$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Khoảng Cách An Toàn | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích

Khoảng Cách An Toàn | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích | Truyện Ngắn Của Zelda | Zelda Là Ai | Đọc truyện Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Online | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Ebook | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Của Zelda | Hình Vẽ Hoa Học Trò | Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com

1.     Tôi luôn là người duy nhất thất bại.Năm lớp Bảy, tôi là thằng con trai duy nhất còn niềng răng.
Năm lớp chín, trong số lớp chọn mười bốn người đi thi học sinh giỏi đủ các môn, tôi là người duy nhất không có giải.

Và bây giờ, khi vừa gia nhập vào đội bóng rổ của trường được một thời gian ngắn, tại trận giao hữu đầu tiên, tôi bị ngã, và rạn xương khuỷu tay. Tôi không bị sao cả, chỉ trừ lời rặn tránh xa các môn thể thao hoạt động mạnh của bác sĩ khiến sự nản cứ chất cao mãi. Tránh sự hỏi thăm của những người bạn chỉ cất tiếng nói khi bạn sắp chết, tôi thu mình vào sở thích cá nhân và những quyển sách.

Cho đến một ngày, Minh Anh xuất hiện.

Một ngày, tôi đang ăn trưa một mình với "The perk of being a wall- flower", quyển truyện mỏng luôn để trong cặp, thì cô gái đó xuất hiện, với khay ăn đặt trước mặt tôi, và ngồi xuống. Cô gái đó tôi nhìn thấy nhiều lần, nhỏ người và da hơi xanh xao. cả dãy bàn trống trơn, mọi người đã để về phía đầu sảnh ăn nơi đang có chương trình giao lưu nhạc cổ điển, có gì cô lại chọn đứng vị trí trước mặt tôi để ngồi?

Tôi nhìn cô dò xét. Không quen. Chưa nói chuyện bao giờ. Không có lí do gì để việc người lạ ngồi trước mặt mình trở thành điều phiền toái, tôi tiếp tục cúi mặt vào quyển sách. Lại một bản etudes khác của Chopin. Sao không ai chơi Erik Satie nhỉ, tôi thầm nghĩ.

"Cậu có nghĩ đây là khoảng cách hoàn hảo để vừa được âm thanh tốt lại có một không gian tốt không?". Tiếng nói vang vang từ phía trước. Người lạ cất lời.

Tôi ngẩng lên. Cô nhóc chống cái đĩa sáng choang xuống đĩa. Hơi cười mỉm tự tin. Kiểu làm quen quái gở. Vẫn không có ai bên cạnh. Tại sao lại là tôi nhỉ? Trên khay vẫn còn thức ăn. Tôi lờ đi không trả lời, nuốt một miếng cơm to.

"Tớ thích quyển sách đó. Cậu nghĩ cậu giống Charlie không?". Người lạ tiếp tục. Ai thích truyện cũng vì thấy phần yếu đuối của mình trong nhân vật chính. Ít ra thì cô nhóc ngồi đối diện cũng đã đọc. Ít ra là còn có điểm chung. Điểm chung? Có vẻ như đây là việc đã được dự tính trước?

"Tớ biết cậu không?" Tôi đặt câu dò hỏi. Trí nhớ tôi thì có thể đây là gương mặt sượt qua nhiều lần ở trường học cũng chỉ có vài trăm học sinh này. Nhưng nói chuyên thì chưa. Học chung lớp học thêm cũng là xác suất rất ít, vì tôi hay ngồi cuối lớp và phải đối diện với đủ cái đầu trước mặt để nhìn tới bảng đen.

"Không, nhưng ngược lại thì có. Tớ tên Minh Anh."

Cô bạn cười vui vẻ, đôi vai hơi hạ xuống nhẹ nhỏm, tưởng như cô đã cố gắng để câu chuyện được diễn ra môt cách tự nhiên. Nghĩ đến đây, tôi thoáng cười.

Nhưng khoan. "Cậu biết tớ? Tức là bao gồm tên, tuổi, và gì nữa?” Tôi thốt lên ngạc nhiên ở cuối câu. Phút chốc, tôi ngỡ mình là người nổi tiếng nhưng bị đè bẹp ngay bởi cảm giác nhói ở khuỷu tay. Có lẽ đây chỉ là một người bạn của bạn của bạn của bạn nào đây của tôi, một hôm bất ngờ và đến hỏi chuyện mà thôi.

"Nhiều thứ. Từ hồi cậu còn niềng răng, nói chữ "l" và V bị lẫn vào nhau." Cô bạn thản nhiên cười. Tiếng piano hơi lịm đi, vẫn vang vang ồn ào trong sảnh trần cao. Mặt tôi nóng dần lên. Tưởng như đây là một cảnh trong phim Disney, rồi sẽ có một hội nghe thấy được, và cười ồ lên. Nhưng không có gì cả, không ai nghe thấy hết. Khay đã trống trơn. Tôi định đứng dậy, nhưng tôi muốn biết nhiều điều hơn thế.

Và câu nói của Minh Anh đã thay đổi tất cả.

"Tớ nghĩ tớ là người duy nhất đặt cược vào cậu, Huy ạ."

2.     Tôi chú ý Huy từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy.
Lần đầu tiên tôi thấy một bạn con trai niềng răng. Giống tôi. Tôi cứ nghĩ bọn con trai sẽ không bao giờ chịu ngồi yên mà đeo cái khung kim loại đây vào miệng bao giờ. Nhưng cậu bạn lớp tầng dưới luôn im lặng, đôi khi bị trêu bởi sự phát âm hơi trẹo trọ. "Người Nhật cũng không phát âm L, R riêng biệt đâu", nhiều lúc tôi chỉ muốn ra đứng trước mặt cậu và nói như vậy. Nhưng tôi sợ cậu chạy mất. Nên thôi.

Năm lớp 8, tôi đăng ký vào ngay đội tuyển học sinh giỏi không chút do dự, khi nhìn thấy Huy trong phòng Hoá-Sinh. Nhưng không có mấy cơ hội để tiếp cận với cậu ấy cả. Tôi ngồi sau Huy một dãy, quen với tấm lưng rộng, cổ cao và mái tóc cắt gọn. Tôi biết mọi tựa sách cậu ấy mang đến lớp. Vẫn chưa nói chuyện lấy một lần, tôi giữ nguyên khoảng cách của chính mình. Nhiều lúc bật cười, sẽ có một ngày tôi đứng trước Huy một khoảng như thế, và lần đầu tiên sẽ nói với nhau. Và cậu ấy sẽ không chạy đi đâu cả. Khi hội con gái nói về cuộc thi học sinh giỏi và những cậu bạn sáng láng có thể được giải, tôi chỉ nghĩ đến Huy. Khi nhận ra mình thích cậu ấy, tôi chỉ muốn phá vỡ khoảng cách bấy lâu. Nhưng Huy không đoạt giải. Chỉ có một mình cậu ấy không được gì trong cái lớp "đinh" mà ai đi thi cũng đạt giải đấy. Huy lại càng khép mình hơn. Tôi như không còn cơ hội nữa.

Cấp ba, tôi vẫn học cùng trường với cậu ấy. Khi Huy tham gia đội bóng rổ, tôi luôn tìm mọi cớ để đi qua sân bóng khi đội tập. Nhưng một thời gian ngắn cậu bị chấn thương, thậm chí còn chưa tới giải chính thức nào. Tôi bận rộn với lớp luyện thi tiếng Anh và kế hoạch du học. Có thể mọi thứ sẽ chìm vào quên lãng. Huy sẽ không bao giờ biết tôi là ai, và tôi rồi cũng sẽ không nhớ nổi mặt cậu ấy nữa.

Nhưng rồi một ngày, tôi nhìn thấy cậu ấy ngồi ăn một mình. Không có ai xung quanh. Không ai để ý tới việc nếu tôi tới bắt chuyện và cậu đứng dậy bỏ đi. Không ai nhìn chằm chằm vào tôi, và không ai cười cậu ấy. Mà có gì đáng để cười đâu chứ.

Và thế là tôi ngồi xuống. Tôi và cậu ấy nói chuyện. Và cậu ấy không bỏ đi thật.

Tôi vẫn thích Huy như thế. Ngay cả khi đã nói chuyện và biết về cậu ấy nhiều hơn. Ngay cả khi Huy thẳng thắn nói về thất bại, nói về những điều cậu không làm được, và chưa làm được. Chẳng có vấn đề gì cả.

Tôi bảo Huy đi du học. Với tôi. Cùng làm hồ sơ, cùng đăng ký học bổng. Nghe thì đơn giản.

"Tại sao cậu lại đặt cược vào tớ?" Huy nhìn bảng hồ sơ, cười nghi ngại.

"Vì cậu kiên nhẫn, và cố gắng đến cuối cùng. Dù cậu không thành công, thì vẫn sẽ có người dõi theo cậu và ghi nhận điều đó. Như tớ chẳng hạn."

Huy sững người nhìn tôi, tưởng như tôi đã nói điều cậu không bao giờ nghĩ. Rồi cậu lặng im mở file tôi gửi, đọc những bảng giới thiệu về trường, và khoá học, và chương trình học bổng.

“Tại sao cậu biết tớ từ lâu, mà đến hôm đó mới đến nói chuyện?" Phải mất một lúc lâu, khi Huy đang lạch cạch bàn phím điền hồ sơ, mới cất tiếng hỏi tôi.

"Cậu nghe đến khoảng cách an toàn bao giờ chưa?"

Lắc đầu. Im lặng. Rồi cậu ấy ngước lên nhìn tôi chăm chú. Chờ đợi câu trả lời.

"Vì tớ luôn nhìn cậu ở một điểm an toàn. Điểm cậu không nhìn thấy tớ. Tớ luôn ngồi sau cậu ở một khoảng cách an toàn. Để cậu không nhận ra tớ. Tớ dõi theo cậu quá lâu, nên rất sợ khoảng cách đó bị thay đổi. Chính xác hơn, tớ sợ cậu sẽ đẩy tớ ra xa như cách cậu tách mình ra khỏi mọi người. Chỉ có hôm đó, tớ đã nghĩ nếu tớ ngồi đối diện, sẽ là một khoảng cách an toàn để cậu không đứng dậy bỏ đi."

"Nếu tớ bỏ đi thì sao? Sẽ có gì khác?"

"Nhưng cậu vẫn ở lại, và làm bạn với tớ đấy thôi."



"Nếu tớ và cậu được nhận, chúng ta sẽ đi đâu đó thật hoành tráng nhé."


“Ừ”

Khoảng Cách An Toàn  Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích   Truyện Ngắn Của Zelda  Zelda Là Ai  Đọc truyện Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Online  Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Ebook  Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Của Zelda  Hình Vẽ Hoa Học Trò  Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn  Kênh Trà Sữa  KenhTraSua.Com
3.     Tôi được nhận vào trường đúng như mong đợi. Học bổng cũng đủ trang trải.

Huy được một trường khác, ở vùng khác, đồng ý hỗ trợ tài chính. Tuy không học cùng nhau, nhưng thế là tốt rồi.


Tôi và Huy đi xem concert của Simple Plan. Vé gần sân khấu, nhưng đám đông nhanh chóng làm tôi mệt mỏi. Tôi ngồi sau xe Huy phóng về sớm, níu áo cậu ấy  thật chặt. Chẳng mấy chốc mà mọi thứ sẽ không còn nữa. Đi ngang qua dãy phố cổ, tiếng violin da diết đâu đó vang lên. Buổi nhạc sống gần gũi hơn gấp nhiều lần xuất hiện đúng lúc. Ngồi trong góc vắng, Huy bảo tôi đây là khoảng cách an toàn để thưởng thức nhạc. Tôi bật cười. Rồi rất nhanh, cậu ấy đặt một nụ hôn rất khẽ lên má tôi.

Có lẽ tôi sẽ thích Huy như thế. Có lẽ tôi sẽ yêu cậu ấy như thế. Ở một khoảng cách an toàn.

ZELDA

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Khoảng Cách An Toàn | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích
Khoảng Cách An Toàn | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích
Khoảng Cách An Toàn | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích | Truyện Ngắn Của Zelda | Zelda Là Ai | Đọc truyện Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Online | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Ebook | Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích Của Zelda | Hình Vẽ Hoa Học Trò | Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjEENrg3W9Mo-Nj0srNqAXybgXgdQcz18AEDb7gXukJpPWUuzK-ONs-VuZduSHfZ9OeGA6O2NnMauSxmTn-7aq5lK6BXq_nJf-ZGVfOUJ-r0ALA71C4M2SUxGzijU382c8xrn8Zpzao-Qn3/s400/Kho%25E1%25BA%25A3ng+C%25C3%25A1ch+An+To%25C3%25A0n++%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+C%25E1%25BB%25A7a+Zelda++Zelda+L%25C3%25A0+Ai++%25C4%2590%25E1%25BB%258Dc+truy%25E1%25BB%2587n+%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+Online++%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+Ebook++%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+C%25E1%25BB%25A7a+Zelda++H%25C3%25ACnh+V%25E1%25BA%25BD+Hoa+H%25E1%25BB%258D.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjEENrg3W9Mo-Nj0srNqAXybgXgdQcz18AEDb7gXukJpPWUuzK-ONs-VuZduSHfZ9OeGA6O2NnMauSxmTn-7aq5lK6BXq_nJf-ZGVfOUJ-r0ALA71C4M2SUxGzijU382c8xrn8Zpzao-Qn3/s72-c/Kho%25E1%25BA%25A3ng+C%25C3%25A1ch+An+To%25C3%25A0n++%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+C%25E1%25BB%25A7a+Zelda++Zelda+L%25C3%25A0+Ai++%25C4%2590%25E1%25BB%258Dc+truy%25E1%25BB%2587n+%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+Online++%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+Ebook++%25C4%2590%25C3%25A2y+Kh%25C3%25B4ng+Ph%25E1%25BA%25A3i+Chuy%25E1%25BB%2587n+C%25E1%25BB%2595+T%25C3%25ADch+C%25E1%25BB%25A7a+Zelda++H%25C3%25ACnh+V%25E1%25BA%25BD+Hoa+H%25E1%25BB%258D.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/05/khoang-cach-an-toan-day-khong-phai-chuyen-co-tich-zelda.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/05/khoang-cach-an-toan-day-khong-phai-chuyen-co-tich-zelda.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy