$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Trôi Dạt Trên Đại Dương | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128

Trôi Dạt Trên Đại Dương | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128 | Truyện ngắn của Jathy | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Tháng Này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Truyện Ngắn | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Online | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Ebook | Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com

Trôi Dạt Trên Đại Dương  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Tháng Này  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Truyện Ngắn  Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Online  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Ebook  Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn  Kênh Trà Sữa  kenhtrasua.com

1. Đêm đó, tôi nằm ngửa mặt nhìn trần nhà. Đèn trong phòng đã tắt hết, nhưng nhờ ánh đèn từ nhà hàng xóm sâu trong con ngỏ len qua ô cửa chớp hắt vào, tôi vẫn có thể nhìn thấy được những giọt nước, tròn trịa neo mình trên trần nhà. Chúng cứ treo hoài như vậy, mãi mà không thế rớt xuống chậu nước tôi đặt ngay dưới sàn. Chúng chưa đủ nặng, tôi đoán.
Hệ thống nước của tầng trên gặp vấn đề nào đó, tôi không rõ. Nhưng sáng nay, khi giật mình tỉnh giấc vì cái lạnh của sớm mùa Đông, tôi bật đèn rồi lấy áo khoác trong tủ ra mặc. Bất chợt, một giọt nước rơi xuống sàn ngay trước mắt tôi, ở khoảng trống giữa tôi và tủ đồ. Theo phản xạ, tôi bước lùi, rồi ngẩng đầu nhìn lên. Không biết từ bao giờ, một khoảng trần nhà đã bị ẩm, vài giọt nước tụ lại. Tròn trịa, theo một hàng dọc. Những vệt nước loang lổ như lan ra thành hình tán cây. Những mạch nước như những nhành cây, gân lá. Căn phòng trọ như biến thành một khu rừng.

Một giọt nước khác lại rớt xuống trước mắt tôi, vẫn ở vị trí khi nãy. Tôi vội vào nhà tắm, mang một cái chậu đặt xuống vị trí đó. Giọt nước tiếp theo rớt xuống, rồi những giọt nước sau nữa. Tí tách, rồi lại tí tách. Tôi lấy điện thoại gọi cho bác chủ nhà. Bác xuống ngay, chưa đầy năm phút. Tôi chỉ cho bác xem những vết nước loang trên trần. Bác bảo để bác khóa vòi nước tầng trên lại xem trần có nhỏ nước xuống nữa không.

Nước hết nhỏ xuống thật, vậy là do hệ thống nước của tầng trên. Vị trí đó là bếp nấu ăn của tầng trên. Bác báo đã gọi thợ, sáng mai người ta xuống coi. Tôi nên ở phòng, hoặc nếu đi đâu thì đưa chìa khóa cho bác. Tôi bảo, giờ cháu cũng chưa biết sáng mai sẽ thế nào. Sáng mai, là Chủ Nhật.

Chủ Nhật nào cũng vậy, luôn là một ngày chưa bao giờ tôi có thể đoán trước. Tôi không bao giờ để Chủ Nhật nằm trong khuôn khổ giờ giấc của những kế hoạch học tập hàng tuần mà mình sắp xếp. Chủ Nhật của tôi, dành cho Hạnh. Tôi thường đến thăm bạn ấy, đi chơi với bạn ấy, trò chuyện với bạn ấy, nếu bạn ấy không bận. Tối thứ Bảy nào, trước mười giờ, nếu Hạnh không nói gì, có nghĩa là bạn ấy không bạn. Chúng tôi chưa từng mở lời hẹn ngày chi hết, chi ngầm hiểu vậy thôi.

Đêm đó, tôi nằm co ro trong chiếc chăn mỏng tang. Nó vốn là tấm vỏ chăn bông, nhưng tôi làm biếng vác bông từ nhà lên nên chỉ đắp vỏ. Tiếng nhạc phát ra từ điện thoại chợt tắt, ngay giữa đoạn cao trào buồn bỏ của bản nhạc piano. Không còn tiếng nhạc, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách. Có một bể nước ngầm dưới chân giường tôi. Có đôi khi, tôi gần như bỏ qua tiếng nước chảy này. Thiệt tình, tôi đã nghe nó nhiều đến mức không còn nhận ra sự có một của nó nữa.

