Khái Bút | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 126 Tháng 3/2016 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
- Xíu, đi ngủ đi con, sáng mai dậy sớm nữa.
- Dạ.
Nó ngoan ngoãn đáp lại, tắt đèn tường rồi chui vào mùng, kéo bàn xếp, bột đèn bàn lên ngồi hí hoáy.
Hôm nay là Giao thừa, mọi năm sáng sớm mùng Một, nó sẽ qua nhà cô Thao - cô hàng xóm để đạp đất. Nghe nói là tuổi nó hợp với tuổi cô, qua đạp đất đầu năm sẽ rất hên, phúc lộc đến nhà, công việc suôn sẻ. Năm nay nó học lớp 12, cũng không tin vào mấy chuyện này lắm, nhưng mà nó tin vào bao lì xì nho nhỏ đo đỏ mà cô hay mừng tuổi nó, theo như mấy đứa trong lớp nó gọi "mở hàng lấy hên". Nên năm nào Giao thừa nó cũng đi ngủ sớm để sáng mùng Một dậy thật sớm, chuẩn bị tươm tốt, nhớ các lời chúc cho thật kĩ.
Nhưng năm nay đặc biệt hơn, là năm cuối cấp, nó chuẩn bị đối mặt với kì thi quan trọng của cuộc đời mình - đại học. Cho nên hôm nay, nó phải chong đèn ngồi đó, viết "Khai bút đầu Xuân" - một lời cầu chúc của sĩ tử lên đường đi thi. Phong trào này nó thấy từ hồi chị Hai nó chuẩn bị thi đại học, rồi sau đó chỉ thi đậu vào học Sài Gòn luôn. Chị nó nói đây không phải mê tín, chỉ là có lòng tin, cầu chúc cho bản thân mình vào năm mới.
Màn đêm tĩnh mịch, má nó còn lúi húi sau bếp làm lễ đón ông Táo về. Con chóc mào ba nó nuôi thấy đèn còn sáng, nên cứ hót mãi không thôi. Trong phòng nghe tiếng muỗi vo ve văng vẳng, bực tức vì không nhào được vào mùng mà chích nó, nghe rõ vậy, tại nó đang suy nghĩ đăm chiêu chứ cũng chẳng phải tại nhạy cảm nên lắng nghe làm gì. Phải viết chữ gì đây nhỉ, "Đậu đại học", "Thi tốt", "Trúng đề"... cơ số các "cụm mỹ từ" mà nhà chuyên văn như nó vốt vó suy nghĩ, mà sao nghe cũng thường quá. Phải hay ho hơn, cao siêu hơn mới để đời được. Nó mải miết suy nghĩ, rồi ngủ gục trên bàn lúc nào không hay.
Đùng... đùng... đùng...!!!
"Chị Hai, bật kênh KTV đi, xem pháo hoa ấy!"
"Nghe tiếng pháo nổ bên ngoài là được rồi, xem làm gì?"
"Không đến quảng trường được, nên mở xem trực tiếp đi chị."
Quê nó ở Nha Trang, cứ vào Giao thừa là bắn pháo bông 15 phút tại quảng trường ở biển, đông người chen lấn lắm nên nó không được đi, tối là ở nhà xem chương trình ti vi, rồi "nghe" tiếng pháo hoa.
Hết chương trình ti vi, hai chị em nó leo lên giường, quấn mền nằm xuống.
"Chị Hai ngủ ngon, mai sáng nhớ lì xì em nha!
"Ngủ mơ cũng không thấy mờ mờ đâu Xíu."
Hai chị em nó từ nhỏ cứ chạnh chọe nhau miết, đứa câu này, đứa câu nọ khiến nhà rất náo nhiệt. Mỗi sáng, ai dạy sớm hơn không quan trọng, ai bước xuống giưòng trước mới là người chiến thắng, thua cuộc sẽ "được" xếp mùng mền, đây là luật hai đứa giao ước từ khi ngủ chung rồi.
"Chị Hai, quyển truyện đó ra rồi kìa, cho tiền em đi mướn về đọc nha!"
Mơ gì cũng lạ, không có liên tù tì một mạch, cứ đứt quãng chút xíu kí ức, khúc nào có chị nó thôi à!
"Má, con không học với chị Hai nữa đâu, chỉ giảng dở ẹc, mà chỗ nào con không hiểu là chỉ cốc đầu con á. Chị Hai dễ sợ lắm!"
Đây là chuyện hồi cấp Một, nó học Toán không khá, nên chị kèm nó, mà chị nóng tính, nó lại không tập trung, nên cứ bị la miết, có lần còn ăn đòn nữa. Nhớ đợt đó, nó ghét chị Hai kinh khủng. Không thèm nói chuyện, đi học về, thưa ba thưa má rồi lén mất, không chịu thưa chị.
"Chị Hai, năm nay giao thừa lớp em bán mía, chị đi chơi với bạn ghé mua ủng hộ nha.”
Lên lớp 10, cũng lớn rồi, nên Giao thừa nó được phép đi kinh doanh nhỏ với đám bạn. Phi vụ đầu tiên là bán mía, khách chủ yếu là các gia đình cùng nhau đi xem pháo hoa, khi về sẽ ghé vào mua mía lộc - có thắt nơ đỏ - mang lộc về nhà ngày đầu Xuân.
"Giờ chị vào đại học rồi, ở nhà nhớ ngoan ngoãn đó!"
Không biết ngoan hay không, nó chỉ biết rằng giờ như con một ấy, không có ai giành phòng nó, không có ai la nó bày bừa,... muốn gì được nấy, sung sướng gì đâu.
"Đi làm gia sư có tháng lương đầu tiên chị mua cho cái đầm nè!"
Mơ nhiều lắm, chủ yếu về chị nó thôi, cãi cọ chí chóe cũng nhiều, tình thương mến thương cũng không ít. Xíu có chút xíu xiu nhớ chị Hai rồi đấy! Mà giờ có còn xíu nữa đâu, có khi cao hơn chị nữa đó.
"Xíu, dậy đi con, còn đi chúc Tết nữa"
Nó lồm cồm ngồi dậy, mà nói đúng ra chỉ là ngồi thẳng lưng lên thôi vì qua đến giờ nó nằm ngủ quên trên bàn chứ đâu. Năm nay nhà chỉ có ba người, chị nó năm Hai được học bổng du học nên Tết không về được. Nhìn trang giấy có dính chút xíu "nước miếng" của nó, sực nhớ ra tối qua chưa "Khai bút" được gì đã lăn ra ngủ. Nhưng giờ nó có ý tưởng rồi, không phải cầu mong xinh đẹp lung linh, học hành tiến tới, cái câu học tài thi phận chắc không đúng, nó tin chỉ cần chăm chỉ học tập chắc sẽ đậu thôi.
Nhìn vào trang giấy hơi bẩn đó - minh chứng cho nội dung nó vừa nghĩ ra, nó mỉm cười vui vẻ thầm nghĩ, đi chúc Tết xong sẽ về viết hai chữ "ĐOÀN TỤ. Hy vọng năm sau và nhiều năm sau nữa, chị Hai cũng sẽ ở nhà đón Tết, gia đình nó sẽ đoàn tụ, vui vẻ hơn bao giờ hết. Bây giờ đối với con bé như nó, có lẽ hạnh phúc chính là được yêu thương và gia đinh là trên hết. Vậy cứ xin ĐOÀN TỤ là được. Không phải tham lam gì, nhưng gieo hạt hạnh phúc, gặt mầm yêu thương mà!!!
Bảo Hòa
COMMENTS