Cô Họa Sĩ Cứng Đầu | Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu Ebook | Đọc Truyện Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Truyện Ngắn Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Đọc Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu Online | Truyện Ngắn Hay | Truyện Ngắn Teen | Truyện Ngắn Trà Sữa | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com | Hình Vẽ Hoa Học Trò | hình vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Truyện Ngắn của Dung Keil
“Trong đợt tái bản sách lần này, nếu anh thực sự muốn thay dổi bìa, bên em sẽ đề nghị làm việc với một họa sĩ khác" - Em biên tập viên của công ty phát hành sách rụt rè đưa ra gợi ý - "Sa có tài, nhưng tài thường đi liền với tật. Sa cứng đầu và... khó bảo lắm: Lúc nào cũng chỉ chăm chăm làm theo ý mình thôi!"
Giữa hàng tá họa sĩ trẻ thường cộng tác vẽ minh họa sách, báo dành cho người trẻ, Sa được lựa chọn để vẽ bìa cho cuốn sách mới nhất của tôi. Tuyển tập truyện ngắn dịch chuyển, viết về những tháng ngày lênh đênh trên đường, những cơn cảm nắng và những điều nhỏ nhặt dễ thương, tinh thần "xách ba lô lên và đi" ngời ngời như thế mà nàng ta "tặng" tôi bìa sách với hình ảnh cô gái đứng im vẹo đầu nhìn xa xăm như đang chờ đợi một điều gì đó. Hơn nửa năm trước, tôi đang lang thang ở châu Âu thì nhận được email bản demo bìa sách, vội vàng gửi phản hồi, dặn em biên tập viên truyền đạt đến tai họa sĩ rằng tác giả không ưng đâu em ơi. Một ngày sau, email của em biên tập viên nhã nhặn bay đến: "Sa bảo em ấy cũng có phác thảo mấy phương án sinh động, vui vẻ nhưng hiện tại Sa làm bìa chỉ muốn thể hiện thông điệp của cuốn sách một cách khác đi - không minh họa sát nghĩa của bìa mà gợi cho người xem sự tưởng tượng về nhiều câu chuyện khác nữa. Sa đọc sách của anh và thấy sự dịch chuyển nằm trong tinh thần nhiều hơn nên em ấy muốn dùng cái tĩnh để tái hiện cái động, dùng hình ảnh cô gái đứng im để thể hiện sự chuyển động của những luồng suy nghĩ bên trong"
Cách lý giải của Sa không phải không có lý nhưng một bìa sách nom trầm và buồn như thế, nói thế nào cũng khó có thể truyền tải được thông điệp dịch chuyển mà tôi muốn gửi gắm qua những trang viết của mình. Mỗi cuốn sách giống như một đứa con tinh thần của người viết, tôi không thể cho phép mình qua loa vói chính con đẻ của mình được. Thế nhưng, kế hoạch "đình công" của tôi chưa kịp thành hình đã ngay lập túc bị gạt đi. Sách đang cần in và phát hành gấp để tham dự hội Sách Quốc gia. Sức mua của độc giả luôn tăng mạnh trong khoảng thời gian diễn ra hội sách. Nếu bạn muốn đến gần hơn với độc giả của mình, nếu bạn muốn cái tên của mình trở nên quen thuộc hơn trong tâm trí độc giả, đừng bao giờ nghĩ đến việc bỏ qua cơ hội này. Tôi tặc lưõi, bìa sách đó tôi không ưng nhưng đối tượng độc giả trẻ chắc chắn sẽ thích. Sa là cây cọ thần trong mắt hàng nghìn, hàng triệu độc giả với khả năng hóa phép cho những bìa sách. Dân tình thường kháo nhau, Sa nhận vẽ cho cuốn nào thì cuốn ấy nhất định sẽ bán rất chạy. Suy đi tính lại, tôi cũng quyết định gật đầu để sách kịp ra mắt bàn dân thiên hạ khi hội Sách khai mạc.
Ở thời điểm hiện tại, con số 3.000 bản cho lần in đầu đã được tiêu thụ gần hết. Bên phía công ty phát hành sách đang lên kế hoạch tái bản và muốn hỏi ý kiến tôi về bìa sách. Không khó để họ có thể nhận ra tôi muốn tranh thủ dịp này để thay đổi bìa sách tôi vốn không mấy hài lòng. Em biên tập viên nói sẽ giúp tôi liên hệ với một họa sĩ khác. Tôi phản đối, Sa cứng đầu và khó bảo nhưng tài năng của Sa không ai có thể phủ nhận.
Sa đã nhận lời vẽ bìa sách cho tôi một lân, nhất định có thể nhận lời vẽ cho tôi một bìa sách khác.
"Tính Sa nghệ sĩ lắm! Sẽ không dễ để anh có thể thuyết phục cô ấy thay đổi đâu!" - Em biên tập viên đưa ra cảnh báo khi tôi nói sẽ chủ động liên lạc với Sa và đề nghị cô ấy vẽ bìa sách cho tôi theo một khung ý tưởng hoàn toàn mới.
"Những điều đáng giá thường không đến dễ dàng mà, đúng không bé?" - Tôi nháy mắt rồi bước ra khỏi văn phòng trong tâm trạng phơi phới dù chưa nghĩ ra bất cứ cách nào để khiến Sa đổi ý.
Bước vào thang máy, suýt chút nữa tôi vấp phải một cô nhóc đang đứng... nói chuyện một mình. Nghiêm túc đây! Không phải hát, không phải lẩm bẩm hoặc đang trò chuyện với ai đó mà là đang độc thoại với phần mềm ghi âm của chiếc điện thoại. Năm giây sau, tôi tiếp tục phát hiện thêm một dữ kiện mới: Cô bé đang tập nói bằng tiếng Anh. Qua dáng vẻ và cách ăn mặc, tôi đoán cô bé chừng 20, sinh viên của một trường Đại học nào đó thuộc khối Mỹ thuật hay Kiến trúc.
Ơ, biết đâu cô bé này chính là...
"Em ghét nghe giọng của chính mình!" - Cô nhóc có-thể-là-Sa lên tiếng trong sự ngạc nhiên đến tột cùng của tôi.
"Anh thậm chí còn muốn ném vỡ chiếc máy ghi âm sau khi anh tự nghe lại những điều mình vừa nói!" - Tôi nhún vai, tự thấy cái kiểu nhún vai của mình vô cùng... "kẻ cả" của một người đi trước đầy ắp kinh nghiệm - "Tin anh đi! Ai cũng thế cả thôi, không chỉ riêng mình em đâu!"
Đôi tay đang cuốn tai nghe điện thoại bỗng dừng lại. Cặp mắt đen láy ngước lên nhìn tôi, rưng rưng như thể điều tôi vừa nói đã mang đến cả một bầu trời xúc động.
"Em thấy anh bước ra từ tầng 6, anh làm việc công ty phát hành sách đúng không?" - Cô nhóc có-thể-là-Sa hỏi khi cánh cửa thang máy vừa được mở ra.
"Không hẳn! Anh là dân viết tự do thôi, hiện tại đang hợp tác xuất bản hai đầu sách với công ty nên cần đến gặp biên tập viên để bàn chút chuyện"
"A ha!" - Cô nhóc quay người, chìa tay phải về phía tôi như một cách chào xã giao và chuyên nghiệp - "Nếu thế thì chúng ta có thể được xem là đồng nghiệp rồi. Em là Sa, chuyên vẽ thiết kế và minh họa cho nhiều đối tác trong đó có công ty này"
Tôi chưa kịp vươn tay ra bắt thì cô nhóc chắc-chắn-là-Sa đã quay hướng, vừa nhip nhàng bước đi vừa quay lại nhìn tôi.
"Anh nói anh là tác giả đúng không? Tên bản thảo của anh là gì?"
Và thế là chúng tôi đã kịp làm quen ngay cả khi chưa nói tiếng "Xin chào"...
***
Gần như toàn bộ khoản tiền kiếm được từ công việc thiết kế bìa sách và vẽ minh họa, Sa đều dành cả vào việc đi du lịch. 23 tuổi nhưng Sa đã đặt chân đến gần 20 quốc gia thuộc châu Á và châu Âu. Sa đi để tìm cảm hứng, để thấy cuộc đời ngoài kia đẹp vô cùng mà bút vẽ của Sa dù thế nào cũng không thể lột tả hết được. Đôi khi Sa đi, chỉ để thấy tâm hồn mình được tự do.
Dạo một vòng quanh "bộ sưu tập" những bức tranh Sa từng vẽ và đăng tải trên một trang mạng xã hội dành cho dân thiết kế, tôi nhận ra Sa không tự giới hạn bản thân bằng những gam màu cố định. Bộ sưu tập của Sa là một thế giới tràn đầy sắc màu và bức nào cũng đều rộn rã, tươi vui.
Em luôn cố gắng tạo ra những điều vui vẻ, tái hiện lại những khung cảnh lấp lánh nụ cười khiến người xem hạnh phúc, có thể bật cười thích thú hoặc chậm rãi thưởng thức niềm vui trong im lặng" - Sa gật đầu đồng tình trước nhận xét của tôi - "Vì nếu chỉ cần những điều tăm tối muộn phiền thì chỉ sống là đủ rồi mà!"
Giống như tôi, Sa sở hữu trí tưởng tượng có phần khác người. Sa thường mơ về những thế giới nơi những ngôi nhà đều có thể bay và mọi người sẽ di chuyển bằng cách ngồi trên các phiến lá rộng, giống như chiếc thảm thần của Aladin vậy. Tôi nói mình muốn sống trong một ngôi nhà có hàng trăm chiếc cửa dẫn ra ngoài, một chiếc cửa là một cầu nối đến một đất nước khác. Như thế, mỗi lúc mệt mỏi hay bí ý tưởng, tôi có thể ra khỏi nhà, mà ra khỏi nhà nghĩa là đặt chân đến châu Úc, châu Phi hay lang thang cả ở Bắc Cực,... Những điểm tương đồng trong cách nghĩ khiến chúng tôi cảm thấy rất dễ chịu khi ở canh nhau. Tôi nhận ra Sa hoàn toàn không như những điều mọi người đồn đại. Sa cứng đầu, nhưng điều đó xuất phát từ những quan điểm, suy nghĩ riêng của Sa về nghệ thuật, về cách cảm nhận những thông điệp mà các tác giả muốn gửi gắm qua tác phẩm của mình. Văn học là phạm trù mang tính tương đối, chẳng ai có thể khẳng định mình thực sự hiểu rõ một văn bản, tác phẩm nghệ thuật nào đó. Sa vẽ dựa trên cách cảm của mình, Sa không nghĩ như thế có điều gì sai cả.
Đến gần, tiếp xúc và trò chuyện với Sa nhiều, những định kiến của tôi về em thuở còn chưa gặp mặt đã dần bốc hơi, biến mất. Đôi lúc, tôi ngồi trò chuyện với Sa mà cứ như đang nghe chính tâm hồn mình tự sự. Một ngày, trong đầu tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ, hay là mình thích Sa rồi. Không được, Sa tuyệt vời như thế, dễ thương như thế, đời nào Sa chịu yêu tôi. Là một người thường viết về những câu chuyện tình, tôi hiểu hơn ai hết rằng có những mối quan hệ có thể được gắn với hai chữ "lãng mạn" ngay cả khi hai nhân vật chính mãi mãi chỉ là hai người bạn thân, hai người tâm giao, hai kẻ tri kỉ... Thôi thì tôi cứ bằng lòng với vai trò của một người đi bên cuộc đời Sa, chỉ cần tự trái tim mình thấy an lòng rằng cuộc sống của người ta luôn ổn, thế là được rồi.
Sa có một ước mơ, ước mơ của Sa là năm 35 tuổi có thể mua một chiếc minivan và biến nó thành nhà để lái xe đi khắp thế giới. Tôi bảo tôi sẽ mua chiếc Container cũ, tự mày mò thiết kế và sơn lại, đặt ở một khoảnh bìa rừng, ngày nào chán ở rừng sẽ thuê người kéo nó ra đặt cạnh bờ biển. San lắc đầu, sống trong Container giống như ở trong một chiếc hộp.
"Anh có thể dùng số tiền đó để mua một chiếc minivan giống của em, hoặc to hơn của em một chút. Chúng ta có thể lái xe đi khắp nơi. Khi không thích sống ở một nơi nào đó nữa, chúng ta sẽ gặp những người hàng xóm của mình và nói lời tạm biệt. Ngày hôm sau, họ tỉnh dậy và sẽ ngạc nhiên không con thấy "ngôi nhà" của chúng ta ở chỗ cũ nữa. Cuộc đời như thế thật sự rất tự do, đúng không?"
“Ý tưởng hay đấy! Hai chiếc minivan lang thang đi khắp thế giới!"
"Nhưng hai cái nhà như thế thì tốn kém lắm!" - Sa ngượng nghịu nói - "Bọn mình góp tiền mua chung một chiếc minivan thôi. Anh sẽ tìm mua đồ nội thất, em sẽ mua sơn tự trang trí căn nhà di động của hai đứa mình!"
Tôi nhìn Sa, niềm hạnh phúc giống như cốc kem mùa Hè, tan đều trong miệng, thích thú vô cùng. Vậy là chúng tôi đã chính thức bước vào một mối quan hệ lãng mạn, ngay cả khi chưa kịp nói "lời tỏ tình"...
***
Mỗi buổi sáng sớm, điện thoại của tôi thường nhận được tin nhắn từ Sa. Sa gửi những bức tranh mà em hoàn thành trong đêm hôm trước. Tôi gọi điện, mắng Sa một trận cái tội cú đêm rất hại cho sức khỏe. Sa mề nheo, nũng nịu "Để em ngủ thêm một chút nữa rồi Nam muốn mắng em thế nào cũng được ha!". Không dưng, tôi thấy thương Sa thật nhiều.
Sa rất hay hỏi tôi như thế này.
"Anh yêu em nhiều đúng không?"
Tôi gật, ôm Sa vào lòng và hôn Sa thật nhiều.
"Em biết em đã hỏi rất nhiều lần và có thể anh sắp phát cáu nhưng anh này, anh yêu em nhiều đúng không?" - Sa dụi đầu vào ngực tôi, tiếp tục làm nũng khiến tôi không nhịn được cười.
Sa thường tự nhận mình là một đại dương, "tại em uống nhiều cà phê kinh khủng!". Tôi âu yếm nhìn Sa, nghĩ sau này tôi chỉ cần cặm cụi viết lại những câu chuyện dễ thương về Sa đã là đủ rồi.
Cuối tháng ấy, Sa gửi cho tôi bản phác thảo cho bìa sách của tôi trong lần in tái bản. Ở giữa bức tranh là hình ảnh hai bàn tay nắm chặt, tôi nheo mắt hỏi Sa, chữ dịch chuyển nằm ở đâu rồi. Sa đưa tay nghịch những sợi tóc trên đầu rồi bảo đi mãi cũng đến lúc phải về, không về thì cũng cần một người đi cùng chứ.
"Để em trở thành người đồng hành của anh, được không?"
Và thế là chúng tôi gắn bó với nhau trong một niềm hạnh phúc giản dị, ngay cả khi chưa kịp nói bất cứ lời ước hẹn nào...
Sau này, tôi biết Sa cứng đầu nhưng rất trẻ con, dễ cảm động bởi những điều tủn mủn trong cuộc sống. Ngày đầu tiên chạm mặt trong thang máy, nếu không phải tôi lên tiếng và nói "Tin anh đi! Ai cũng thế cả thôi, không chỉ riêng mình em đâu!" có lẽ Sa đã không chủ động làm quen và chúng tôi đã không thể trở .... thành một đôi như thế này.
Mỗi buổi sáng, tôi lấy gối kê ở chiếc ghế ngoài ban công cho hai đứa ngồi. Tôi ngồi check mail công việc hoặc viết lách, Sa sẽ đu đưa chân, ngắm bầu trời mù sương và ngồi vẽ những ngày vui vẻ.
Lúc nhận được email bản thiết kế bìa của Sa mà tôi gửi tới, em biên tập viên ở công ty sách đã không tỏ chút ngạc nhiên, chỉ bảo "Đó, em nói anh rồi mà, Sa cứng đầu lắm, không chịu thay đổi đâu..." Giờ thì tôi không phản đối nữa. Sa cứng đầu thật, nhưng mọi sự khó bảo của Sa đều có lý do riêng của nó, đều bắt nguồn từ cách cảm, cách nghĩ riêng của Sa. Quan trọng hơn, một cô họa sĩ cứng đầu như Sa sẵn sàng trở thành chú mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của tôi, điều ấy chẳng phải đáng giá hơn tất thảy.
"Nếu chia tay, chúng ta chắc chắn sẽ không thể tìm được người nào như thế này nữa. Như anh, như em, Nam nhỉ?"
Đôi khi, những điều tuyệt vời nhất của thế giới lại tìm đến với bạn ngay trong lúc bạn không ngờ đến nhất. Nhiệm vụ của bạn không phải ngồi đó và nhẩm tính, những điều đáng giá thường không đến dễ dàng, mà là nắm chặt hạnh phúc đó và không bao giờ để nó tuột khỏi tầm tay. Sa nói đúng, nếu để lạc mất nhau, chúng tôi sẽ không bao giờ có thể tìm được hạnh phúc giống hệt giây phút này. Nghĩ đến đó, tôi thấy trái tim cứ mềm ra như một nỗi buồn nhỏ. Tôi cúi đầu, thơm lên mắt Sa và tự hứa sẽ không bao giờ để lạc mất cô họa sĩ nhỏ cứng đầu này...
Dung Keil
COMMENTS