Cậu Chủ Tiệm Bánh | Cứ Chạy Những Bước Nhỏ | Đọc truyện Cứ Chạy Những Bước Nhỏ | Truyện ngắn của Dung Keil | Dung Keil Là Ai | Truyện ngắn tình cảm lãng mạn | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
Lưng chừng buổi sáng, trời vẫn chưa ngớt sương mù. Tôi ngửa cổ,
gắng nhìn xuyên những vòm cây cao rộng để tìm chút ánh sáng nhưng không được.
Tôi với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức đang réo rắt thứ âm thanh
inh tai nhức óc. Sáu giờ sáng, giấc mơ kinh hoàng. Tôi nhắm mắt, tranh thủ ngủ
thêm một chút trong lúc đánh răng rửa mặt và mặc quần áo trước khi vội vàng ra
bến xe bus đứng chờ. Ca làm thêm ở cửa hàng bánh bắt đầu lúc tám giờ nhưng nhân
viên như tôi phải có mặt trước đó nửa tiếng để chuẩn bị mọi thứ. Chủ cửa hàng
là anh Vinh, hơn tôi 8 tuổi. Anh Vinh là cựu du học sinh Singapore, từng theo
học quản trị kinh doanh nhưng khi nhận ra bánh ngọt mới là điều anh muốn theo
đuổi, anh đã bỏ dở chương trình và về nước, mở cửa hàng bánh "Salut"
từ hai bàn tay trắng. Tất cả những gì anh có chỉ là niềm đam mê cũng như khả
năng nướng bánh tuyệt hảo khiến ai ăn cũng thích mê.
"Cứ gật gà gật gù như con gà rù thế, sẽ có một ngày em bị
kẻ gian trộm đồ trên xe bus mà không hề hay biết!" - Anh Vinh cốc đầu trêu
trọc khi thấy tôi hờ nhắm mắt trong lúc xếp bánh vào tủ.
"Dạ!" - Tôi gãi đầu gãi tai. - "Nhưng em không
thể thức dậy lúc 6 giờ mà không cảm thấy buồn ngủ!"
"Buổi tối, em nên bớt thời gian lướt FB, tán gẫu với bạn bè
để ngủ sớm. Chỉ khi ngủ đủ, em mới thôi quyến luyến chiếc giường vào mỗi buổi
sáng!"
"Dạ!" - Tôi lại gật đầu, gắng mở mắt thật to rồi lắc
đầu mạnh hòng rũ bỏ cơn buồn ngủ.
"Còn ở đó mà dạ dạ vâng vâng hả? Mau cho đống cupcake này
vào hộp, 15 phút nữa khách sẽ qua lấy! Anh nướng bánh ở phòng trong, có gì ới
anh một tiếng!"
"Dạ! À không, em biết rồi ạ!" - Tôi giật bắn người rồi
nhanh chóng sửa lại khi nhận ra mình đang tiếp tục lặp lại điệp khúc
"Dạ!", "Vâng" mà anh chủ vừa cảnh báo.
"Này, trong lò nướng có chiếc muffin hương cà phê anh đã
chuẩn bị sẵn cho em. Ăn một chút, em sẽ thấy tỉnh táo ngay. Và... làm ơn cất
ngay vẻ mặt tiu nghỉu đó nếu em không muốn nhận được quyết định sa thải!"
Làm thế nào trên đời này có thể tồn tại một người vừa dễ thương
vừa đáng ghét như thế? Nhưng cũng không thể phủ nhận muffin hương cà phê thực
sự rất tuyệt. Béo béo, bùi bùi và nhất là đánh thức mọi giác quan còn đang ngái
ngủ. Bạn có muốn thử một miếng không?
Vị trí nhân viên trực quầy ở cửa hàng bánh ngọt
"Salut" là công việc thứ năm tôi từng làm để kiếm thêm thu nhập. Nếu
như những đứa bạn khác chỉ cần quan tâm làm sao qua môn ở trường thì tôi phải
tìm cách duy trì thành tích học tập tốt ở trường, tìm việc làm thêm để tự trả
tiền học phí của bản thân và phụ bố mẹ nuôi Tí Nị ăn học. Tôi thương Tí Nị và
nghĩ cho bố mẹ nhiều. Nhưng đôi khi, những cuộc điện thoại từ quê giục gửi tiền
về hoặc đơn giản chỉ là thông báo hạn đóng học phí hay tiền thăm quan của
trường Tí Nị cũng khiến tôi toát mồ hôi hột và có cảm giác như bao nhiêu gánh
nặng đang đổ ập xuống vai mình. Giá như chỉ một lần thôi, mọi người hiểu rằng
cuộc sống trên thành phố của tôi chưa bao giờ là điều dễ dàng, rằng mỗi ngày
trôi qua tôi đều đang phải gồng mình cố gắng.
"Bị ai bắt nạt sao mà mặt mũi cứ bí xị như cái bị thế
hả?"
Buổi chiều, sau khi nhận kết quả điểm thi giữa kì ở trường, tôi không về thẳng nhà trọ mà ghé vào Salut. Tôi lấy một chiffon trà xanh rồi ra ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ. Bên ngoài, trời bắt đầu lất phất mưa. Bình thường, tôi phụ trách quầy bánh ca sáng còn anh Vinh tự cai quản giang sơn của mình vào buổi chiều. Đó là một buổi chiều hiếm hoi vắng khách nên anh đã tháo tạp dề và chiếc mũ màu da cam để ra ngồi đối diện tôi.
Buổi chiều, sau khi nhận kết quả điểm thi giữa kì ở trường, tôi không về thẳng nhà trọ mà ghé vào Salut. Tôi lấy một chiffon trà xanh rồi ra ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ. Bên ngoài, trời bắt đầu lất phất mưa. Bình thường, tôi phụ trách quầy bánh ca sáng còn anh Vinh tự cai quản giang sơn của mình vào buổi chiều. Đó là một buổi chiều hiếm hoi vắng khách nên anh đã tháo tạp dề và chiếc mũ màu da cam để ra ngồi đối diện tôi.
Tôi kể anh nghe về kết quả thi cử ở trường, về áp lực tôi nhận được từ phía ra gia đình, và rằng tôi cảm thấy mỏi mệt, tôi muốn bỏ cuộc, muốn để bản thân gục ngã.
"Cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra theo hướng chúng
ta mong đợi, em phải học cách chấp nhận và rèn luyện bản thân để trở nên mạnh
mẽ hơn."
"Em đã chấp nhận tất cả những khó khăn này. Chỉ là sẽ tốt
hơn nếu bố mẹ không đặt lên vai em quá nhiều gánh nặng, chỉ là sẽ tốt hơn nếu
Tí Nị hiểu rằng em đã và đang nỗ lực rất nhiều vì nó, chỉ là trong lúc em mệt
mỏi và chán nản như thế này nhưng Tí Nị vẫn mải chơi với hội bạn của nó và
chểnh mảng học hành. Đôi lúc, em không biết tại sao em phải cố gắng nhiều như
thế, khi mà chẳng ai để ý và ghi nhận..."
"Anh nghĩ em sẽ không thích khi nghe anh nói điều này,
nhưng nếu em phấn đấu chỉ để người khác chú ý và để tâm, có lẽ em sẽ không bao
giờ đạt được mục tiêu. Sự ghi nhận thường đến rất muộn, muốn đến mức em sẽ nghĩ
rằng chẳng ai quan tâm nhưng thực ra, có đấy!"
Kính coong!
Chiếc chuông treo trên cửa kính đột nhiên rung nhẹ, báo hiệu có
khách mới bước vào. Anh Vinh đứng dậy, bước thẳng về phía quầy. Bất ngờ, anh
quay người rồi bảo.
"Này, em có muốn ăn thêm chiffon trà xanh? Miễn phí nhé, cho những cố gắng của em suốt hai tháng qua ở tiệm bánh này. Ngồi đó và chờ anh 5 phút! Gói bánh cho khách xong anh sẽ quay lại ngay!"
"Này, em có muốn ăn thêm chiffon trà xanh? Miễn phí nhé, cho những cố gắng của em suốt hai tháng qua ở tiệm bánh này. Ngồi đó và chờ anh 5 phút! Gói bánh cho khách xong anh sẽ quay lại ngay!"
Cửa tiệm chúng tôi bắt đầu trang trí đón Năm mới, đồng thời cũng
chuẩn bị riêng những mẻ bánh cho dịp cuối năm. Vài ngày trước, anh Vinh bị mất
ví. Mặt anh dài như cái bơm suốt hai buổi sáng trước khi tặc lưỡi nói với tôi
rằng "Có duyên ắt sẽ gặp lại". Câu nói tự an ủi bản thân của anh Vinh
khiến tôi phì cười. Cứ cho rằng có duyên đi, chiếc ví cũng đâu thể tự mình bước
đi. Thế mà, nó đã trở lại, thực sự trở lại vào một buổi chiều thứ 7. Tôi được
nghỉ ôn thi nên xin tăng ca, đồng thời mang sách ra cửa hàng tranh thủ học
những lúc vắng khách. Đúng lúc tôi đang căng hết đầu óc vì một đề bài khó thì
"Kính coong", tiếng chuông cửa lại vang lên. Tôi ngẩng mặt và phát
hiện mình có hai vị khách nhí. Hai cậu nhóc ngơ ngác nhìn ngó xung quanh.
"Anh Vinh đâu hả chị?”
Anh Vinh từ trong bước ra, không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy hai
đứa bé. Hóa ra, chúng là hai trong số 10 đứa trẻ ở tổ bán báo xa nhà nơi anh
Vinh thường mang bánh ngọt đến tặng. Vài ngày trước, chúng tình cờ phát hiện
một đứa cùng khu vực ăn trộm được chiếc ví da của một anh chàng thư sinh. Chúng
đến gần và nhận ra đó là ví của anh Vinh, do trong ví có rất card visit in địa
chỉ cửa hàng Salut cũng như bức ảnh chụp gia đình anh chủ quán. Chúng đã nhanh
chóng đòi lại và mang đến cho anh. Khỏi nói cũng biết anh Vinh vui như thế nào,
không phải vì số tiền được cất bên trong mà bởi chiếc ví là món quà mẹ tặng anh
vào sinh nhật năm 18 tuổi, anh giữ nó cho đến tận bây giờ.
"Tuyệt thật!" - Anh Vinh ngắm nghía chiếc ví như thể
cả một thập kỉ chưa nhìn thấy nó - "Đó, em thấy chưa! Anh tặng bánh cho
những đứa trẻ một cách vô tư, nhưng lại nhận được may mắn này như một món quà
đáp lễ. Cuộc sống này, vốn luôn bất ngờ mà, chẳng ai có thể lường hết được!"
Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ mình đang dần tin vào một điều gì
đó diệu kì và mong đợi nó cũng sẽ đến với mình.
Tôi bắt đầu thích ngồi học ở cửa hàng bánh và thật lạ kì khi
phát hiện mình thích hợp với việc học trong bầu không khí ồn ào vừa đủ trong
tiệm, nơi mọi người ghé chân để ăn bánh, chuyện trò đôi câu rồi lại đẩy cửa,
bước ra. Tôi thích mùi thơm của bánh, chúng khiến tôi dễ thuộc bài hơn. Điểm
kiểm tra của tôi tốt trở lại. Tí Nị gọi điện lên thông báo, con bé giành được
học bổng của một tổ chức giáo dục Nhật Bản. Tất cả tiền học phí của con bé sẽ
được tổ chức này trang trải, hơn nữa họ còn cung cấp sinh hoạt phí hằng tháng
cho Tí Nị. Để giành được học bổng đó, con bé đã rất tích cực học tập cũng như
tham gia các hoạt động ngoại khóa. Đó là lý do tôi nhìn thấy Tí Nị thường xuyên
đi chơi. Hóa ra, mọi chuyện hoàn toàn không như tôi tưởng.
"Chị Hai giữ tiền lương để mua sách vở ấy, không cần gửi
tiền về cho em nữa đâu. Em biết Hai vất vả nhiều, bố mẹ cũng biết Hai cực khổ
lắm. Nên là tất cả mọi người sẽ cùng cố gắng, Hai ha!"
Nghe tới đó, chẳng hiểu sao nước mắt tôi cứ chảy ra. Những điều
tốt đẹp thường đến rất muộn, nhưng luôn kịp lúc. Tôi đã tin vào điều ấy. Và đột
nhiên, muốn nói một lời cảm ơn tới anh Vinh...
"Này, có muốn ăn loại bánh gì đó không? Anh mang qua!"
Hình như, không phải hạnh phúc nào cũng đến muộn đúng không?
Hình như, không phải hạnh phúc nào cũng đến muộn đúng không?
Dung Keil
COMMENTS