Mèo Nhỏ Đừng Sưởi Nắng Một Mình | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 100 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 100 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
"Shironeko đó nếu béo tròn thì trông kawaii vô cùng, được người ta cưng nựng yêu chiều vô cùng.Còn em nếu như vậy thì không khéo bị kì thị đó." Tôi vừa đáp lại vừa tưởng tượng thêm nếu Shironeko gầy còm này có hai cái má phúng phính thì sẽ như thế nào, không quên làu bàu thêm:
"Làm người không thích lại thích đi làm mèo."
"Kệ em chứ, làm một con mèo nhưng vui vẻ và vô tư lự như mặt mông 11 tuổi đó cũng để làm mà!"
Và tôi thì chỉ biết nhìn còm mèo nhỏ 19 tuổi đó rồi lắc đầu mà thôi.
BÍ MẬT CÀ PHÊ
Phan Ghi làm việc part-time ở Cà Phê từ hồi mùa Hè. Đúng rồi,
bạn không nhìn nhầm đâu, Cà Phê viết hoa, nghĩa rằng cái qúan cà phê bé nhỏ của
tôi có tên là Cà Phê. Hơi hơi ngạc nhiên một tẹo hả, vậy thì bạn đang có cảm
giác giống y chang Ghi hồi đầu tiên rồi.
"A, anh, quán mình tên là Cà Phê luôn hở? Là,do anh lười
đặt tên hay do anh chẳng đủ sức nghĩ ra cái tên nào ưng ý cả?".
Hừm, tôi nhìn chằm chằm vào cô nhóc đến xin việc, sao cô nhóc có
thể nghĩ tôi là một ông chủ hoặc lười biếng hoặc thiếu sáng tạo (hoặc cả hai
thế chứ). Tôi hắng giọng một cái, nói cứng:
"Không khoái tên này lắm hả. Vậy em thích cái tên nào hơn,
kiểu ABC Cafe hay kiểu XYZ coffee nào đó? Anh thì chỉ thích nó là Cà Phê, đơn
giản vậy thôi!".
"Cà Phê. Cà Phê. A ha, đúng rồi, thật là đơn giản, và giờ
thì em thích cái tên đó điên lên." Cô nhóc reo lên sau một hồi trầm ngâm
suy nghĩ.
Hơi kì cục nhỉ! Nhưng cách cô nhóc bày tỏ quá ư là chân thành,
vậy là ngày Hè hôm đó cô nhóc được nhận. Nhưng ngày sau đó, Cà Phê có một nhân
viên mới dành phần lớn thời gian cười rạng rỡ với mọi khách hàng, cưng nựng từng
cái cốc và chăm chút đến từng góc nhỏ của quán. Phần thời gian còn lại, tức là
những lúc vắng khách và không có viêc gì phải làm, Ghi sẽ ra ngồi trên băng ghế
đặt truớc hiên quán và ngồi đọc sách. Những lúc đó, trông em hệt như một con
mèo nhỏ đang lười biếng ngồi sưởi nắng vậy, ánh sáng dịu dàng của ngày lấp lánh
nhầy múa trên mái tóc cô mèo con .
Ghi đem đến Cà Phê những câu chuyện của mình và tôi là người gật
gù lắng nghe. Về những môn học khó nhằn ở đại học. Dự tính cho những chuyến đi
xa. Nhũng người mà em vô tình gặp trên đường. Cô nhóc có thể nói về mọi thứ
nhưng thường thường là những mẩu chuyện không đầu không cuối. Ngắn dài tùy tâm
trạng. Thi thoảng hỏi những câu ngốc nghếch, nhưng cũng có những câu hỏi khiến
tôi chẳng thể trả lời ngay được. Ví như một buổi chiều cô nhóc đến làm muộn với
mái tóc mới được nhuộm màu kì cục. Hệt như gã thợ làm đầu đã vừa ngủ gật vừa
pha nhầm thuốc nhuộm tóc, tôi thầm nghĩ và chỉ giữ im lặng, chắc tâm trạng cô
nhóc hôm nay không được tốt rồi. Đang có một ít trục trặc trong chuyện tình cảm
thì phải.
"Anh Nguyên,nhìn này, tóc mới của em này, sao anh chăng nhận
raaa???".
“Con gái hay nhở, phần lớn cứ thất tình là lại hành hạ mái tóc
của mình. Để đánh dấu sự kiện đáng nhớ này chăng?"
Tôi nghĩ cũng chẳng cần nhận xét vòng vo thêm vì mái tóc nhiều,
đó cũng chẳng phải điều mà Ghi muốn kể.
"Ơ anh này hay nhờ, tóc ở trên đầu em thì em muốn làm gì
thì làm chứ!“.
Tôi nhún vai, đi pha một cốc cà phê lớn cho cô nhóc.
"Không phải là để ghi nhớ. Kiểu là để quên, kiểu thay đổi
cái gì đó cho nó mới mẻ để quyết tâm quên ý. Nhưng mà thực sự là điều đó khó
nhằn." Ghi đón lấy cốc cà phê, đưa tay cào cào mái tóc và thở dài đánh thượt
một cái. "Anh Nguyên đã bao giờ cố gắng quên ai chưa?".
Đấy, một vài câu hỏi rất khó trả lời với tôi. Ghi cũng chẳng để
tâm đến câu trả lời nữa, quay sang làm công việc của mình. Với Ghi, đấy là một
câu hỏi tu từ, nghĩa là chẳng cần một lời đáp. Câu chuyện sẽ kết thúc, tâm
trạng hôm nay của cô nhóc đến đó mà thôi.
Nhưng tôi thì vẫn loay hoay với câu hỏi đó. Rằng tôi đã bao giờ
cố gắng quên một ai đó chưa?
Tối hôm đó, khi Ghi đã trở về, tôi ở lại Cà Phê, vẫn nghĩ hoài về
điều đó. Và nghĩ về Kang. Kí ức về những năm tháng ngồi bên Kang, cùng nhau
nghĩ không ngừng nghỉ về một quán cà phê tên là, Cà Phê, không phải là ABC
Coffee, cũng chẳng phải là XYZ Café. Chỉ là Cà Phê mà thôi, và cũng chỉ bán duy
nhất thức uống đó, không sinh tố, không nước ép trái cây, không gì khác. Rồi thỉnh
thoảng chúng tôi sẽ đóng cửa tiệm, cùng nhau đến, những nơi đã đánh dấu đỏ trên
bản đồ! Những năm tháng đó, tình yêu rất nhiều, dự định rất nhiều, hi vọng rất
nhiều. Nhưng rồi tất cả đột ngột tan biến hết. Kang mất trong một tai nạn. Việc
đó kinh khủng hơn bất kì một cơn ác mộng nào. Ác mộng đôi khi là một điều may
mắn vì suy cho cùng đó cũng chỉ là một giấc mơ không có thật. Còn việc Kang mãi
mãi không ở lại nữa là điều thực nhất tôi không muốn tin. Tôi không thể tin.
Tôi mở Cà Phê và vẫn mơ hồ ý nghĩ một ngày nào đó Kang sẽ trở lại, ngồj ở Cà
Phê, cùng tôi uống những cốc cà phê ấm và thơm nhất trên đời.
Một đôi lúc, tôi đã ích kỉ đến mức những muốn quên hết, để chẳng
bao giờ nhớ lại và đau lòng nữa.
BÍ MẬT BÁNH KẾP
"Em có muốn biết tại sao anh lại đặt tên cho quán là Cà Phê
không?” Ngày hôm sau tôi bỗng dưng cất tiếng hỏi khi Ghi đang cặm cụi với nhũng
chiếc cốc.
"Anh nói rồi mà! Đơn giản vậy thôi."
Lần đầu tiên tôi kể cho Ghi nghe về Kang. Về ý nghĩ mơ hồ nào đó
rằng một ngày Kang sẽ trở lại. Nhưng dù có bao nhiêu cốc cà phê được pha đi
chăng nữa, cà phê có ấm và thơm đến mức nàọ chăng nữa thì Kang vẫn sẽ không trở
về. Tất cả nhũng gì xảy ra chỉ là việc tôi vẫn phải uống những cốc cà phê đó một
mình.
"Anh Nguyên giống hệt Takumi."
"Takumi?."
"Anh đã bao giờ xem Sayonara Bokutachi no Youchien
chưa?", cô nhóc tự hỏi rồi tự trả lời, "Bộ phim là hành trình của 5
cô cậu nhóc mẫu giáo đi tìm bạn để nói lời tạm biệt, dù cuối hành trình chỉ còn
lại một cô bé và cô bé cũng không nói ra lời tạm biệt đó. Anh Nguyên chưa xem
bao giờ hả, phim rất hay và mấy đứa trẻ rất dễ thương, lúc nào đó anh phải xem
ngay."
"Ừ, vậy Takumi?"
“À, Takumi. Em thích cậu nhóc đó. Suốt cả bộ phim thì gương mặt
cậu bé rất buồn, cứ như là đang ở một thế giới nào khác. Em nghĩ là thế giới
của bánh kếp. Vì trước đó Takumi đã chê bánh kếp của mẹ mình làm rất dở, cậu
không chịu ăn hết bánh kếp và cậu nghĩ vì thế mà sau đó mẹ và chị gái đã bỏ
đi."
"Và sau đó?"
“Takumi đã rất buồn. Takumi đã làm bánh kếp. Cậu bé nhớ như in
công thức làm bánh kếp, nó như thế này, đầu tiên phải chuẩn bị nguyên liệu: Bột
mì 150gram, 1 quả trứng, 25 gram đường, 150 gram sữa, 30 gram ống bơ, 1 ống
vani, 5 gram bột nở. Mới đầu phải rây bột, rồi đánh tan bơ, thấm ướt sẵn khăn.
Cho đường vào với trứng rồi trộn đều. Bỏ bơ, sữa và vani vào trong hỗn hợp
trên, rồi lại trộn tiếp. Đổ hỗn hợp ra khuôn. Chờ một chút. Khi nào chảo nướng
nóng lên, dùng khăn ướt làm nguội lại, vặn nhỏ lửa và đổ hỗn hợp vào trong, khi
nào bột nổi và màu bắt đầu thay đổi, lật mặt bánh. Khi cả hai mặt đều đã chuyển
sang nâu, bánh kếp ngon lành đã ra lò.”
Tôi im lặng, chuyển ánh nhìn hoàn toàn qua Ghi: "Không chỉ
có Takumi mới thuộc lòng công thúc ấy đâu, có vẻ em cũng vậy?".
Ghi nhoẻn cười: "Em thích đoạn đó vô cùng, xem đi xem lại. Thế
rồi bánh kếp ngon lành đã ra lò nhưng mẹ và chị gái cậu bé vẫn không trở lại.
Vậy nên Takumi buồn suốt cuộc hành trình, ở tận cuối bô phim, mẹ và chị gái của
Takumi có đến dự lễ tốt nghiệp mẫu giáo của cậu, trước đó gương mặt của cậu vẫn
buồn thật là buồn chẳng thèm hát, sau đó thì cậu vừa òa khóc vừa hát. Sau đó
nữa, em đoán, khi bộ phim kết thúc, mẹ và chị gái cậu sẽ lại đi, và cậu sẽ lại
buồn thật là buồn."
Lại ngưng lặng, cô nhóc cũng ngưng lặng một chốc rồi tiếp tục:
“Anh Nguyên thấy không, rồi bánh kếp sẽ cứ ám ảnh cậu nhóc đó
mãi cho coi. Có nhiềụ thứ cũng cứ ám ảnh chúng ta như vậy, về những điều đã
mất. Ấy mà, có học thuộc lòng công thức làm bánh kếp và có làm bao nhiêu là
bánh kếp và có ăn hết bao nhiêu là bánh kếp thì những điều đó cũng không bao
giờ quay trở lại nữa."
"Vậy là anh giống cậu nhóc Takumi đó hả?" Tôi hỏi. Ghi
chỉ nhún vai rồi quay lại với những chiếc cốc. Đó cũng là một câu hỏi tu từ.
Câu chuyện bánh kếp kết thúc ở đây.
Hôm đó về nhà tôi chỉ nằm dài xem Sayonara Bokutachi no Youchien.
Tối hôm đó tôi cũng rất buồn, tôi cũng đã làm bánh kếp theo công thức của
Takumi. Cũng giống cậu nhóc đó, tôi đã phải ăn hết chỗ bánh kếp làm ra đó, một
mình.
Và sau đó thì dành hết phần còn lại của buổi tối để nghĩ về
Kang.
CHO TÔI CHO KANG
Tôi cho Ghi xem tấm bản đồ có những điểm đánh dấu màu đỏ, những
nơi hai chúng tôi chưa kịp đặt chân đến. Tôi nói rằng tôi muốn đi đến đó. Nhưng
không phải cho ý nghĩ mơ hồ rằng Kang sẽ quay trở lại, mà chỉ là muốn hoàn
thành những dự định tuổi trẻ đó của hai chúng tôi. của tôi. của Kang. Tôi sẽ
làm cả phần cả Kang.
"Anh nên đi chứ?"
"Nên quá đi chứ, rồi anh sẽ nhẹ nhõm hơn. Và sẽ không còn
buồn nhiều khi nghĩ về cà phê nữa."
"Cà Phê chắc sẽ phải đóng cửa một thời gian đấy nhóc."
"Ồ, vậy là em sắp thất nghiệp. Nhưng không sao cả. Ông chủ
cần nghỉ ngơi. Nhân viên cần nghỉ ngơi. Và Cà Phê cũng vậy."
Tôi đưa chìa khóa của Cà Phê cho Ghi, nói rằng em có thể đến đây
bất cứ lúc nào em muốn. "Anh Nguyên yên tâm, em sẽ vẫn cứ chăm sóc Cà Phê.
Đây là nhà rồi cơ mà".
Tôi cười, xoa xoa đầu cô nhóc để tạm biệt và bắt đầu hành trình
đến những chấm đỏ nhỏ xíu đó của mình. Càng đi hết những chấm màu đỏ, tôi càng
thấy thanh thản và bình yên. Tôi vẫn nghĩ về Kang nhiều nhưng không còn quá đau
lòng nữa. Tôi làm tất cả những điều đó với tình yêu dành cho Kang, vậy nên tôi
nghĩ rằng cả hai chúng tôi đã mở Cà Phê, đã cùng nhau đến nơi này. Đó là sự
thực, ở đâu đó Kang sẽ mỉm cười, và cũng sẽ nghĩ như thế mà thôi. Mùa Đông năm
đó trôi qua như vậy.
Những ngày đó, người bạn nhỏ của tôi thỉnh thoảng vẫn nhắn tin
thông báo tình hình ở Cà Phê một cách ngắn gọn, dù không còn kể những câu chuyện
cua cô nhóc nữa. Một ngày mùa Xuân, điện thoại tôi báo có email. Búc thư đó dài
hơn thường lệ như thế này:
“Gửi Nguyên,
Vậy nên, lần nào mở cửa Cà Phê, em cũng hi vọng hôm nay chính là
một-ngày-nào-đó. Rằng anh Nguyên sẽ trở về, và em sẽ lại kể cho anh nghe thật
nhiều chuyện, vụn vặt có, dông dài có. Em nhớ Cà Phê những ngày có những mẩu
chuyện không đầu không cuối đó thật là nhiều. Em cũng nhớ anh thật là nhiều.
Nhó nhiều đến mức nhét đầy cả Cà Phê này ấy chứ.
Phan Ghi."
Những dòng chữ đó khiến tôi mỉm cười. Mèo nhỏ vẫn cứ ngốc nghếch
như vậy. Có những điều không quay trở lại, nhưng có những điều đang ở ngay cạnh
tôi đấy thôi, như Cà Phê và người bạn nhỏ bé đó.
"Nhất định chứ cô nhóc, một ngày nào đó anh sẽ trở về.
Mong đươc lại thấy em ngồi đọc sách trước mái hiên Cà Phê, để
anh sẽ lại xoa xoa đầu em và nói:
"Mèo nhỏ, đừng sưởi
nắng một mình!".
Mèo Đi Vớ
COMMENTS