Chuyện Tình Yêu | Trái Tim Dẫn Lối | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com | Trái Tim Dẫn Lối ebook; Truyện ngắn Trái Tim Dẫn Lối | truyện ngắn trái tim dẫn lối | sách trái tim dẫn lối
1. Người trẻ
"Một ngày nào đó, sẽ có một người đàn ông đủ mạnh mẽ để yêu thương và che chở cho con."
Người lớn vừa nói, vừa kéo nhẹ chiếc lược màu hổ phách trên mái tóc tôi xuống. Giọng người lớn nhẹ, đều đều, bao giờ nghe cũng thấy trầm ấm lạ thường.
Tôi yêu những buổi chiều thanh mát thế này, tôi lại ra ngồi ngay khoảng sân nhỏ đầy gió, thả mái tóc mình xuống, người lớn sẽ nấu bạc hà và chải tóc cho tôi. Thứ dầu mát lạnh đó từ từ ngấm vào da đầu, mọi mệt mỏi lại bay đi đâu hết. Người lớn sẽ hỏi tôi có chuyện gì, tôi lại được dịp than thở, kể lể. Bên cạnh, cốc đá chanh cứ phả ra hơi mát, dịu đi mọi hoang hoải của ngày dài.
Có những buổi chiều hun hút gió, lịm đi nhẹ nhàng như thế.
Lần yêu đầu tiên, bất kì cô gái nào cũng sẽ có những ảo tưởng cho riêng mình, và hầu hết những ảo tưởng đó sẽ dần dần vỡ vụn ra theo nhiều cách khác nhau, rốt cuộc không phải là mất hết, mà từ đó cô gái sẽ phải thay đổi, sẽ phải khác đi. Như tôi. Như người lớn.Tôi thẽ thọt hỏi người lớn khác đi từ năm bao nhiêu tuổi. Người lớn thở hắt ra một cái, ngoài khoảng sân, đám lá lại rụng tơi tả, vàng úa, trơ khốc xác xơ. Tuổi trẻ nhiều khi vô tâm vô ý, nên thành ra yêu ghét cũng vô tư, vậy mà có những ngày trôi đi dành cả một đời để quên cũng không được.
Như hôm qua Leo gọi cho tôi, nói bằng thứ tiếng Việt lơ lớ "Chào em, cô gấu nhỏ, chiều nay gặp được không?". Vậy mà bao nhiêu nhớ thương lẫn giận dỗi lại trào lên, tim thấy đau mà mắt ráo hoảnh. Tôi gom hết tất cả những gì còn sót lại, đáp "Không" gọn lỏn.
Vô tình gặp Leo giữa một chiều Sài Gòn đỏng đảnh, mưa nhẹ nhàng nhưng ẩm ướt dai dẳng. Anh, một gã Tây ba lô cao chui rúc vào một cái hiên bé tí xíu. Tôi, váy hoa áo sơ mi voan, bị mưa hại cho lúng túng phải chui đại vào cái hiên ấy cho xong chuyện.
- Sài Gòn thật giống một cô gái.
Đó là câu đầu tiên Leo nói với tôi. Vậy thôi. Thế là trúng tên tình yêu.
Đến một ngày anh bảo "Sài Gòn khó yêu quá, đôi khi anh thấy nghẹt thở, làm sao đây gấu? Anh thấy nhớ nhà rồi, chắc anh phải về thôi…”
Vậy nên tôi giận, nói thế nào anh cũng không chịu ở lại, rồi anh ngần ngừ, nhưng không đủ tự tin.
Tôi ngả đầu vào chân người lớn, hít hà mùi bạc hà ám
vào mọi thứ chung quanh để phủi đi sạch sẽ những phiền muộn cỏn con đó.
Tôi thường tự hỏi tại sao người lớn lại có thể tiếp tục một cuộc sống cô quạnh như thế, khi mà tóc vẫn đen mượt, nụ cười vẫn duyên dáng, bàn tay vẫn dịu dàng, ở người lớn có một cái gì đó mà tôi chưa bao giờ chạm tới được, có thể là nỗi buồn hoặc nỗi sợ, khiến người lớn cứ lặng lẽ và đơn độc. Nhìn buồn muốn khóc. Ngay từ khi còn nhỏ, người lớn đã như một người mẹ thứ hai của tôi, nhưng khi mẹ đi công tác liên miên và bận rộn với những dự án của mẹ, là bàn tay của người lớn đã chăm sóc và yêu thương tôi không nề hà bất kì điều gì. Đối với mẹ tôi mà nói, có một người bạn thân như người lớn thật tuyệt vời biết bao. Mẹ mất, người lớn vẫn bên cạnh tôi, dịu dàng và cần mẫn như thế.
- Chuyện cỏn con, có gì đâu mà giận, dì không đủ tự tin để khuyên con, nhưng mà dì nghĩ, cũng phải để cho người ta lựa chọn, biết đâu cũng là chừa cho mình một đường lùi.
Nghe người lớn nói vậy, lòng tôi lại dịu đi và nhớ Leo kinh khủng.
- Dì ơi, nếu dì gặp Leo, dì sẽ muốn... hôn anh ta. Con chắc như vậy!
Người lớn lừ mắt nhìn tôi.
- Thật mà, mọi cô gái đều muốn hôn Leo, lần thứ hai gặp nhau, con đã hôn anh ta. Tuyệt vời. Chưa bao giờ con thấy hối hận cả.
- Có dễ dãi quá không?- Dì thở dài.
- Buông thả là không tốt, nhưng nếu là tình yêu chân thật, thì cũng đáng mà dì.
- Nếu là tình yêu chân thật, nhưng hoàn cảnh không cho phép thì sao? Biết đâu người ta có ai đó rồi, bây có giành lại không?
- Giành, nhất định vậy! Sau này khỏi hối tiếc.
- Dì biết không? Dù sao đi nữa, con vẫn sẽ sống hạnh phúc! Chắc chắn...
2. Người lớn
Mắt bỗng nhòe đi. Cô gái nào cũng có một ngày ấy thì phải ? Ngày mà tin vào tình yêu và sống với nó một cách bản năng. Tôi thấy lại mình vào cái hồi 18 tuổi, với tất cả cái phần chân thật và tinh khôi nhất.
Sẽ có một người khiến ta muốn hôn, muốn ôm và muốn sở hữu.
Lâm là người đó. Lần nào gặp anh, tôi cũng thấy tim mình đập những nhịp liên hồi không dứt. Từ đó sinh ra những ảo tưởng tự tạo, khiến đầu óc điên dảo, mụ mị khi nghe tin anh và Kim sẽ lấy nhau.
Lại là Kim.
Dường như cuộc đời này ưu ái cho Kim quá nhiều, một tương lai đã được bố mẹ rải hoa sẵn, chỉ cần nhẹ nhàng đưa chân tới. Kim là dạng những cô gái có thể điều khiển được mọi thứ trong cuộc sống của mình, kể cả tình yêu. Chẳng hiểu tại sao tôi có thể làm bạn thân với Kim được, trong khi từng ngày từng ngày, con quái vật ghen ghét xấu xí cứ lớn dần lên trong tôi. Có những cô gái sẽ có được mọi thứ, nhũng người còn lại thì chẳng có gì cả...
Đóa cẩm tú cầu rực rỡ trong một chiều nồng nàn của gió bên ô cửa sổ, Lâm đưa tôi đến một quán café nhỏ, không có biển hiệu. Sàn lót gỗ nâu, những bức tranh trang trí màu ngọc lục bảo làm bừng sáng không gian theo một cách tinh tế nhất. Một Paris nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Lâm bảo chỗ này chỉ có vài vị khách quen lui tới, hầu hết là người Pháp, người Việt thì rất ít. Cả anh cũng vậy, thích giữ chỗ này cho riêng mình hơn là chia sẻ nó.
- Vì sao dẫn em đến đây?
- Anh chưa từng dẫn ai đến đây cả, em là người đầu tiên.
Lâm cười buồn, ánh nhìn hoang hoải mệt mỏi.
- Kim?
- Vì anh chưa có dịp thôi, Kim cực kì bận rộn, em thấy đó.
Có cái gì đó thốc thẳng vào tâm trí tôi, khiến nó vụn vỡ tan tành. Rồi con quái vật ngày nào lại hiện ra mạnh mẽ với mớ lý thuyết của kẻ thua cuộc.
- Hôm nay đi chơi với em nhé. Đừng quá mệt mỏi như vậy.
Tôi nhớ là mình đã chạm nhẹ vào tay anh. Anh mỉm cười gật đầu, bảo là hôm nay rất rỗi, lâu rồi cả ba không đi chơi với nhau, Kim bận, anh và tôi đi cũng được. Anh gọi hai ly nước mơ pha với rượu nhẹ và mật ong, tự dưng muốn ngắm thạch thảo và cúc bi, muốn được hít hà thứ nước bạc hà tôi nấu. "Con người không thể chống được cám dỗ, nên con người phải tránh xa nó", tôi đã từng đọc được ở đâu như thế. Vậy mà...
- Kí túc xá khu của em có trồng tất cả những thứ đó, mình đi nhé?
Hôm đó.
Nụ hôn của anh có vị mật ong và quả mơ thơm lừng.
Chúng tôi nằm lặng lẽ bên nhau cả đêm, chẳng ai nói một lời nào, anh dịu dàng vén mái tóc tôi rối bù, tôi nhìn anh mà chẳng mảy may dằn vặt mình đến một lần.
Tôi, thà "giành" chứ không muốn hối hận.
Thứ ánh sáng mờ ảo, lừa dối của hạnh phúc tạm thời làm người ta dễ quên đi những điều mệt mỏi và chán chường mà thực tại đem lại, cảm giác tội lỗi có khi chỉ bé bằng hạt cát. Kim mê mải với cuộc sống của một cô gái phải-có-tất-cả, Lâm tìm nơi tôi sự bình yên và nhẹ nhàng, tôi hả hê với thứ tình yêu bản năng nông cạn.
Ngày Kim gặp tai nạn xe hơi, để lại Lâm và cô con gái nhỏ, tôi thấy trong đáy mắt anh là sự tuyệt vọng không thể gọi thành tên, và bần thần nhận ra mình chẳng là gì.
Mỗi khi nhìn ra ngoài khoảng vườn tươi tắn, thạch thảo và cúc bi tôi ương bướng trồng ở sân, lộng lẫy và khoe sắc, cô công chúa nhỏ, một bản sao giống nhau đến ngỡ ngàng của Kim, tôi thấy mình lại nhớ cái tình yêu ngu ngốc ấy điên dại.
Hoi nước bốc lên từ nồi bạc hà mát lạnh dễ chịu, nhưng nhiều khi, cũng làm cay mắt người.
3. Một người-từng-trẻ
Tôi gặp Du trước. Nhưng thú thực Kim lại làm cho tôi chú ý nhiều hơn. Kim mạnh mẽ, giỏi giang và độc lập, em là dạng cô gái sẽ làm bất kì thứ gì mình muốn mà chẳng quan tâm đến những tác động bên ngoài. Ngay những ngày đầu yêu em, tôi đã biết mình sẽ chẳng dễ dàng để có được sự bình yên tương đối mà tôi ưa thích trong cuộc sống sau này. Nhưng chuyện của trái tim vốn dĩ là một quy luật hết sức khó khăn, người đến và đi cũng vậy, chỉ có cảm xúc hiện tại mới là duy nhất, hối tiếc vì đã không yêu một ai đó sẽ trở thành một nỗi ám ảnh của nhiều năm sau. Và tôi yêu Kim như vậy.
Vào cuối tuần, tôi và Kim vẫn thường hay dạo phố, tôi đi từ bên nay đến bên kia thành phố để đón em. Hân hoan và vui thích. Tôi nhớ hôm đó là một ngày mùa Xuân. Kim vân vê chiếc lá vàng khô nàng nhặt ở đâu đó trên tay.
- Mình cưới nhau đi anh!
Nàng nói thế. Không, nàng tuyên bố thế. Và nhìn thẳng vào mắt tôi, bảo anh không có lựa chọn, bảo chỉ có thể là anh, không là bất kì ai khác.
- Em yêu anh nhiều vậy...? - Tôi nửa đùa nửa thật.
- Em yêu anh, nhưng không nhiều bằng em yêu chính mình đâu.
Rồi Kim nhẹ nhàng nhón chân đặt lên môi tôi một nụ hôn, cười tinh nghịch.
- Đừng từ chối em, đừng để em đi, khi em đi, anh sẽ hối hận nhiều lắm đây!
Thời điểm đó, chuyện của chúng tôi hoàn toàn yên ổn, tôi chẳng muốn có bất cứ một sự xáo trộn nào. Tôi yêu Kim, và hiểu tính khí của nàng, nhưng chưa bao giờ lại khiến bản thân mình rơi vào một thỏa hiệp dễ dàng đến thế. Hoặc là cưới em, như một kết cục tốt đẹp của tình yêu nhiều năm, hay từ chối, rồi em sẽ vẫn mạnh mẽ như thế thôi, vài ngày sau có khi lại gặp tôi, nói cười vui vẻ, nhưng xem tôi không hơn một người dưng. Và vì vẫn yêu em, nên tôi sẽ khó mà chấp nhận được.
Rồi cũng vào một đêm mùa Xuân của nhiều năm sau, gương mặt của Du sát ngay bên cạnh tôi, ánh mắt u buồn không thể xót xa hơn. Bên cạnh em tôi thanh thản lạ kì. Mùi bạc hà thanh khiết làm Du trở nên mong manh và dễ tổn thương biết bao nhiêu. Nhưng trong giây phút ấy, hình ảnh của Kim lại hiện ra với đôi mắt đen và sáng rờ, dường như sợi dây liên kết giữa tôi và Du đột nhiên đứt ra thành từng mảng. Chúng tôi chỉ im lặng. Thạch thảo và cúc bi cứ la đà không một tiếng động.
Tuổi trẻ nhiều khi vô tâm vô ý, nên thành ra yêu ghét cũng vô tư, vậy mà có những ngày trôi đi dành cả một đời để quên cũng không được.
Giờ này chắc Kim đang trên một chiếc máy bay nào đó cho những cuộc họp liên miên không bao giơ kết thúc của nàng.
"... Khi em đi, anh sẽ hối hận nhiều lắm đây!". Những lời đó vẫn ở bên tai tôi rõ mồn một.
Một ngày.
Nàng cao ngạo kéo chiếc va ly lách qua người tôi, chẳng thèm trách móc, tuyệt nhiên không hề khóc khi biết chuyện. Chỉ đi thẳng ra chỗ chiếc xe hơi anh chàng phó giám đốc đang đứng đợi. Tôi thấy thương hại cho cả anh ta và bản thân mình. Rồi sẽ chẳng có gì khuất phục được nàng, nàng sẽ chẳng yêu ai hơn bản thân mình cả.
Khi nhìn người mình yêu thương quay lưng lại và bưóc đi như thế, Du có đau giống như tôi bây giờ không? Hay hơn?
***
Chuyện tình yêu, cũng có khi kết thúc nhẹ nhàng và bình thản đến bật khóc,
Chắc chẳng cần phải đợi dến một ngày mùa Xuân,
Người trẻ, giữa cái nóng hừng hực của Sài Gòn, khẽ khàng thì thầm: "Khi nào quay lại, thì đến tìm em, em sẽ mời anh một tách cafe."
Người lớn, ép một lá bạc hà thơm phức vào những trang sổ tay: "Em vẫn hạnh phúc."
Người-từng-trải, có lẽ quên mất luôn cả việc tiếc nuối, nghĩ rằng nỗi đau nhiều năm trước rồi sẽ như giọt nước hòa tan vào dại dương xanh mênh mang.
Chắc chẳng cần phải đợi,
Họ đều biết rằng, yêu thương vốn luôn là thứ phải được trao đi, vậy nên trên đời mới có thật nhiều những chiều yêu thương như thế, khó mà quên, khó mà đoạn tuyệt.
Chỉ cần yêu thương, nỗi đau khi ấy, dẫu có, cũng tự dưng trong vắt lạ kì!
Gemi
COMMENTS