Chào Em Người Xa Lạ | Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu Ebook | Đọc Truyện Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Truyện Ngắn Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Đọc Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu Online | Truyện Ngắn Hay | Truyện Ngắn Teen | Truyện Ngắn Trà Sữa | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com | Hình Vẽ Hoa Học Trò | hình vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn
Tôi mở nhạc thật to, bước ra ban cổng và thực hiện một số bài tập thể dục buổi sáng. Cầu mong đừng có cô nàng nào nấp trong phòng của tòa nhà đối diện gặp phải bộ dạng này của tôi. Chỉ độc một chiếc quần xà lỏn mỏng như tàu lá. Tóc tai rối bời như chú cún dầm mưa. Tôi nghe thấy những thớ cơ trên bắp tay, trên ngực mình động đậy. Chúng đang lớn dần theo đúng bổn phận mà tôi đã giao cho. Tôi chạy bước nhỏ, nâng cao đùi, đá lăn chân ra sau, ép ngang, ép dọc một cách nhịp nhàng và thư thái khi máy nhạc phát những giai điệu nhẹ. Đến những bản sôi động, tôi không kiểm soát được cơ thể nên chuyển sang nhún nhảy, lắc lư kịch liệt như ở bar tối qua.
Đêm qua tôi ở bar.
Một mình.
Tôi không gặp được Ran như đã hẹn trước. Cảm giác chờ đợi một ai đó mà mình không biết chắc chắn họ sẽ đến thật hồi hộp nhưng đầy khó chịu. Một mình tôi nhâm nhi whisky Glenfiddich. Không buồn chút nào nhưng có một chút tiếc. Tiếc vì có một người không giữ nổi thói quen của mình. Tôi không biết vì sao Ran lại phản bội lại lời hứa mà chúng tôi đã giao kèo cách đây bốn năm. Nhưng chắc đó phải là một lí do gì đó thật to tát.
Suốt bốn năm nay, mỗi năm tôi và Ran đều gặp nhau một lần vào ngày trung tuần tháng Chín. Tại cái quán bar đó, quán bar cao nhất Việt Nam. Tại thành phố đó, cái thành phố hằng năm tôi vẫn có những chuyến đi công tác dài ngày. Ngày đó với mỗi chúng tôi thật đặc biệt và tôi tin không cần lên lịch, không cần nhắc nhở, Ran vẫn có thể nhớ ra. Tôi chờ đợi mười hai tháng dài để có thể gặp lại Ran, nhìn lại khuôn mặt dài của cô và buộc tim mình thổn thức. Một điều gì đó lạ lắm thường trực trong người mỗi khi gặp được Ran. Không phải là yêu thương như những cặp tình nhân. Không phải những say đắm một người nam dành cho một người nữ. Bạn bè cũng chẳng là đúng nghĩa vì hai hệ tư tưởng của chúng tôi rất khác nhau. Có những mối quan hệ không thể gọi tên như thế. Mơ hồ như màn sương đột ngột rũ xuống thành phố này vào một sáng mùa Thu. Nắng lên, sương sẽ tan. Mọi khuôn mặt sẽ được phô bày dưới thứ ánh sáng huy hoàng đó. Mà kì thực, khi tôi gặp Ran, cái duyên đó đã bắt đầu mơ hồ rồi.
Từ phía bên kia tòa nhà, người đàn bà trạc bốn mươi nhìn tôi bằng cặp mắt đầy thương hại. Cái nhìn như xuyên thủng tận tâm can. Dường như sự xuất hiện của một vị khách lạ như tôi dã quấy rối trật tự vốn dĩ của khu phố này. Tôi không biết bà ta chăm chú nhìn tôi từ lúc nào nhưng tôi biết chắc bộ dạng của mình lúc này không mấy đẹp đẽ. Tôi bị người ta theo dõi ư? Tôi đang làm trò hề như bọn khỉ làm xiếc trong sở thú sao? Cách tốt nhất là chạy lẹ vào phòng, đóng cửa và kéo kín rèm.
Tôi tắm táp cho sạch mồ hôi rồi bới tóc cho thật khô. Thói quen tắm trái giờ đó tôi vẫn giữ suốt nhiều năm nay như một cách để khởi động tinh thần cho sảng khoái, tỉnh táo khi một ngày mới bắt đầu. Cảm thấy bụng trống rỗng, tôi mở tủ lạnh xem thử có món gì dùng được. Toàn đồ uống trong những lon kim loại sáng lóa. Tôi chọn một lon cà phê, dù loãng nhưng còn hơn phải xuống tầng trệt và ngồi chờ. Tôi tu liên tiếp vài ngụm mong cầm cự được cơn đói và chờ cho cơ thể mình chuyển sang giai đoan ức chế. Lúc đó bụng sẽ không cồn cào vì đói nữa trong khi cơ thể vẫn đủ năng lượng để hoạt động bình thường.
Tôi bất giác thấy trong điện thoại của mình xuất hiện vài cuộc gọi nhỡ từ số thuê bao lạ. Tôi không thèm gọi lại. Vừa đặt điện thoại xuống bàn, dãy số lạ đó lại xuất hiện trên màn hình. Tôi chần chừ một lát rồi quyết định nghe máy. Tôi alo đến lần thứ tư, đầu dây bên kia vẫn không có phản hồi. Có tiếng gì đó ong ong như cánh quạt quay chen lẫn trong tiếng lật trang sách nhưng không có tiếng người nói. Tôi chủ động tắt máy, không bận tâm nhiều rồi dò dẫm đi tìm áo quần. "Không phải là Ran đâu", tôi thầm nghĩ trong đầu. Vì cô ấy không biết số điện thoại của tôi và chúng tôi không quen trò chuyện với nhau qua điện thoại. Ý tứ sẽ không liền mạch và chữ nghĩa sẽ bỏ trốn vào một xó nào đó.
Chưa kịp cài chiếc cúc áo sơ mi nào, kẻ phá rối ấy lại gọi. Tôi không thể để im, vồ lấy điện thoại ngay tiếng chuông đầu tiên. Không chào hỏi như lúc đầu, lời trong miệng tôi như chực để trào ra, tôi lên giọng với cái người mà tôi còn không biết là nam hay nữ, lớn tuổi hay nhỏ:
- Có gì thì xin nói đi. Tôi đang bận.
Khác với lần trước. Lần này có lời đáp:
- Em là Ran đây! Anh có hẹn với ai à?
- Không.... Nhưng mà sao em lại biết số điện thoại của anh?
- Em còn biết anh đang sống ở đâu nữa kia. Mau cài cúc áo lại và đến gặp em ở khu ẩm thực Indochina. Khoảng 30 phút nữa. Vậy nhé!
Đúng là giọng Ran, không nhầm lẫn được. Cô ấy nói rất nhanh, không cho tôi cái quyền chen ngang vào để chất vấn vài điều khúc mắc. Cái kết của một đoạn đối thoại làm tôi chưng hửng. Như thể ai đó vừa cướp mất khỏi mình một món đồ rất quý giá. Tôi chạy vội ra ban công, nhìn quanh quẩn xem có ai đang theo dõi mình hay không. Làm sao cô ấy có thể biết tôi đang mặc áo sơ mi, đã thế lại biết hàng cúc còn chưa được cài hoàn chỉnh.
Tôi nhìn đồng hồ, còn 25 phút để chuẩn bị và đến nơi hẹn đúng giờ. Cứ đến đó, rồi mọi chuyện sẽ rõ. Dù gì, tôi đang rất muốn gặp lại Ran.
Nếu nói tôi đến đây chỉ vì công việc, thì không đúng. Nếu nói đến chỉ để gặp Ran cũng ko hẳn. Tôi lại không rõ ràng nữa rồi. Bốn lần gặp gỡ, bốn lần chia tay, bốn lần giấu giếm, bốn lần hẹn hò, chứng tôi đã nói với nhau thật nhiều, hiểu nhau nhiều chuyện nhưng vẫn không đủ để trở thành bạn bè thân thiết hay người tình của nhau đúng nghĩa, vẫn còn một bức tường ngăn cách ở giữa, không cho chúng tôi hòa hợp. Chúng tôi như những đứa trẻ, trốn bố mẹ để thực hiện những trò quậy phá.
Nếu chẳng may một ngày nào đó, Ran không còn giữ lời hứa năm nào, tôi không có quyền gì để trách móc cô ấy. Giữa chúng tôi không hề có bất cứ ràng buộc nào. Cũng không có luật lệ nào được đặt ra để tuân theo và thi hành. Còn gặp được nhau thì hãy cứ vui, hãy cứ kể cho nhau nghe những chuyện dù bình thường nhất. Miễn là đối phương cảm thấy vui và thấy mình được tin tưởng dù không phải là họ hàng thân thích. Tôi vẫn có cơ hội gặp lại Ran sau một đêm dài hụt hẫng chờ đợi. Thời gian chúng tôi dành cho nhau không nhiều, vì thế, bỏ qua bất cứ giây phút nào cũng đều đáng tiếc.
Tôi cũng đã nghe vài câu chuyện vui của bạn bè mình khi vướng vào những mối quan hệ mơ hồ, không tên không tuổi. Cô bạn Xu của tôi là copywriter cho một công ty quảng cáo nổi tiếng. Được nghỉ phép hai ngày, cô bạn đón máy bay đi thật xa để giải tỏa xì trét. Trước khi khởi hành, cô bạn đã lên lịch hẹn với một số bạn bè đồng hương cũng như quen được trên mạng xã hội. Trong đó có một anh bạn có cùng sở thích sưu tập mô hình ô tô. Cả hai ừ à phải gặp nhau cho bằng được nhưng đến giờ hẹn, anh ta bảo không đến được vì vợ phát hiện ra anh nhắn tin, hẹn hò với người lạ. Chị vợ làm ầm lên, bảo là sẽ li dị chồng nếu đi gặp người phụ nữ lạ kia. Hết la mắng, chị chuồi mình vào trong chăn khóc, bảo chồng không còn yêu mình nữa. Chuyện chỉ như con kiến mà qua óc suy đoán của người vợ, chuyện đã thành con voi. Đã là vợ chồng mà không tin tưởng nhau thì đừng sống bên nhau còn hơn. Chuyện nam nam, nữ nữ, nam nữ gặp nhau, uống một chầu cà phê thì có gì đâu mà lạ. Không biết là may hay rủi, tôi và Ran vẫn chưa lập gia đình. Thế nhưng mỗi người đều tự do yêu bất kì ai. Tôi chẳng bao giờ kể cho cô ấy về tình yêu của mình và cô ấy cũng vậy. Đó là điều tối kị. Nếu chẳng may ai đó vô tình nhắc đến, câu chuyện sẽ bị lái qua chủ đề khác mà không cần giải thích.
***
Ran ngồi ở chiếc bàn sát tường kính. Anh sáng rọi xuống khuôn mặt thanh tú mang nhiều tâm sự, hệt như một bức tượng thạch cao được tạo ra từ bàn tay của người nghệ sĩ tài hoa với tỉ lệ cân đối, đường nét hài hòa. Ran mặc váy trắng, như bao lần hẹn hò cùng tôi. Những ngón tay chuyển động qua lại trên đôi môi căng đỏ như thể đó là việc hay ho nhất cô từng làm. Tôi chầm chậm tiến lại ngồi ở chiếc ghế đối diện Ran. Dù không nhìn, cô ấy vẫn đoán biết là tôi, đôi mắt cố định nhìn về phía đường phố qua lớp gương trong suất. Tôi mở lời, để đánh thức Ran và làm cô chú ý đến mình.
