khoác đỏ và hộ chiếu màu xanh vào một khay riêng. Yuck, cô ấy cũng là người Việt Nam?
Lúc đi qua máy kiểm tra, chấm đỏ bị nhân viên hải quan nhắc nhở điều gì đó. Chấm đỏ quay lại và đặt mũ vào băng chuyền rồi bước qua máy kiểm tra thêm một lần nữa. Rất nhanh, chấm đỏ di chuyển ra khỏi tầm nhìn của tôi.
 
Đám bạn giúp tôi đặt hành lý lên băng chuyền. Bị gãy chân trong quá trình đi bộ qua rừng không phải trải nghiêm dễ chịu, nhưng ít nhất bạn nhận ra rằng đám bạn đi cùng không phải không quan tâm đến bạn. Chúng tôi cố gắng không cười nói trước mặt các nhân viên hải quan. Tránh được rắc rối luôn tốt hơn tìm cách thoát ra khỏi rắc rối.
 
"Chị ơi, chiếc mũ đó là của bạn em! Cô bạn mặc váy trắng, áo Cardigan màu đỏ ban nãy! Chắc bạn ấy vội ra cửa máy bay nên bỏ quên..." - Đám bạn quay sang nhìn tôi gườm gườm mắt. Nguyên tắc khi ở sân bay là không bao giờ cầm giúp đồ của người lạ. Rắc rối thường từ đó mà ra.
 
"Đây! Em cầm giúp bạn ấy đi!" - Chị nhân viên hải quan niềm nở đáp và đặt mũ cói lên chiếc ba lô đang đặt trên đùi tôi.
 
Cổng ra máy bay của chúng tôi nằm ở cuối đường, nhưng đi hết một lượt, nhòm rất kỹ các khoang chờ ra máy bay hai bên cũng không thấy chấm đỏ đâu. Bảng thông báo treo trên cao thông báo chuyến bay tới Hà Nội vừa cất cánh. Tôi nắm chiếc mũ trong tay, ý tưởng về chuyến đi tới Thủ đô đã hiện ra rất rõ...
 
***
 
Những ngày cuối cùng của mùa Xuân, Hà Nội rất lạnh. Một đứa chưa từng biết mùa Đông là gì như tôi quyết định ra Bắc vào giữa những ngày lạnh giá nhất trong lịch sử bốn mươi năm trở lại đây. Tôi không quen ai trong thành phố này. Xuất hiện ở đây cũng chỉ để gặp mặt một người tôi chưa nhìn rõ mặt và không hề biết tên, để trả lại cho cô ấy chiếc mũ cói mà tôi không chắc liệu cô ấy còn cần tới. Chuyện này thật điên rồ. Song tôi cứ nghĩ hoài về nó. Từ lúc cẳng chân còn chưa lành hẳn. Ngoài thời gian vẽ minh họa cho vài tờ báo, tôi bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến đi bí mật của mình. Điều gì đó thôi thúc tôi ghê lắm, như thể chuyến đi này là một trong những cột mốc cuộc đời mà tôi không thể làm lơ và bỏ qua được. Ít nhất, tôi tin như vậy.
 
Tôi chưa từng đặt chân tới Hà Nội. Thành phố này giống như một mê cung. Mọi con đường đều rất nhỏ. Tôi mặc áo phao dày, đầu đội mũ thợ săn, chân đi hai lượt tất. Buổi sáng bước ra khỏi cửa khách sạn, dễ thấy những người bước đi trên phố, nói cười đều tỏa ra những làn khói trắng xóa chẳng khác nào cảnh thường thấy trong các bộ phim trên màn ảnh nhỏ. Tôi gập chiếc mũ cói làm bốn, đặt trong túi đeo chéo mang theo bên mình. Mải miết đi ngắm phố phường, lạnh tới mức không dám chạm hai bàn tay đang cóng vào với nhau. Làm cách nào để tìm ra cô ấy? Tôi thực lòng vẫn chưa nghĩ ra! Khả năng cô ấy không ở trong thành phố này không phải không có. Tôi chần chừ không chịu tìm cách loại dần các khả năng. Một phần nào đó trong tôi thường chất vấn: Mày gặp chấm đỏ và trả lại mũ cho cô ấy, ừ, rồi sao nữa?
 
Sài Gòn những năm gần đây mọc ra rất nhiều quán cà phê mới. Chủ yếu dành cho những người vừa uống cà phê vừa ngồi làm việc. Được bài trí theo phong cách Mỹ, Châu Âu và Việt Nam hỗn tạp. Nghĩa là bàn dài, wifi miễn phí và ổ cắm điện rải rác khắp quán. Hà Nội có chút khác biệt. Góc cà phê trên ban công của một căn tập thể cũ, góc ban công ngôi nhà cổ cắn hướng dương nhìn ra Bờ Hồ... Không thể cắm laptop và gõ gõ. Chỉ có thể bàn chuyện làm ăn, tỉ tê hoặc... ngồi vẽ. Tôi thích tưởng tượng chấm đỏ đang đi giữa Hà Nội và vẽ chúng trong cuốn sổ sketch bìa nâu mang theo. Giữa đêm, run cầm cập ra ngoài ăn nhẹ cũng nhất định mang sổ theo để vẽ. Thành phố này mỗi góc đường, mỗi thời điểm đều rất khá biệt. Không thể nào miêu tả hết trong vài ba bức tranh.
 
Những ngày còn nhỏ, chúng tôi thường được giao bài tập vẽ Thủ đô. Hà Nội trong mắt chúng tôi khi ấy chỉ là tháp Rùa, chùa Một Cột, Lăng Bác... Còn Hà Nội trong mắt tôi ngày hôm ấy chỉ là một chấm đỏ tôi nhất định phải tìm ra.
"Mày thực sự khùng tới mức đó hả?" - Chị bạn đang làm chủ biên của tờ báo Online nơi tôi cộng tác vẽ minh họa nhắn tin hỏi thăm và chế nhạo khi biết tôi đang vất vưởng ở Hà Nội - "Để đó, chị xử lý cho! Email của mày vẫn là happywanderer đúng không? Sau vụ này nhớ vẽ miễn phí cho chị 10 tranh minh họa để trả công, biết chưa?".
 
Biển người mênh mông ngoài kia, tìm ra một người đâu dễ tới như vậy? Tôi vẫn ở Hà Nội. Lúc ngồi cắn hạt hướng dương và uống cà phê sữa trên quán cà phê nhìn ra một Hồ Gươm, tôi đột nhiên nghĩ nghiêm túc về câu hỏi cũ: Nếu có thể tìm ra chấm đỏ, nếu chúng tôi thực sự có thể gặp lại nhau, rồi sao nửa? Tôi rất hào hứng với vế đầu tiên nhưng lại e dè với vế sau. Đó là lý do tôi hơi lưỡng lự khi nghĩ mình phải tích cực hơn trong hành trình tìm kiếm chấm đỏ.
 
Trở về từ chuyến đi này, tôi sẽ chỉ còn một tháng nửa để đưa ra quyết định về chuyến "vừa đi vừa vẽ" vòng quanh Đông Nam Á của mình. Tôi sẽ nghỉ việc, không phải hoàn toàn nhưng điều đó cũng sẽ cắt đi phần lớn nguồn thu nhập đều đặn hằng tháng. Mẹ có thể sẽ không vui. Chuyến đi có thể kéo dài ba tháng hoặc hơn. Tham vọng của tôi là cho ra đời bộ truyện tranh giống như Sherman theshark nổi tiếng khắp thế giới. Tác giả đã rất khéo léo khi lồng ghép những giá trị nhân văn, những vấn đề thời sự vào trong những chuyến phiêu lưu và thậm chí cả cái chết của chú cá mập. Những trải nghiệm đó, tác giả đều có được từ những chuyến đi.
 
Công việc hiện tại của tôi rất ổn, tôi không học Đại học mà chỉ tham gia các khóa học cung cấp chứng chỉ kỹ năng. 20 tuổi, tôi đã có hơn một năm kinh nghiệm. Tôi không chắc lắm về chuyến đi vòng quanh Đông Nam Á ấy. Khoản tiền tôi nhận được từ việc vẽ tự do cho các báo có thể giúp tôi trang trải đủ các chi phí trên đường. Những chuyến đi sẽ mở ra những trải nghiệm mới mẻ. Nhưng sau ba tháng đó thì sao? Tôi sẽ trở thành một đứa rỗng túi và cuốn sách tôi vẽ ra có thể chẳng được ai để tâm cả? Hoặc, cũng có thể, tôi kém may mắn đến mức bị gãy nốt cẳng chân còn lại trên đường đi và phải trở về sớm hơn dự định? Rất nhiều khả năng xấu có thể xảy ra. Nhưng trong tôi luôn là tiếng nói thôi thúc lên đường. Như thể đó là một trong những cột mốc cuộc đời tôi nhất định phải thực hiện vậy.
Giống như chuyến đi này.
 
Hà Nội chưa từng lạnh kéo dài tới vậy. Chấm đỏ nói với tôi như thế. Cuối cùng tôi đã tìm thấy cô ấy. Chính xác là cô ấy tìm thấy tôi. Nhờ sự xuất hiện của bài báo kể lại câu chuyện về tôi và chiếc mũ bỏ quên của chấm đỏ; và hàng ngàn lượt chia sẻ của những người xa lạ trên mạng xã hội. Chấm đỏ sống trong một khu đô thị nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố. Chúng tôi thống nhất lịch hẹn qua email. Tôi rất hồi hộp. Đã đi một chặng đường xa tới vậy, khi đứng trước cô ấy, tôi biết nói gì?
 
Chấm đỏ xuất hiện cùng một cậu bạn mà cô ấy giới thiệu là bạn trai.
 
Chấm đỏ không mặc váy trắng và Cardigan nữa, thay vào đó là chiếc đầm len màu xám. Chúng tôi trò chuyện rất thoải mái. Tôi nói về dự định và nỗi băn khoăn của mình về chuyến đi vòng quanh Đông Nam Á sắp tới.
 
Chấm đỏ mỉm cười nhìn xuống chiếc điện thọai của tôi đang đặt trên mặt bàn. Ngày hôm đó, trong khoảng ba mươi giây, chấm đỏ đã muốn giấu nhẹm nó đi và nó có thể đã thành tài sản của cô ấy.
 
"Tin tớ đi! Không phải tớ nghĩ cho cậu đâu!Cậu chỉ là một người hoàn toàn xa lạ với tớ mà, đúng không nào? Tớ đã chỉ nghĩ cho bản thân mình! Tớ luôn muốn làm những việc mà tớ biết sau này mình sẽ không phải hối hận! Giống như tớ trả lại cậu chiếc điện thoại và việc cậu đã đi cả chặng đường xa như vậy để trả lại tớ chiếc mũ này vậy"
 
Tôi nhìn chấm đỏ, lòng thấy rất nhẹ nhàng. Cảm giác gờn gợn mà tôi hằng tưởng tượng sẽ xảy ra sau khi hai đứa gặp nhau hoàn toàn không tồn tại. Tôi hạnh phúc và hài lòng với hành trình ra Hà Nội và gặp chấm đỏ vào một trong những ngày lạnh nhất của miền Bắc này. Nó giống như một nhiệm vụ bạn đặt ra cho bản thân mình và đã có thể hoàn thành nó. Cảm giác giống như một người vừa chiến thắng một trận đấu lớn vậy. Tôi không chắc điều gì sẽ xảy ra sau ba tháng tôi đi vòng quanh Đông Nam Á và vẽ sách tranh của riêng mình. Nhưng tôi đoán Hà Nội đã là điểm dừng chân đầu tiên và chấm đỏ đã, đang và sẽ là nhân vật suốt từ những trang đầu tiên của cuốn sách.
 
Hãy cứ làm điều mình thích, những chuyện còn lại, hãy cứ  để sau, bạn nhỉ? 



Dung Keil

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Chiếc Mũ Bỏ Quên | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126
Chiếc Mũ Bỏ Quên | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126
Chiếc Mũ Bỏ Quên | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 Tháng 3/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg59tqUxQLM8_WP0RiLJJxrEHZvolcHjk2jiMZcb-vf-Pysql4f7F5ut8n9Jz4Jtjd42uL7ZiZBXzbpZcRMVUPTy4Eh37ZMBtE3qY-zrXzzDJiVEontZiNOGsAP9wYK_fRnfoTqJIrte-oF/s400/Chi%25E1%25BA%25BFc+M%25C5%25A9+B%25E1%25BB%258F+Qu%25C3%25AAn++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+12+++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+-+KenhTraSua.Com++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+126+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+nh%25E1%25BA%25A5t++Truy%25E1%25BB%2587n+ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++kenhtrasua.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg59tqUxQLM8_WP0RiLJJxrEHZvolcHjk2jiMZcb-vf-Pysql4f7F5ut8n9Jz4Jtjd42uL7ZiZBXzbpZcRMVUPTy4Eh37ZMBtE3qY-zrXzzDJiVEontZiNOGsAP9wYK_fRnfoTqJIrte-oF/s72-c/Chi%25E1%25BA%25BFc+M%25C5%25A9+B%25E1%25BB%258F+Qu%25C3%25AAn++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+12+++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+-+KenhTraSua.Com++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+126+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+nh%25E1%25BA%25A5t++Truy%25E1%25BB%2587n+ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++kenhtrasua.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/03/chiec-mu-bo-quen-tra-sua-cho-tam-hon-so-126.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/03/chiec-mu-bo-quen-tra-sua-cho-tam-hon-so-126.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy