Chuyện Của Chúng Ta | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 Tháng 2/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
Ngoài công dụng thông thường, các tấm kính chừng như còn cất giữ vài phép thuật đặc biệt. Chẳng hạn lúc này, trong restroom rộng lớn của ngôi biệt thự sang trọng, kết thúc buổi biểu diễn tại gia phục vụ tiệc trưởng thành của quý cô quý cậu nào đó chẳng buồn nhớ tên, tôi lỉnh vào đây, mang theo chai bia và hộp nước tăng lực. Sau khi cởi bớt chiếc áo khoác da nặng nề, ném lên bệ đá cẩm thạch bóng loáng phong bì dày cộp khoản cát sê cùng tiền thưởng hậu hĩ vì đã có phần biểu diễn đầy hưng phấn, làm hài lòng cả chủ nhân lẫn khách mời, tôi chạm lên các nút cảm ứng trên bồn rửa mặt.
Hương thơm êm dịu nhẹ lâng của gỗ tùng lam bao trùm. Hai dòng nóng và lạnh cùng lúc chảy xuống, rất mạnh, hòa thành luồng nước ấm áp, vô cùng dễ chịu. Nhúng đâu vào dòng nước, lớp hơi ấm nóng bức sau hai giờ liên tục đàn và hát trên bề mặt da được cuốn trôi. Tôi đưa tay bấm nút đỏ. Dòng nước ấm tức khắc ngưng lậi. Vẫn giữ nguyên tư thế cũ, tôi còn đưa đầu vào sâu hơn, để dòng nước lạnh buốt chảy tràn qua vành tai, lan xuống vai và cổ. Dư âm các giai điệu đọng trong ống tai khẽ dần rồi im bặt. Những lời ca hoa mỹ bong ra khỏi trí nhớ. Sự thôi thúc dồn dập của nhịp điệu lắng dịu. Các bước tẩy rửa kiểu này kéo tôi thoát ra khỏi các cung bậc xúc cảm hổn độn cũng như cảm giác mỏi mệt mà những đêm diễn thường đem lại. Mặc kệ nước vẫn ròng ròng chảy xuống làm ướt đẫm lớp áo pull mỏng, tôi khoan khoái hít một hơi dài, bật mở hộp nước tăng lực và chai bia, lần lượt tu từng ngụm lớn đẩy lùi cơn khát.
Giữa cảm giác khoan khoái như các tầng mây mềm xốp đang bắt đầu choán đầy bên trong cơ thể, tôi bỗng ngước lên, nhìn vào tấm gương đối diện. Bất giác tôi giật mình. Như thể xuyên qua màn sương mù, một kẻ xa lạ ở trong đó đang nhìn ra. Phải, kẻ xa lạ mảnh khảnh trong chiếc áo thấm ướt, đôi mắt sáng rực tự mãn, khuôn miệng mềm mại nhưng mai mỉa, vầng trán phẳng với lớp da nhợt nhạt ngả xanh. Tôi ngả người về trước, nhìn gần hơn khuôn mặt lạ lẫm kỳ dị. Cũng hành động tương tự, nhưng người trong gương tỏa ra vẻ dò xét khó chịu. Cậu ta cau mày buộc tôi nhíu mày theo. Cậu ta nhếch môi cười khiến tôi nở nụ cười gượng gạo. Thậm chí khi tôi thử vén tay áo, kiểm tra hình xăm mới nhất trên cánh tay phải, thì người trong gương đã làm như thế từ trước, cho thấy cây guitar huyền thoại được chọn khắc lên da với tất cả niềm tự hào giờ đây chẳng khác gì hình vẽ nguệch ngoạc của một thằng ngốc trong cơn cao hứng xuẩn ngốc. Lẽ nào người ta có thể biến thành xa lạ, trong một tích tắc, với một khoảng cách vô cùng hẹp? Tôi nhắm mắt, hít một hơi dài. Chưa bao giờ tôi sửng sốt đến thế.
Cũng chưa bao giờ lòng kiêu hãnh tràn đầy của một anh chàng luôn được đám đông săn đón và chiêu đãi lại thương tổn đến thế. Giá như lúc khác, ở một nơi khác ít quan trọng hơn, tôi đã vung tay đấm vỡ hình ảnh nhạo báng trước mặt. Tuy nhiên, tại đây, lúc này, chẳng cách nào khác ngoài việc kiềm chế cơn giận. Tôi lảng tránh các hình ảnh quỷ quyệt kia bằng cách nhắm mắt, uống cho hết cả chai bia lẫn hộp nước tăng lực. Sức lực phục hồi tự khắc sự tỉnh táo sẽ trở lại và ảo giác sẽ biến mất, tôi tự nhủ. Đúng khi ấy, vang lên tiếng lộc cộc.
Ai đó đang gõ cửa. Rất nhẹ. Gần như tiếng cào nhẹ của con mèo yếu ớt.
Tôi đứng im, nghe ngóng, nhưng chẳng buồn rời chỗ cũng như chẳng buồn lên tiếng. Còn khối restroom trong toà nhà này, đâu nhất thiết tranh giành hay chờ đợi.
Vứt chai bia và vỏ hộp vào thùng rác, tôi chống cả hai tay lên bệ đá cẩm thạch, thả lỏng cơ thể, hít sâu và thở ra chậm rãi. Men bia cùng chất kích thích thấm sâu hơn vào thành mạch, khiến đầu óc tôi trở lại sắc bén, linh hoạt. Đám mây mù tan đi. Tôi tên Lữ. Nhưng chung quanh thường gọi tôi là Lu, như tên của mấy con chó cưng ngớ ngẩn. Tôi chẳng lấy đó làm điều bận lòng. Người ta có thể gọi bạn theo đủ cách, dán lên bạn đủ loại nhãn hiệu tốt
xấu, thiện cảm hay ác cảm. Vấn đề ở chỗ chỉ cần bạn biết mình là ai. Vậy tôi là ai? Tôi đang học năm ba, trường Kiến Trúc. Tôi học khá ổn, dù chẳng phải lọai say sưa vùi đầu vào sách vở hay mơ cuồng về tương lai rực rỡ với một văn phòng tư vấn thiết kế nổi danh như đám bọn đồng môn. Tôi chơi nhạc, có hiểu biết kha khá về thế giới những tay guitar và rocker. Tôi hát cũng tạm và thường tự viết ca khúc để trình bày. Tôi thích thrash metal nhưng đám đông lại biết đến tôi bởi các bản ballad dễ nghe dễ nhớ. Từ vùng tối dễ chịu của dân underground, sau vài cuộc thi các nhóm nhạc ở các trường đại học cũng như một vài clip tự quay đưa lên trang Youtube cá nhân, bỗng dưng tôi được nhớ tên. Hình như cũng có đôi chút cái được gọi là hào quang bao bọc quanh tôi. Hơn hai năm trở lại đây, tôi có thể kiếm tiền từ thú vui của mình. Thực lòng, tôi chẳng xem những trò mình thể hiện là điều nghiêm túc. Nói chung, mọi việc của tôi là vậy. Tôi tin mình được số phận nuông chiều, ban cho khối thứ mà bản thân tôi chẳng cần cố gắng. Tôi có thể làm cho mọi người say sưa dõi theo qua những trò bốc đồng thể hiện trên sân khấu, qua vẻ ngoài bất cần khi đi giữa đám đông và những câu nói nhát gừng khi buộc phải trao đổi với những kẻ quen nhiều lẫn quen ít. Nhưng lúc một mình, tôi thừa biết mình chỉ là một kẻ chán ngấy, trống rỗng và vô vị. Một cái thùng rác được sơn phết ra trò, thật đấy!
Tiếng gõ cửa một lần nữa vang lên.
Vẫn kẻ ban nãy bởi vẫn nhịp điệu cũ. Thật kỳ quặc khi có thể chờ lâu đến thế, chỉ để sử dụng restroom này, trong khi dễ dàng tìm nơi chốn tương tự, ở một góc khác. Dù sao thì tôi cũng đã lấy lợi được sức lực và tỉnh táo, không cần khoảng không này thêm. Mặc vào áo khoác và vuốt lại mái tóc rối tinh, tôi bước ra, đẩy cửa.
