Sẽ Có Người Đến | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên | Hi Trần | Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Ebook; Truyện Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần | Đọc Truyên Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên Của Hi Trần kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
Minh có cái lưng buồn. Trên bậu cửa sổ căn phòng áp mái tầng bốn không bao giờ bật đèn ban đêm, nỗi buồn phủ ở hai bả vai buông xuôi, tấm lưng khom cong quay ra ngoài trời trong một dáng ngồi bơ vơ. Tôi không nhìn thật gần, nhưng tôi biết Minh, hình dung Minh được. Tôi tưởng Minh ngồi đó trong một cơn mộng du. Cứ để Minh yên cho đến khi tự tỉnh thức, sẽ không sao. Nếu lay động, Minh sẽ bật ngửa, ngã rơi xuống.
Minh vẫn hay lên cao một nghìn rưỡi mét. Thành phố trong lòng chảo núi đồi, nhã nhặn và thanh tịnh. Ở đây càng lâu, càng thèm thuồng lâu hơn, lâu hơn. Không riêng chi Minh, không một ai muốn về. Có khi mỗi tháng một lần, có khi Minh đến vào cuối mùa xuân, và trở lại vào đầu mùa thu để tránh ngợp người mùa nghỉ dưỡng. Minh thường lưu lại một tuần, ở guesthouse tường vàng cũ kĩ của gia đình tôi trong một con phố Tây. Luôn luôn, căn phòng đó, hai giường đôi mênh mông chỉ thuê một mình, cửa sổ đó, buổi sáng mở tung ra là xôn xao lũ chim yến làm tổ dưới mái nhà bên cạnh. Phố Tây không khí văn minh, Minh nói thích điều đó. Công nhận, phục vụ khách du lịch nước ngoài cũng rất hân hạnh, họ luôn ôm tạm biệt gia đình tôi mỗi khi rời đi, và nếu có lỡ làm đổ cà phê ra ga giường trắng chẳng hạn, họ sẽ tự để lại một vài dollar ngay vết bẩn trả phí giặt ủi.
Minh có vài quen biết ở đây, nhưng thường không gọi người nào. Minh đến một mình, ăn ngủ gàn dở, về không phải cảm ơn và tạm biệt ai. Tôi cũng sợ những liên hệ. Giữ khoảng cách chừng mực với những vị khách là nguyên tắc cá nhân, một phần vì quí trọng sự riêng tư, và chính yếu, nhằm tránh bùi ngùi vào những cuộc rời đi. Họ đa phần rong ruổi, ít khi đặt bàn chân tuổi trẻ hai lần trên một điểm dừng. Tôi thà lạnh lùng như thành phố này lạnh lẽo quanh năm, từ chối nhiều buổi trà đêm ngoài hiên ngắm mặt trăng mười sáu cực to hoặc tiệc nướng với rượu vang địa phương xả ga trên sân thượng. Thân thuộc quá nhiều những câu chuyện và con người không làm chúng ta bớt cô độc. Ngược lại, thế giới rộng lớn đông đúc hơn, chúng ta thành ra trơ trọi thảm thương giữa những lướt ngang khôn cùng.
Minh là ngoại lệ. Vào chín giờ tối, tôi đi bộ qua mấy dãy phố mua sữa nóng. Ở đỉnh một con dốc, tôi nhìn về nhà mình xa xa và thấy lưng Minh trên cửa sổ. Lần này Minh lên từ khi nào, tôi bận bịu một đề tài nghiên cứu nhỏ về các loại thảo mộc nên không hay. Mẹ bảo hai ngày rồi, thằng bé đi đứng cứ ngất ngư, cũng chẳng hề ra khỏi phòng dạo bộ quanh hồ nhiều như mọi khi, mỗi sáng nó kêu salad lớn cùng nhiều trái cây để ăn dần đến tối. Và tối nào cũng ngồi như thế chắc là đến sáng, tôi bắt đầu để ý, đoán vậy. Có lẽ Minh phải suy nghĩ nhiều. Minh đang học thiết kế, làm việc tự do và thường đến thành phố này để viết lách chút ít. Một quyển truyện dài, một kì vọng trước tuổi hai lăm, tôi được biết vậy.
