Nghe Theo Trái Tim Mình | Cứ Chạy Những Bước Nhỏ | Đọc truyện Cứ Chạy Những Bước Nhỏ | Truyện ngắn của Dung Keil | Dung Keil Là Ai | Truyện ngắn tình cảm lãng mạn | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
Tôi đã đơ mất 3 giây khi nghe An nói cô ấy muốn bỏ thi đại học. Chúng tôi đã nỗ lực trong suốt thời gian qua, đều đặn tham gia không biết bao nhiêu buổi học thêm cũng như những giờ tư vấn hướng nghiệp. Và giờ cô ấy nghĩ tới chuyện bỏ thi, khi mà mọi thứ chỉ còn cách chúng tôi vài tháng?
"Nghĩ kĩ chưa đó? Có biết giờ bỏ thi là năm sau phải ôn lại từ đầu không? Kiến thức bỏ quên một năm là khó tìm lại lắm!"
"Ừ tớ biết chứ!" - Cảm giác như cả một bầu trời rơi xuống theo tiếng thở dài của cô ấy.
"Nhưng mà, sao tự dưng nảy ra ý định đó? Nếu không thi đại học, cậu sẽ làm gì?" - Tôi chưa từng thấy cô ấy nhắc đến kế hoạch này trước đây, hẳn nhiên nó khiến tôi không thôi há hốc mồm kinh ngạc.
"Gap year" - An nói thản nhiên như thể đó là điều mà cô ấy đã nghĩ tới từ rất lâu.
"Gap year" là một cụm từ đang dần trở nên phổ biến trong giới trẻ, nó được sử dụng để chỉ khoảng thời gian (thường là một năm) những người trẻ không đến trường, thậm chí bỏ thi đại học (như An đang muốn làm) để đi Làm tình nguyện hoặc du lịch vòng quanh thế giới, trải nghiệm những điều khác biệt rồi mới trở về và quyết định đâu là ngành mình muốn theo hoc.
"Nhưng mà, sao tự dưng lại gap year?"
"Thì tự dưng tớ thích thôi, cậu cứ "nhưng mà" "sao tự dưng" hoài, chán òm!"
Đúng lúc đó, cô giáo bước vào, chúng tôi không thể tiếp tục bàn luận chủ để đang "hot". Tôi liếc mắt nhìn sang An. Không hiểu tại sao, tôi tin rằng đó không hẳn là một lựa chọn dựa trên sở thích của cô ấy. Nét mặt cô ấy không cho thấy sự hài lòng. Dường như cô ấy đang cố nén một tiếng thở dài. Giờ thì tôi chỉ ước bầu trời kia rớt xuống thật thôi, còn hơn chứng kiến sự buồn phiền bối rối trên gương mặt cô ấy lúc này.
***
An tận dụng diện tích để trồng rất nhiều loại cây be bé khác nhau trên ban công tầng hai. Cô ấy mua những chiếc chậu hoa bằng nhựa nhỏ xíu, nhiều màu sắc rồi treo lơ lửng trên trần nhà và buộc cả trên gờ tường lan can. Tôi rất thích đứng từ dưới nhà nhìn lên khu vườn treo đầy sắc màu ấy. An khéo tay lắm, cô ấy chăm sóc đám cây cảnh thường xuyên nên mùa nào cũng có thể nhìn thấy chúng thay nhau trổ hoa. Trước đây, An từng bảo cô ấy muốn trở thành một nhà thực vật học. Bố mẹ cô ấy không phản đối giấc mơ của cô con gái. Tôi gật đầu.
"Công việc đó có vẻ hợp với cậu, ít nhất là hơn những vị trí đòi hỏi tính toán nhanh hay đầu óc kinh doanh nhanh nhạy”
"Này, cậu đang khen hay đang xỏ xiên tớ thế hả?”
"Cậu chưa thấy ai cùng một lúc có thể làm cả hai điều đó hả?"
Nghe xong câu ấy, An đã rướn người về phía trước để cốc đầu tôi một cú thật đau.
"Nhờ lời khen đa năng của cậu, hôm nay sẽ không có phần cho cậu, sữa chua việt quất tớ tự làm đó nha!"
An chỉ nói thế thôi, tôi biết cô ấy hiền lành và rất tốt bụng, sẽ chẳng bao giờ nỡ lòng để tôi bụng đói nhìn cô ấy ăn đâu. Bằng chứng là chưa đầy 2 phút sau, cô ấy đưa tôi cốc sữa chua thơm mùi việt quất rồi "ra lệnh".
"Đây, ăn đi! Đồ láu cá!"
Tôi nhanh tay xúc sữa chua bỏ vào miệng, vừa ăn vừa hỏi.
"Nghĩ sao rồi, chuyện bỏ thi đại học ấy? Cậu đang nghiêm túc thật hả?"
"Ơ, chứ cậu nghĩ tớ giả vờ nghiêm túc hả, đồ ngốc xít này!"
"Nhưng tại sao chứ? Chẳng phải tháng trước cậu còn nói sẽ thi tuyển để trở thành nhà thực vật học trong tương lai à, đó chẳng phải ước mơ cậu muốn theo đuổi sao?"
"Nhưng tớ cũng muốn đi gap year!" - An trả lời yếu ớt. Tôi nghĩ mình đã tìm được manh mối.
"Để làm gì?"
"Để như mọi người thôi. Chẳng phải trong số đám bạn cùng cấp 2 của mình, có tới 4 đứa bảo lưu năm học lớp 12 để gap year sao. Bọn nó du tịch thế giới, bọn nó có nhiều trải nghiệm tuyệt vời!"
"Đó là lý do cậu muốn đi?" - Không thể phủ nhận rằng số lượng học sinh sinh viên gap year mỗi năm đang ngày một tăng lên.
"Không hẳn. Chỉ là tớ muốn được giống như bọn họ, được mọi người khen là dũng cảm, được mọi người khen là phá cách, hơn là ở nhà và thi đại học như hằng trăm, hàng nghìn con người khác!"
Giờ thì tôi đã biết nguyên nhân của tất cả chuyện này. Cô ấy muốn đi theo trào lưu, cô ấy muốn được mọi người trầm trồ khen ngợi.
"Cậu biết mục đích của gap year là gì không An?"
Cô ấy nhìn tôi, mở to mắt. Dù điều cô ấy biết là gì, tôi nghĩ cô ấy chỉ biết một nửa, hoặc tệ hơn, chỉ là một xíu xiu.
"Gap year trước kì thi đại học thường được sử dụng như một chiến lược kiếm tìm đam mê, để biết đâu là ngành họ muốn học. Nếu cậu đã biết mình muốn trở thành một nhà thực vật học, gap year không phải một lựa chọn thích hợp cho cậu ở thời điểm này. Thay vào đó, cậu có thể thực hiện điều đó sau khi học xong đại học, trước khi chính thức xin vào làm ở đâu đó"
“Nhưng tớ….”
"Không nhưng nhị gì cả. Người ta sẽ không khen ngợi một đứa bỏ thi đại học để đi chơi nhưng chẳng có lấy một điểm tựa rõ ràng cho quyết định đó. Mà nghe này, bốn năm nữa khi cậu đã có thêm kiến thức về thực vật, cậu có thể đến bất cứ nơi nào và xin thực tập hoặc làm việc ở những viện nghiên cứu hoặc những trang trại lớn. Nghe tuyệt hơn rất nhiều việc cứ đi mà chẳng biết đi để kiếm tìm thứ gì, đúng không?"
"Hừ, cậu nói như kiểu tớ chắc chắn sẽ đỗ đại học ấy!" - cô ấy có vẻ xuôi xuôi với luận điệu thuyết phục của tôi.
"Tất nhiên, nếu cậu cố gắng. Mà, chắc chắn là cậu sẽ cố gắng rồi đúng không?"
Trước lúc ra về, tôi nói với cô ấy.
"Đồ ngốc này! Dù tớ hay người khác có nói hợp lý đến mức nào, hãy cứ nghe theo những điều trái tim cậu mách bảo. Nếu ở nhà và thi đại học là điều cậu muốn, hãy làm điều đó. Nếu bỏ thi và đi gap year là điều trái tim đang nói với cậu, hãy tự tin và lựa chọn đó. Dù thế nào, tớ cũng sẽ luôn ủng hộ cậu!"
***
Những ngày mùa xuân ấm áp, An nhắn tin rủ tôi ra chợ mua thêm hạt giống. Cô ấy vừa được tặng một chiếc hộp xốp nên muốn mua thêm hạt để gieo. Cô ấy bắc ghế, tháo một giỏ cây treo trên trần nhà rồi đưa cho tôi.
"Cho cậu này!!"
"Sao tự dưng lại cho tớ? Chẳng phải cậu rất thích chậu cây này sao?"
"Cậu không thể ngưng hỏi "sao tự dưng" được hả? Chính bởi rất thích nên tớ mới tặng cậu đó, nhớ phải giữ gìn chăm sóc cẩn thận!"
"Nhưng tại sao?"
"Không sao trăng gì cả. Chỉ là không dưng tớ muốn cảm ơn cậu. Tớ đã quyết định rồi, tớ muốn thi đại học và trở thành nhà thực vật học. Sau khi có được tấm bằng và vốn ngoại ngữ kha khá, tớ sẽ chu du khắp các nông trại trên thế giới. Cậu sẽ đi cùng tớ đúng không?"
"Còn phải xem chúng ta có đỗ đại học không đã chứ!" - Tôi nháy mắt. Thật tuyệt khi cô ấy lựa chọn ở lại, và càng tuyệt hơn khi cô ấy ngỏ ý muốn tôi đi cùng. Chưa biết khoảng thòi gian trước mắt sẽ ra sao, nhưng chúng tôi nhất định sẽ cố gắng.
"Bởi thế mới nói, về nhà và ngồi học đi thôi. Tháng sau là thi thử Đại học lần nữa rồi đấy! Ôi chao…”
Rồi một ngày nào đó, tôi cũng sẽ để trái tim dẫn lối, như An, để có đủ tự tin đứng trước An và thì thầm "An này, tớ muốn nói với An một điều bí mật...
Dung Keil
COMMENTS