Suýt nữa tôi xô ngã người đứng giữa lối đi hẹp. Tôi không say xỉn, không hoa mắt, bởi bất kỳ ai cũng sẽ đâm sầm vào cô gái này, nếu cô ta cố tình chắn ngang đường như thế. Có lẽ đây là khách mời trong buổi tiệc, hoặc một thành viên sống trong ngôi nhà lớn. Phương án một có lẽ chuẩn hơn, bởi mọi thứ toát lên từ cô ta chẳng ăn nhập gì với nơi đây. Vậy nên tôi cũng chẳng cần tỏ ra lịch sự hay mềm mỏng. Nhưng cô nàng không nghĩ như vậy. Bước đến gần sát, cô ta xoáy thẳng vào mắt tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên:
"Anh có thể giúp em một việc, được không?"
Tôi đành nhìn người đối diện kỹ hơn. Nhỏ nhắn, tóc buộc đuôi ngựa, mặc bộ trang phục đơn giản xanh và trắng, cô ta khoảng chừng 17 tuổi, hoặc trẻ hơn bởi không có dấu vết trang điểm trên gương một nhỏ thế. Điểm nhấn duy nhất, nếu có thể chọn một điểm nhấn, là đôi giày tuyệt hảo bằng da bò đóng đinh xám, có cách cài dây lạ mắt, khiến cô nàng như vừa bước ra từ một trang trại và sẽ đứng im ở vị trí đã chọn, cho đến khi đạt được mục tiêu trông đợi. Tất nhiên tôi chẳng quan tâm mục tiêu của những người xa lạ làm gì.
"Chà, tôi có thể làm gì cho một cô gái trong restroom nhỉ?" Tôi nở nụ cười ngây thơ giả tạo rèn tập hàng trăm lần nên chắc chắn giống hệt vẻ ngạc nhiên thành thật.
"Đừng hiểu lầm!” Cô ta nhíu mày. "Em đứng đây chờ anh vì có việc thực sự quan trọng. Và chỉ anh mới có thế giúp đỡ."
Cách nói của cô ta gần với lời yêu cầu hơn một van xin. Tuy vậy, kinh nghiệm tiếp xúc các cô nàng hâm mộ giúp tôi đoán được những gì đang chờ phía trước:
"Một bức ảnh chụp cùng để đưa lên Facebook, hay một chữ ký vào sổ tay?"
"Ngày mai, hoặc cuối tuần này, anh có thể dành chút thời gian đi cùng em chứ?" Cô nàng hỏi thẳng, nhìn xoáy vào tôi, không cho phép kẻ đối diện lơ là hay lảng tránh.
Một cuộc hẹn một đối mặt giữa hai nhân vật nam nữ, như trong mấy bộ phim dành cho các cô gái điên khùng mơ mộng. Hoặc như trong các phim hài, một hội các cô nàng lên kế hoạch gặp một kẻ nổi tiếng. Họ sẽ tổ chức ăn uống, tán chuyện, hỏi han, và như một nghi thức không thể thiếu, tất cả sẽ chụp ảnh cùng ngôi sao ưa thích trong các kiểu ảnh lố bịch hòng khoe khoang trên mạng xã hội. Các trò này chẳng lạ lùng gì, cũng chẳng tốn kém thời gian hay gây mệt mỏi, nhưng viễn ảnh tham dự vào nó thì còn hơn cả chán. Suy tính rất nhanh hay đúng hơn là không suy tính gì hết, tôi rút điện thoại, vờ xem lịch làm việc, rồi chọn giọng tử tế nhất có thể:
“Tôi sẵn lòng giúp cho việc em cần. Tiếc rằng tất cả các ngày trong tuần này, và cả tuần sau nữa, lịch học với làm việc của tôi đều chật kín. Em thấy ngày hôm nay của tôi rồi đấy, bận điên cuồng từ sáng đến khuya. Đến giờ mới xong việc và được thở bình thường tí chút."
Đôi mắt đang xoáy vào tôi sẫm lại, như được tráng qua một lớp thất vọng thẫm đen. Biết làm sao được. Luôn là vậy, tôi biết cách thoái lui một cách trơn tru khỏi các nhờ cậy mà chẳng áy náy, cũng chẳng ai có thế trách cứ nửa lời. Tuy nhiên, người đối diện đã bước tới, gần như chạm vào tôi, đến độ tôi có thể nhận biết mùi thuốc khử trùng tỏa ra từ mái tóc chải gọn. Cô ta khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai tôi:
"Vậy ngay bây giờ đi cùng em, anh đồng ý chứ?"
Trong tích tắc, đầu óc tôi lại hoạt động như một cỗ máy, phân tích tình huống cũng như nguy cơ rủi ro. Ngoại trừ việc bị chi phối và phải về nhà muộn hơn, sinh vật bé nhỏ trước mặt không có gì khiến tôi lo sợ. Bật nhẹ ngón tay, tôi nói:
“Thôi được. Ba mươi phút, đủ không?"
Cô ta gật nhẹ, lầm bầm:
“Cảm ơn anh.”
Thật kỳ quặc, không có bóng dáng nụ cười, nhưng tôi có thể cảm nhận một điều gì đó nhẹ nhõm lướt qua gương mặt đối diện. Liếc nhìn đồng hồ, tôi bắt đầu tính giờ, hỏi:
"Chúng ta đi đâu?"
"Đến bệnh viện."
Tôi khựng lại. Địa điểm hoàn toàn không nằm trong trù tính. Tôi toan hỏi thêm. Tuy nhiên, cô ta đã rảo nhanh về phía trước, dẫn đường.
**
Cô ta đưa tôi chiếc mũ bảo hiểm. Trên cái mini scooter mà cô ta buộc tôi ngồi yên sau, hết phóng như bay lại rẽ ngoặt qua các đoạn đường khuya vắng lặng, tôi cũng biết được vài điều cần biết. Chẳng hạn cô ta tên Nguyên, vừa thi đậu vào trường đại học ngoại ngữ danh giá nhưng vẫn đang chờ kết quả một học bổng giá trị để lên đường sang Anh vào mùa Xuân năm sau. Vốn dĩ không có tên trong danh sách dự tiệc cô bạn của cùng lớp, nhưng cô ta đã thương lượng để được mời, bằng cam kết sẽ thực hiện thay mọi phần việc trong các bài tập nhóm sắp tới cho chủ nhân buổi tiệc. Tất cả nhằm vào mục tiêu duy nhất: Tiếp cận tôi. Khoan khoái tận hưởng cảm giác của một nhân vật quan trọng, tôi hờ hửng hỏi cô ta nghe nhạc của tôi từ khi nào, có ấn tượng ra sao về các MV được quay theo phong cách rustic. Người cầm lái nhún vai, đáp ngay:
"Em chưa từng nghe va xem nhạc của anh cho đến bữa tiệc tối nay. Nhưng tên anh thì em nghe nhắc qua vài lần, từ người đang nằm bệnh viên."
Tôi sực hiểu cảnh huống mình đang dự phần. Chuyện người ốm muốn gặp diễn viên hay một giọng ca ưa thích, hòng có can đảm trước một đợt điều trị hay để bình phục nhanh hơn vốn chẳng có gì lạ lẫm. Đau ốm là một trạng thái bất thường nên người ta có quyền đòi hỏi một vài đặc quyền bất thường.
Chẳng người biểu diễn nào ưa thích loại gặp gỡ kiểu này nhưng nếu có thể, họ vẫn làm, như một đáp đền cần thiết cho những ân huệ đã nhận được từ nghề nghiệp. Tất nhiên, tôi cũng không nên đứng ngoài quy tắc bất thành văn ấy. Với thói tò mò thô bạo, tôi hỏi thẳng:
"Người bệnh có mối liên hệ thế nào với em?"
"Là bạn thân. Thân nhất. Tụi em chơi với nhau từ khi còn rất nhỏ. Học chung các bậc phổ thông. Cùng đậu vào một trường đại học. Lúc nào cũng ở cạnh bên nhau..."
"Vậy thì gọi là bạn trai!" Tôi cắt ngang, thoáng khó chịu, chẳng hiểu sao.
"Cách đây hai tháng, Huy thường xuyên chóng mặt, mất cảm giác tạm thời ở các chi. Cậu ấy phải đến bệnh viện. Người ta phát hiện lượng bạch cầu trong máu cậu ấy cao gấp ba lần mức cho phép. Nhập viện cấp tốc là yêu cầu của bác sĩ. Từ ngày hôm đó, chưa lần nào cậu ấy được về nhà."
Tôi gật đầu, chểnh mảng dần khỏi câu chuyện. Đau ốm là vấn đề khó khăn có thực, nhưng thuộc về người khác. Nghe quá nhiều về nó, tiếp xúc quá gần với nó, tôi chỉ thấy phiền. Chừng như cảm nhận được ý nghĩ câm lặng trong đầu người khác, Nguyên không nói gì thêm.
Sau khi gửi xe, tôi theo cô ta đi qua cổng dành cho thân nhân người bệnh. Hành lang dốc thoai thoải dành cho các loại xe đầy vắng lặng. Nhiệt độ khu vực bệnh viện thấp hơn hẳn ngoài đường. Ánh sáng trắng khô khiến những bóng người di chuyển bên trong nó như thu nhỏ lại. Có một tích tắc tôi ớn lạnh, muốn quay lưng rời khỏi không gian này ngay lập tức. Nhưng, không lẽ gì tôi bỏ cuộc, khi cô gái mảnh khảnh kia vẫn bình thản bước tới, không chút run rẩy dù tháng hoặc đôi vai còm nhom vẫn so lên vì nhiễm lạnh.
Phòng bệnh ỏ tầng tám. Thang máy đi lên chậm. Ngược lại, bất kể sự có mặt của tôi, cô gái bỗng trở nên hoạt bát khác thường. Cô ta nhìn vào tấm gương lớn, buộc lại mái tóc đuôi ngựa hơi rối vì ban nãy đội mũ bảo hiểm, vỗ nhẹ lên má cứu vãn làn da nhợt nhạt, bặm mạnh môi hồng có chút sắc đỏ tươi, vuốt phẳng cổ áo chemise giản dị hơi quăn nhàu. Sau các động tác chớp nhoáng, quả thực cô ta trông dễ nhìn hơn, hay coi là xinh cũng được. Trong khi tôi quan sát, cô ta đột ngột ngoảnh lại:
'Thể hiện vui tươi và cho thấy mọi sự tiến triển tốt. Đó là điều người ốm cần.“ Tôi gật, tỏ ra thông hiểu bằng cách mỉm cười. Tuy vậy, trong gương lại phản chiếu bộ mặt gớm guốc, chẳng khác nào gã mặt hề khốn kiếp chuyên chơi khăm và gieo rắc các loại tội ác. Trên lối đi đến phòng người bệnh cuối hành lang, cô gái trấn an tôi:
“Anh không cần cố gắng gì đâu. Chỉ việc anh xuất hiện là tốt cho cậu ấy rồi."
Tôi dừng bước, quay hẳn sang:
"Bác sĩ nói thế nào về tình trạng cậu ấy, nói thật đi!"
Một lần nữa, cô ta trả lời bằng cái nhìn đen thâm, thậm chí tôi ngỡ có một lớp nưóc bao phủ. Thế rồi cô ta lấy lại bình tĩnh rắt nhanh:
"Sẽ tốt lên nếu điều trị tích cực. Sẽ có một phẫu thuật ghép tuỷ."
“Tỉ lệ thành công? Tôi lặp lại một câu thoại từng nghe đâu đó trên phim.
"Hai mươi và tám mươi."
“Nghe không ổn lắm!" Tôi nhún vai. Nếu ít hy vọng như thế, liệu các nỗ lực sẽ rơi vào đâu.
“Sẽ ổn, nếu tất cả chúng ta đều cố gắng." Cô ta hạ giọng, gần như thì thầm.
Trước khi tôi thoái thác rút mình ra khỏi cụm từ chúng ta mơ hồ thì cô gái đã hành động bất ngờ. Đưa tay tóm lấy bàn tay tôi, cô ta siết chặt, như không để tôi bỏ chạy. Không thể tin nổi một người nhỏ nhắn có thể mạnh đến thế. Lòng tay tôi đau điếng, nhưng đồng thời cũng ấm nóng lên. Rồi cũng đột ngột như vậy, các ngón tay buông rời. Giữ tay nắm cửa, cô ta hít một hơi dài, đẩy nhẹ dứt khoát.
***

Đó là tuần lễ kỳ lạ. Mọi việc của tôi tiến triển bình thường, nhìn từ bên ngoài. Tôi đến trường đều hơn, ngồi cho đến phút cuối cùng các bài giảng, nhận ra các ý tưởng hữu dụng sáng suốt cài đặt giữa các lý thuyết buồn tẻ. Chiều tối, nếu không có lịch biểu diễn ở các câu lạc bộ, tôi ngồi trong phòng thu tại nhà, tập đi tập lại một kỹ thuật mới trên cây guitar quen thuộc. Các giai điệu trôi qua, như một dòng nước trong suốt, không đọng lại dù chỉ một viên sỏi hay mẩu lá vụn. Nhồi nhét thời gian trong ngày bằng đủ loại việc, vẫn có gì đó khiến tôi lờ mờ nhận ra bên trong mình hiện diện một vài khoảng rỗng. Tệ hơn, các khoảng rỗng ấy mỗi ngày mở rộng ra, choán đầy, khiến tôi giống như một cái tủ nhiều ngăn mà ngẫu nhiên mở một ô nào ra, cũng đều là một ngăn kéo trống. Ta đang cần gì? Ta muốn làm gì lúc này? Ngày mai sẽ ra sao nếu ta vẫn giống hệt như ngày hôm nay? Vào lúc khác, chắc chắn sẽ có ngay các trả lời nhạo báng cho mấy câu hỏi kiểu như vậy.
Thế nhưng giờ đây, chúng làm cho tôi chán nản và buồn bã hơn mà thôi. Rốt cuộc, trong trạng thái thất lạc chẳng rõ căn nguyên, tôi đóng lại tất cả, từ sách vở cho đến thiết bị thu âm. Tôi nằm dài trên sàn, tự nhủ sẽ ngủ một giấc sâu, khi tỉnh dậy sẽ khỏe khoắn, lấy lại sự cân bằng và thản nhiên như cũ. Nhưng, tôi chẳng hề chợp mắt được dù chỉ vài phút. Có bao giờ mình ốm không? Khoanh tay dưới gáy, tôi tự hỏi. Ý nghĩ về một căn bệnh làm tôi ớn lạnh. Kinh khủng hơn, nếu thực sự nó xảy ra, tôi chẳng có ai đủ tận tâm, đủ gắn bó, đủ tốt lành, dù chỉ trong ba mươi phút, như cô gái mang giày cao bồi kia.
Giữa tuần nhiệt độ xuống thấp. Tôi ghé cửa hiệu bán trang phục ấm. Người bán hàng quen mang ra vài món mới nhập, cất riêng cho tôi. Thanh toán xong, ra đến cửa, bỗng mắt tôi dừng lại ở một chiếc khăn xanh vert như màu đồng cỏ mùa Đông, kích thước lớn khác thường, có khóa cài bằng mấy dải da thuộc, vắt hờ hững lưng ghế trong ô kính bày hàng. "Dành cho các cô gái", chủ hiệu vội lên tiếng khi tôi lướt tay qua lớp len mềm nhẹ. 'Tôi lấy nó!" Tôi quyết định chớp nhoáng, đặt thẻ lên quầy, với tay lấy chiếc khãn, quàng thử qua vai. Mấy nữ nhân viên bán hàng che miệng cười khúc khích, như thể trước mắt họ là gã biến thái. Nhưng xưa nay, thái độ chung quanh ảnh hưởng gì đến tôi đâu, nhất là khi tôi còn bận nghĩ xem liệu khoác mảnh len này, cô gái trang trại trông sẽ ra sao, liệu nó có giữ cho cô ta chút hơi ấm dễ chịu nào không, chẳng hạn như lúc đi dọc theo hành lang hun hút bệnh viện.
Theo thỏa thuận được đưa ra vào phút thứ hai mươi chín của cuộc gặp trong phòng bệnh đêm hôm ấy, cách ba ngày tôi lại lên chỗ người ốm một lần. Đổi lại, tôi sẽ có một đôi giày cao bồi, gần giống của Nguyên, thiết kế riêng cho phái mạnh. "Giày làm thủ công sẽ hơi lâu. Nhưng chắc chắn anh sẽ có một đôi như ý muốn." Cô ấy hứa như thế, khi tôi ngợi khen đôi giày đặc biệt cô mang.
Ở bệnh viện, tôi chẳng làm gì cả, không cần đàn, không cần hát. Chỉ việc ngồi cạnh giường Huy, giữ bộ mặt tươi tỉnh, trả lời vài câu hỏi của cậu ấy. Các câu hỏi cũng đơn giản, hơi buồn cười. Chẳng hạn tại sao lại chơi guitar mà không là nhạc cụ khác. Khác nhau thế nào khi hát một mình, hát trong phòng thu, và hát trước những khán giả lắng nghe chăm chú. Cảm thấy ra sao khi đặt cảm xúc riêng tư vào một bản nhạc để rồi chia sẻ đến tất cả mọi người. Với mỗi trả lời, tôi đều nói thêm, thành thật:
"Chẳng ghê gớm gì đâu. Tôi chỉ làm điều tôi thích, không nghĩ đến ai cả." "Anh không nghĩ đến người khác thật sao?" Cậu ấy ngạc nhiên. Tôi nhún vai. Người ốm nở nụ cười nhợt nhợt, không hẳn thích thú cũng không hẳn thất vọng.
Nhưng có một lần, cậu ấy bị lạnh, nhờ tôi kê lại gối dưới vai và kéo hộ cái mền lên ngang ngực, rồi bảo:
“Mỗi khi nghe nhạc của anh, tôi lại cảm nhận được sự tự do, hy vọng vào phép màu tốt lành sẽ đến. Tôi nhìn rõ hơn những người đang ở quanh mình. Bố mẹ tôi. Các em tôi. Nhất là Nguyên. Tôi nghe rõ hơn những điều mọi người nói, cả những điều mọi người cất giữ trong im lặng. Tôi biết Nguyên nghĩ gì. Những chi tiết yên ả như thế làm tôi vô cùng muốn sống."
Thói giễu cợt và xem nhẹ mọi thứ trong tôi im bặt.
Phải chăng có sự nhầm lẫn nào đó?
Hay thực sự tôi cũng có thể làm được một điều gì đáng giá, mà chính tôi cũng chẳng nhận ra?
Còn chưa tìm thấy câu trả lời ở đâu thì Nguyên đã bước vào phòng, tựa vệt gió tinh khiết mát lạnh. Cô ấy luôn biết cách bắt đầu một câu chuyện để cả ba cùng tham gia, cười nói và lắng nghe nhau nói, như thể mọi người đang ở một quán cà phê thoáng đãng, không máy móc, không mùi thuốc khử trùng, cũng không ai đau ốm cả. Những lúc như thế, tôi cố gắng đặt hướng nhìn vào một điểm bất kỳ, miễn không phải Nguyên. Cô ấy là đặc quyền của người ốm. Còn tôi chỉ là một viên sỏi, một màu lạ vụn tình cờ vương lại trong chuỗi ngày đang trôi qua nhanh của hai người bọn ấy mà thôi.
Ba ngày trước cuộc phẫu thuật, Huy chuyển vào phòng cách ly. "Anh không cần phải đến nữa đâu", Nguyên nói, khi tôi đến gặp cô ở cổng trường đại học. Lẽ ra hài lòng vì nhiệm vụ miễn cưỡng đã kết thúc, một lần nữa tôi lại nhận ra bên trong mình là sự trống trải. Tôi đề nghị:
"Chúng ta đi đâu một lúc không?"
Có lẽ từ chúng ta của tôi làm cô bạn khựng lại. Cô nhìn đồng hồ:
“Trong bao nhiêu phút?"
Tôi chợt nhớ mình đã từng lố bịch thế nào, chỉ một tháng trước. Tôi nói nhanh:
"Tùy em."
Cô gật nhẹ. Không như mọi khi, lần này thì tôi đi trước, dẫn đường.
Chúng tôi tìm thấy cái quán nhỏ, sau lưng trường đại học. Cửa sổ căn gác nhỏ nhìn sang công viên. Băng ghế dài và bàn là bệ cửa, nên tôi và cô ấy ngồi cạnh nhau. Bên kia đường, các vòm lá thưa thớt sau hàng rào sắt công viên cổ xưa. Hầu hết cây chỉ còn cành nhánh trơ trụi. Dù vậy một số vẫn giữ lại được những chiếc lá xanh thẫm, ám bụi. Mỗi khi gió mạnh thổi qua, tất cả đều chao đảo, khua lên dữ dội. Nhưng không chiếc lá nào rời cành. Chỉ là các vòm cây tình cờ nhưng sự can trường của chúng gợi nên niềm hy vọng mơ hồ. Về sự can đảm, nổ lực đến cùng, về niềm tin và lòng kiên trì không buông bỏ. Một giai điệu vọng đến, từ thinh không, hay từ ngay bên trong tôi. Êm nhẹ, hờ hững, rồi rõ nét dần, da diết và khắc khoải. Lần đầu tiên, tôi nhận ra mình có thể làm một điều gì đó, thực sự thích, nhưng không phải cho riêng mình.
Tôi định gọi hộp nước tăng lực, nhưng đổi qua trà, giống người ngồi cạnh. Cô ấy đặt tay lên chiếc cốc gốm, tận hưởng hơi ấm của trà nóng, rồi áp cả hai tay lên mó. Khi tôi đã nhẩm xong bản nhạc trong đầu, Nguyên vẫn giữ tay như thế. Tôi chợt nhận ra cô ấy đang khóc. Những giọt nước lặng lẽ chảy qua các kẽ ngón mảnh khảnh. Cô ấy không mạnh mẽ, không cứng rắn như tôi vẫn tưởng. Bất giác, tôi chạm vào tay cô, giữ các ngón tay trầy trụa trong tay mình, nhắc lại câu nói cô ấy từng nói với tôi ngày nào:
"Sẽ ổn, vì tất cả chúng ta đều cố gắng."
Chúng tôi lặng lẽ nắm tay nhau, nhìn ra khung cảnh cửa sổ, bao nhiêu lâu không rõ.
***
Hai mươi phần trăm ít ỏi đã trở thành sự thật. Có lẽ đó là tin tức tốt lành nhất dành cho những ngày đầu năm. Tôi trở lại nhịp sống bình thường, không còn những ngày bệnh viện. Thỉnh thoáng, tôi mở chiếc khăn dành cho một cô gái, quàng lên vai, rồi vào phòng thu, ghi âm thử bản ballad mới. Khác với bình thường càng làm lại càng chán, với bản nhạc này càng hát tôi càng tìm thấy nhiều xúc cảm hơn.
Điện thoại có tin nhắn. Nguyên vừa ở bệnh viện về. Cô ấy hẹn gặp tôi ở cà phê sau lưng trường đại học. Tôi trả lời ngay, cho biết sẽ có mặt trong mười phút tới.
Câu chuyên trôi đi thật vui, thật nhẹ nhàng. Nhưng có một điều tôi rất muốn, mà quá khó thực hiện, là nhìn vào đôi mắt cô ấy. Vậy nên tôi đành ngồi im như thế, qua ô cửa nhìn sang công viên, nơi những cành nhánh khẳng khiu đang trổ ra những nụ mầm đỏ thẫm của mùa Xuân.
Chuẩn bị rời quán, tôi đặt lên bàn túi giấy nhỏ. Bên trong là chiếc khăn len màu đồng cỏ. Tôi mở ra, choàng lên vai Nguyên, thận trọng cài dải khóa bằng da thuộc. Xong rồi, tôi vẫn giữ đôi vai Nguyên, nhìn thật lâu đôi mắt nâu như hai mảnh gương trong suốt, chợt hiểu thật may mắn cho ai được soi vào mảnh gương ấy suốt cuộc đời này. Đôi mắt ấy nghiêng về phía tôi. Gương mặt tựa mặt hồ phẳng lặng gần hơn rồi gần hơn nữa. Có lẽ đã là một nụ hôn. Nhưng rồi cô ấy vội quay đi, như sực nhớ một điều quan trọng:
"Em mang đến cho anh đôi giày. Tự em làm nên hơi lâu. Gia đình em ngày xưa sở hữu một thương hiệu giày. Giờ không ai làm nữa. Nhưng em học được một vài bí quyết nho nhỏ, để có thể tự làm vài kiểu giày ưa thích cho riêng mình."
Khi tôi mang giày, cô ấy cùng quỳ xuống, buộc giúp tôi kiểu dây đặc biệt. Chưa bao giờ tôi có một đôi giày vừa vặn và lạ lùng như thế.
Chúng tôi chia tay ở ngã tư. Rất hiếm cơ hội gặp lại. Nhưng có lẽ, chúng tôi vốn sẽ nhớ về nhau như hình ảnh lúc này, cô gái trong chiếc khăn màu đồng cỏ, như trong khúc ca tôi đã viết, như trong mảnh gương vô hình tôi sẽ soi vào trên các chặng hành trình.
Hương thơm êm dịu nhẹ lâng của gỗ tùng lam bao trùm. Hai dòng nóng và lạnh cùng lúc chảy xuống, rất mạnh, hòa thành luồng nước ấm áp, vô cùng dễ chịu. Nhúng đâu vào dòng nước, lớp hơi ấm nóng bức sau hai giờ liên tục đàn và hát trên bề mặt da được cuốn trôi. Tôi đưa tay bấm nút đỏ. Dòng nước ấm tức khắc ngưng lậi. Vẫn giữ nguyên tư thế cũ, tôi còn đưa đầu vào sâu hơn, để dòng nước lạnh buốt chảy tràn qua vành tai, lan xuống vai và cổ. Dư âm các giai điệu đọng trong ống tai khẽ dần rồi im bặt. Những lời ca hoa mỹ bong ra khỏi trí nhớ. Sự thôi thúc dồn dập của nhịp điệu lắng dịu. Các bước tẩy rửa kiểu này kéo tôi thoát ra khỏi các cung bậc xúc cảm hổn độn cũng như cảm giác mỏi mệt mà những đêm diễn thường đem lại. Mặc kệ nước vẫn ròng ròng chảy xuống làm ướt đẫm lớp áo pull mỏng, tôi khoan khoái hít một hơi dài, bật mở hộp nước tăng lực và chai bia, lần lượt tu từng ngụm lớn đẩy lùi cơn khát.
Giữa cảm giác khoan khoái như các tầng mây mềm xốp đang bắt đầu choán đầy bên trong cơ thể, tôi bỗng ngước lên, nhìn vào tấm gương đối diện. Bất giác tôi giật mình. Như thể xuyên qua màn sương mù, một kẻ xa lạ ở trong đó đang nhìn ra. Phải, kẻ xa lạ mảnh khảnh trong chiếc áo thấm ướt, đôi mắt sáng rực tự mãn, khuôn miệng mềm mại nhưng mai mỉa, vầng trán phẳng với lớp da nhợt nhạt ngả xanh. Tôi ngả người về trước, nhìn gần hơn khuôn mặt lạ lẫm kỳ dị. Cũng hành động tương tự, nhưng người trong gương tỏa ra vẻ dò xét khó chịu. Cậu ta cau mày buộc tôi nhíu mày theo. Cậu ta nhếch môi cười khiến tôi nở nụ cười gượng gạo. Thậm chí khi tôi thử vén tay áo, kiểm tra hình xăm mới nhất trên cánh tay phải, thì người trong gương đã làm như thế từ trước, cho thấy cây guitar huyền thoại được chọn khắc lên da với tất cả niềm tự hào giờ đây chẳng khác gì hình vẽ nguệch ngoạc của một thằng ngốc trong cơn cao hứng xuẩn ngốc. Lẽ nào người ta có thể biến thành xa lạ, trong một tích tắc, với một khoảng cách vô cùng hẹp? Tôi nhắm mắt, hít một hơi dài. Chưa bao giờ tôi sửng sốt đến thế.
Cũng chưa bao giờ lòng kiêu hãnh tràn đầy của một anh chàng luôn được đám đông săn đón và chiêu đãi lại thương tổn đến thế. Giá như lúc khác, ở một nơi khác ít quan trọng hơn, tôi đã vung tay đấm vỡ hình ảnh nhạo báng trước mặt. Tuy nhiên, tại đây, lúc này, chẳng cách nào khác ngoài việc kiềm chế cơn giận. Tôi lảng tránh các hình ảnh quỷ quyệt kia bằng cách nhắm mắt, uống cho hết cả chai bia lẫn hộp nước tăng lực. Sức lực phục hồi tự khắc sự tỉnh táo sẽ trở lại và ảo giác sẽ biến mất, tôi tự nhủ. Đúng khi ấy, vang lên tiếng lộc cộc.
Ai đó đang gõ cửa. Rất nhẹ. Gần như tiếng cào nhẹ của con mèo yếu ớt.
Tôi đứng im, nghe ngóng, nhưng chẳng buồn rời chỗ cũng như chẳng buồn lên tiếng. Còn khối restroom trong toà nhà này, đâu nhất thiết tranh giành hay chờ đợi.
Vứt chai bia và vỏ hộp vào thùng rác, tôi chống cả hai tay lên bệ đá cẩm thạch, thả lỏng cơ thể, hít sâu và thở ra chậm rãi. Men bia cùng chất kích thích thấm sâu hơn vào thành mạch, khiến đầu óc tôi trở lại sắc bén, linh hoạt. Đám mây mù tan đi. Tôi tên Lữ. Nhưng chung quanh thường gọi tôi là Lu, như tên của mấy con chó cưng ngớ ngẩn. Tôi chẳng lấy đó làm điều bận lòng. Người ta có thể gọi bạn theo đủ cách, dán lên bạn đủ loại nhãn hiệu tốt
xấu, thiện cảm hay ác cảm. Vấn đề ở chỗ chỉ cần bạn biết mình là ai. Vậy tôi là ai? Tôi đang học năm ba, trường Kiến Trúc. Tôi học khá ổn, dù chẳng phải lọai say sưa vùi đầu vào sách vở hay mơ cuồng về tương lai rực rỡ với một văn phòng tư vấn thiết kế nổi danh như đám bọn đồng môn. Tôi chơi nhạc, có hiểu biết kha khá về thế giới những tay guitar và rocker. Tôi hát cũng tạm và thường tự viết ca khúc để trình bày. Tôi thích thrash metal nhưng đám đông lại biết đến tôi bởi các bản ballad dễ nghe dễ nhớ. Từ vùng tối dễ chịu của dân underground, sau vài cuộc thi các nhóm nhạc ở các trường đại học cũng như một vài clip tự quay đưa lên trang Youtube cá nhân, bỗng dưng tôi được nhớ tên. Hình như cũng có đôi chút cái được gọi là hào quang bao bọc quanh tôi. Hơn hai năm trở lại đây, tôi có thể kiếm tiền từ thú vui của mình. Thực lòng, tôi chẳng xem những trò mình thể hiện là điều nghiêm túc. Nói chung, mọi việc của tôi là vậy. Tôi tin mình được số phận nuông chiều, ban cho khối thứ mà bản thân tôi chẳng cần cố gắng. Tôi có thể làm cho mọi người say sưa dõi theo qua những trò bốc đồng thể hiện trên sân khấu, qua vẻ ngoài bất cần khi đi giữa đám đông và những câu nói nhát gừng khi buộc phải trao đổi với những kẻ quen nhiều lẫn quen ít. Nhưng lúc một mình, tôi thừa biết mình chỉ là một kẻ chán ngấy, trống rỗng và vô vị. Một cái thùng rác được sơn phết ra trò, thật đấy!
Tiếng gõ cửa một lần nữa vang lên.
Vẫn kẻ ban nãy bởi vẫn nhịp điệu cũ. Thật kỳ quặc khi có thể chờ lâu đến thế, chỉ để sử dụng restroom này, trong khi dễ dàng tìm nơi chốn tương tự, ở một góc khác. Dù sao thì tôi cũng đã lấy lợi được sức lực và tỉnh táo, không cần khoảng không này thêm. Mặc vào áo khoác và vuốt lại mái tóc rối tinh, tôi bước ra, đẩy cửa.
Suýt nữa tôi xô ngã người đứng giữa lối đi hẹp. Tôi không say xỉn, không hoa mắt, bởi bất kỳ ai cũng sẽ đâm sầm vào cô gái này, nếu cô ta cố tình chắn ngang đường như thế. Có lẽ đây là khách mời trong buổi tiệc, hoặc một thành viên sống trong ngôi nhà lớn. Phương án một có lẽ chuẩn hơn, bởi mọi thứ toát lên từ cô ta chẳng ăn nhập gì với nơi đây. Vậy nên tôi cũng chẳng cần tỏ ra lịch sự hay mềm mỏng. Nhưng cô nàng không nghĩ như vậy. Bước đến gần sát, cô ta xoáy thẳng vào mắt tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên:
"Anh có thể giúp em một việc, được không?"
Tôi đành nhìn người đối diện kỹ hơn. Nhỏ nhắn, tóc buộc đuôi ngựa, mặc bộ trang phục đơn giản xanh và trắng, cô ta khoảng chừng 17 tuổi, hoặc trẻ hơn bởi không có dấu vết trang điểm trên gương một nhỏ thế. Điểm nhấn duy nhất, nếu có thể chọn một điểm nhấn, là đôi giày tuyệt hảo bằng da bò đóng đinh xám, có cách cài dây lạ mắt, khiến cô nàng như vừa bước ra từ một trang trại và sẽ đứng im ở vị trí đã chọn, cho đến khi đạt được mục tiêu trông đợi. Tất nhiên tôi chẳng quan tâm mục tiêu của những người xa lạ làm gì.
"Chà, tôi có thể làm gì cho một cô gái trong restroom nhỉ?" Tôi nở nụ cười ngây thơ giả tạo rèn tập hàng trăm lần nên chắc chắn giống hệt vẻ ngạc nhiên thành thật.
"Đừng hiểu lầm!” Cô ta nhíu mày. "Em đứng đây chờ anh vì có việc thực sự quan trọng. Và chỉ anh mới có thế giúp đỡ."
Cách nói của cô ta gần với lời yêu cầu hơn một van xin. Tuy vậy, kinh nghiệm tiếp xúc các cô nàng hâm mộ giúp tôi đoán được những gì đang chờ phía trước:
"Một bức ảnh chụp cùng để đưa lên Facebook, hay một chữ ký vào sổ tay?"
"Ngày mai, hoặc cuối tuần này, anh có thể dành chút thời gian đi cùng em chứ?" Cô nàng hỏi thẳng, nhìn xoáy vào tôi, không cho phép kẻ đối diện lơ là hay lảng tránh.
Một cuộc hẹn một đối mặt giữa hai nhân vật nam nữ, như trong mấy bộ phim dành cho các cô gái điên khùng mơ mộng. Hoặc như trong các phim hài, một hội các cô nàng lên kế hoạch gặp một kẻ nổi tiếng. Họ sẽ tổ chức ăn uống, tán chuyện, hỏi han, và như một nghi thức không thể thiếu, tất cả sẽ chụp ảnh cùng ngôi sao ưa thích trong các kiểu ảnh lố bịch hòng khoe khoang trên mạng xã hội. Các trò này chẳng lạ lùng gì, cũng chẳng tốn kém thời gian hay gây mệt mỏi, nhưng viễn ảnh tham dự vào nó thì còn hơn cả chán. Suy tính rất nhanh hay đúng hơn là không suy tính gì hết, tôi rút điện thoại, vờ xem lịch làm việc, rồi chọn giọng tử tế nhất có thể:
“Tôi sẵn lòng giúp cho việc em cần. Tiếc rằng tất cả các ngày trong tuần này, và cả tuần sau nữa, lịch học với làm việc của tôi đều chật kín. Em thấy ngày hôm nay của tôi rồi đấy, bận điên cuồng từ sáng đến khuya. Đến giờ mới xong việc và được thở bình thường tí chút."
Đôi mắt đang xoáy vào tôi sẫm lại, như được tráng qua một lớp thất vọng thẫm đen. Biết làm sao được. Luôn là vậy, tôi biết cách thoái lui một cách trơn tru khỏi các nhờ cậy mà chẳng áy náy, cũng chẳng ai có thế trách cứ nửa lời. Tuy nhiên, người đối diện đã bước tới, gần như chạm vào tôi, đến độ tôi có thể nhận biết mùi thuốc khử trùng tỏa ra từ mái tóc chải gọn. Cô ta khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai tôi:
"Vậy ngay bây giờ đi cùng em, anh đồng ý chứ?"
Trong tích tắc, đầu óc tôi lại hoạt động như một cỗ máy, phân tích tình huống cũng như nguy cơ rủi ro. Ngoại trừ việc bị chi phối và phải về nhà muộn hơn, sinh vật bé nhỏ trước mặt không có gì khiến tôi lo sợ. Bật nhẹ ngón tay, tôi nói:
“Thôi được. Ba mươi phút, đủ không?"
Cô ta gật nhẹ, lầm bầm:
“Cảm ơn anh.”
Thật kỳ quặc, không có bóng dáng nụ cười, nhưng tôi có thể cảm nhận một điều gì đó nhẹ nhõm lướt qua gương mặt đối diện. Liếc nhìn đồng hồ, tôi bắt đầu tính giờ, hỏi:
"Chúng ta đi đâu?"
"Đến bệnh viện."
Tôi khựng lại. Địa điểm hoàn toàn không nằm trong trù tính. Tôi toan hỏi thêm. Tuy nhiên, cô ta đã rảo nhanh về phía trước, dẫn đường.
**
Cô ta đưa tôi chiếc mũ bảo hiểm. Trên cái mini scooter mà cô ta buộc tôi ngồi yên sau, hết phóng như bay lại rẽ ngoặt qua các đoạn đường khuya vắng lặng, tôi cũng biết được vài điều cần biết. Chẳng hạn cô ta tên Nguyên, vừa thi đậu vào trường đại học ngoại ngữ danh giá nhưng vẫn đang chờ kết quả một học bổng giá trị để lên đường sang Anh vào mùa Xuân năm sau. Vốn dĩ không có tên trong danh sách dự tiệc cô bạn của cùng lớp, nhưng cô ta đã thương lượng để được mời, bằng cam kết sẽ thực hiện thay mọi phần việc trong các bài tập nhóm sắp tới cho chủ nhân buổi tiệc. Tất cả nhằm vào mục tiêu duy nhất: Tiếp cận tôi. Khoan khoái tận hưởng cảm giác của một nhân vật quan trọng, tôi hờ hửng hỏi cô ta nghe nhạc của tôi từ khi nào, có ấn tượng ra sao về các MV được quay theo phong cách rustic. Người cầm lái nhún vai, đáp ngay:
"Em chưa từng nghe va xem nhạc của anh cho đến bữa tiệc tối nay. Nhưng tên anh thì em nghe nhắc qua vài lần, từ người đang nằm bệnh viên."
Tôi sực hiểu cảnh huống mình đang dự phần. Chuyện người ốm muốn gặp diễn viên hay một giọng ca ưa thích, hòng có can đảm trước một đợt điều trị hay để bình phục nhanh hơn vốn chẳng có gì lạ lẫm. Đau ốm là một trạng thái bất thường nên người ta có quyền đòi hỏi một vài đặc quyền bất thường.
Chẳng người biểu diễn nào ưa thích loại gặp gỡ kiểu này nhưng nếu có thể, họ vẫn làm, như một đáp đền cần thiết cho những ân huệ đã nhận được từ nghề nghiệp. Tất nhiên, tôi cũng không nên đứng ngoài quy tắc bất thành văn ấy. Với thói tò mò thô bạo, tôi hỏi thẳng:
"Người bệnh có mối liên hệ thế nào với em?"
"Là bạn thân. Thân nhất. Tụi em chơi với nhau từ khi còn rất nhỏ. Học chung các bậc phổ thông. Cùng đậu vào một trường đại học. Lúc nào cũng ở cạnh bên nhau..."
"Vậy thì gọi là bạn trai!" Tôi cắt ngang, thoáng khó chịu, chẳng hiểu sao.
"Cách đây hai tháng, Huy thường xuyên chóng mặt, mất cảm giác tạm thời ở các chi. Cậu ấy phải đến bệnh viện. Người ta phát hiện lượng bạch cầu trong máu cậu ấy cao gấp ba lần mức cho phép. Nhập viện cấp tốc là yêu cầu của bác sĩ. Từ ngày hôm đó, chưa lần nào cậu ấy được về nhà."
Tôi gật đầu, chểnh mảng dần khỏi câu chuyện. Đau ốm là vấn đề khó khăn có thực, nhưng thuộc về người khác. Nghe quá nhiều về nó, tiếp xúc quá gần với nó, tôi chỉ thấy phiền. Chừng như cảm nhận được ý nghĩ câm lặng trong đầu người khác, Nguyên không nói gì thêm.
Sau khi gửi xe, tôi theo cô ta đi qua cổng dành cho thân nhân người bệnh. Hành lang dốc thoai thoải dành cho các loại xe đầy vắng lặng. Nhiệt độ khu vực bệnh viện thấp hơn hẳn ngoài đường. Ánh sáng trắng khô khiến những bóng người di chuyển bên trong nó như thu nhỏ lại. Có một tích tắc tôi ớn lạnh, muốn quay lưng rời khỏi không gian này ngay lập tức. Nhưng, không lẽ gì tôi bỏ cuộc, khi cô gái mảnh khảnh kia vẫn bình thản bước tới, không chút run rẩy dù tháng hoặc đôi vai còm nhom vẫn so lên vì nhiễm lạnh.
Phòng bệnh ỏ tầng tám. Thang máy đi lên chậm. Ngược lại, bất kể sự có mặt của tôi, cô gái bỗng trở nên hoạt bát khác thường. Cô ta nhìn vào tấm gương lớn, buộc lại mái tóc đuôi ngựa hơi rối vì ban nãy đội mũ bảo hiểm, vỗ nhẹ lên má cứu vãn làn da nhợt nhạt, bặm mạnh môi hồng có chút sắc đỏ tươi, vuốt phẳng cổ áo chemise giản dị hơi quăn nhàu. Sau các động tác chớp nhoáng, quả thực cô ta trông dễ nhìn hơn, hay coi là xinh cũng được. Trong khi tôi quan sát, cô ta đột ngột ngoảnh lại:
'Thể hiện vui tươi và cho thấy mọi sự tiến triển tốt. Đó là điều người ốm cần.“ Tôi gật, tỏ ra thông hiểu bằng cách mỉm cười. Tuy vậy, trong gương lại phản chiếu bộ mặt gớm guốc, chẳng khác nào gã mặt hề khốn kiếp chuyên chơi khăm và gieo rắc các loại tội ác. Trên lối đi đến phòng người bệnh cuối hành lang, cô gái trấn an tôi:
“Anh không cần cố gắng gì đâu. Chỉ việc anh xuất hiện là tốt cho cậu ấy rồi."
Tôi dừng bước, quay hẳn sang:
"Bác sĩ nói thế nào về tình trạng cậu ấy, nói thật đi!"
Một lần nữa, cô ta trả lời bằng cái nhìn đen thâm, thậm chí tôi ngỡ có một lớp nưóc bao phủ. Thế rồi cô ta lấy lại bình tĩnh rắt nhanh:
"Sẽ tốt lên nếu điều trị tích cực. Sẽ có một phẫu thuật ghép tuỷ."
“Tỉ lệ thành công? Tôi lặp lại một câu thoại từng nghe đâu đó trên phim.
"Hai mươi và tám mươi."
“Nghe không ổn lắm!" Tôi nhún vai. Nếu ít hy vọng như thế, liệu các nỗ lực sẽ rơi vào đâu.
“Sẽ ổn, nếu tất cả chúng ta đều cố gắng." Cô ta hạ giọng, gần như thì thầm.
Trước khi tôi thoái thác rút mình ra khỏi cụm từ chúng ta mơ hồ thì cô gái đã hành động bất ngờ. Đưa tay tóm lấy bàn tay tôi, cô ta siết chặt, như không để tôi bỏ chạy. Không thể tin nổi một người nhỏ nhắn có thể mạnh đến thế. Lòng tay tôi đau điếng, nhưng đồng thời cũng ấm nóng lên. Rồi cũng đột ngột như vậy, các ngón tay buông rời. Giữ tay nắm cửa, cô ta hít một hơi dài, đẩy nhẹ dứt khoát.
***
Đó là tuần lễ kỳ lạ. Mọi việc của tôi tiến triển bình thường, nhìn từ bên ngoài. Tôi đến trường đều hơn, ngồi cho đến phút cuối cùng các bài giảng, nhận ra các ý tưởng hữu dụng sáng suốt cài đặt giữa các lý thuyết buồn tẻ. Chiều tối, nếu không có lịch biểu diễn ở các câu lạc bộ, tôi ngồi trong phòng thu tại nhà, tập đi tập lại một kỹ thuật mới trên cây guitar quen thuộc. Các giai điệu trôi qua, như một dòng nước trong suốt, không đọng lại dù chỉ một viên sỏi hay mẩu lá vụn. Nhồi nhét thời gian trong ngày bằng đủ loại việc, vẫn có gì đó khiến tôi lờ mờ nhận ra bên trong mình hiện diện một vài khoảng rỗng. Tệ hơn, các khoảng rỗng ấy mỗi ngày mở rộng ra, choán đầy, khiến tôi giống như một cái tủ nhiều ngăn mà ngẫu nhiên mở một ô nào ra, cũng đều là một ngăn kéo trống. Ta đang cần gì? Ta muốn làm gì lúc này? Ngày mai sẽ ra sao nếu ta vẫn giống hệt như ngày hôm nay? Vào lúc khác, chắc chắn sẽ có ngay các trả lời nhạo báng cho mấy câu hỏi kiểu như vậy.
Thế nhưng giờ đây, chúng làm cho tôi chán nản và buồn bã hơn mà thôi. Rốt cuộc, trong trạng thái thất lạc chẳng rõ căn nguyên, tôi đóng lại tất cả, từ sách vở cho đến thiết bị thu âm. Tôi nằm dài trên sàn, tự nhủ sẽ ngủ một giấc sâu, khi tỉnh dậy sẽ khỏe khoắn, lấy lại sự cân bằng và thản nhiên như cũ. Nhưng, tôi chẳng hề chợp mắt được dù chỉ vài phút. Có bao giờ mình ốm không? Khoanh tay dưới gáy, tôi tự hỏi. Ý nghĩ về một căn bệnh làm tôi ớn lạnh. Kinh khủng hơn, nếu thực sự nó xảy ra, tôi chẳng có ai đủ tận tâm, đủ gắn bó, đủ tốt lành, dù chỉ trong ba mươi phút, như cô gái mang giày cao bồi kia.
Giữa tuần nhiệt độ xuống thấp. Tôi ghé cửa hiệu bán trang phục ấm. Người bán hàng quen mang ra vài món mới nhập, cất riêng cho tôi. Thanh toán xong, ra đến cửa, bỗng mắt tôi dừng lại ở một chiếc khăn xanh vert như màu đồng cỏ mùa Đông, kích thước lớn khác thường, có khóa cài bằng mấy dải da thuộc, vắt hờ hững lưng ghế trong ô kính bày hàng. "Dành cho các cô gái", chủ hiệu vội lên tiếng khi tôi lướt tay qua lớp len mềm nhẹ. 'Tôi lấy nó!" Tôi quyết định chớp nhoáng, đặt thẻ lên quầy, với tay lấy chiếc khãn, quàng thử qua vai. Mấy nữ nhân viên bán hàng che miệng cười khúc khích, như thể trước mắt họ là gã biến thái. Nhưng xưa nay, thái độ chung quanh ảnh hưởng gì đến tôi đâu, nhất là khi tôi còn bận nghĩ xem liệu khoác mảnh len này, cô gái trang trại trông sẽ ra sao, liệu nó có giữ cho cô ta chút hơi ấm dễ chịu nào không, chẳng hạn như lúc đi dọc theo hành lang hun hút bệnh viện.
Theo thỏa thuận được đưa ra vào phút thứ hai mươi chín của cuộc gặp trong phòng bệnh đêm hôm ấy, cách ba ngày tôi lại lên chỗ người ốm một lần. Đổi lại, tôi sẽ có một đôi giày cao bồi, gần giống của Nguyên, thiết kế riêng cho phái mạnh. "Giày làm thủ công sẽ hơi lâu. Nhưng chắc chắn anh sẽ có một đôi như ý muốn." Cô ấy hứa như thế, khi tôi ngợi khen đôi giày đặc biệt cô mang.
Ở bệnh viện, tôi chẳng làm gì cả, không cần đàn, không cần hát. Chỉ việc ngồi cạnh giường Huy, giữ bộ mặt tươi tỉnh, trả lời vài câu hỏi của cậu ấy. Các câu hỏi cũng đơn giản, hơi buồn cười. Chẳng hạn tại sao lại chơi guitar mà không là nhạc cụ khác. Khác nhau thế nào khi hát một mình, hát trong phòng thu, và hát trước những khán giả lắng nghe chăm chú. Cảm thấy ra sao khi đặt cảm xúc riêng tư vào một bản nhạc để rồi chia sẻ đến tất cả mọi người. Với mỗi trả lời, tôi đều nói thêm, thành thật:
"Chẳng ghê gớm gì đâu. Tôi chỉ làm điều tôi thích, không nghĩ đến ai cả." "Anh không nghĩ đến người khác thật sao?" Cậu ấy ngạc nhiên. Tôi nhún vai. Người ốm nở nụ cười nhợt nhợt, không hẳn thích thú cũng không hẳn thất vọng.
Nhưng có một lần, cậu ấy bị lạnh, nhờ tôi kê lại gối dưới vai và kéo hộ cái mền lên ngang ngực, rồi bảo:
“Mỗi khi nghe nhạc của anh, tôi lại cảm nhận được sự tự do, hy vọng vào phép màu tốt lành sẽ đến. Tôi nhìn rõ hơn những người đang ở quanh mình. Bố mẹ tôi. Các em tôi. Nhất là Nguyên. Tôi nghe rõ hơn những điều mọi người nói, cả những điều mọi người cất giữ trong im lặng. Tôi biết Nguyên nghĩ gì. Những chi tiết yên ả như thế làm tôi vô cùng muốn sống."
Thói giễu cợt và xem nhẹ mọi thứ trong tôi im bặt.
Phải chăng có sự nhầm lẫn nào đó?
Hay thực sự tôi cũng có thể làm được một điều gì đáng giá, mà chính tôi cũng chẳng nhận ra?
Còn chưa tìm thấy câu trả lời ở đâu thì Nguyên đã bước vào phòng, tựa vệt gió tinh khiết mát lạnh. Cô ấy luôn biết cách bắt đầu một câu chuyện để cả ba cùng tham gia, cười nói và lắng nghe nhau nói, như thể mọi người đang ở một quán cà phê thoáng đãng, không máy móc, không mùi thuốc khử trùng, cũng không ai đau ốm cả. Những lúc như thế, tôi cố gắng đặt hướng nhìn vào một điểm bất kỳ, miễn không phải Nguyên. Cô ấy là đặc quyền của người ốm. Còn tôi chỉ là một viên sỏi, một màu lạ vụn tình cờ vương lại trong chuỗi ngày đang trôi qua nhanh của hai người bọn ấy mà thôi.
Ba ngày trước cuộc phẫu thuật, Huy chuyển vào phòng cách ly. "Anh không cần phải đến nữa đâu", Nguyên nói, khi tôi đến gặp cô ở cổng trường đại học. Lẽ ra hài lòng vì nhiệm vụ miễn cưỡng đã kết thúc, một lần nữa tôi lại nhận ra bên trong mình là sự trống trải. Tôi đề nghị:
"Chúng ta đi đâu một lúc không?"
Có lẽ từ chúng ta của tôi làm cô bạn khựng lại. Cô nhìn đồng hồ:
“Trong bao nhiêu phút?"
Tôi chợt nhớ mình đã từng lố bịch thế nào, chỉ một tháng trước. Tôi nói nhanh:
"Tùy em."
Cô gật nhẹ. Không như mọi khi, lần này thì tôi đi trước, dẫn đường.
Chúng tôi tìm thấy cái quán nhỏ, sau lưng trường đại học. Cửa sổ căn gác nhỏ nhìn sang công viên. Băng ghế dài và bàn là bệ cửa, nên tôi và cô ấy ngồi cạnh nhau. Bên kia đường, các vòm lá thưa thớt sau hàng rào sắt công viên cổ xưa. Hầu hết cây chỉ còn cành nhánh trơ trụi. Dù vậy một số vẫn giữ lại được những chiếc lá xanh thẫm, ám bụi. Mỗi khi gió mạnh thổi qua, tất cả đều chao đảo, khua lên dữ dội. Nhưng không chiếc lá nào rời cành. Chỉ là các vòm cây tình cờ nhưng sự can trường của chúng gợi nên niềm hy vọng mơ hồ. Về sự can đảm, nổ lực đến cùng, về niềm tin và lòng kiên trì không buông bỏ. Một giai điệu vọng đến, từ thinh không, hay từ ngay bên trong tôi. Êm nhẹ, hờ hững, rồi rõ nét dần, da diết và khắc khoải. Lần đầu tiên, tôi nhận ra mình có thể làm một điều gì đó, thực sự thích, nhưng không phải cho riêng mình.
Tôi định gọi hộp nước tăng lực, nhưng đổi qua trà, giống người ngồi cạnh. Cô ấy đặt tay lên chiếc cốc gốm, tận hưởng hơi ấm của trà nóng, rồi áp cả hai tay lên mó. Khi tôi đã nhẩm xong bản nhạc trong đầu, Nguyên vẫn giữ tay như thế. Tôi chợt nhận ra cô ấy đang khóc. Những giọt nước lặng lẽ chảy qua các kẽ ngón mảnh khảnh. Cô ấy không mạnh mẽ, không cứng rắn như tôi vẫn tưởng. Bất giác, tôi chạm vào tay cô, giữ các ngón tay trầy trụa trong tay mình, nhắc lại câu nói cô ấy từng nói với tôi ngày nào:
"Sẽ ổn, vì tất cả chúng ta đều cố gắng."
Chúng tôi lặng lẽ nắm tay nhau, nhìn ra khung cảnh cửa sổ, bao nhiêu lâu không rõ.
***
Hai mươi phần trăm ít ỏi đã trở thành sự thật. Có lẽ đó là tin tức tốt lành nhất dành cho những ngày đầu năm. Tôi trở lại nhịp sống bình thường, không còn những ngày bệnh viện. Thỉnh thoáng, tôi mở chiếc khăn dành cho một cô gái, quàng lên vai, rồi vào phòng thu, ghi âm thử bản ballad mới. Khác với bình thường càng làm lại càng chán, với bản nhạc này càng hát tôi càng tìm thấy nhiều xúc cảm hơn.
Điện thoại có tin nhắn. Nguyên vừa ở bệnh viện về. Cô ấy hẹn gặp tôi ở cà phê sau lưng trường đại học. Tôi trả lời ngay, cho biết sẽ có mặt trong mười phút tới.
Câu chuyên trôi đi thật vui, thật nhẹ nhàng. Nhưng có một điều tôi rất muốn, mà quá khó thực hiện, là nhìn vào đôi mắt cô ấy. Vậy nên tôi đành ngồi im như thế, qua ô cửa nhìn sang công viên, nơi những cành nhánh khẳng khiu đang trổ ra những nụ mầm đỏ thẫm của mùa Xuân.
Chuẩn bị rời quán, tôi đặt lên bàn túi giấy nhỏ. Bên trong là chiếc khăn len màu đồng cỏ. Tôi mở ra, choàng lên vai Nguyên, thận trọng cài dải khóa bằng da thuộc. Xong rồi, tôi vẫn giữ đôi vai Nguyên, nhìn thật lâu đôi mắt nâu như hai mảnh gương trong suốt, chợt hiểu thật may mắn cho ai được soi vào mảnh gương ấy suốt cuộc đời này. Đôi mắt ấy nghiêng về phía tôi. Gương mặt tựa mặt hồ phẳng lặng gần hơn rồi gần hơn nữa. Có lẽ đã là một nụ hôn. Nhưng rồi cô ấy vội quay đi, như sực nhớ một điều quan trọng:
"Em mang đến cho anh đôi giày. Tự em làm nên hơi lâu. Gia đình em ngày xưa sở hữu một thương hiệu giày. Giờ không ai làm nữa. Nhưng em học được một vài bí quyết nho nhỏ, để có thể tự làm vài kiểu giày ưa thích cho riêng mình."
Khi tôi mang giày, cô ấy cùng quỳ xuống, buộc giúp tôi kiểu dây đặc biệt. Chưa bao giờ tôi có một đôi giày vừa vặn và lạ lùng như thế.
Chúng tôi chia tay ở ngã tư. Rất hiếm cơ hội gặp lại. Nhưng có lẽ, chúng tôi vốn sẽ nhớ về nhau như hình ảnh lúc này, cô gái trong chiếc khăn màu đồng cỏ, như trong khúc ca tôi đã viết, như trong mảnh gương vô hình tôi sẽ soi vào trên các chặng hành trình.
Minh Minh
COMMENTS