$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Gió Đổi Mùa

Gió Đổi Mùa | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Ebook; Truyện Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần | Đọc Truyên Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất

Gió Đổi Mùa  Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên  Kênh Trà Sữa  KenhTraSua.Com

Quán cà phê acoustic hút sâu hẻm tối, rộng và đông đúc, đông đúc nhưng không ồn ào. Mọi người đến đây, nhẩn nha san sẻ cùng nhau không gian thiếu sáng thơm thảo mộc và thứ âm nhạc chân phương.

Một bản tình ca vừa hết, bài khác lại bắt đầu.


Anh bẫy giờ; Bối rối khi nhìn em cười
….

Tiếp ngay sau, sẽ đến phần trình diễn đầu tiên của cô gái vừa được nhận việc, là tôi. Ở một góc chật hẹp bên trái sân khấu, tôi nôn nao đứng ngồi, đứng ngồi, không yên. Sự hồi hộp dội thình thịch vào tim. Bất thần, tôi vô thức nắm lấy một bàn tay sát bên, không kịp quay nhìn để biết chủ sở hữu. Là Minh, chàng trai sẽ đệm guitar lát nữa, vừa kịp quen lúc tập dợt đúng hai tiếng trước. Tôi nhận thức được hành động kì khôi của mình và rút tay về vội vã. Nhưng Minh đã giữ tay tôi lại, đan ngón vào nhau chặt hơn. Rồi cậu mỉm cười, bảo rằng đừng lo lắng. Trái ngược kì lạ, căng thẳng tan dần đi trong khi nhịp tim tăng nhanh. Tôi nghĩ mình hiểu vì sao.


Tất nhiên, tôi không điên đến mức lôi đồng hồ ra bấm giờ, chỉ là ước chừng như vậy, tôi nhớ cậu nắm tay tôi suốt bài hát ấy, đến tận câu cuối cùng.

Anh không thể nói dối em bằng con tim của tình yêu ấy

4 phút 20 giây.
 
Chỉ là một cái nắm tay trẩn an cộng sự, Minh ít lưu tâm, khi lơ đãng, khi buông lỏng, không nghĩ nó quá nghiêm trọng. Tôi thi khác. Nhiều hành động vụn vặt Minh dành cho tôi sau này cũng vậy, một ly nước lọc trước mỗi buổi diễn, viên ngậm ho cho vài lúc trở trời, món quà nhỏ những ngày không đặc biệt. Cậu nghĩ chúng mang ý nghĩa quan tâm bình thường từ một người bạn. Tôi thì luôn khác.


Mọi người vẫn hay nói bằng ý tứ cũ mèm của báo chí, tôi và Minh yêu nhau trong âm nhạc. Một cặp ăn ý khó tin giữa những bản tình ca. Nó là một lời khen vui vẻ, vậy mà tôi cũng không thể ngăn mình suy diễn u ám. ừ, phải. Chỉ tiếng đàn Minh yêu giọng hát tôi. Cậu đối với tôi thì không.


Đôi khi tôi nghĩ mình nên mỉm cười hài lòng với bấy nhiêu đó, nhiều lúc lại thấy buồn vất vơ.


Một ngày cuối mùa Xuân, Minh rủ tôi thu âm một album tình ca.


"Cái này là bí mật lâu nay. Tớ luôn để bản ký âm bài hát tự viết đầu tiên trong túi áo khoác, thinh thoảng một mình lôi ra chơi lại, tào lao lắm, mà vui. Thế rồi hôm qua đút tay vào túi theo thói quen, không có gì hết, tớ mới hốt hoảng nhớ ra là áo mới. Bài hát ấy chắc mẹ quăng vào bãi rác cùng cái áo cũ rách rồi. Tự dưng thấy trống trải và nhớ nhung kinh khủng. Nhớ chính mình ấy.


Như vậy mà tớ nghĩ ra, phải tìm thứ gì đó cúa ngày hôm nay cất vào túi ngay, để dành cho mai mốt"


Sau vài tháng chuẩn bị chu đáo mọi thứ, biên tập bài hát, tập luyện và dành dụm kinh phí, chúng tôi vào phòng thu cùng nhau, bỏ rơi cái nắng mùa hè chói chang bên ngoài. Những bản thu của hai kẻ đàn hát nghiệp dư xa lạ đống máy móc lạnh lùng, cảm xúc chết đi rất nhiều, song là mọi cố gắng có được. Đĩa nhạc mười hai track mỗi ngày dần hoàn thiện, vừa lòng.


Đó là quãng thời gian phải nhớ của tôi. Dù có nhiều lần Minh vô tư nói đi nói lại, "Tớ háo hức không thể chờ thêm rồi Vi, giá bạn ấy nghe nó ngay bây giờ". Trong đĩa nhạc có một bài duy nhất tôi âm thầm đứng ngoài, Minh đàn và lần đầu hát, tặng riêng cô gái đặc biệt của cậu.


Một phần nho nhỏ nào đó thuộc về lòng ích kỷ và nỗi cô đơn, tôi thừa nhận không mong chờ ngày đĩa nhạc hoàn tất, sẵn sàng thay Minh nói một lời ngọt ngào với cô bạn ấy. Dù vậy, tôi không cảm kích chút nào đâu, nếu cái gã chẳng ai biết là ai đó thực sự muốn giúp. Hắn đã hiểu nhầm. Có lỡ hiểu đúng đi nữa, giải quyết như một tên trộm, lẻn vào phòng thu trong đêm khuân đi máy móc, đem theo luôn Ổ cứng chứa những bản thu đang được làm hậu kỳ của chúng tôi cũng không phải là cách.
Tôi tức giận điên lên. Nhưng còn biết thế nào được, khi hắn thực thụ là một tên trộm.

Ngoài thiếu vắng âm nhạc, quán cà phê bị cúp điện vẫn không khác nhiều mọi khi. Nến làm tốt nhiệm vụ của mấy bóng đèn vốn dĩ số lượng rất ít. Điều hòa cũng chẳng cần, đêm thành phố đang trở lạnh. Gió chạy rong ngoài đường, tạt chơi qua quán một tí đã thấy se se da.


Có lẽ thấy tôi và Vi cứ ngồi thu lu trong góc tối cạnh sân khấu, không tìm một bàn trống và chọn món đồ uống miễn phí như đề nghị vui vẻ, anh chủ trẻ măng đến tán chuyện bâng quơ.


"Bà giáo dạy Văn lớp 12 của tao hồi đó cũng từng bị ăn trộm cậy cửa vô nhà. Bả giàu lắm, mất một ít tiền, trang sức với mấy món đồ 2-tek, cũng chả có gì nghiêm trọng. Khổ nỗi, nó xách luôn cái cặp đựng xấp bài thi chưa chấm của tụi tao. Nguyên đám học trò vừa thi lại vừa chửi rủa rùm beng. Dù đề có dễ hơn, tao nhớ không rõ lắm, nhưng tụi bây thừa biết rồi đó, ngán như nhau thôi. Chả hứng thú gì chuyện thi cử nên không đứa nào nghĩ mình có thêm một cơ hội hết. Vậy mà cuối cùng tao cũng được 8 điểm, cái bài văn duy nhất tao còn nhớ điểm chính xác, haha."


"Có người giỏi Văn!!!" - Nói đúng ra, là giỏi đủ thứ. Nếu có đi ăn cướp, tôi sẽ cướp bản lĩnh của lão ấy trước tiên. Ổng xếp xó bằng thạc sĩ, bỏ việc, mở quán và đi chơi rong, tưng tửng khỏe re trước mọi chuyện hay dở trên đời.


"Chuyện! Có một tỉ thứ mình không ưa - không cần - không muốn, nhưng vẫn phải ngậm đắng nuốt cay mà quất cho ngon, vì cuộc sống của mình ưa - cần - muốn chúng. Đấy, còn chuyện của tụi bây thì vui, tụi bây mê, làm lại mấy hồi."


"Cảm ơn anh.”
Anh ấy vỗ vai chúng tôi rồi đến gặp gỡ vài người quen khác.
Góc nhỏ trở lại buồn tẻ khi chúng tôi chợt không có gì để nói, ngồi kéo lên kéo xuống dây khóa áo khoác, thỉnh thoảng mỏi mệt đưa tay che một cái ngáp. Như thể một lúc, đến khi cửa quán khẽ mở. Sớm hơn thường lệ, cô bạn ấy bước vào.


Bạn ấy đến ngồi ở chiếc bàn quen thuộc, may sao nó vẫn còn trống. Bạn ấy thoáng nhìn xung quanh trong khi chờ đợi, sau đó chăm chú vào tách cà phê khỏa khói được bưng ra. Bạn ấy không gục đầu xuống hai cánh tay khoanh lại tiên bàn như mọi khi, vì không có nhạc. Bạn ấy có kiểu thưởng nhạc lạ lùng vậy đó, như một cô học trò chán bài ngủ gật. Bạn ấy nghe nhạc, đúng là đủ nghe, không nhìn, không hát theo, không lắc lư, không gõ nhịp ngón tay. Như không nghe. Nhưng khi ngẩng lên, nét mặt bạn ấy bao giờ cũng mang đầy phản hồi cảm xúc, tôi vẫn thường tin tưởng nhìn vào đó, đo đếm mức độ thành công những phần trình diễn của mình.

“Tối qua mất bản thu, giờ mất điện. Cuộc sống quá nhiều rủi ro."


Tôi giật mình đưa mắt về cô bạn bên cạnh, bối rối trước nhận xét bất ngờ nên chỉ biết gật đầu.

Vi chợt cười nhẹ.

"Nói gì với bạn ấy đi Minh, trước khi mất nốt tháng ngày này."

Vi có lẽ đã dõi theo ánh nhìn của tôi nãy giờ. Chính cô bạn ấy chứ không phải ai khác vừa phát giác tôi quá trực tiếp, thằng con trai chỉ ái ngại và ngượng ngùng vì điều đó. Bởi câu chuyện của hắn mọi nhân viên trong quán đều biết cả rồi. Cảm xúc mơ hồ mong manh mà dai dẳng, như một làn khói chưa được học cách tan biến. Họ vẫn hay trêu chọc tôi đỏ mặt, hỏi mọi chuyện đến đâu rồi. "ừ thì, đến nhà bạn ấy".


Tôi và cô bạn từng nói chuyện với nhau một lần, hình như khi ấy Vi mới đến hát được chừng vài ba tháng. Tối đó quán vừa đóng cửa, tôi dắt xe ra, thấy bạn ấy ở cổng đứng chờ.

"Tớ muốn bày tỏ một chút thôi. Cậu đàn điên lắm, thật tuyệt."

"Điên?"                                                                                

"Ừ. Cứ như cậu cầm một đống nốt nhạc, bằng nhựa, mà không, bằng sắt chứ, chất liệu nào thật cứng và sát thương cao ấy, điên loạn quăng tứ tung, hạ gục người nghe."

Tôi chưa kịp tượng hình hết những liên tưởng bất ngờ, cô bạn đã chào và ra về. Hình như đó là lần đầu tiên bạn ấy đến quán. Và không hình như, rất chắc chắn, đó là lần đầu tiên tôi bị người khác thu hút mạnh mẽ như thế, sau một câu nói duy nhất. Tôi cứ nhìn theo hồi lâu, rồi chợt thấy là lạ. Không lên xe ai cả hay gọi taxi, bạn ấy cứ đi bộ một mình chầm chậm trên đường. Lúc ấy khuya rồi. Tôi quyết
định chạy xe đằng sau, cố giữ khoảng cách đủ xa đủ gần, cẩn thận theo chân bạn ấy đến tận cổng nhà.