- Em đang theo dõi anh đấy sao?
- Em không đủ sức.
- Thế sao em lại biết mọi động tĩnh của anh? Ở đâu, ăn gì, kể cả mặc gì.
- Cũng tình cơ thôi.
- Là sao?
- Anh còn nhớ bài thể dục sáng hôm qua không? Buồn cười một chút nhưng thật sự đáng yêu.
- Em sống ở khu nhà đối diện hotel anh ở sao?
Đến lúc này, tôi mới vỡ lẽ mọi chuyên. Dù hơi ngại ngùng nhưng tôi cố gắng bình tĩnh để bao biện với Ran về bài tập ngẫu hứng hôm đó. Trái Đất này dù không tròn, nhưng trên đó có vô số đường cong khép kín. Đi loanh quanh rồi cũng có lúc về sát bên nhau, nhưng nhận ra nhau không, đó là chuyện khác. Nhưng làm sao Ran lại có số điện thoại của tôi được? Tôi cũng vừa chuyển đổi thuê bao được vài tháng. Đó là thắc mắc lớn nhất tôi cần phải làm rõ.
Phải công nhận, mỗi lần gặp gỡ, Ran đẹp hơn nhiều so vói một năm về trước. Cái vẻ đẹp thánh thiện ấy làm tôi thấy lòng mình già nua và mang nhiều tội lỗi. Cô nàng tình cờ của tôi ngồi đó. Chính là cô ấy. Nếu có ai hỏi về vai vế giữa tôi và Ran, tôi sẽ không nói mình thân thiết với cô ấy. Chỉ là biết nhau đơn thuần. Chúng tôi không thể trở thành định mệnh của nhau như bất kì giả thuyết nào. Gặp gỡ tình cờ, nhưng tình yêu là chủ đích. Đừng cố vịn vào cái cớ tình cờ để biện minh và níu kéo bất cứ một ai. Giáo điều đó tôi vẫn hiểu và canh cánh nhắc nhở bản thân mình.
***
Những lần gặp gỡ trước, tôi và Ran không ngồi cùng nhau tại quán cà phê này mà là quán bar đêm trưóc - nơi chúng tôi tình cờ bắt chuyện nhau sau khi đã ngà ngà say. Trên tầng cao, chứng tôi không hòa vào những vũ điệu lắc lư mà chọn một góc ngoài ban công, nhìn bao quát thành phố về đêm. Bên này và núi, gần đấy là sông, bên kia là biển. Không gian rộng lớn và tối đen làm người ta ước mình có thể sải cánh và bay thật cao, thật xa. Rồi sau đó tự ý thức mình chỉ biết ngồi một chỗ và nhìn ánh đèn dần vụt tắt như bao vì sao biến mất trên bầu trời.
Ran phác những cử chỉ tay vào không trung và giới thiệu cho tôi từng địa danh nổi tiếng phải biết ở thành phố này. Ran kể tên những chiếc cầu bắc qua sông theo thứ tự từ hạ lưu lên thượng nguồn một cách mạch lạc và dẫn chứng một số thông tin thú vị về nó, cứ như một hướng dẫn viên du lịch thưc thụ. Giống như Ran, mọi cư dân nơi đây kể về những cây cầu tầm cỡ đó với bạn bè thập phương đầy hãnh diện, tự hào.
Trong số các cây cầu gắn kết hai bờ, Ran thích cầu Rồng nhất, không phải vì nó vĩ đại mà vì nó mô phỏng một loài động vật. Mà mỗi loài động vật đều mang trong mình một sinh mạng riêng, có suy nghĩ, có cảm xúc, hơn là những cột bê tông cao ngất. Với Ran, cầu Rồng chìm trong màn mưa là hình ảnh buồn nhất thành phố này. Rồng dầm mình trong mưa như chịu đựng kiếp sinh thành không thể nào đổi khác được. Rồng đứng đó, lặng yên chứng kiến tất cả những chuyện tình hợp tan, những nông nổi, những đắm say, những dại khờ, những bốc đồng tuổi trẻ, những cô đơn rực rỡ, những thề ước, những dối trá và cả những án tình...
Tôi bị cuốn vào những câu chuyện mang đầy sắc màu huyền bí của Ran và phần nào hiểu Ran và những con người tự do nhưng cô đơn của vùng đất này.
Để thay đổi không khí, tôi lái sang hỏi Ran về con cún tôi tặng nàng trong lần gặp cách đây hai năm. Bộ lông nó trắng muốt như tuyết đầu mùa. Nó tên Dori, là giống chó lai dòng Pomeranian. Mắt nó rất buồn, tai ngắn, lông được cắt tỉa gọn gàng, đan xen những đốm vàng tinh nghịch. Thực ra Dori là của một người bạn tặng cho tôi vì không còn thời gian để dành cho bản thân, công việc. Tôi nhận món quà ấy vì nghĩ sẽ đem về nhà dễ dàng nhưng lại phát sinh đủ thứ chuyện rắc rối với cái giống ấy. Và tôi nghĩ ra cách chuyển nhượng Dori lại cho Ran, vì nghĩ cô giỏi hơn mình trong chuyện chăm sóc động vật. Tôi không nói là tặng Ran nhưng nhờ cô chăm sóc giúp. Thực rạ hai hàm nghĩa đó không khác nhau nhưng tôi muốn cô ấy vì tôi mà chăm sóc tốt cho Dori và để thấy mình còn liên hệ với Ran theo cách nào đó.
- Nó chết rồi. - Ran nói, vừa như lời xin lỗi, vừa như lời bày tỏ.
Tôi nghe từng lời buông ra từ khuôn miệng Ran mà lòng như tan ra thành nhiều mảnh. Dori hiền lắm. Nó là cầu nối duy nhất giữa tôi và Ran mỗi khi chúng tôi im lặng. Nó hay ngồi tót lên bàn, kêu ú ớ đòi thức ăn một cách lễ phép. Khi chúng tôi nói chuyện, nó say sưa ngồi gặm khoai tây chiên và đôi lúc rên ư ử như đang giận hờn. Dù không tận tay nuôi nấng Dori nhưng tôi vẫn dành cho nó một tình cảm đặc biệt. Tôi đinh ninh rằng Ran đùa và cầu mong rằng những lời nói đó là giả dối. Nhưng tôi không thể xoay chuyển những việc đã xảy ra và không thể trở về quá khứ để kiểm chứng, xác thực mọi thứ.
Đoạn Ran xin lỗi tôi với chất giọng đầy thống thiết, tôi chợt nhận ra đó là sự thật hiển nhiên không thể chối cãi. Dori còn quá trẻ để rời xa thế gian nhưng nó hạnh phúc vì đã sống với những người chủ yêu thương nó thật lòng. Đó chỉ là một tai nạn, theo lời Ran bày tỏ. Cô ấy tắm cho Dori trong bồn tắm và bỏ đi giữa chừng khi chờ nước xả ra bồn. Khi quay lại, nước tràn khắp nhà tắm và Dori nổi lềnh bềnh như một túi ni-lông. Với vóc dáng nhỏ bé và sức lực yếu ót, Dori chẳng thể nhảy qua thành bồn cao và trơn ướt. Và nó đành phải chấp nhận hôm đó là ngày định mệnh của cuộc đời mình. Gạch nối duy nhất giữa chúng tôi đã không còn nữa. Tôi im lặng. Ran cũng không nói lời nào.
***
- Em nghĩ đã đến lúc chúng mình dừng trò chơi này lại.
- Vì sao? Chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường thôi mà.
- Mọi chuyện đã đi quá giới hạn rồi.
- Tôi xin em đó!
Rắn xin được số điện thoại của tôi từ San - bạn gái hiện tại của tôi. Cả hai trở thành bạn bè cách đây không lâu. Sàn thường hay viết những bài chia sẻ trải nghiệm ngao du thế giới và cộng tác cho chuyện mục Du lịch của tạp chí Rắn làm việc. Giữa họ không đơn thuần là biên tập - cộng tác viên mà là một bộ đôi hoàn hảo về chuyện săn hàng hiệu giá rẻ ở xứ khác. Tôi dần dần tìm ra được vài điểm chung không đến nỗi vô nghĩa giữa hai cô gái sống cách nhau hơn nửa chiều dài đất nước.
- Em chưa tiết lộ gì với San chứ?
- Nếu anh lo sợ như thế thì có lẽ đây là lần gặp nhau cuối cùng chúng ta gặp nhau. Em cũng mệt mỏi với luật lệ phản tự nhiên này lắm rồi. Anh nên tập trung và dành trọn yêu thương cho San. Cô ấy là một cô gái tốt, đầy nhiệt huyết, chu đáo với mọi ngườ. Đêm qua, em không đến gặp anh, là vì lẽ đó...
Tôi hoàn toàn không biết về mối quan hệ giữa hai người phụ nữ tôi quen. Đó không phải là tình cờ như xưa nay tôi vẫn nghĩ. Đó là sự sắp đặt của ông Trời, của cuộc sống. Tôi không có ý định cho San biết về mối quan hệ đã từng tồn tại giữa tôi và Ran nhưng sẽ chẳng giấu được suốt đời, nhất là khi tôi muốn có một tình yêu trọn vẹn với San. Ran nói đúng, tôi nên kết thúc trước khi mọi chuyên trở nên trầm trọng và không thể kiểm soát được. Khi yêu một ai, phải yêu hết lòng, hết sức và hết trí khôn.
Nhưng quyết định gặp nhau lần cuối thật sự quá khó khăn để chấp nhận. Tôi vẫn muốn gặp lại khuôn mặt thiên thần của Ran những lúc lòng mình thấy trống trải như thế này.
- Em thật sự không muốn thế. Nhưng em không muốn dây dưa và làm phức tạp mọi chuyện. Em làm thế là vì tôn trọng anh và San. - Ran phân trần.
Tôi hiểu hết mọi lời Ran nói nhưng không đủ can đảm để gật đầu tán thành. Đứng trước mặt Ran, tôi vẫn là một kẻ tội lỗi cần được ban ơn cứu chuộc. Tôi nhỏ bé, tham lam. Còn Ran - elle est virginale comme un lys (*) và độ lượng khôn cùng. Dù có cố gắng thánh hóa thế nào, tôi cũng không bao giờ đuổi kịp Ran. Sự bất xứng ấy ném tôi vào mớ hoảng loạn. Tôi thấy mình sắp đâm bổ vào một cuộc chiến hứa hẹn sẽ đầy tang tóc...
Đó là mùa Thu cuối cùng tôi ngồi gần Ran và ngắm nhìn hết vẻ đẹp của cô. Sẽ có ngày tôi sẽ lại đến thành phố này. Sẽ có ngày tôi lên quán bar đó và ngắm thành phố về đêm, nhưng chắc là sẽ cô đơn một mình. Chuyến bay của tôi khởi hành vào đêm muộn. Thêm một ngày nữa lại chìm vào quên lãng. Tôi không nghĩ về Ran nữa. Tôi phải quay về với San, với thành phố thân yêu của mình.
Cũng có một thứ gọi là chia tay giữa hai người xa lạ sao? Ngộ ghê!
Nguyễn Quốc Việt
(*) Nàng trinh nguyên như một đóa hoa ly (Trịnh Công Sơn )
COMMENTS