Mr.KFC Của Tớ | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 | | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 125 Tháng 2/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
Chào cậu
Đã lâu rồi không gặp nhau cậu nhỉ? Tớ đã quyết định ngồi xuống viết những dòng này ngay hôm nay chỉ để thuật lại những câu chuyện vụn vặt của tớ và cậu, không nhiều, vì thời gian tớ và cậu gặp nhau chẳng đủ lâu, tổng kết lại thì hình như chỉ kéo dài ba tháng vào mỗi chiều thứ Ba, năm và
Bảy hàng tuần và cũng tùy vào giờ chạy của xe buýt, những câu chuyện vụn vặt vì cuộc nói chuyện dài nhất của chúng ta cũng chỉ kéo dài hai tiếng. Tất cả những thứ chúng ta nói ừm... Ed Sheeran, Eminem, sôcôla, Vi mô, Toán cao cấp, một bộ phim mới nổi, về KFC - "món ăn thần thánh" của cậu... vân vân và vê vê. Dường như tất cả mọi thứ chẳng liên quan gì đến nhau mà chẳng hiểu sao hai đứa nói chuyện hăng say đến thế, có hôm còn lỡ cả xe về nhà.
Giờ nghĩ lại, nếu hôm ấy xe không bị hỏng chắc cũng không nghĩ đến việc ngồi chờ xe buýt mà như thế thì cũng chẳng gặp được cậu. Tớ thích thời tiết hôm ấy, lần đầu tiên gặp cậu, trời nắng, gió nhẹ, mây xanh, bến xe vắng người và tớ với cậu đang ngồi trên một chiếc ghế, mỗi đứa một phía. Cậu mở đầu cho tất cả những câu chuyện lảm nhảm sau này của chúng ta là khi tớ... nhắc cậu cột lại dây giày. Cậu đã đơ mất mấy giây, nói cảm ơn rồi mới cúi xuống thắt lại. Lại một quãng im lặng, cậu đã bắt đầu câu chuyện đầu tiên ấy, tự nhiên một cách hết sức: "Sôcôla chị tớ làm, ngon lắm cậu có muốn thử không?”. Tớ đã muốn từ chối, vì chẳng thích món này tí nào nhưng nhìn vào mắt cậu, chẳng hiểu sao vẫn nói cảm ơn rồi cầm lên ăn.
"Ngon thật, chị cậu làm giỏi thật đấy!"
"Ờ, việc duy nhất bả giỏi"
Tớ và cậu đã phá lên cười dù lúc đấy chẳng quen biết nhau. Chả nhớ lúc ấy như thế nào nhỉ? Nhưng mà tớ với cậu cứ lần lượt giới thiệu hết tên tuổi, sở thích nọ kia chỉ trừ facebook với số điện thoại. Và tớ phát hiện, trong 15 phút chờ xe đến đấy, tớ và cậu đã ngồi gần nhau hơn. Câu chuyện vẫn còn kéo dài nữa ngay cả khi hai đứa đã lên xe rồi...
Tớ sẽ gặp cậu ở bến xe buýt vào mỗi chiều thứ Ba, Năm, Bảy hàng tuần vì chỉ những hôm đó tớ với cậu mới có lịch học trùng nhau. Tớ đã vẫn đi xe buýt vào mỗi chiều thứ Ba, Năm, Bảy sau đó mặc dù xe máy đã được sửa, mộc dù trước đó có ghét cay ghét đắng xe buýt thế nào. Chắc vì những chuyến xe ấy có cậu...
Chả hiểu sao nói với nhau nhiều chuyện thế, hợp rơ như thế mà chẳng đứa nào nghĩ đến việc xin nick kết bạn trên facebook hay trao đổi số điện thoại, thì đấy vẫn là việc người ta thường làm bây giờ mà. Tớ nhớ cậu từng nói với tó: "Hay nhỉ, tớ với cậu, chẳng smartphone, chẳng phây pheo gì mà vẫn gắn kết thế nhỉ, như kiểu thời ngày xưa ông bà hẹn hò yêu đương ấy". Tớ đã cười khi cậu nói câu ấy, nhưng trong tớ dường như có gì thay đổi...
Tớ tìm được facebook của cậu, nhưng đã không gửi lời mời kết bạn, có lẽ vì câu nói ấy. Tớ đã xem cá cái album ảnh của cậu, đọc hết các status của cậu và ngồi cười như một con dở. Tớ đã phì cười khi nhìn cái ảnh cậu đang ngon lành gặm đùi gà rán, khuôn mặt mãn nguyện như trẻ em được cho kẹo. Lần đầu tiên tớ thấy một thằng con trai dễ thương như vậy.
Đã hai tuần không gặp cậu rồi. Cậu mua xe mới à? Hay cậu đi bộ...
Một tháng rồi đấy. Facebook cậu cũng không có cập nhập gì mới hết.
Một tháng cộng hai tuần, tớ gửi lời mời kết bạn với cậu rồi đấy, inbox hỏi chuyện cậu nữa. Hừm, chẳng có hồi âm nào. Tớ bắt đầu thấy lo rồi.
Thứ Năm, một tuần sau inbox hỏi thăm của tớ. Cậu xuất hiện, ở bến xe buýt quen thuộc ấy. Cậu gầy gò xanh, nụ cười mệt mỏi." Cậu đã đi đâu vậy? Sao cậu gầy thế? Cậu ốm à? Hơn một tháng tớ không nhận được bất cứ tin nào của cậu đấy cậu biết không?". Đây là tất cả những gì tớ muốn nói, nhưng trước khi tất cả kịp bắt đầu, cậu đã kịp đưa cho tớ một cái hộp.
"Sôcôla đấy, lần này tớ làm, thử đi!"
Vừa đắng vừa ngọt, có cá mùi rượu nữa, và thật sự nó ngon dưới mức trung bình.
"Không ngon lắm nhỉ, tớ không có nhiều thời gian lắm; với cả đây là lần đầu tiên."
Tớ đã không biết nói gì sau đó, chỉ vì cậu đã bắt đầu câu chuyện như chưa có gì xảy ra.
“Tớ không thấy cậu dùng facebook nữa. À, tớ thấy facebook của cậu rồi gửi lời mời kết bạn thôi, ờ... có inbox nữa nhưng không thấy hồi âm gì."
"Ừa tớ bị tịch thu rồi, hết các đồ dùng điện tử, khó khăn lắm mới ra được đây, tớ trốn đấy". Lại cười.
"Sao phải trốn, cậu bị bệnh hay sao à?”
"Ờ không có gì, chỉ là tớ sẽ nghỉ học một thời gian, chắc là khoảng một năm nhưng tớ tin sẽ ít hơn thế, không có gì nghiêm trọng đâu, cậu đừng hốt hoảng thế, nhanh ấy mà, chỉ là sửa chữa một chút thôi! Tớ đến vì, ờ, hơi nhớ cậu. Mà cậu cũng không cần bắt xe buýt đi học nữa đâu, cứ đi xe máy đi, tớ thấy xe máy cậu rồi, lần tới cậu chở tớ đi học nhé, tớ chưa có bằng lái xe. Chị tớ đến rồi kìa, tớ phải đi đây, Goodbye."
Đấy là lần cuối cùng... Hộp sôcôla không rõ mùi vị, nụ cười thương hiệu KFC ấy - món quà cuối cùng tớ nhận được từ cậu.
Tớ thấy rất nhiều người tag cậu vào bài đăng của họ, tớ thấy họ để avatar màu đen, tớ thấy họ nói cậu hãy yên nghĩ, tớ thấy họ nói họ nhớ cậu...
Một tháng rồi đấy. Hôm nay tớ lại ngồi xe buýt, lại nghe bài hát đầu tiên cậu cho tớ nghe, tớ tìm được tên bài ấy rồi. Nỗi nhớ mùa Đông do Hoàng Nhật Minh hát đúng không?! Bài ấy nghe buồn nhỉ, nhất là trong những lúc thế này.
Cậu này, cậu vẫn chưa cho tớ cơ hội chở cậu đi chơi đâu, cậu chưa chấp nhận lời mời kết bạn của tớ, cũng chưa trả lời inbox của tớ, tớ ăn hết sôcôla cậu làm rồi tớ vẫn còn muốn ăn thêm nữa...
Tớ nhớ cậu, nhiều lắm.