Mấy hôm trước, thằng bạn bên trường Nhân Văn qua chơi. À không, không phải chơi. Nó luyện thi IELTS tại một trung tâm. Hôm nào học xong cũng bắt xe về nhà, đi những hai tuyến. Nhưng sáng hôm sau có bài kiểm tra sớm, nó không muốn về nhà nên qua chỗ tôi ngủ nhờ. Nửa đêm tỉnh giác, tôi thấy nó nằm mở mắt mở thao láo. Hỏi ra mới biết nó nghe tiếng nước không ngủ nổi. Tưởng chừng phòng trọ của tôi ở giữa rừng, dưới chân giường là cả một con suối. Hai thằng cùng bật cười, giữa đêm khuya.

Ừ thỉ, thằng đó là người Hạnh thương. Tôi, vì điều này, mà đã xa cách với nó nhiều. Đêm nay, tôi nghĩ nếu nó ở đây, nó sẽ biết thế nào mới là ở giữa rừng thực sự. Lại còn là giữa rừng mưa.

Tiếng nước dưới sàn nhà vẫn chảy róc rách. Tôi choàng mở mắt, tiếp tục đặt hẹn giờ thêm ba mươi phút nữa cho bản nhạc. Mong là lần này tôi có thể ngủ được, trước khi tiếng nhạc dừng lại.


2.  Một khung cửa lớn hình chữ nhật, có hai ba bóng đèn tròn treo lủng lẳng bên trên. Phía xa là bầu trời không một gợn mây. Thậm chí khi nheo mắt, tôi còn có thể mường tượng được những dãy núi với làn sương mờ ảo ở phía xa. Tôi nghĩ, đó là cảnh tượng đẹp nhất mình từng nhìn thấy. Một buổi sáng mùa Đông, không cần đến vào lúc bình minh, cũng có thể đẹp như vậy. Và Hạnh thì ngồi tựa lưng vào chiếc ghế, trên tay bạn ấy là một tách trà. Căn phòng không bật đèn, bóng tối phủ trên người Hạn. Bạn ấy vẫn giữ nguyên dáng ngồi, đến tận khi tôi đưa tay bật công tắc đèn.

Giá như đang khoác trên mình một bộ váy kiểu cách cho bữa tiệc dạ hội thì hẳn là Hạnh sẽ như một nàng công chúa đơn độc trên tòa tháp cao, đang đợi hoàng tử đên cứu. Lúc này, dưới tầng đang phát một bản nhạc tango. Tôi ngờ rằng, sau hai tháng trọ ở đây, Hạnh đã bị lây nhiễm sự quỷ phái từ bà chủ nhà. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được một người phụ nữ bán hàng tạp hóa lại có thể quý phái đến vậy. Lần đó, tôi mua một chai nước khoáng trong khi chờ Hạnh chải lại tóc. Bà ấy đưa chai nước, rồi trả tiền thừa cho tôi. Mọi cử chỉ, và cả ánh mắt lẫn thần thái, đều khiến tôi ngờ rằng mình đang lạc vào thế giới của tầng lớp quý tộc thuở nào.

Chưa lần nào tôi đến thăm Hạnh mà không thấy bà rực rỡ trong một bộ váy thướt tha nào đó. Tôi ấn tượng nhất với một chiếc váy lụa màu đỏ rực của bà. Nó, như thể được may ra để dành cho bà vậy. Tôi dám chắc những người đến mua đồ ở cửa hiệu này hẳn đều đang tìm kiếm một sự trân trọng và bình yên. Như lần duy nhất mua chai nước khoáng đó, tôi nghĩ rằng mình không được phép vội vã. Phải chậm rãi thôi. Phải sống chậm lại, không được vội vàng. Những người đang vội vàng chắc chắn sẽ không chọn cửa hiệu này.

Hạnh nói rằng bà không mở cửa hiệu vì vấn đề tiền bạc. Các con của bà đều đã định cư ở nước ngoài và luôn sẵn sàng đón bà sang bất cứ lúc nào. Nhưng bà không muốn đi. Bà muốn ở lại nơi ngoại ô thành phố rất thanh bình này. Hạnh cũng là người đầu tiên bà cho thuê trọ. Trước đó, căn phòng ấy vẫn luôn bỏ trống. Bà nói, chưa tìm được người có duyên nên không cho thuê. Tôi không biết điều gì ở Hạnh đã khiến bà phải suy nghĩ lại.

Sự kỳ lạ chăng? Tôi nghĩ hẳn sẽ chẳng mấy ai đi thuê trọ cách nơi mình học cả chục cây số như Hạnh. Ngôi trường nằm bên rìa thành phố. Hạnh thuê trọ ở một làng hoa bên kia cây cầu. Bến xe buýt gần nhất cũng cách chỗ bạn ấy trọ những hai cây số. Dọc con đường hai cây số đó, gần như không có nhà dân.  Con đường ấy đi xuyên qua những cánh đồng hoa bạt ngàn.

Nhưng Hạnh thích như vậy, dù rằng ngay thời gian đi lại giữa hai nơi thôi cũng đã tốn của bạn ấy kha khá thời gian. "Kệ thôi, tớ chỉ làm những gì khiến mình vui." Hạnh nói nhẹ bâng. Bố mẹ bạn ấy cũng biết, nhưng không thấy nói gì.

Trôi Dạt Trên Đại Dương  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Tháng Này  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Truyện Ngắn  Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Online  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Ebook  Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn  Kênh Trà Sữa  kenhtrasua.com

3. Tôi đã chạy xe máy hơn chục cây số để đến với Hạnh, để rồi cuối cùng, chúng tôi lại quyết định quay vào nội thành, đến một công viên để thả diều. Thú thực, mười chín năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên tôi thả diều. Cả Hạnh cũng vậy. Chúng tôi lớn lên ở vùng ngoại ô thành phố, lớn lên cùng lũ bọn ngày ngày đi thả diều. Chúng tôi thậm chí còn đứng bên cạnh khi lũ bạn chạy nhảy tung tăng, vui đùa thích thú giăng dây diều dọc nhửng cánh đồng. Nhưng chúng tôi, chưa từng một lần tham gia. Mà không, không phải chỉ thả diều, những trò đùa của tụi con nít, chúng tôi đều không tham gia.

Chúng tôi tạt qua siêu thị mua một ít đồ ăn mang theo. Buổi trưa cả hai chắc sẽ ăn ngay tại công viên. Đi dạo loanh quanh rồi đến chiều mới về.

Hôm nay, ở công viên này, cũng có biết bao nhiêu đứa trẻ (và cả người lớn, như chúng tôi) đến thả diều. Một ngày nhiều gió, và lạnh lẽo. Tôi bỗng nhiên có ảo giác, mình và Hạnh đi lạc đến chốn đây, như những người vô hình ngắm nhìn thế giới tươi đẹp của người khác. Haha, trong phim thường như vậy. Những đứa trẻ sẽ không nhìn thấy chúng tôi. Nhưng không, Hạnh bước đến, phá vỡ mộng ảo trong đầu tôi. Bạn ấy giúi cuộn dây diều vào tay tôi, giúp cả hai đứa trở thành một phần của thế giới tươi đẹp này.

Chúng tôi chạy về phía đồi cỏ. Ở đây vắng người hơn. Vì khuất, và vì quá nhiều cây để có thể thả diều. Hậu quả tất là con diều của Hạnh đã bị mắc vào một nhành cây. Bạn ấy sửng sốt nhìn theo.

Tôi nói, có vẻ hơi cao đấy, cơ mà tớ nghĩ mình trèo được. Nhưng Hạnh đưa tay ngăn lại. Bạn ấy ngồi dựa vào gốc cây, kéo theo cả tôi ngồi xuống. Tôi trượt tay, đúng lúc gió lớn, nên diều bị thổi đi mất. Con diều bay là là ngang mặt đất mất một lúc rồi mới bay cao dần lên, rồi có thể sẽ bị mắc vào một nhành cây nào đó. Nếu đuổi theo, chắc vẫn kịp. Nhưng tôi không làm vậy, chỉ ngả lưng vào gốc cây cùng Hạnh.

Bạn ấy nhìn theo con diều của tôi đến tận lúc nó mất dạng. 

"Cậu nghĩ được tự do như thế, diều có hạnh phúc không?”

"Tớ không chắc. Nhưng hẳn là hạnh phúc hơn bị mắc kẹt trên nhành cây?" 

"Nếu là một con diều, tớ mong có một người giữ chặt dây, để tớ có thể tự do bay lượn trong gió. Nhưng, sẽ không bao giờ bị bay mất. Tớ thích tự do một cách ràng buộc. Haha."

"Đôi khi, tớ mơ thấy mình bước đi trên đại dương. Mặt nước dâng tới cổ chân tớ. Có lẽ, phía dưới là những tấm thủy tinh trong suốt. Một trò ảo thuật nhỏ mà tớ vô tình tham gia trong giấc mơ chăng? Nước khiến chân tớ lạnh toát. Tớ rất sợ hãi, giá mà có một hòn đảo, hay một con thuyền, hoặc một ai đó bên cạnh thì tốt biết mấy..."

Bạn biết không, nhà Hạnh và phòng trọ của bạn ấy bây giờ nằm ở hai phía của thành phố, tạo thành 3 đỉnh một tam giác đều với trường học. Nếu muốn tận hưởng cảm giác chạy xe máy chục cây số để đến trường mỗi ngày, Hạnh có thể ngay trong nhà mình. Nhưng bạn ấy không làm vậy, vì ngôi nhà ấy không còn khiến Hạnh vui nữa.
Cuối buổi chiều, Hạnh bảo đến phòng trọ của tôi để bạn ấy lấy cuốn sách hôm trước bỏ quên. Tôi vỗ trán, bảo tối qua đã để sẵn cuốn đó trên bàn rồi mà vẫn quên mang đi cho bạn ấy. Hạnh chỉ cười, không nói gì, quay đầu nhìn con diều mắc trên nhành cây, rồi siết tay tôi kéo về phía trước.

Tôi lên nhà bác chủ lấy chìa khóa. Bác bảo thợ bận nên chắc một hai hôm nữa mới qua được. Bác mong tôi thông cảm, trên tầng tạm thời vẫn sẽ khóa nước để nó khỏi nhỏ giọt xuống. Sau này sửa xong, bác sẽ quét lại vôi tường. Đừng lo chuyện tường bị mốc meo chi hết. Trước khi tạm biệt, bác quay sang Hạnh, khen bạn gái tôi ngày càng xinh xắn. Dạ vâng, bạn là con gái của con đó bác. Ờ, còn cái thằng bạn là con trai kia của mi cũng đẹp ghê ha. Tôi chỉ đành cười trừ.

Trên đường đi vào con hẻm nhỏ, tôi kể lại cho Hạnh về việc nước trên tầng nhỏ giọt xuống, cảnh báo bạn ấy đừng hoảng khi bước chân vào rừng mưa. "Mà chắc giờ nước cũng khô hết rồi, chỉ còn rừng cây thôi. Haha." Tôi mở cửa, Hạnh bước vào. Bạn ấy trầm trồ, bảo hôm nào sẽ mang đống màu đến. Bạn ấy sẽ vẽ tán cây ở chính chỗ nước loang đến mốc meo trên trần phòng tôi.

"Tranh tường miễn phí luôn nhé." Bạn ấy cười, cất cuốn sách trên bàn vào túi xách. Tôi đứng trước cửa phòng, trong tư thế sẵn sàng, đợi bạn ấy bước ra để khóa cửa. Hạnh đưa tay lên, ra hiệu cho tôi đợi bạn ấy một lát. Bạn ấy tô lại sơn. Hạnh đứng soi gương trong wc chợt quay đầu hỏi tôi.

"Cậu ở ghép à? Bàn chải của ai thế này?"

"Của Khoa. Hôm trước cậu ta về học muộn nên ngủ nhờ chỗ tớ."

"Học ở trung tâm tiếng Anh đúng không?"

"Ừ.”

Hạnh thở dài.

"Cậu ta kì thật đó. Tháng trước đi học thử tiếng Anh ở trung tâm, tớ gặp cậu ta. Rồi sau không gặp lại nữa. Hóa ra cậu ta đổi chỗ khác. Chơi kì dễ sợ. Một năm rồi đó. Cậu ta từ chối tớ một năm rồi đó. Làm như tớ cố chấp đi thương một kẻ có người yêu rồi như cậu ta mãi đến tận giờ ấy."

Tôi lắc đầu, tỏ vẻ cũng không biết làm sao. Ai biểu bạn gái Khoa dữ dằn lắm cơ. Cậu ta lại cưa mỗi em ấy mới đổ nên lúc nào cũng sợ, cũng lo mất.

Tôi dắt xe ra khỏi con ngõ. Đi mấy phút đã ra đường lớn. Nhưng đúng giờ đông xe nên tắc đường quá trời. Hạnh ngồi sau lưng tôi, một tay đặt lên vai tôi hơi siết nhẹ, nhướn người nhìn dòng xe trước mặt, rồi nhảy xuống, bảo tôi thôi không cần đưa bạn ấy ra bến xe buýt nữa đâu. Ngay kia rồi, chỉ cần qua ngã tư kia thôi. Có khi đi bộ còn nhanh hơn đi xe trong tình trạng tắc đường này ấy chứ.

Bạn ấy nói vậy, rồi không đợi tôi nói gì đã len qua dòng xe. Trời không mưa, dù xầm xì xám xịt do cái lạnh lẽo của mùa Đông. Nhưng chừng như, trước mắt tôi, nước đã ngập kín những con đưòng. Nước dâng dần dần, phủ kín cả chân Hạnh. Những dòng xe như mạch nước của đại dương bao la, cuốn trôi bạn ấy, rời khỏi tôi. Không hiểu tại sao, tim tôi bỗng đau nhói.

Tôi nghĩ, mình phải làm gì đó.
Quay đầu xe, cất xe, rồi đóng cửa phòng trọ, làm gì đó cho hết tối nay trong rừng mưa.
Hoặc, quay đầu xe, cất xe, rồi đóng của phòng trọ.
Và, đuổi theo bạn ấy.

JATHY

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Trôi Dạt Trên Đại Dương | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128
Trôi Dạt Trên Đại Dương | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128
Trôi Dạt Trên Đại Dương | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 128 | Truyện ngắn của Jathy | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Tháng Này | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Truyện Ngắn | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Online | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Ebook | Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg9xmrFWt631M5p3K0t96vVgnmv6gvpyGkeFggzSzEhvQMc3WrES65t1b33PVjEeuhrJ-UwRmqPrnZXuIAeRbPLYeyiBJtVJTUVBO0OwMl2ZDE2B_4dvwtzbpKKUZUC34i6XpRBEezQq0EO/s400/Tr%25C3%25B4i+D%25E1%25BA%25A1t+Tr%25C3%25AAn+%25C4%2590%25E1%25BA%25A1i+D%25C6%25B0%25C6%25A1ng++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+128++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+Th%25C3%25A1ng+N%25C3%25A0y++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+Online++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg9xmrFWt631M5p3K0t96vVgnmv6gvpyGkeFggzSzEhvQMc3WrES65t1b33PVjEeuhrJ-UwRmqPrnZXuIAeRbPLYeyiBJtVJTUVBO0OwMl2ZDE2B_4dvwtzbpKKUZUC34i6XpRBEezQq0EO/s72-c/Tr%25C3%25B4i+D%25E1%25BA%25A1t+Tr%25C3%25AAn+%25C4%2590%25E1%25BA%25A1i+D%25C6%25B0%25C6%25A1ng++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+128++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+Th%25C3%25A1ng+N%25C3%25A0y++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+Online++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/05/troi-dat-tren-dai-duong-tra-sua-cho-tam-hon-so-128-jathy.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/05/troi-dat-tren-dai-duong-tra-sua-cho-tam-hon-so-128-jathy.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy