Giấc Mơ Cất Trong Ngăn Kéo | Sky Talk's Show | Sky là ai | Sky Hoa Học Trò | kênh trà sữa | kenhtrasua.com
Dear anh Sky,
Em đang gặp phải vấn đề rắc rối với bố mẹ. Em thích biển và muốn nghiên cứu về sinh vật biển hay đại đương. Bố mẹ thì bảo em viển vông, đi xe đi tàu say lên say xuống thì sức khoẻ đâu mà đại dương với biển xanh, lại không biết có nuôi bản thân nổi không. Nhà em bắt em học Kinh tế, sau này làm kế toán, vãn phòng thì sẽ yên tâm hơn. Em thực sự chẳng hiểu em đi học vì ai nữa, em chỉ muốn làm điều mình đam mê, em nói mà bố mẹ chẳng chịu hiểu...
Bảo Trâm.
Cô gái đại dương thân mến,
Đầu thư anh sẽ tặng em câu chuyện nho nhỏ để em bình tĩnh hơn nhé! Có một cô bé dễ thương, hai tay cầm hai trái táo. Nguời mẹ lại gần, mỉm cưòi và thủ thỉ với con mình: “Con yêu, con có thể cho mẹ một trong hai trái táo của con không?”. Cô bé nhìn mẹ vài giây, rồi cắn một trái táo, sau đó cắn trái còn lại. Mẹ cô bé “đứng hình”, cười gượng gạo và không giấu nổi nét thất vọng trên khuôn mặt. Và rồi, cô bé đưa cho mẹ mình trái táo bị cắn dở, cười hớn hả “Mẹ oi, táo của mẹ đây, quả này ngọt hơn đấy!”.
Ngôn ngữ của yêu thương là vậy đó em á, nhiều khi cũng thật khó hiểu, khó lý giải và đặc biệt có những lúc không thể “ngấm” ngay tức thì. Bố mẹ nào cũng yêu thương con mình, muốn con cái sống đầy đủ, hạnh phúc nên sợ đủ thứ và sợ nhất là con mình chưa đủ trưởng thành với “tâm hồn còn treo ngược trên cành cây”. Anh hiểu rằng bố mẹ em sợ em thiếu thực tế mà có lựa chọn vội vàng, không chính xác. Điều em cần làm khá đơn giản: Lắng nghe - tìm hiểu - đối thoại. Ý kiến của bố mẹ chính là “ải” đầu tiên để em xác định độ phù hợp của bản thân. Ngành sinh vật biển, đại đương học mà em thích thú, thực sự có phù hợp với sức khoẻ của em không? Công việc tương lai cần bao nhiêu giờ lênh đênh trên biển, cần những điều kiện gì để phát triển, có những vị trí công việc nào, thu nhập như thế nào? Vượt qua những câu hỏi này, em cần tiếp tục tìm đến những anh chị đang làm công việc liên quan để có cái nhìn cụ thể hơn. Và cuối cùng, nếu niềm đam mê của em quá lớn, với những gì em đã tìm hiểu, hãy chia sẻ với bố mẹ chân thành từng câu hỏi, vấn đề mà cả hai bên đang rối như tơ vò. Anh nhấn mạnh yếu tố “đối thoại” vì nó thế biến em trưởng thành, suy nghĩ thấu đáo, không giận dỗi, không tìm cách né tránh và đặc biệt “ghi điểm” trong mắt nhị vị phụ huynh.
Em biết không, thế giới ngày nay vô cùng rộng lớn, đa dạng đủ đế kết hợp những thứ không liên quan trở thành điều kỳ diệu. Lúc rảnh, anh hay chơi game Pokemon lắm và đặc biệt thích câu chuyện của nhà thiết kế game Satoshi Tajiri. Satoshi sinh ra ở vùng ngoại ô Tokyo, lúc nhỏ ông thích tìm bướm bắt sâu và còn định trở thành nhà côn trùng học nữa cơ. Nhưng sự đô thị hoá diễn ra ngày càng sâu rộng ở Tokyo dẫn đến việc tìm và bắt côn trùng trở nên khó khăn hơn, giấc mơ của Satashi cũng trở nên dang dở. May mắn thay, Satoshi còn một sở thích khác là trò chơi điện tử nên ông đã chọn học ngành Điện tử và khoa học máy tính. Sau khi trở thành nhà thiết kế game, ông đã nêu lên ý tưởng về một trò chơi tìm kiếm, thu thập và nuôi côn trùng, thú vật. Sau sáu năm, phiên bản Pokemon được hoàn thiện và giờ đây trở thành một trong những biểu tượng văn hoá hàng đầu của xứ sở hoa anh đào.
Ngay cả trong lúc tạm gác lại giấc mơ cũng không có nghĩa chúng ta dừng và kết thúc những gì mình yêu thích, chỉ là tạm “cất” lại rồi có dịp lại hiện thực hóa niềm đam mê ngày nào. Chúc em may mắn và tìm được con đường phù hợp vói mình nhé!
SKY
Em đang gặp phải vấn đề rắc rối với bố mẹ. Em thích biển và muốn nghiên cứu về sinh vật biển hay đại đương. Bố mẹ thì bảo em viển vông, đi xe đi tàu say lên say xuống thì sức khoẻ đâu mà đại dương với biển xanh, lại không biết có nuôi bản thân nổi không. Nhà em bắt em học Kinh tế, sau này làm kế toán, vãn phòng thì sẽ yên tâm hơn. Em thực sự chẳng hiểu em đi học vì ai nữa, em chỉ muốn làm điều mình đam mê, em nói mà bố mẹ chẳng chịu hiểu...
Bảo Trâm.
Cô gái đại dương thân mến,
Đầu thư anh sẽ tặng em câu chuyện nho nhỏ để em bình tĩnh hơn nhé! Có một cô bé dễ thương, hai tay cầm hai trái táo. Nguời mẹ lại gần, mỉm cưòi và thủ thỉ với con mình: “Con yêu, con có thể cho mẹ một trong hai trái táo của con không?”. Cô bé nhìn mẹ vài giây, rồi cắn một trái táo, sau đó cắn trái còn lại. Mẹ cô bé “đứng hình”, cười gượng gạo và không giấu nổi nét thất vọng trên khuôn mặt. Và rồi, cô bé đưa cho mẹ mình trái táo bị cắn dở, cười hớn hả “Mẹ oi, táo của mẹ đây, quả này ngọt hơn đấy!”.
Ngôn ngữ của yêu thương là vậy đó em á, nhiều khi cũng thật khó hiểu, khó lý giải và đặc biệt có những lúc không thể “ngấm” ngay tức thì. Bố mẹ nào cũng yêu thương con mình, muốn con cái sống đầy đủ, hạnh phúc nên sợ đủ thứ và sợ nhất là con mình chưa đủ trưởng thành với “tâm hồn còn treo ngược trên cành cây”. Anh hiểu rằng bố mẹ em sợ em thiếu thực tế mà có lựa chọn vội vàng, không chính xác. Điều em cần làm khá đơn giản: Lắng nghe - tìm hiểu - đối thoại. Ý kiến của bố mẹ chính là “ải” đầu tiên để em xác định độ phù hợp của bản thân. Ngành sinh vật biển, đại đương học mà em thích thú, thực sự có phù hợp với sức khoẻ của em không? Công việc tương lai cần bao nhiêu giờ lênh đênh trên biển, cần những điều kiện gì để phát triển, có những vị trí công việc nào, thu nhập như thế nào? Vượt qua những câu hỏi này, em cần tiếp tục tìm đến những anh chị đang làm công việc liên quan để có cái nhìn cụ thể hơn. Và cuối cùng, nếu niềm đam mê của em quá lớn, với những gì em đã tìm hiểu, hãy chia sẻ với bố mẹ chân thành từng câu hỏi, vấn đề mà cả hai bên đang rối như tơ vò. Anh nhấn mạnh yếu tố “đối thoại” vì nó thế biến em trưởng thành, suy nghĩ thấu đáo, không giận dỗi, không tìm cách né tránh và đặc biệt “ghi điểm” trong mắt nhị vị phụ huynh.
Em biết không, thế giới ngày nay vô cùng rộng lớn, đa dạng đủ đế kết hợp những thứ không liên quan trở thành điều kỳ diệu. Lúc rảnh, anh hay chơi game Pokemon lắm và đặc biệt thích câu chuyện của nhà thiết kế game Satoshi Tajiri. Satoshi sinh ra ở vùng ngoại ô Tokyo, lúc nhỏ ông thích tìm bướm bắt sâu và còn định trở thành nhà côn trùng học nữa cơ. Nhưng sự đô thị hoá diễn ra ngày càng sâu rộng ở Tokyo dẫn đến việc tìm và bắt côn trùng trở nên khó khăn hơn, giấc mơ của Satashi cũng trở nên dang dở. May mắn thay, Satoshi còn một sở thích khác là trò chơi điện tử nên ông đã chọn học ngành Điện tử và khoa học máy tính. Sau khi trở thành nhà thiết kế game, ông đã nêu lên ý tưởng về một trò chơi tìm kiếm, thu thập và nuôi côn trùng, thú vật. Sau sáu năm, phiên bản Pokemon được hoàn thiện và giờ đây trở thành một trong những biểu tượng văn hoá hàng đầu của xứ sở hoa anh đào.
Ngay cả trong lúc tạm gác lại giấc mơ cũng không có nghĩa chúng ta dừng và kết thúc những gì mình yêu thích, chỉ là tạm “cất” lại rồi có dịp lại hiện thực hóa niềm đam mê ngày nào. Chúc em may mắn và tìm được con đường phù hợp vói mình nhé!
SKY
COMMENTS