Đã lâu rồi không gặp nhau cậu nhỉ? Tớ đã quyết định ngồi xuống viết những dòng này ngay hôm nay chỉ để thuật lại những câu chuyện vụn vặt của tớ và cậu, không nhiều, vì thời gian tớ và cậu gặp nhau chẳng đủ lâu, tổng kết lại thì hình như chỉ kéo dài ba tháng vào mỗi chiều thứ Ba, năm và
Bảy hàng tuần và cũng tùy vào giờ chạy của xe buýt, những câu chuyện vụn vặt vì cuộc nói chuyện dài nhất của chúng ta cũng chỉ kéo dài hai tiếng. Tất cả những thứ chúng ta nói ừm... Ed Sheeran, Eminem, sôcôla, Vi mô, Toán cao cấp, một bộ phim mới nổi, về KFC - "món ăn thần thánh" của cậu... vân vân và vê vê. Dường như tất cả mọi thứ chẳng liên quan gì đến nhau mà chẳng hiểu sao hai đứa nói chuyện hăng say đến thế, có hôm còn lỡ cả xe về nhà.
Giờ nghĩ lại, nếu hôm ấy xe không bị hỏng chắc cũng không nghĩ đến việc ngồi chờ xe buýt mà như thế thì cũng chẳng gặp được cậu. Tớ thích thời tiết hôm ấy, lần đầu tiên gặp cậu, trời nắng, gió nhẹ, mây xanh, bến xe vắng người và tớ với cậu đang ngồi trên một chiếc ghế, mỗi đứa một phía. Cậu mở đầu cho tất cả những câu chuyện lảm nhảm sau này của chúng ta là khi tớ... nhắc cậu cột lại dây giày. Cậu đã đơ mất mấy giây, nói cảm ơn rồi mới cúi xuống thắt lại. Lại một quãng im lặng, cậu đã bắt đầu câu chuyện đầu tiên ấy, tự nhiên một cách hết sức: "Sôcôla chị tớ làm, ngon lắm cậu có muốn thử không?”. Tớ đã muốn từ chối, vì chẳng thích món này tí nào nhưng nhìn vào mắt cậu, chẳng hiểu sao vẫn nói cảm ơn rồi cầm lên ăn.
"Ngon thật, chị cậu làm giỏi thật đấy!"
"Ờ, việc duy nhất bả giỏi"
Tớ và cậu đã phá lên cười dù lúc đấy chẳng quen biết nhau. Chả nhớ lúc ấy như thế nào nhỉ? Nhưng mà tớ với cậu cứ lần lượt giới thiệu hết tên tuổi, sở thích nọ kia chỉ trừ facebook với số điện thoại. Và tớ phát hiện, trong 15 phút chờ xe đến đấy, tớ và cậu đã ngồi gần nhau hơn. Câu chuyện vẫn còn kéo dài nữa ngay cả khi hai đứa đã lên xe rồi...
Tớ sẽ gặp cậu ở bến xe buýt vào mỗi chiều thứ Ba, Năm, Bảy hàng tuần vì chỉ những hôm đó tớ với cậu mới có lịch học trùng nhau. Tớ đã vẫn đi xe buýt vào mỗi chiều thứ Ba, Năm, Bảy sau đó mặc dù xe máy đã được sửa, mộc dù trước đó có ghét cay ghét đắng xe buýt thế nào. Chắc vì những chuyến xe ấy có cậu...
Chả hiểu sao nói với nhau nhiều chuyện thế, hợp rơ như thế mà chẳng đứa nào nghĩ đến việc xin nick kết bạn trên facebook hay trao đổi số điện thoại, thì đấy vẫn là việc người ta thường làm bây giờ mà. Tớ nhớ cậu từng nói với tó: "Hay nhỉ, tớ với cậu, chẳng smartphone, chẳng phây pheo gì mà vẫn gắn kết thế nhỉ, như kiểu thời ngày xưa ông bà hẹn hò yêu đương ấy". Tớ đã cười khi cậu nói câu ấy, nhưng trong tớ dường như có gì thay đổi...
Tớ tìm được facebook của cậu, nhưng đã không gửi lời mời kết bạn, có lẽ vì câu nói ấy. Tớ đã xem cá cái album ảnh của cậu, đọc hết các status của cậu và ngồi cười như một con dở. Tớ đã phì cười khi nhìn cái ảnh cậu đang ngon lành gặm đùi gà rán, khuôn mặt mãn nguyện như trẻ em được cho kẹo. Lần đầu tiên tớ thấy một thằng con trai dễ thương như vậy.
Đã hai tuần không gặp cậu rồi. Cậu mua xe mới à? Hay cậu đi bộ...
Một tháng rồi đấy. Facebook cậu cũng không có cập nhập gì mới hết.
Một tháng cộng hai tuần, tớ gửi lời mời kết bạn với cậu rồi đấy, inbox hỏi chuyện cậu nữa. Hừm, chẳng có hồi âm nào. Tớ bắt đầu thấy lo rồi.
Thứ Năm, một tuần sau inbox hỏi thăm của tớ. Cậu xuất hiện, ở bến xe buýt quen thuộc ấy. Cậu gầy gò xanh, nụ cười mệt mỏi." Cậu đã đi đâu vậy? Sao cậu gầy thế? Cậu ốm à? Hơn một tháng tớ không nhận được bất cứ tin nào của cậu đấy cậu biết không?". Đây là tất cả những gì tớ muốn nói, nhưng trước khi tất cả kịp bắt đầu, cậu đã kịp đưa cho tớ một cái hộp.
"Sôcôla đấy, lần này tớ làm, thử đi!"
Vừa đắng vừa ngọt, có cá mùi rượu nữa, và thật sự nó ngon dưới mức trung bình.
"Không ngon lắm nhỉ, tớ không có nhiều thời gian lắm; với cả đây là lần đầu tiên."
Tớ đã không biết nói gì sau đó, chỉ vì cậu đã bắt đầu câu chuyện như chưa có gì xảy ra.
“Tớ không thấy cậu dùng facebook nữa. À, tớ thấy facebook của cậu rồi gửi lời mời kết bạn thôi, ờ... có inbox nữa nhưng không thấy hồi âm gì."
"Ừa tớ bị tịch thu rồi, hết các đồ dùng điện tử, khó khăn lắm mới ra được đây, tớ trốn đấy". Lại cười.
"Sao phải trốn, cậu bị bệnh hay sao à?”
"Ờ không có gì, chỉ là tớ sẽ nghỉ học một thời gian, chắc là khoảng một năm nhưng tớ tin sẽ ít hơn thế, không có gì nghiêm trọng đâu, cậu đừng hốt hoảng thế, nhanh ấy mà, chỉ là sửa chữa một chút thôi! Tớ đến vì, ờ, hơi nhớ cậu. Mà cậu cũng không cần bắt xe buýt đi học nữa đâu, cứ đi xe máy đi, tớ thấy xe máy cậu rồi, lần tới cậu chở tớ đi học nhé, tớ chưa có bằng lái xe. Chị tớ đến rồi kìa, tớ phải đi đây, Goodbye."
Đấy là lần cuối cùng... Hộp sôcôla không rõ mùi vị, nụ cười thương hiệu KFC ấy - món quà cuối cùng tớ nhận được từ cậu.
Tớ thấy rất nhiều người tag cậu vào bài đăng của họ, tớ thấy họ để avatar màu đen, tớ thấy họ nói cậu hãy yên nghĩ, tớ thấy họ nói họ nhớ cậu...
Một tháng rồi đấy. Hôm nay tớ lại ngồi xe buýt, lại nghe bài hát đầu tiên cậu cho tớ nghe, tớ tìm được tên bài ấy rồi. Nỗi nhớ mùa Đông do Hoàng Nhật Minh hát đúng không?! Bài ấy nghe buồn nhỉ, nhất là trong những lúc thế này.
Cậu này, cậu vẫn chưa cho tớ cơ hội chở cậu đi chơi đâu, cậu chưa chấp nhận lời mời kết bạn của tớ, cũng chưa trả lời inbox của tớ, tớ ăn hết sôcôla cậu làm rồi tớ vẫn còn muốn ăn thêm nữa...
Tớ nhớ cậu, nhiều lắm.
Vũ Thu Hằng
COMMENTS