Nhẹ Như Gió | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 Tháng 3/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
Đâu là thời điểm bạn dễ phài lòng một chàng trai nào đó nhất?
Hãy cố nhớ lại và bạn sẽ nhận ra khoảnh khắc kỳ diệu không hẳn là lúc
"soái ca" của bạn ăn mặc chỉn chu nhất, xách theo nụ cười đáng tiền
nhất hoặc thậm chí khuỵu gối để giúp bạn buộc dây giày mà lại chính là lúc cậu
ấy đang tập trung cao độ cho một hành động nào đó, vào một hoạt động nào đó.
Đọc sách, sửa máy vi tính, chơi game, học bài hoặc đơn giản là... ngửa cổ ngắm
mây trời. Không phải ư?!
Chúng tôi ngồi cạnh nhau vào một ngày giữa mùa Xuân. Trời còn
xám và những đám mây vì thế chẳng có gì đặc biệt. Tú ngắm nhìn chúng một hồi
lâu, vẻ mặt rất tập trung. Tôi cũng yên lặng ngắm Tú bằng sự tập trung không
kém. Mũi Tú cao cao, da mặt trắng trắng, nếu là con gái thì rất xinh. Tôi
thường trêu chọc cậu ấy như vậy tới khi cậu ấy sửng cồ lên hỏi "Vui lắm hả?"
mới chịu chuyển hướng sang nịnh đầm: "Nhưng là con trai sẽ rất dễ thương!
Tú dễ thương ơi là dễ thương! An thích Tú nhiều nhiều vậy nè!".
Tú hẳn đang suy nghĩ điều gì đó căng thẳng lắm. Tôi hết nhìn Tú
lại nhìn sang mành rừng bên kia con sông. Xanh ngắt bí ẩn. Ngày nào đó, tôi
nhất định sẽ rú Tú mang tấm bạt và giỏ đồ ăn tới đó cắm trại. Tú biết rất nhiều
mẹo hay: Đánh lửa từ đá, nhìn sao tìm phương hướng hay thậm chí quả từ cây nào
có thể ăn được và quả từ cây nào chỉ nên để ngắm thôi... Cậu ấy đáng mến là
thế, nhưng bố mẹ tôi nhất định không ủng hộ chuyện hai đứa quen nhau.
Mùa Xuân năm đó, chúng tôi đã chính thức bước sang tuổi 19, đều
đỗ Đại học và không nằm trong danh sách thi lại bất cứ môn nào. Lý do duy nhất
bố mẹ có thể sử dụng để tỏ thái độ phản đối là Tú đi du học, sau này cũng chưa
chắc sẽ về Việt Nam làm việc.
"Con không nên đầu tư thời gian và công sức vào một mối
quan hệ không có tương lai như thế!" - Bố nói.
Và mẹ báo nếu có thể, hãy cố tránh xa những mối quan hệ có thể
khiến con tổn thương. Mẹ nghĩ rồi câu chuyên của tôi và Tú sẽ chẳng đi tới đâu
cả. Chuyện này quá sức viển vông. Bố mẹ đâu cần lo xa tới vậy. Tôi trong lòng
nghĩ thế, nhưng lại chẳng biết nói sao để bố mẹ hiểu và chấp nhận. Mỗi ngày đều
phải làm ngơ trước những lời dặn dò "Bỏ đi, An ạ!" của bố mẹ. Vốn
chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Không biết những đám mây tẻ ngắt kia đang thì thầm với Tú những
gì nhỉ? Sao cậu ấy có thể đăm chiêu nhìn chúng trong một khoảng thời gian dài
như thế? Tôi nhìn cậu ấy, đầu bất giác nhẩm tính số ngày còn lại trong kỳ nghỉ
Xuân của Tú ở Việt Nam.
"Bọn mình không thể đàm phán theo kiểu đó được!" -
Cuối cùng thì những đám mây chết tiệt kia cũng chịu trả Tú về cho tôi. Nhưng
mà, cậu ấy vừa nói gì nhỉ? Chúng tôi không thể đàm phán theo kiểu đó?
Chúng tôi nên đàm phán theo kiểu nào?
***
Trường Đại học luôn biết cách khiến sinh viên của mình bận rộn.
Bằng chương trình học giảm tải theo chiều hướng ngày một chính khóa. Tôi học
khoa Phân tích tâm lý, và được trường tư vấn tham gia dự án Nightline nơi những
sinh viên trong trường gửi tin nhắn tới để giãi bày tâm sự. Cũng có thể cho là
rất hợp.
Do sự chênh lệch múi giờ giữa Việt Nam và thành phố Tú đang
sống, nên chúng tôi thường nói chuyện với nhau vào sáng sớm theo giờ Việt Nam
và chiều tối theo giờ Houston. Những buổi tối, vì thế, tôi thường rảnh và có
thể tham gia Nightline. Nhiệm vụ cũng khá đơn giản. Sẽ có ít nhất 10 tình
nguyện viên cùng làm việc một lúc và một người có thể được giao trọng trách trò
chuyện và tư vấn tâm lý cho tối đa hai người tại cùng một thời điểm, ứng dụng
phần mềm kết nối sinh viên và "chuyên gia" tư vấn đã được trường hỗ
trợ. Lỗi kỹ thuật hầu như chưa bao giờ xảy ra.
Ngay từ buổi tập huấn, cô tổng phụ trách đã phủ đầu chúng tôi
bằng việc nói rằng các kiến thức cơ bản về tâm lý học mà chúng tôi mới được học
có thể chẳng ăn nhập gì với những tình huống mà các bạn ấy gọi điện tới để cầu
cứu đâu.
"Cách giải quyết tốt nhất mà các em có thể làm là gì? Hãy
cứ im lặng và cho họ biết rằng họ đang
được lắng nghe! Trong hầu hết các tình huống, điều mà người ta cần chỉ là ai đó
lắng nghe câu chuyện của họ!”
Để cho ngắn gọn, tôi quyết định gọi vị trí tình nguỵện viên của
mình là người-lắng-nghe. Trường Đại học Tổng hợp nên có rất nhiều khoa, ngành
khác nhau. Những câu chuyện được chia sẻ cũng nhờ đó mà trở nên rất đa dạng.
"Bạn ấy đang học chương trình Foundation đó Tú! Hết năm
nay, bạn ấy sẽ phải quyết định nên đăng ký chuyên ngành nào. Bố mẹ muốn bạn ấy học
Ngân hàng nhưng bạn ấy lại muốn học Sư phạm. Giữa họ xảy ra rất nhiều tranh cãi
và bạn ấy đã khóc!".
Dần dần, tôi cảm thấy việc đồng hành cùng Nightline là một lựa
chọn khá sáng suốt. Ít nhất, tôi luôn có chuyện gì đố để kể với Tú vào mỗi buổi
sáng hôm sau. Cậu ấy khá bận rộn. Tôi luôn tưởng tượng ra rằng nếu mình ở Việt
Nam bận một thì Tú ở đó có thể bận mười. Cậu ấy học ở trường, làm thêm ở siêu
thị, làm bài tập về nhà và tham gia vào câu lạc bộ Kịch của trường nữa. Thế nhưng,
dù danh sách những việc phải làm có dài tới cỡ nào, Tú cũng nhất định tìm ra
thời gian nào đó trong ngày để nhắn tin cho tôi. Ở rất xa nhau, cả hai đứa đều
hiểu giao tiếp là yếu tố quan trọng nhất.
"Tối qua á Tú, An nói chuyện với một bạn. Không phải vấn đề
học hành hay bị thầy cô trù như bạn tối hôm trước đâu! Bạn này kể chuyện bạn
trai bạn ấy muốn chia tay! Hai người từng hứa sẽ thi đỗ Đại học. Cuối cùng thì
chỉ bạn gái được nhận vào trường còn bạn trai phải chấp nhận theo học trường
thuộc tuyến hai. Bạn gái không coi thường gì bạn trai đâu. Nhưng bọn trai cảm
thấy tự ti và nhất quyết đòi chia tay ấy. Buồn quá Tú nhỉ?".
Tú khi ấy vừa kết thúc một ngày dài. Cậu ấy ngồi ăn một mình và
nhắn tin cho tôi. Chúng tôi hầu như có thể nói về mọi chủ đề trên Trái Đất.
Thương một người như vậy, tự trong lòng luôn cảm thấy rất dễ chịu. Rồi Tú hỏi
tại sao tối qua không nhắn tin cho Tú.
"An biết giờ đó, buổi sáng của Tú mới chỉ bắt đầu mà! Tú
phải làm rất nhiều việc nên dù nhớ Tú nhiều ơi là nhiều, An cũng không nhắn tin
vì sợ làm phiền Tú! An biết khi nào Tú rảnh Tú sẽ nhắn tin cho An! Nếu Tú chưa
nhắn tin, nghĩa là Tú còn đang bận mà! An có thể chờ Tú, chờ bao lâu cũng
được!".
Tú bảo Tú nhớ An nhiều. Nguyên cả ngày hôm đó, chân tôi cứ như
đang bước trên mây.
***
Bố mẹ ra sức phản đối chuyện tình cảm của tôi và Tú. Cậu ấy đến
chơi nhà, bố mẹ tôi tỏ thái độ không vui. Bố mẹ hỏi cậu ấy học xong sẽ về Việt Nam
làm việc chứ. Chữ "Vâng!" của Tú sau này được bố mẹ cắt nghĩa thành
"Nó nói vậy thôi chứ cũng chưa biết thế nào!”.
Tôi nghĩ mình sẽ chiến tranh lạnh với bố mẹ cho đến khi nào bố
mẹ chịu chấp nhận Tú. Cậu ấy buồn buồn, suy ngẫm hồi lâu cùng những đám mây rồi
đưa ra kết luận.
"Bọn mình không thể đàm phán theo kiểu đó được!"
Buổi tối, tôi đăng nhập vào Nightline để tiếp tục nhiệm vụ của
mình. Người bạn xuất hiện với biệt danh Mèo Đỏ kể về mâu thuẫn giữa bạn ấy và
bố mẹ. Theo bạn, bố mẹ không hề quan tâm tới bạn mà chỉ thương yêu anh trai của
bạn mà thôi.
"Họ luôn so sánh như thể tớ là một đứa bỏ đi trong khi anh
là một thiên tài cần được nuôi dưỡng!"
Những từ ngữ bạn ấy sử dụng khá nặng nề. Cô tổng phụ trách từng
tập huấn cho chúng tôi cách chia cấp độ xì trét thông qua cách dùng từ ngữ của
mỗi người. Đây hẳn là "ca nặng" nhất trong quãng thời gian làm người
lắng nghe của tôi. Không giống như những người bạn khác, bạn ấy thậm chí không
hỏi tôi nghĩ sao về bố mẹ của bạn ấy. Cứ thao thao bất tuyệt như vậy, cho đến
khi bọn ấy gõ.
“Tớ nghĩ mình nên chết quách đi cho rồi!"
Tôi bắt đầu sợ hãi. May mắn thay, bạn ấy chưa thoát khỏi ứng
dụng. Tôi gọi điện cho cô tổng phụ trách để cầu cứu nhưng chờ hoài cũng không thấy
cô nghe máy. Các ngón tay của tôi run run. Tôi không biết đây là câu chuyện thật
hay đùa. Nhưng tôi biết chắc mình cần làm gì đó để ngăn tình huống xấu nhất xảy
ra.
"Bạn có nghĩ rằng đó là cách đàm phán tốt nhất không?"
- Tôi nhanh tay gõ câu trả lời - "Bạn biết điều bản thân muốn: Bạn muốn
được thương yêu, hoặc ít nhất, được đối xử công bằng! Hãy làm mọi cách để đạt
được điều bạn muốn! Rất nhiều người thậm chí không có cơ hội để thử! Giống như
chị họ của mình!"
Chị ấy đã tự tử khi bị bố mẹ ép thi tuyển vào trường nghệ thuật
quốc gia. Chị đã học hành chăm chỉ, luôn là người đứng đầu trong lớp chơi đàn
và sáng tác nhạc. Nhưng đến trước ngày thi, chị lại chọn cách bỏ cuộc và ra đi,
để lại lá thư cho biết áp lực này, chị không thể chịu được nữa...
Tôi và Mèo Đỏ đã nhắn tin và chia sẻ với nhau thêm nhiều điều
nữa. Bạn ấy đã phấn chấn hơn. Chúng tôi thậm chí còn vạch ra kế hoạch để từ từ
cho bố mẹ của Mèo biết những áp lực và buồn phiền bạn ấy đang phải chịu đựng.
Đôi khi, người ta vô ý làm tổn thương nhau chỉ bởi không biết rằng hành động đó
có khả năng sát thương tới vậy.
Lúc Mèo Đỏ nói rằng hôm sau bạn ấy cũng sẽ vào Nightline để nói
chuyện, nếu có duyên ắt sẽ gặp lại, tôi đã mừng rớt nước mắt. Bạn ấy đã quyết
định sẽ có ngày hôm sau.
Tú bảo, đúng thế đấy, chuyện gì cũng có cách giải quyết, không
nhất thiết phải dùng tới các cách cực đoan như chiến tranh lạnh, nhịn ăn hay
thậm chí tự sát mà.
Mùa Xuân năm đó, chúng tôi đã không cố chấp yêu cầu người khác
thuận theo ý mình. Tháng năm sẽ làm chứng cho những điều tốt đẹp. Cuộc đời sẽ
đền đáp cho những nỗ lực của Tú và tôi. Chỉ cần lòng mình nhẹ như gió, không
nặng nề những chuyện hơn thua; chỉ cần tâm mình kiên định, không sớm bỏ cuộc
khi thấy khó, trên đời vốn dĩ chuyện gì hẳn cũng có cách giải quyết riêng của
nó.
***
Mùa Xuân năm nay, Tú ngồi cạnh tôi trong mâm cơm gia đình. Mẹ bảo
đường còn dài, đời còn rộng, nhưng chỉ cần hai đứa đồng lòng cố gắng như thế,
bố mẹ nhất định sẽ ủng hộ. Bố thâm trầm hơn, chỉ báo trước đây bố nhầm rồi.
Kì thực, bạn không thể biết chính xác tương lai của một mối quan
hệ. Nhưng chỉ cần bạn hết lòng với nó, và không dễ dàng bỏ cuộc, tương lai tốt
hay xấu là chuyện có thể đàm phán được mà. ■
Dung Keil
COMMENTS