Ký Ức Gửi Lại Biển | Hoa Học Trò Số 1158 | Hoa Học Trò Tuần Này | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Truyện Ngắn Hay | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com
1. Bát đang đứng phía trước tôi. Chúng tôi cách nhau chỉ vài bước chân. Tôi đã chạy theo cậu ấy miết. Tất nhiên, đó chỉ là một cuộc theo đuôi âm thầm. Bằng một linh cảm nào đó, cậu ấy bất chợt quay đầu lại và nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi đồng tử màu đen ấy khiến tôi quýnh hết cả lên. Kết quả là tôi trẹo chân ngã uỵch xuống đất.
Để che đậy cơn xấu hổ, tôi đã cố chỉnh tư thế ngã kì quặc của mình sang tư thế quỳ một chân nhã nhặn, rồi giả vờ chỉnh lại dây giày. Tôi đã ngoan cố chịu đựng cơn đau âm ỉ ở cổ chân phải, mặc cho mồ hôi rịn khắp trán.
“Làm ơn đi bà hai, chân bà bầm tím và sưng lên kia kìa.” Bát đến bên cạnh tôi. Giọng cậu có vẻ khó chịu, nhưng tôi đảm bảo là cậu ấy đang lo lắng cho tôi nhiều lắm.
Bát và tôi ngồi cùng bàn với nhau từ năm lớp 6. Hai đứa thân nhau theo kiểu... nửa buổi một cơn hờn nhẹ, một tuần một trận cãi nặng. Đa số cơn giận bắt nguồn từ tôi và Bát sẽ là người xuống nước làm lành. Tôi vẫn nghĩ Bát thật đáng ghét cho đến khi cậu ấy cố tình tụt lại đằng sau chờ đôi chân bủn rủn của tôi lê lết từng bước trong tiết chạy bền giữa năm học. Tim tôi bắt đầu rung rinh nhẹ. Thời gian sau đó, tôi luôn cố tìm kiếm bóng hình Bát ở khắp mọi nơi. Mỗi hành động của cậu là một chiếc lông mềm quệt vào tim và cơn say nắng ngày một nặng dần.
Ngay chính giây phút này, khi Bát nắm lấy chân tôi, tay nhẹ nhàng xoa máu bầm ở mắt cá chân, trái tim tôi chính thúc “xụi lơ”
2. Hè sắp về. Nắng đổ lênh láng xuống sân trường và khô giòn như những ụ rơm sau mùa gặt. Trong lớp, hội con gái thi nhau phe phẩy quạt. Biết làm sao được, đám con trai đã nhanh nhảu chiếm đóng địa bàn hoạt động suốt 15 phút dưới hai cái quạt trần rồi còn đâu.
Nóng thì nóng, hội ông bà tám vẫn rôm rả lắm. Nói vẩn vơ một chập, cả hội thống nhất cùng chuyển đề tài về cây xoài cả lớp tự tay chăm suốt bốn năm cấp hai. Gái cây xoài bé xinh ngày ấy giờ đã trổ mã cao lớn lắm rồi. Đầu tháng Tư, xoài treo lúc lỉu. Trái nào trái nấy da xanh láng bóng, béo tròn trùng trục. Mấy đứa học sinh thèm rỏ dãi, chỉ mong cô giáo cho hái vài trái, đem vô lớp cắt ra chia cho cả bàn cùng măm măm.
Màn tra tấn thị giác và vị giác ấy kéo dài chừng nửa tháng. Các thành viên lớp ai cũng nôn nao hết cả, nhưng cô giáo vẫn giữ điệu cười bí hiểm và lờ tịt mấy lời xin xỏ của lũ học trò. Chúng tôi - những kẻ thiếu kiên nhẫn - chẳng thể nhịn được nữa. Nhân một ngày nắng nhạt màu, lớp cử ra hai ba đứa gan dạ đi hái trộm vài trái về ăn mảnh.
Cái phi vụ trộm xoài này tôi cũng xin tham gia dù nhóm đã đủ nhân số. Vì Bát cũng có một chân trong đội.
“Con gái mà ham hố ghê ta.” Bát chọc quê tôi.
“Kệ tui.”
“Cái chân hết đau chưa?”
“Ừm.” Tôi trả lời bâng quơ, trong khi hai má nóng hập hập. Nếu Bát có hỏi tại sao má lại hồng, chắc chắn tôi sẽ đổ tội cho cơn nắng hanh hao ngày chớm hạ.
Nhớ lại sáng hôm ấy, tim tôi khua trống nhộn nhịp. Sáng sớm, tôi tình cờ gặp Bát đang chạy bộ ở công viên. Tôi không suy nghĩ gì mà chạy theo Bát. Tôi mải ngắm nhìn tấm lưng gầy gò, thấm đẫm mồ hôi của Bát, đồng thời cố giữ khoảng cách đủ xa để cậu ấy không phát hiện ra nhưng vẫn có thể ngắm cậu thật kĩ. Đôi lúc, đầu tôi le lói ý định chạy vụt lên tóm vai cậu ấy, bắt đầu một cuộc chuyện trò dễ thương.
Bát nhận ra tôi. Tôi hoảng đến độ té trẹo chân. Bát lo lắng xoa vết bầm tím ở chân cho tôi. Cuối cùng cậu ấy phải cõng tôi về nhà. Thật ra tôi giả vờ đấy. Nhà tôi gần xịt và tôi đủ sức nhảy lò cò hoặc đi chậm chậm về. Nhưng tôi tham lam được tận hưởng sự chăm sóc dịu dàng của cậu ấy. Từ một khoảng cách mà ánh mắt chỉ có thể lén lút đuổi theo tấm lưng cậu, còn gì tuyệt vời hơn khi tôi được ngắm cậu thật gần và áp mặt vào lấm lưng mướt mồ hôi ấy.
Chỉ còn vài tháng là cả hai chính thức chia tay trường. Tôi không còn nhiều thời gian nữa. Tình cảm đơn phương nào cũng cần một cái kết.
“Bát này.”
“Gì cơ?”
“Ông có bạn gái chưa?”
Bát nhìn chòng chọc tôi như thể tôi vừa trên sao Hỏa rớt xuống. May mà cậu ấy vẫn trả lời, bằng một câu hỏi quật ngược trở lại.
“Bà thử nghĩ một đứa như tui thì đã có bạn gái chưa?”
“Chắc chưa.”
“Biết quá rồi còn hỏi.”
Bát và tôi cùng cười lớn. Lớp trưởng - người tiên phong cho phi vụ hái trộm - ngay lập tức phải ra hiệu cho hai đứa tập trung “chuyên môn”. Chúng tôi cùng men theo lối mòn giữa bãi cỏ, đi dưới tán me tây, tán ổi, tán bàng, thay vì đi trên con đường chính lát gạch thẳng băng. Bọn tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp lắm chứ bộ, cũng biết rõ hái trộm thì phải lấp ló sợ sệt, không thể nghênh ngang được.
“Mục tiêu xác định ở góc 3 giờ. Cả đội vào vị trí.” Lớp trưởng ra lệnh.
Tôi và Bát chia ra, một đứa đi canh góc phải, một đứa cảnh giác nhìn bên trái, còn lớp trưởng và một tên nữa thì lỉnh tới chỗ cái cây. Cả bọn hồi hộp chờ lớp trưởng kéo tán cây, cầm dao rọc giấy cắt một cành xoài trái treo lủng lẳng. Anh chàng lớp trưởng tay hơi run, cắt mãi mà cành chẳng gãy.
“Bẻ luôn đi ông ơi.” Bát thúc giục.
Lớp trưởng lấy tay bẻ cành nghe giòn rụm. Cả hội sướng rơn chuẩn bị chuồn êm. Thế nhưng “két” một cái, cửa sổ tầng hai mở toang.
“Mấy đứa kia! Làm gì thế?”.
Cả bọn “Á” lên rồi co giò chạy. Tiếng thầy vẫn lanh lảnh ở phía sau. Bát và tôi chạy song song nhau, hai đứa cười vang. Sao chúng tôi không tính đến chuyện rình xem ở phía trên nữa nhỉ? Đúng là đoảng hết sức!
Lớp trưởng chạy tới, miệng cười toe. Chiến lợi phẩm của cả bọn tổng cộng là năm trái xoài sống. Giờ chỉ còn nhờ đứa nào nhà gần trường lo chén mắm ớt pha đường nữa là xong. Lớp tôi có thể mở một bữa tiệc nho nhỏ sau khi học hết tiết năm rồi.
3. Tôi vẫn tìm cơ hội để tỉnh tò với Bát. Cơ hội thì nhiều, nhưng lòng dũng cảm của tôi chẳng có bao nhiêu. Tình trạng lơ lửng ấy vẫn kéo dài. Tôi ghét bản thân mình ghê gớm, như ghét cơn mưa rào đầu hạ. Bởi cái ghét ấy sẽ chẳng trụ vững được lâu. Nhanh thôi, tôi sẽ cảm thông cho cái đầu nhiều mối âu lo của mình, như cảm thông cho cơn mưa ào xuống bất chợt, tiện thể cuốn phăng đi cơn bỏng rát những ngày nắng vàng ngự trị.
Tôi đang đứng dưới mái hiên, nhìn mưa rơi lốp đốp. Tôi cố tình nán lại nhà xe để chờ Bát. Một chốc sau, cậu ấy xuất hiện với mái đầu lấm tấm nước.
“Mưa to khiếp. Thế nào về nhà cũng ướt như chuột lột.” Cậu cười tươi rói bắt chuyện với tôi.
“Tui mới khổ nè. Dung nó bận nên đạp xe cái vèo về luôn. Hôm nay chắc phải đi bộ về rồi.” Tôi nhăn nhúm mày.
“Lên tui chở về cho.”
Không ngoài dự đoán, kế hoạch diễn ra vô cùng trót lọt. Tôi cười thầm trong bụng.
Tôi ngồi ở yên sau, lòng nao nao. Bát đạp xe chạy vụt đi. Có mấy đứa trong lớp nhìn thấy Bát chở tôi, đưa tay chỉ trỏ rồi che miệng cười. Ngày mai trong lớp sẽ mặc sức nổi lên lời đồn mới, nóng sốt, dẻo thơm cực. Nếu lời đồn ấy có thể giúp tôi nhích lại gần Bát hơn, tôi mong nó sẽ phồng lên thật lớn.
Tôi nghĩ miên man đủ thứ, miệng cười khúc khích.
“Bà hai, lại mớ ngủ nữa hả?”
“Đâu có.” Tôi phủ nhận và chuyển đề tài ngay tắp lự.
“Nhà ông ở đâu thế? Gần công viên à?”
“Không gần lắm mà cũng không xa.”
“Sáng nào ông cũng chạy bộ hả?”
“Ừ.”
“Mai cho tui chạy cùng được không?”
“Ừ.”
“Vậy mai chờ tui nha.”
Tôi nói thật lớn giờ hẹn, rồi nhảy phóc xuống xe. Bát hết hồn nhìn động tác siêu ngon nghề của tôi. Cậu ấy huýt sáo tỏ vẻ thán phục. Tôi phẩy phẩy tay chào cậu rồi chạy biến vào nhà.
4. Gần năm giờ, trời chưa sáng hẳn. Thế mà Bát đã đứng trước cổng công viên, làm vài động tác khởi cho dẻo cơ. Trông cậu ấy tươi tỉnh phết, khác hẳn với gương mặt ngái ngủ của tôi.
Hai đứa thi nhau chạy khắp công viện. Khi đã chán cảnh bồn hoa và những cái cây dọc theo đường chạy, chúng tôi chuyển sang không gian khác rợn ngợp hơn. Công viên này hướng mình ra biển. Chỉ cần đi một nhoáng là có thể thấy biến vỗ về ngay trong tầm mắt.
“Tuyệt quá!” Tôi không kiềm được mà rú lên.
“Tui sắp nhìn thấy cảnh bình minh trên biển đúng không?”
“Chính xác.”
Tôi im lặng ngắm nhìn những rặng mây đỏ phía xa xa, Mặt Trời đang trồi lên và món trứng ốp la sắp thành hình.
“Tui muốn chụp một bộ ảnh lớp mình ở đây, ngay giây phút này. Nhưng có lẽ không khả thi lắm.”
Quả thật là bảo bọn chây lười ấy thức dậy sớm rồi tụ tập đông đủ trước bình minh là một việc khó ơi là khó.
“Như này, lên cấp Ba có khi tui không gặp lại mọi người được nữa.” Bát thì thào trong miệng, nhưng tôi nghe rõ mồn một bên tai.
“Sao vậy?”
“Ba tui chuyển công tác…”
Tôi phát hoảng bởi thông tin từ trên trời rớt xuống ấy. Bình minh đang bắt đầu và tôi thì chẳng còn chút tâm trạng nào để ngắm nữa cả.
Kết thúc hết thảy các kì thi chuyển cấp, chúng tôi hầu như không học chung lớp nữa. Nhưng tôi biết, mỗi đứa luôn dành một cái “thùng” riêng để đóng gói hai điều ngốc xít mình từng làm trước khi tuổi 16 gõ cửa.
Một là vụ trộm năm trái xoài sống (xém bị thầy tóm). Lớp 30 đứa giành ăn như chết đói, lại còn đổ mắm ra bàn, bị cô giáo phát hiện mắng yêu cho một trận. Mắng xong xuôi, cô còn phạt cả lớp... hái mớ xoài còn lại mở tiệc tập hai.
Hai là bộ ảnh bình minh trên biển. Tôi đã vận động cả lớp tham gia, vì Bát sắp đi. Tất cả thành viên đều ủng hộ. Chúng tôi đã có một buổi chia tay ra trò trước sự chứng kiến của biển, kèm theo những bức ảnh đẹp long lanh trong khoảnh khắc bình minh ló dạng. Tôi thích nhất tấm hình chụp chung với Bát, phía xa xa là một vòm trời màu xám pha loãng màu đỏ ối. Trong ảnh, chúng tôi đã nắm tay nhau, như hai người bạn thân thật sự.
Tôi không nói gì với Bát về tình cảm của mình. Tôi lựa chọn một kế sách lâu đài, để hai đứa khỏi ngại ngùng mỗi lần tám chuyện điện thoại hay bình luận vẩn vơ trên facebook. Có ai đó hỏi tôi có cảm thấy nuối tiếc không. Tôi sẽ tự tin trả lời là không. Tại sao tôi phải tiếc nuối khi tôi của tuổi 16 có bạn bè bên cạnh, có một mối tình đầu đơn phương đẹp như giọt sương mai và có một thằng bạn thân tốt tính.
Tôi đã thả cái “thùng” kỷ niệm ấy xuống biển, cho những con sóng nuốt chửng. Để rồi khi ngắm nhìn biển, tôi sẽ không bao giờ quên được những ký ức cửa một thời ngô nghê, hồn nhiên và đáng yêu đến thế.
CÁT CHAN
COMMENTS