Từ quán cà phê đến nhà cô bạn gần mười phút đi bộ, không xa nhưng quanh co nhiều ngã rẽ. Tôi nghĩ mình nhớ kĩ từng gốc cây khóm hoa mờ ẩn trong bóng đêm dọc đoạn đường ấy. Tôi đã thầm lặng về cùng mọi đêm bạn ấy đến. Không đếm hết là bao nhiêu lần. Đến tận bây giờ, vẫn chưa ai trên đường trông thấy, la hét và tấn công thằng ôn nào đó có vẻ nguy hiểm đang lén lút bám đuôi một cô gái, tôi và bí mật của tôi vẫn an toàn.

"Giống đi thú tội rình rập quá, Vi."
"Hãy cầu nguyện ở lòng khoan dung của cô ta ấy.”
'"Muốn tớ rủ cậu đi chơi bây giờ, hay chờ mùa thu?' Vậy được không?"
"Haha, cậu từ cái thập kỉ nào của thế kỉ XX văng tới đây vậy Minh?"

"Buồn cười lắm hả?"

"Không. Con gái thế kỉ XXI thích điều này rồi đấy."
Đôi khi, an toàn chưa hẳn là hay.
***
Minh hít sâu trước khi đứng bật dậy dứt khoát,rồi cậu đi.
Tôi chưa đủ can đảm để nhìn cảnh này, nhưng kể cả can đảm để không nhìn, tôi cũng còn thiếu. Như thể sự chuẩn bị của tôi đã sẵn sàng từ quá lâu, lâu đối mức hết hạn sử dụng, trở nên vô ích. Cậu cẩn thận luồn lách giữa bàn ghế kê dày, về phía bạn ấy với từng bước chân chậm chạp, mà tôi có cảm giác trước mắt mình hoàn toàn trống vắng. Và cậu đi xa, rất xa rồi.
Mà khoan, hượm đã...
Khỉ thật!                                                 
                          
Sao luôn có những gã chẳng ai biết là ai nhúng tay phá rối câu chuyện của chúng tôi thế nhỉ???

Cậu ta vào quán từ bao giờ, tiến đến đặt vào tay cô bạn ấy một bó hoa tươi, sau đó là nụ hôn trìu mến lên má. Trời ạ, tôi không cần sự giúp đỡ! Đúng là mắt tôi đang ướt, nhưng thật lòng tôi muốn Minh bước tiếp chứ không phải dừng sững lại, rồi quay về ngậm ngùi như thế.
Tôi chùi nước mắt vội vã. Minh lại ngồi xuống bên cạnh.

Tôi đã có thể gạt mình cậu vẫn ở nguyên đây nãy giờ, nếu bàn tay với những vết chai in dấu dây dàn kia không run sẽ sàng. Tôi nắm lấy nó, biết làm gì nếu không làm thế. Chúng tôi không nhìn nhau, để ánh mắt đi thẳng qua khung cửa sổ mở, chạm đến nhành cây đong đưa dưới đèn vàng ngoài phố. Tay cậu vẫn ấm áp như hồi tưởng hàng trăm lần của tôi, nó cựa quậy một thoáng, rồi nằm im.

Giọt nước mắt ấy, tình cảm ấy vẫn còn nóng hổi như cái nắm tay này. Tôi thấy chứ, sao không. Nhưng khác chuyện Vi hát tôi đàn, cảm xúc hai chúng tôi không đồng vọng những thanh âm trùng nhịp, cứ mãi chệch choạc, xa vời. Tạm thời bây giờ, cả hai cùng hiểu mọi lời đều thừa thãi. Thôi thì cứ nắm tay nhau thế này.

Còn cô bạn ấy, tôi nghĩ mình vẫn sẽ mong chờ được thấy bạn ở quán mỗi tối, vẫn sẽ lặng lẽ theo sau những đêm bạn đi về một mình, nếu chàng trai kia chợt vắng. Nhưng bản thu bài hát đã mất xem như chưa hề tồn tại. Rồi tôi sẽ dạy được cho ngọn khói ràng rịt trong lòng cách tan đi, chỉ không biết nó học nhanh hay chậm.

Rốt cuộc đây cũng chỉ là một đoạn nhỏ dở dang trong cuộc đời dài rộng. Tôi, Vi và cô gái chưa kịp biết tên, cả chàng trai của bạn ấy nữa - chúng tôi có thể là nỗi thất vọng hay buồn bã của nhau lúc này, song tuyệt đối chắc chắn, không ai là rủi ro đối với những người còn lại. Một ngày nào đó cách xa bây giờ, tôi sẽ nhận ra những gì tôi vừa nhận ra là đúng, hi vọng như thế. Hi vọng Vi cũng như thế.

Theo một ý định bất chợt, tôi quay sang cô bạn bên cạnh.
***
"Muốn tớ rủ cậu đi chơi bây giờ, hay chờ mùa thu?"
Minh bất ngờ hỏi tôi như thế. Không dưng tôi có một mong muốn kì khôi.

"Cho tớ vài phút nữa đi."

Tôi muốn lặp lại cái nắm tay ấy, trả lại cái nắm tay 4 phút 20 giây ấy. Tôi cố gắng cảm nhận nó theo một cách khác, vừa khít khoảng cách giữa chúng tôi bây giờ, nhằm thay chuyện ký ức, đổi màu cảm xúc xưa cũ đã gieo mầm tình cảm tôi dành cho Minh. Nhưng, tôi xác nhận với bạn, đó là một điều không thể. Thậm chí tôi không chờ được đến hết thời gian, hối hả rút tay lại trước hai mươi giây cuối cùng, ưóc chừng như vậy.

Sau đó, như một phản xạ, tôi cho tay vào túi áo khoác của mình. Phần còn lại của cái nắm tay xưa cũ, tình cảm và cả nỗi buồn hôm nay, cất vào đó.

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Gió Đổi Mùa
Gió Đổi Mùa
Gió Đổi Mùa | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Ebook; Truyện Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần | Đọc Truyên Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtkej1uv_l2l8ueZ36bAmu5ffg_MPdUjGwh1H06QPggaE5IsT13crJ7mM7ScF15H2FUwMx-NZPiJVDBjnNwBfTatqe1rCvfBQ3BN_nvE-4Zx3M0MUWzhnRFUFcl8yQz6DX0_BSUb4CgkP8/s400/Gi%25C3%25B3+%25C4%2590%25E1%25BB%2595i+M%25C3%25B9a++%25C4%2590%25C3%25B4i+Khi+Mu%25E1%25BB%2591n+C%25C3%25B3+Ai+%25C4%2590%25C3%25B3+C%25E1%25BA%25A1nh+B%25C3%25AAn++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++KenhTraSua.Com.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtkej1uv_l2l8ueZ36bAmu5ffg_MPdUjGwh1H06QPggaE5IsT13crJ7mM7ScF15H2FUwMx-NZPiJVDBjnNwBfTatqe1rCvfBQ3BN_nvE-4Zx3M0MUWzhnRFUFcl8yQz6DX0_BSUb4CgkP8/s72-c/Gi%25C3%25B3+%25C4%2590%25E1%25BB%2595i+M%25C3%25B9a++%25C4%2590%25C3%25B4i+Khi+Mu%25E1%25BB%2591n+C%25C3%25B3+Ai+%25C4%2590%25C3%25B3+C%25E1%25BA%25A1nh+B%25C3%25AAn++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++KenhTraSua.Com.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/03/gio-doi-mua-doi-khi-muon-co-ai-do-canh-ben.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/03/gio-doi-mua-doi-khi-muon-co-ai-do-canh-ben.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy