Rơi Vào Tình Yêu | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 127 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 127 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
Bảy giờ tối. Kết thúc lớp học tiếng Pháp, nhảy xuống từ chuyến xe buýt 09 tròng trành như con thuyền ở điểm dừng Điện Biên Phủ, tôi rẽ vào một quán cà phê chưa từng đặt chân đến. Một đoàn khách Tây vừa rời khỏi quán, nhưng cũng không vì vậy mà quán rộng chỗ hơn chút nào. Những chiếc bàn nhỏ xíu chỉ vừa đủ cho hai người đều chật kín. Lối kiến trúc cổ điển, những ánh đèn nhấp nháy. Một bạn phục vụ bước đến, hỏi tôi đã có chỗ chưa. Tôi báo mình đi cùng bạn.
Thú thực, tôi đã nói dối. Không ai đợi tôi ở đây hết. Tôi cũng không đợi ai. Nhưng tôi ngờ rằng, với tình trạng đông khách đến mức này, chỉ bằng một cái lắc đầu, tôi sẽ phải tìm một chốn dừng chân khác. Mà (lại) thú thực, hôm nay, tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi len qua lối cầu thang được lát gạch đá hoa với họa tiết cầu kì như lấp lánh trong đêm. Những chậu cây nhỏ đặt dọc theo lan can cầu thang. Những chiếc lá li ti như những hạt sương đọng lại, xanh mướt.Tầng hai vẫn quá đông, tôi lên hẳn tầng ba, khả quan hơn một chút là có vài bàn mới chỉ một người. Tôi nhìn lướt qua, thầm đánh giá xem ai sẽ là vị khách dễ dàng "share" chỗ với mình. Một bạn phục vụ khác bước đên, hỏi tôi đã có chỗ chưa. Tôi gật, bước đến bàn số 21 ngay cạnh ban công. Tôi biết, bạn phục vụ kia vẫn đang nhìn mình. Vừa bước đến, cô bạn ở bàn số 21 bỗng ngưóc mắt lên, nhìn thẳng vào tôi. Tôi hé môi, chưa kịp mấp máy những câu xin xỏ ngớ ngẩn, cô bạn đã vơ mấy cuốn sách đặt rải rác trên bàn thành một chồng vào nửa bàn gần hơn. Ừm... như thế nhường một nửa chiếc bàn còn lại cho tôi.
Thở nhẹ một hơi, tôi ngồi xuống. Bạn phục vụ kia lại bước đến, tôi gọi Mojito Táo và bánh Brownie. Từ vị trí này, tôi có thể nhìn thấy một khoảng sân bên dưới đang nhộn nhịp người. Một nơi đông người như vậy, nhưng lại không chút ồn ào. Ai cũng gắng sức đi nhẹ nói khẽ hết sức có thể. Trong lúc chờ đợi bánh và nước, tầm mắt của tôi lại quay về với cô bạn đối diện. Mái tóc dài được ép mượt mà vén sang bên tai. Gương một nhìn nghiêng của bạn ấy thực đẹp. Bạn ấy đang đọc sách. Giữa cuốn sách được mở ngửa, là một bao thuốc lá - thứ tôi vốn tưởng là mội chiếc điện thoại. Hmm, bạn ấy dùng bao thuốc lá để chặn sách ư?
Không thể trông mặt mà bắt hình dong, nhưng thực lòng, tôi không tin rằng bạn ấy từng hút thuốc. Mặc dù, tôi cũng không biết một người đã từng hút thuốc thì phải có dáng vẻ như thế nào. Chỉ là một linh cảm thôi. Bàn tay được tỉa móng gọn gàng đặt trên bao thuốc. Tôi bỗng nhận ra, thậm chí bao thuốc cúa bạn ấy còn chưa cả xé giấy bóng bọc ngoài. Bên phải là một chồng sách, sách dày hay mỏng đều có. Bên trái là một ly Blue Berry xanh mát, như bầu trời, hoặc, như đại dương. Ừ, như bầu trời, hoặc, như đại dương. Thứ màu sắc này bỗng khiến tôi sững lại. Buồn trong một thoáng. Nhớ đến một người.
“Bạn muốn thứ này?" Cô bạn giơ bao thuốc lên, hỏi tôi.
"À không." Tôi lắc đầu, đúng lúc bạn phục vụ mang bánh và nước đến, nhưng ánh mắt tôi vẫn dõi theo từng động tác của cô bạn đối diện. Lớp giấy bóng được gỡ ra, dù tôi đã không định rằng mình không cần nó. Bạn ấy mở bao thuốc, rút ra một điếu. Rồi bạn ấy ngắm điếu thuốc chăm chú.
“Kể chuyện của bạn đi.” Thú thực, tôi bắt đầu tin vào lời nói dối của mình, rằng tôi thực sự quen bạn ấy, như những người bạn lâu năm thực sự.
"Bạn thực sự muốn nghe chứ?” Tôi hỏi lại.
Nhận được câu trả lời từ ánh mắt bạn ấy, tôi nhìn xuống đôi tình nhân đang ghé tai thì thầm ở khoảng sân bên dưới. Khẽ nheo mắt, tôi thấy tay họ siết chặt lấy nhau, bắt đầu kể chuyện.
"Đó là ngày đầu tiên tớ quay lại thành phố, sau kì nghỉ Tết dài ngày. Nhà tớ cách Hà Nội chừng ba tiếng xe khách. Mỗi lần từ quê ra, xuống ở bến xe Gia Lâm, tớ luôn gọi cho một chú xe ôm quen thuộc. Nhưng tệ thay, hôm ấy chú đó bận nên không thể đón tớ được. Giữa những khuôn mặt xa lạ, tớ quyết định chọn một bạn xe ôm ngang tuổi. Khuôn mặt non nớt và đẹp trai quá thể đối với công việc xe ôm này. Không biết cậu ta đã khiến bao nhiêu cô nàng quyết định chóng vánh, như tớ?"
"Nhưng đương nhiên, tớ cũng không phải kẻ ngốc. Trước khi lên xe, bọn tớ phải thỏa thuận giá cả cho ổn đã. Cậu ta chặt chém cái giá gấp đôi giá bình thường tớ phải trả. Tớ cũng chẳng kém cạnh, sau mấy phút đã biến cái giá gấp đôi ấy giảm đi một nửa. Cậu ta hình như không biết đường, đi nhầm sang đường khác khiến quãng đường vốn ngắn nay bỗng dài ra. Nhưng mà, ừm, tớ là một kẻ xấu tính lắm đó. Nên tớ không có nhắc cậu ta."
"Lần thứ hai gặp lại, cậu ta đã trở thành nhân viên phục vụ của một quán cà phê." Ở cổng sau của ngôi trường đại học, Greecy Coffee với ba tầng lầu cao lớn và xanh mát, như bầu trời, hoặc, như đại dương. "Hôm ấy tớ ngồi ở một bàn trên tầng hai, một mình. Gió rất lớn, và cửa kính thì cứ đập hoài. Có hai bạn phục vụ lên dọn đồ uống của khách. Bạn nữ nhắc bạn nam đóng cửa sổ vào. Quán cà phê đó thiết kế chỗ ngồi kiểu nhà sàn, bạn nam muốn đóng cửa sổ thì chắc chắn phải cởi giày. Tớ là một kẻ xấu tính mà, nên sau khi bạn nam đóng cửa xong rồi xuống tầng một, tớ lại mở cửa sổ ra tiếp, lấy giấy viết máy chữ "Đóng cửa vui vẻ nha" rồi bỏ về."
"Rồi sau đó, như những cuộc gặp gỡ tình cờ kế tiếp, tớ quen cậu ta. Cậu ta học ở ngôi trường đại học cách trường tớ chỉ vài phút đi bộ, ngay trên cùng một con phố. Tớ dần thích cậu ta. Nhiều như mây trên bầu trời, hoặc, nhiều như nước dưới đại dương. Vậy mà bạn biết sao không?"
"Có nhớ lần đầu tớ gặp cậu ta không? Xe ôm không phải nghề của cậu ta. Cậu ta chạy xe ôm những lúc rảnh rỗi, chỉ để gom thêm chút tiền cho bạn gái phẫu thuật." Tôi vùi mặt vào hai cánh tay, giọng nghẹn ngào. "Sáng nay chạy bộ thể dục, tớ bắt gặp cậu ta dắt bạn nữ đó đi dạo..”
Lạ lùng thật, bao nhiêu lâu chạy bộ trong công viên ấy, sao tôi chưa từng gặp họ? Họ đi dạo quanh hồ. Hồ nước trong vắt, và phủ đầy sương lúc sáng sớm. Lúc họ rời khỏi đó, trời vẫn chưa sáng hẳn. Một vài người chạy bộ ngang qua. Tôi vờ vu vơ nghiêng người cúi nhìn mặt hồ. Cái se lạnh của buổi sớm khiến tôi rùng mình.
Trong một giây ngắn ngủi, chừng như tôi cảm nhận được rõ ràng làn nước lạnh ngắt bao trùm nếu chẳng may ngã xuống đấy. Cơ thể như một con búp bê làm bằng thủy tinh, rơi xuống làn nước mềm mại mà như va đập vào tảng đá ngầm, rồi sau đó, vỡ tan tành. Thật kinh khủng, nhưng mặt hồ trong vắt ấy lại khiến tôi nghĩ như thế. Cảm giác rơi tự do dưới làn nước lạnh giá hẳn chẳng dễ chịu hơn việc rơi tự do từ trên không trung chút nào.
Tôi ngước lên, như ra hiệu, giờ thì đến lượt bạn ấy, kể chuyện của mình.
“Tớ tên Lam Cam ” Bạn ấy phẩy tay ra hiệu khi tôi hé miệng định khai báo tên của mình. “Đây không phải chuyên mục giới thiệu bản thân. Thực lòng, tớ không muốn biết tên cậu. Sau tối nay, có khi chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại giữa thành phố cả triệu người này.”
