Trận Bão Tuyết Vào Ngày Lễ Tại Ơn | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 86 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
Cách đây nhiều năm, tôi đang làm việc tại thành phố Morris, thuộc tiểu bang lllinois, cách thành phố Chicago về phía Đông Nam khoảng 60 dặm đường chim bay.
Lúc đó đang vào cuối tháng Mười Một, đúng dịp lễ Tạ ơn (Thanksgiving) ở Mỹ. Từ Morris, tôi lái xe về Texas thăm một người bạn cũ. Đi chơi thật vui vì dưới Houston ấm áp trong khi lllinois đang cuối mùa Thu, sắp sửa bước sang Đông, thời tiết tất lạnh. Lúc trở về, tôi lại ghé Champaign - Urbana, lllinois, thăm nhà người thân ở đó. Cuối Thu, trời bắt đầu có tuyết.
Ngày Chủ Nhật, sau khi ăn tối xong, khoảng 6 giờ, tôi rời Champaign về lại Morris, thì trời đổ bão tuyết. Tôi không biết chuyện đó vì không xem dự báo thời tiết trên TV, cứ đánh liều đi. Đi được khoảng chừng 30 dặm, cơn bão, tuyết khủng khiếp ập đến. Tuyết xuống trắng xóa, gió thổi và tuyết khô như cát trắng vậy, bay mù đường. Lái xe không thấy đường, chỉ thấy khoảng chừng 2- 3 mét trước mắt thôi.
Tôi lái xe theo sau chiếc xe tải 18 bánh có đèn sáng. Nhưng đường thì phủ đầy tuyết, không thấy lề đường đâu. Đi được môt lúc thì xe tôi bị đâm xuống ruộng, còn chiếc xe tải vẫn chạy khơi khơi rồi mất hút luôn….
Lúc đó tôi rất lo, trời lạnh buốt đầy tuyết và xe thì kẹt cứng dưới ruộng. May là khi từ nhà người thân về, trong xe tôi có để sẵn túi ngủ và mớ quần áo mới giặt xong đem về theo, nên nghĩ cũng không sao. cả một ít kẹo chocolate nữa. Ở Mỹ, mùa Đông đi xe thường mang chăn mền, và một ít đồ ăn để nếu lỡ đường thì có thể tồn tại được. Thật không biết làm sao, trời thì lạnh như cắt, gió buốt nhức nhối. Xe có máy sưởi nhưng không dám mở nhiều, không phải vì tôi sợ tốn xăng mà sợ ngộ độc khí carbon monoxide. Do đó, tôi chỉ mở máy xe cầm chừng cho ấm một chút rồi lại tắt đi.
Đang lúc lo lắng, có một chiếc xe tải đỏ chạy vượt lên trước rồi dừng lại. Một bạn trẻ (sau này tôi mới biết là sinh viên), thấy tôi bị mắc cạn, hỏi có cần giúp không, có cần kéo xe ra khỏi ruộng không. Lúc đó tôi mừng quá, nhờ anh bạn này kéo xe ra, nhưng tôi cũng hơi lo vì cậu ta sặc mùi rượu bia. Ơn trời là mọi chuyện suôn sẻ. Một cách thuần thục, cậu ấy lấy ra dây xích sắt và móc vào xe tôi, (là loại Mazda Protege nhỏ), nên dễ dàng kéo ra khỏi ruộng.
Chạy vài dặm đến một thành phố nhỏ tên strawn, tới một tửu quán bên đường thì tôi cho xe vào bãi, nghĩ bụng: Thôi thì cứ vào quán này rồi tính sau. Anh bạn trẻ kia cũng vào quán và uống tiếp. Tôi muốn gửi anh một số tiền nhưng anh không nhận. Hỏi thăm thì cậu nói là đi về nhà vào ngày lễ Tạ ơn ở Champaign - Urbana và bây giờ trở về Chicago để đi học lại. Khoảng hơn 8 giờ tối, cậu lại lên xe đi về Chicago và chúc tôi may mắn. Lúc đó tôi cũng rối trí nên quên không hỏi tên ân nhân của mình, sau này mới thấy tiếc.
Còn lại trong tửu quán, tôi lo lắng không biết tối nay phải làm gì sau khi quán rượu đóng của, chắc là phải ra xe quấn mình trong túi ngủ thôi. Trong khi mọi người chuyện trò rôm rả, như thể cơn bão ngoài cửa chẳng ảnh hưỏng gì đến họ, thì tôi ngồi thu mình vào một góc, đăm chiêu suy nghĩ. Đúng lúc ấy, một người đàn ông tới chỗ tôi, hỏi tại sao có mặt ở đây giữa trời giông tuyết này. Tôi kể hết sự tình.
Với vẻ thông cảm và thấu hiểu, ông mời tôi lại nhà ông ấy ngủ đêm ở dưới hầm. Tôi thấy bất ngờ quá, không biết có nên tin hay không vì coi tin tức thấy có nhiều chuyện không may đã xảy ra đối với khách đi trên đường. Mà nghĩ lại, ông này đâu biết mình là ai mà dám mời về nhà, không sợ mình làm điều gì bất hợp pháp chăng? Sao ông ấy dám tin mình vậy? Những câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu... Cuối cùng, trong hoàn cảnh không có nhiều lựa chọn, tôi đồng ý về nhà ông ngủ nhờ một đêm.
Ông kể vợ ông là y tá, ông có hai cô con gái nhỏ học tiểu học, con ông làm nghề sửa chữa đường ống nước cho các tư gia. Tôi hỏi: ông không biết tôi, vậy có sợ tôi là người xấu không? Với một vẻ bình thản, ông trả lời: "Nhìn cậu rét run lại ôm chiếc cặp táp trong lòng, chắc không phải là người xấu!". Rồi ông ấy hỏi tôi làm gì, tôi nói rõ đang làm Kỹ sư hóa học cho hãng Quantum ở Morris. Khoảng chừng mười giờ, quán cũng vắng khách vì người ta lần lượt về nhà. Người đàn ông Mỹ này, tên Barry, cũng đi về nhà và tôi lái xe theo ông.
Tới nhà, một cô con gái của ông vẫn còn thức đợi bố về. Tôi thấy yên tâm vì ông có gia đình và con nhỏ, chắc cũng là người tốt thôi. Còn nghĩ chắc lúc này ông ấy mới là người đáng lo lắng hơn là tôi, vì ông đâu biết khách
Là ai, có làm hại gia đình mình chăng? Ông chỉ tôi xuống dưới hầm, đưa khăn bảo tôi đi tắm rồi đưa chăn gối cho ngủ. Tắm xong, ông hỏi tôi có đói không, tôi nói đã ăn rồi và cảm ơn ông. Trước khi đi ngủ, ông còn dặn nếu có chuyện gì về sức khỏe, lạnh hoặc bệnh thì cứ gọi ông, vì vợ ông là y tá có thể săn sóc được. Tôi dặn nếu ông dậy sớm nhớ đánh thức giúp để tôi còn lái xe về Morris cho kịp. Ông còn đưa tôi mượn điện thoại gọi về nhà để người thân khỏi lo...
Sáng hôm sau, ông đánh thức tôi dậy và đưa tôi lên chào vợ và hai con gái của ông. Ông cũng mời tôi lại ăn sáng cùng gia đình. Xong xuôi, tôi lái xe về lại Morris để đi làm. Lúc này, tuyết đã được dọn nên thấy rõ mặt đường. Trời nắng lên hai bên cánh đồng la liệt những đống tuyết vun lên thành những đụn cao.
Trước ngày lễ Giáng sinh năm đó, tôi ghé thăm gia đình ông và được nghe ông kể là: Khi đưa tôi xuống ngủ dưới hầm nhà, ông lên báo với bà vợ ở trên lầu là có người lạ ngủ dưới đó, bà vợ tên Becky cằn nhằn, lo lắng hỏi sao cho người lạ vô nhà, có chuyện gì không tốt xảy ra sao. Thì ra cả hai bên đều lo âu, nhưng kết cục thì thật là đẹp, như một duyên hạnh ngộ vì trận bão tuyết đó.
Sau này khi còn làm việc trên Morris, tôi thường tới thăm Barry và Becky cùng hai cô con gái nhỏ, Amanda và Alison. Dần dà, chúng tôi thân thiết với nhau như điều gì đó tự nhiên và giản dị nhất trên đời. Hai ông bà đã coi tôi như người em trai trong nhà vậy, mỗi lần tôi có dịp về lllinois bao giờ cũng tới nhà chơi. Họ còn đưa tôi chìa khóa và bảo cứ coi nhà của họ như nhà mình vậy, muốn đi đâu chơi rồi tối về ngủ lúc nào cũng sẵn giường. Hai anh chị Barry và Becky thích ăn đồ ăn Việt Nam. Mỗi lần đến chơi là tôi chỉ dẫn cách làm mấy món ăn Việt như chả giò ăn với bún, gỏi cuốn... không quên viết công thức tỉ mỉ cho họ.
Sau khi đổi sở làm và xuống Texas làm việc, tôi vẫn hay thường liên lạc bằng điện thoại với chị Becky và anh Barry. Cứ mỗi lần nói chuyện là hai người lại rủ tôi về lại llllinois chơi và nói cái phòng ngủ trên lầu vẫn giữ nguyên như vậy chờ khách. Còn tôi, mỗi lần tới chơi với họ, lại thích xuống ngủ ở dưới cái hầm ngày xưa mình đã từng trú thân trong trận bão tuyết. Hai cô con gái Amanda và Alison đã học xong đại học và bây giờ ra ở riêng. Anh Barry bây giờ đang làm chủ tiệm sửa và thay máy lạnh, máy sưởi và những bảo trì về nhà cửa. Mặc dù làm chủ, anh vẫn đi sửa nếu cần thiết. Một người thật bình dị.
Chị Becky nay không còn làm y tá nữa, đã về hưu và dạy part-time ở một trường Đại học nhỏ.
Ngày nhỏ, tôi được nghe chuyện những người Pilgrims từ Anh đi trên một con thuyền tên là Mayflower và đặt chân đến Massachusetts khi đang mùa Đông. Đói và lạnh, một nửa trong số họ không qua nổi mùa Đông khắc nghiệt. Đến mùa Xuân, họ may mắn gặp được những thổ dân da đỏ tốt bụng và cho họ ít lương thực. Sau đó họ còn được dạy cách sinh tồn ở vùng đất này như cách trồng hoa màu, săn bắt... Khi có thể tự lo cho bản thân được, họ tổ chức một buổi tiệc để tạ ơn Trời vì đã cho họ có thể sống đến ngày hôm nay và mời những người da đỏ và cùng nhau ăn uống vui vẻ. Đó là nguồn gốc của Lễ Tạ ơn này. Câu chuyện xảy ra mùa Đông năm đó khiến tôi có cảm giác là hậu duệ của những người Pilgrims xa nhà và may mắn gặp người Mỹ bản địa giúp đỡ.
Chưa bao giờ, tôi thấm thía ý nghĩa của Lễ Tạ ơn như thế.
Lễ Tạ ơn năm ấy đã trở thành một cột mốc đáng nhớ trong cuộc sống của tôi, làm thay đổi cách nhìn của tôi vào những người ngỡ như xa lạ tôi gặp trong đời....
ĐÔNG GIANG (từ Mỹ)
COMMENTS