Những ngày sau, tôi vẫn không rảnh trọn buổi nào để rủ Minh đi cà phê tán dóc. Mỗi tối, khi đi đâu về, tôi lại dừng ở đỉnh dốc một lát nhìn Minh ngồi. Cũng đến một lúc Minh bắt gặp. Tôi không chắc với khoảng cách xa như thế, Minh có thấy tôi, nhận ra được không, giữa vô số cá thể co ro, những người tấp vào quán mì dọc đường để mua khói ấm, hay ngồi nhìn chùm bóng bay theo chân người bán trôi đi lơ ngơ trên đầu du khách chợ đêm, vài kẻ chụm đầu mồi lửa thuốc lá dưới cột đèn đường, hay chụm đầu hôn nhau. Hết thảy đều mờ mịt giữa một trũng sương mù trắng mọng. Song, tôi cứ cảm giác lúc Minh bất chợt quay đầu ra ngoài đó, Minh đã nhìn hướng đúng ngay tôi. Tôi tự nhiên sởn đa gà, nổ ga chạy vọt đi.
Về đến nhà, tôi tắm nước nóng và mở ti vi cốt để âm thanh một bộ phim dài tập bất kì lấp đi im lặng trống trải, sau đó cắm cúi sắp xếp lại mọi thứ ở quầy lễ tân trước khi đóng cửa.
"Còn nhớ K không, Lâm?"
Đống chìa khóa phòng trên tay tôi rơi tứ tung xuống đất. Minh đã đứng ở cầu thang khi nào, nhìn chếch xuống tôi đăm đăm, lần thứ hai liên tiếp khiến tôi giật bắn người. Đến nỗi tôi đã suýt hét lên. Minh chạy xuống nhặt giúp, thả chìa khóa vô hai bàn tay tôi đang để ngửa hứng lấy. Kim loại chạm da lạnh băng.
K người Nhật, da trắng. K mặc những áo sơ mi linen cổ trụ và quần lưng lửng trên mắt cá chân. K xuống cầu thang điềm đạm, túi vải to rất to đựng sách đập vào hông từng bước. K ngồi đọc trước hiên, kính rơi xuống mũi không buồn giơ ngón tay đẩy lên. K có trục trặc ở hệ thần kinh tự chủ. Tay để không luôn run nhẹ nhẹ, nên quay bút và thanh gỗ mọi lúc rảnh tay một cách điệu nghệ. K là một tay trống. Đêm cuối cùng nhau, Minh vác sáu cái thùng nhựa to nhỏ ra quảng trường để K gõ nhạc thùng thình, người ta vỗ tay, cho tiền lẻ vào đầy beanie tôi cầm ngồi bên cạnh. K là ngoại lệ thứ hai.
Tôi và Minh cùng đứng dựa vào quầy lễ tân, nhìn ra cửa. Ngoài đường giờ này chỉ còn ánh đèn leo lắt. Người dân cài then ngủ sớm vì rét. Chỉ có những nhóm du khách trẻ thi thoảng đi ngang, mặc short và áo mỏng dính, mang dép nhựa khách sạn, tay cứ xoa vào nhau đưa lên miệng thổi phù phù, cười nói âm vang.
Tôi trả lời Minh, "Tôi nhớ, sao không. Gặp được cậu, K liền xuống trả một phòng, hai người quyết tiết kiệm mười lăm dollar tiền ngủ mỗi đêm để dành ăn thịt nướng".
"Nhưng đêm đầu tiên, chúng tôi cũng chẳng tung hoành cho bõ mười lăm dollar đã trả để có cái phòng ở chung đó. Tôi và K quấn mềm như kén, kéo nhau ra nằm ngoài trời ở ban công chung của tầng áp mái. Đêm lạnh kinh hoàng. Chúng tôi không ngủ, chỉ nằm nhìn nhau run, sương thấm vào tóc vào da tê cóng. Cười ra khói, yêu lắm, nên cười mãi. Cả ngày hôm sau, K nghẹt mũi, ngủ ngáy khì khò. Tôi nằm giường bên cạnh còn tệ hơn, cả người mềm nhừ, đau họng nói không ra tiếng."
"Có hề gì. Khối người còn chấp nhận leo Everest mà."
"Phải. Thì tôi có than thở đâu. Trên đời có cái gì cho không, mình phải chấp nhận trả giá."
Tôi gật đầu, "Như tôi có thể đổi quà tốt nghiệp năm sau là chiếc xe mới để có một chuyến sang Nhật. Cậu biết đấy, nếu tôi tốt nghiệp được, haha. Cậu vẫn nhớ hồi đó K dụ dỗ tụi mình chứ, bảo hãy đến nhà K mùa thu đi các bạn trẻ, K bắt tàu điện, dẫn đi Minol ngắm rừng rực rỡ và ăn tempura lá phong".
"Tôi cũng có thể ăn ké cơm mẹ hai tháng, dùng tiền lương mua một vé đi."
"Tôi nói thật đấy."
"Tôi cũng đâu có đùa. Sẽ vui lăm đấy, Lâm. Nếu K vẫn còn."
Tôi chắc chắn ngã quỵ, nếu không đứng tựa vào đâu. Ngày đã dài tới nửa đêm, phòng thí nghiệm vắng tanh và đống tài liệu uể oải, thông tin từ Minh lại như một xô nước đá đổ thẳng xuống đầu, vừa ngợp thở, vừa tê buốt.
Chuyện K và Minh là chuyện của mùa hè năm ngoái. Những ngày luôn có mưa buổi chiều, cho tối đến trời trong. Từ những cánh rừng ngoại vi đầy nước, mùi thơm cây lá kim chảy về thành phố, khiến việc hít thở tự nhiên cũng biến thành đặc ân. Hai người họ đã đi qua biết bao vòng hồ, nẻo phố, và những trang trại xanh non, đèo núi đầy mây phủ. Vỏ bọc tuổi trẻ vỡ tan vì những chân tình. Tôi có tham gia đôi chút, chứng kiến họ thương nhau, uống bia cùng họ, kệ cha thế giới.
Đến mùa xuân năm nay thì K vẫn còn, K gửi Minh, tặng tôi một hộp bùa hộ mệnh Omamori lấy từ rất nhiều ngôi đền. Bây giờ mùa đông, không dám tin Minh đang khóc K, bằng đôi mắt yên tình, đến xáo động. May là K không phải thấy cảnh này.
Mà có đúng là không thấy, không K?
"Chúng tôi luôn gửi bưu thiếp cho nhau từ những nơi cả hai đi qua, thay vì liên lạc điện tử. Hoặc gửi ảnh lomo với những dòng viết ngắn ở mặt sau. Chụp con chó nhỏ của K. Chiếc fixed gear tôi mới ráp. Sào phơi đồ ngoài nắng treo toàn áo phông K mặc màu ghi. Vết đỏ trên gáy tôi do kiến ba khoang cắn. Nhiều lắm, tất cả mọi thứ. Người ta tìm được ở hiện trường vụ tai nạn ô tô túi của K, trong đó có một bức ảnh. Em gái K khi dọn dẹp đồ cá nhân của cậu ấy, đã tìm ra địa chỉ, gửi ảnh cho tôi cùng một bức thư thông tin ngắn. Bức ảnh chụp một vườn táo vùng Aomori. Mùa thu, táo tiên cây chín đỏ. Mặt sau, K viết chữ ‘heaven. :D'." Minh ngừng lại, thở những hơi dài và nhẹ. Rồi Minh chùi ngón tay cái ngang mắt, đứng thẳng người dậy, "Chắc tôi về phòng thôi. Lúc nãy tôi có đốt cây nến quế tiên bàn giấy, hình như chưa thổi".
Ở thành phố này, chỉ có thể ngủ rất say đến tận trưa, hoặc là đêm trắng. Tôi nằm dật dờ, cứ nhắm mắt, lại thấy lưng Minh. Cả đêm, tôi ước tôi là cây cỏ vô tri trong rừng.
Sáng sớm, trời đổ mưa, có thể là cơn mưa cuối cùng trong năm. Tôi chạy ra bên hông nhà, định nới rộng mái hiên di động che cho đám lan không chịu được úng của bố. Đúng lúc đó, gió thổi một xấp giấy trắng bay từ cửa sổ trên cao xuống sân vương vãi. Bản thảo. Tôi ngước lên, không thấy Minh đâu. Tôi chờ hai giây, vẫn không thấy Minh đâu. Tôi bỗng run đến nỗi răng va lập cập, mất tự chủ bàn tay. Tôi tức tốc chạy lao lên cầu thang đến phòng Minh. Tôi gõ cửa ba cái. Yên lặng. Tôi đập liên tục cả hai bàn tay vào cánh cửa gỗ ình ình đến rát rạt. Yên lặng. Tôi chạy ngược xuống cầu thang đến quầy lễ tân lấy chìa khóa thứ hai. Tôi vấp ngã ở một chiếu nghỉ, răng cắn vành môi đau điếng. Tôi tra chìa vào ổ vặn nhanh rồi đẩy cửa mở bật ra. Cửa đập trúng Minh, đang đứng ngay bên trong.
"Tôi vừa định mở."
Minh ướt sũng. Nước chảy từ tóc xuống mi mắt và môi tím tái. Mảnh áo choàng tắm bằng bông khoác vội lên người không che được khoảng cổ và khung ngực gầy, cùng những ngón tay, bàn chân trắng bệch.
"Nước ấm quá, tôi ngủ quên trong bồn tắm. Từ bốn, năm giờ sáng gì đó.". Minh cười nhợt nhạt, "Có chuyện gì không, Lâm?"
Tôi chỉ muốn thốc vào Minh một cú thật mạnh. Nhưng Minh thế kia. Tôi lại mất hết sức lực, phải bám tay vào thành cửa hít thở sâu liên tục.
"Bản thảo của cậu bay xuống sân mưa ướt hết rồi, tôi không nhặt kịp."
Minh quay qua cửa sổ theo phản xạ. Mưa bên ngoài đã ngớt, ánh sáng bừng lên khô sạch. Lũ chim yến bắt đầu bay ra.
"Tôi đã dằn bên trên một cuốn sách mỏng. Không nghĩ tháng Mười một vẫn còn mưa, và gió mạnh như vậy."
"Toàn là viết tay.”
"Không sao, tôi còn nhớ, viết lại không mất nhiều thời gian."
"Ừ, vậy tôi sẽ bảo bé nhân viên thu dọn. Không có chuyện gì nữa đâu. Cậu vào trong lau người đi. Tôi cũng phải đến phòng thí nghiệm cho kịp."
Chúng tôi cứ đứng im sững nhìn nhau vài giây nữa, rồi tôi mới cúi đầu quay đi.
Trên đường đến trang trại trực thuộc trường đại học nằm tận trên đỉnh núi để lấy một vài mẫu cây ôn đới cho việc nghiên cứu, tôi đã thắng gấp xe lại ở lưng chừng dốc, tự chửi (thề) chính mình. Tôi rõ là một kẻ mộng du khác. Không hiểu trong mấy chục phút rất ngắn, tôi đã băng một quãng đường dài đầy dốc và cua quẹo hiểm trở như thế bằng cách nào, và để làm quái gì. Cũng chỉ những kẻ mộng du thôi, mới đi vô thức, không để tâm bỏ lại gì phía sau.
Tôi sang đường, hái đám hoa dại nở trên sườn núi. Chúng vàng rực như mặt trời. Mùi cây lá giập nát rất nồng xộc vào mũi cùng với hơi nước, bỗng biến thành cảm giác xoa dịu. Nắm trong tay cả bó hoa to, tôi rứt giấy vở gói lại đơn giản rồi quay đầu xe chạy ngược về thành phố.
Ban sáng, nhìn ra cửa sổ phòng Minh, tôi đã hình dung Minh và K ngồi trên đó, quay lưng ra ngoài. Đèn đường sẽ hắt vào phòng tối, đổ hai chiếc bóng trên bức tường trước mắt họ. Hai chiếc bóng có những chuyện trò. Và một lúc, chúng chạm vào nhau, không còn biên giới. Tôi phải tìm một cái bình men sứ trắng để cắm hoa màu vàng, mang lên đặt trên đầu tủ nhỏ kê sát tường, bên cạnh bóng Minh. Tôi sẽ rủ Minh xuống bếp làm rau củ đút lò hay ép một bình nước phúc bồn tử tinh khiết cùng mật ong. Tôi ở lại với Minh buổi chiều, buổi tối, buổi sáng hôm sau, đến cuối tuần, sang tuần mới, sẽ không rời đi. Minh trên giường trốn vào chăn nghe nhạc, hoặc ngồi ở bàn viết. Tôi nằm trên giường còn lại, đọc sách hết cuốn này đến cuốn kia. Chúng tôi có thể không nói gì, chỉ cần để mắt qua lại thôi. Như hai người canh giữ lẫn nhau, cẩn trọng và thành tâm. Để an lòng đừng có ai rơi, hay chìm trong bồn, hay đâm xe vào vách núi, trước khi cả hai kịp trở lại nguyên lành.
Không một chút chần chờ, tôi gõ cửa phòng Minh. Cánh cửa gỗ không gài chốt, mở khẽ ngay khi tay chạm vào. Tôi lại thấy Minh trong dáng ngồi đó, nhưng ở phía trước, bên trong căn phòng. Hai chân buông thõng cách cao sàn nhà và những ngón tay đan vào nhau gác lên đùi, đặt sẵn hương nhìn đăm đăm ra cửa.
Thấy tôi bước vào, Minh thì thầm, "Tôi cũng không hiểu sao mình ngồi miết như vầy mấy hôm nay nữa, Lâm. Ra là có điều để đợi”
Hi Trần
COMMENTS