Ngày Đi Qua Mưa | Chưa Xa Đã Nhớ | Chưa Xa Đã Nhớ Hoa Học Trò | Chưa Xa Đã Nhớ Sách | Chưa Xa Đã Nhớ Ebook | Đọc Truyện Chưa Xa Đã Nhớ Online | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
Cuối tuần. Cơn mưa đến từ lúc sáng sớm. Tiếng mưa gõ tí tách trên mái ngói và đập vào ô cửa kính xước mảnh khiến Lê giật mình tỉnh giấc sớm. Không khí se lạnh. Lê cuộn thêm một lớp chăn nữa, nhìn ra ô cửa chóp. Đối với Lê, những sớm mưa cuối tuần lười biếng, vùi mình trong chăn ấm, ngắm nhìn màn mưa qua ô cửa nhỏ luôn gợi lên một cảm giác buồn nhưng êm ả và thuần khiết. Thêm một bản nhạc buồn da diết nữa là đủ để bản thân tự cho phép cảm xúc lang thang về những ngày xa tít tắp mà trong những ngày bình thường, Lê tự nhủ mình phải lãng quên đi.
Mưa càng lúc càng nặng hạt. Lê ngồi dậy, pha cho mình một ly cà phê nóng. Làn khói tỏa ra mùi cà phê thơm nồng quyện vói mùi sữa ngọt ngậy làm căn phòng bỗng nhiên ấm cúng. Ấm như cảm giác được ngồi bên cạnh chàng trai mình yêu, vai tựa vai, những ngón tay đan vào nhau cùng nhìn ra màn mưa lạnh giá bên ngoài mà lòng đầy hạnh phúc vì có một người luôn bên cạnh mình. Chỉ cần thế thôi. Chẳng cần nói bất cứ điều hoa mỹ, thề thốt nào, cũng chẳng cần bất cứ điều gì to tát. Cà phê thơm sực mà sao tự nhiên Lê thấy mắt cay cay.
Lê từng có những buổi sớm mưa như thế, ngồi bên một người. Chẳng cần nói với nhau điều gì, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt và nụ cười rạng rỡ của người ấy đã đủ để thấy cơn mưa lạnh lẽo giăng giăng ngoài trời kia chẳng còn gợi lên sự buồn bã thê lương nào nữa. Nhưng đây có phải là người yêu của Lê không thì Lê cũng không biết nữa. Chưa bao giờ người ấy nói yêu Lê. Lê cũng chưa bao giờ nói yêu người ấy. Có phải là yêu không khi mà ngay cả một lời từ biệt cũng không có nốt.
Thời gian trôi qua đã đủ lâu để Lê từ một cô sinh viên hay mộng mơ trở thành một nhân viên văn phòng mẫn cán, bận rộn nhưng mờ nhạt. Không còn hồn nhiên, vô tư trong mọi mối quan hệ nữa, Lê đã biết tự tạo cho mình một vỏ bọc an toàn, đủ để không lạnh nhạt cũng không quá vồ vập. Không hẹn ho, không tìm hiểu, kể cả cái cảm giác thầm yêu một người Lê cũng tự đè nén xuống, tự bắt mình không được nghĩ đến. Chỉ những sớm cuối tuần khi cơn mưa dường như dăng mắc trong lòng, như gột rửa những u uẩn để chỉ còn lại những trong trẻo - dù là sự trong trẻo của nỗi buồn - Lê mới để mặc cho cảm xúc được buông thả về ký ức cũ.
Chỉ có một lần duy nhất, Duy nắm tay Lê. Bàn tay anh siết nhẹ:
- Những ngón tay của em lạnh quá!
Những ngón tay của Lê run lên trong bàn tay Duy. Bàn tay anh ấm và chắc. Những nốt chai sần chạm vào lớp da tay mỏng của Lê gợi lên sự tin tưởng. Lê đã ước giá như mình có thể để yên bàn tay mình trong bàn tay Duy mãi mãi. Nhưng chẳng hiểu tại sao lúc ấy Lê lại vội vàng rút tay ra. Sự bối rối kéo dài từ đôi gò má đỏ bừng đến vành tai hơi hồng lên. Duy chỉ mỉm cười rất nhẹ. Anh không tỏ ra có chút bất ngờ nào trước hành động của Lê. Bình thản, anh tiếp tục dõi mắt vào màn mưa, đôi mắt kính của anh dường như hơi mờ đi. Lê cũng không chắc lắm vì khoảnh khắc ấy chỉ thoáng qua trong tích tắc. Có lần, lấy hết can đảm, Lê hỏi Duy:
- Anh đã từng yêu ai chưa Duy?
Duy im lặng. Lê không dám hỏi lại. Có lẽ anh không nghe thấy. Có lẽ tiếng mưa đã làm tiếng của Lê như chìm đi.
Nhưng không. Vào lúc Lê đinh ninh rằng Duy không nghe thấy nên không trả lời thì bất ngờ anh cất tiếng:
- Cô gái ấy là một cô gái vui vẻ và mạnh mẽ. Cô ấy rất cuốn hút nên có rất nhiều lựa chọn.
Lê rất muốn hỏi Duy rằng giữa rất nhiều lựa chọn ấy, cô gái đó có chọn anh không? Nhưng Lê không đủ can đảm để hỏi. Cũng như cô đã không đủ dũng cảm để nói với anh rằng nếu là tình yêu đích thực thì sẽ không có chỗ cho sự phân vân lựa chọn. Như Lê. Lê yêu Duy một cách lặng lẽ và chưa bao giờ đắn đo về tình yêu ấy. Dù rằng Lê chưa bao giờ nói và Duy dường như cũng chưa bao giơ hiểu.
Ly cà phê nguội dần trên tay Lê. Mùi thơm cũng theo khói mà vơi đi ít nhiều. Lê nhấp một ngụm. Khi mùi hương quyến rũ đã nhạt dần thì vị đắng đậm hơn. Nỗi cô đon và nỗi buồn cũng theo đó mà lan tỏa trong từng tế bào.
Lê không biết Duy đi từ bao giờ. Chỉ nhớ rằng đó là khoảng mùa mưa. Những sớm mưa dầm dề trên mái ngói, mưa liên miên không dứt như muốn rạch nát bầu trời u ám, sầu thảm. Những sớm mưa lạnh lẽo của ngày cuối tuần không thấy Duy đến nữa. Một tuần, hai tuần rồi lâu hơn nữa. Lê hụt hẫng rồi cũng tự mình chấp nhận rằng Duy sẽ không đến nữa. Những sớm mưa vì thế như buồn và dài hơn. Nhưng cũng có lúc Lê cười tự giễu mình. Duy chưa từng nói yêu Lê. Lê cũng chưa bao giơ thổ lộ lòng mình. Có lẽ vì thế mà Duy thấy không cần phải nói lời từ biệt. Cũng bởi vì thế Lê không thể dể lòng mình chìm đắm vào nỗi nhớ nhung của một mối quan hệ mơ hồ không xác định.
Nhưng người thì đi rồi mà nỗi nhớ cứ còn lại mãi.
Tự dặn lòng mình phải quên đi mà nỗi nhớ cứ đọng lại, giăng mắc và day dứt.
Có một vài sớm mưa cuối tuần, Lê quyết định trùm kín chăn nhắm mắt ngủ tiếp. Nhưng tiếng mưa dội vào ô cửa kính xước lạnh khiến Lê không thể yên lòng. Cũng có khi Lê vùng dậy, khoác thêm chiếc áo ấm, mặc áo mưa và xuyên vào màn mưa. Không có nước mắt. Chỉ có nỗi buồn tê tái cứ thế theo mưa dội lại trĩu nặng. Vì sao Lê buồn. Tại sao Lê phải buồn khi Lê và Duy còn chưa có cả một tình
yêu đúng nghĩa. Cũng có thể là bởi vì hụt hẫng. Giá như Duy nói một lời từ biệt thì có lẽ Lê đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Lê đã học cách đối diện vói quá khứ. Không lơ đi, cũng không tìm cách xuyên qua. Chỉ là bình thản giữ lại thói quen cũ, ngồi nhìn mưa qua ô cửa nhỏ. Chỉ thêm một ly cà phê để gọi lên chút ấm áp.Nhưng rồi cũng đến lúc nhận ra, khi những ấm áp, nồng nàn của ly cà phê nóng tan đi thì nỗi cô đơn lại càng bị khoét sâu và trống rỗng hơn.
Cho đến khi Phi đến.
Phi mặc chiếc áo mưa nếu trời mưa hoặc chiếc mũ phớt đỏ rực nếu trời nắng vào chiếc đinh ở mái hiên, tự pha cho mình một ly cà phê nóng và ngồi xuống bên cạnh Lê. Phi không im lặng. Cậu gọi Lê là "người yêu của mưa" và huyên thuyên đủ thứ chuyện. Cuối tuần nào Phi cũng đến. Như một người bạn thấu hiểu và tận tâm. Lê cảm nhận có gì đó hơn tình bạn một chút. Nhưng Phi không nói mà Lê cũng không muốn hỏi. Tận trong sâu thẳm trái tim mình, Lê vẫn hi vọng sẽ có một ngày gặp lại Duy. Nhất định lúc ấy, Lê sẽ hỏi Duy tại sao lại âm thầm rời đi không một lời từ biệt.
Vậy nên, một sớm Lê đã nói với Phi:
- Phi đừng đến nữa được không?
Phi không trả lời. Cậu lặng lẽ đứng dậy, nhìn Lê rồi bước ra của. Ánh mắt của cậu lúc ấy u uẩn và ám ảnh đến mức Lê cứ nhớ mãi, án nán mãi trong những cuối tuần cậu không đến.
Nhưng Phi không giống Duy. Cậu trở lại vào một sớm cuối tuần rực rỡ. Nụ cười của cậu bừng sáng:
- Mình đến để nói lời tạm biệt.
Lê hơi lặng đi:
- Cậu đi đâu sao?
Phi lắc đầu:
- Không! Là Phi - một người bạn nói lời từ biệt. Và Phi - một người quyết định sẽ "cưa" cậu bắt đầu chào cậu từ ngày hôm nay.
Có những người bước qua cuộc đời để mang lại những ngọt ngào, cũng có người để lại những khoảng trống. Nhưng có một điều chắc chắn rằng bất cứ kỷ niệm nào cũng đáng trân trọng. Và rằng chẳng thể nào mãi mãi yêu một người nếu ngươi đó không có tình cảm hoặc đã không còn tình cảm với mình. Chỉ là đến lúc thích hợp để khép lại quá khứ.
Bởi vậy nên khi nghe Phi nói thế, đôi má Lê bỗng ửng hồng. Như thể có vạt nắng sấm nào vừa nhuộm màu. Rực rỡ.
Đào Thu Hà
COMMENTS