“Cậu ta nói rằng, sau buổi học dầu tiên, sau khi biết tên tớ " Lam Cam, cậu ta đã mua màu về trộn. Hai màu lam, và cam " Như chợt nghĩ đến điều gì, tôi thấy ánh mắt bạn ấy ươn ướt. Trong một thoáng, cả hai chúng tôi đều chìm vào lặng thinh. “Bạn biết không, khi ấy cậu ta mới sáu tuổi. Chỉ là một đứa trẻ.”
“Xin lỗi, tớ hơi xúc động.” Lam Cam chớp mắt, nhìn lên bầu trời. Có lẽ là để nước mắt đừng rơi xuống.
Tôi nghĩ, nên yên lặng để Lam Cam bình tĩnh lại một lát.
“Chúng tớ đã chơi với nhau đến hơn chục năm. Tình bạn hơn chục năm, nhưng rồi sao? Tớ không bằng một góc của người yêu cậu ta, người cậu ta mới quen có nửa năm. Chúng tớ đã nửa năm không gặp nhau. Đương nhiên, tớ có thể chủ động tìm cậu ta. Nhưng mỗi tuần cậu ta đến thăm người yêu một lần, trường bạn nữ đó cách trường tớ có mấy bước chân, cậu ta không thể tiện đường qua thăm tớ một lần sao?"
“Tớ vẫn nhớ mãi ngày bế giảng lớp Mười Hai. Các bạn nữ khóc rất nhiều, chắc tớ là đứa con gái duy nhất không khóc. Tớ hỏi một người bạn, tại sao lại khóc nhiều như vậy, không phải cậu ấy và bạn thân cậu ấy đăng ký hai trường đại học gần nhau sao.” Lam Cam ngừng lại, nhìn tôi, như thể câu tiếp theo bạn ấy nói ra, sẽ khiến tôi đau lòng khôn xiết. “Người bạn ấy nói, Bước ra khỏi cánh cổng trường này, đến khi gặp lại, đã không còn là chúng ta nữa rồi.”
Bạn ấy tìm gì đó trong túi xách. Có lẽ là bật lửa, hoặc diêm? Không ngờ đúng là diêm thật. Bao diêm màu đỏ. Bạn ấy quẹt một que rồi châm thuốc. Hôm nay không có gió. Tôi nhìn thấy tay bạn ấy run lên. Có lẽ đây là lần đầu bạn ấy hút thuốc. Hoặc cũng có thể do tâm trạng, nên động tác của Lam Cam lóng ngóng như lần đầu. Tôi biết mình không có quyền ngăn cản. Như Lam Cam nói, sau tối nay, có khi chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại giữa thành phố cá triệu người này.
Nhưng bạn ấy không hút, chỉ cầm điếu thuốc cháy dở trên tay, lại tiếp tục “Tớ vẫn luôn biết dù có thân thiết đến mấy, rồi cũng có ngày trôi dạt khỏi nhau. Nhưng không ngờ ngày đó đến sớm như vậy. Mà liệu là sớm hay muộn, so với tình bạn mười năm của chúng tớ? Cảm giác nhìn cái cây tình bạn giữa chúng tớ dần chết di, những cái lá úa tàn; cảm giác bất lực ấy, có thể khiến tớ thao thức cả đêm.” “Đương nhiên, một phần rất nhiều khác, là do tớ thích cậu ấy. Rất, rất thích cậu ấy. Nhưng, cậu ấy còn chưa kịp biết.” “Khi thương một người, là ta đã cho họ quyền làm tổn thương ta. Tớ dã đọc được ở đâu đó như vậy...”
Không ai nói gì nữa. Thật ra, tôi không thể trách cậu ấy. Cậu ấy chưa bao giờ nói thích tôi. Chúng tôi chỉ đơn thuần kết bạn. Tôi có quyền gì trách cứ? Tôi bỗng nhiên nhớ đến bước chân run rẩy sáng nay của bạn nữ kia. Không biết bệnh tình của bạn đó thế nào. Có lẽ, tôi nên đến thăm bạn đó, chí ít cùng với tư cách bạn bè của cậu ấy.
"Tớ nghĩ Cam nên gặp bạn thân mình đi. Đừng đánh mất tình bạn hơn mười năm. Có lẽ, ở một ban công cafe nào đó, bạn ấy cũng đang buồn bã như Cam..."
Lam Cam không nói gì, chỉ thở dài. Bất chợt, bạn ấy cúi xuống ngó nghiêng rồi ném điếu thuốc đang cháy dở từ ban công tầng ba. Tôi vươn người nhìn ra, điếu thuốc đang cháy như một mảng màu cam rực rỡ rơi xuống phần đất của một chậu cây cánh dưới sàn. Ánh sáng cam rực rỡ lịm xuống đất, vội tàn. Hệt như một ngôi sao rực rỡ trên bầu trời, bỗng nhiên rơi xuống, mang theo cả sự lấp lánh. Nhưng dù thế nào thì, cuối cùng, nó cũng vỡ tan tành...
Jathy
COMMENTS