Điều Ước Là Gì | Điều Ước Thứ Năm | Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu Ebook | Đọc Truyện Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Truyện Ngắn Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu | Đọc Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu Online | Truyện Ngắn Hay | Truyện Ngắn Teen | Truyện Ngắn Trà Sữa | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com | Hình Vẽ Hoa Học Trò | hình vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn
TÀU SA MẠC
Chiều thứ Sáu, leader ướm hỏi những người trong phòng ai có thể đến làm thêm vào thứ Bảy. Không đợi ánh mắt chạm đến mình, tôi đã hăng hái: "Em có thể đến được". Một người nữa cũng rụt rè lên tiếng chấp thuận. Gương mặt leader giãn ra: "Vậy thì tốt. Mọi người có mặt vào sáng mai nhé!".
Tôi thu dọn đồ dùng, sắp lại các folder tài liệu và nhanh chóng rời khỏi văn phòng. Đã gần 9 giờ tối. Ở tầng hầm, khi chiếc máy đọc thẻ giở chứng không chịu nhận thẻ của tôi, có một cánh tay khác đã chìa ra quẹt thẻ và cánh cửa từ từ mở. Người mới đến của văn phòng. Cũng là người đã lên tiếng ban nãy, cùng với tôi.
Mọi chuyện trở nên ngoài tầm kiểm soát từ lúc nào, chính tôi cũng không biết. Những biến cố gần đây nhất vẫn khiến tôi buồn không dứt. Cuối tuần rồi, trong một lần hẹn hò, Kiên vô tình buột miệng: "Hôm trước, bố có xem qua ảnh em. Bố bảo, anh có thể hẹn hò, yêu đương ai đó, ông không cấm. Nhưng..." Chưa để anh nói hết, tôi đã thấy đất trời chao đảo. Câu hỏi bật ra, thảng thốt: "Nhưng sẽ không có một cái kết nào đảm bảo, phải không?" Cơn gió đầu mùa Đông thổi qua, làm cổ họng tôi khô rát. "Gượm đã nào, không ai bảo thế. Chỉ có điều, trong nhà, bố là người quan trọng nhất". "Vậy còn anh, anh thì sao?" "Anh chỉ quyết định được khoảng năm phần trăm" - thú nhận của Kiên có tác dụng với tôi còn hơn một lời chối từ. Tôi nghe giọng mình cất lên, sũng nước và run lẩy bẩy: "Có lý do gì khiến em không được chấp nhận? Anh cũng chỉ như mọi người, chỉ nhìn thấy những điều mà mọi người thấy. Anh không nhận ra điều gì khác ở em sao?" Bên canh tôi, Kiên nhăn nhó: "Không phải thế!" Nhưng muộn mất rồi. Tôi đã kịp đứng dậy, chạy ra cửa như một mũi tên bị bắn đi bởi một bàn tay vụng về. "Đợi anh, anh đưa em về" - Kiên nài nỉ. "Khỏi cần. Em sẽ đi taxi" - tôi đáp lại, trưóc khi chui tọt vào một chiếc taxi vãng lai gần đây.
Tôi ốm một tuần sau đó. Trận cảm cúm kéo dài khiến tôi đờ đẫn. Đôi lúc, nỗi buồn và nỗi nhớ kéo về khiến người tôi mềm oặt như một cọng bún. Chuyện của chúng tôi đang rất vui. Chỉ có thực tại đắng ngắt vẫn còn đó. Nếu không có một cái kết sáng sủa ở cuối con đường, tốt hơn hết là hãy dừng lại khi chưa gắn bó quá lâu. Là người làm tư vấn, tôi hiểu điều này hơn ai hết. Vậy sao tôi vẫn luyến tiếc vì quyết định của mình?
Để vơi bớt nỗi buồn, tôi nhận về hàng đống việc. Ngoài việc làm ở văn phòng tư vấn, tôi còn trở thành thành viên tích cực của một trung tâm giao lưu văn hóa. Các deadlline tới tấp khiến tôi nhiều lúc rơi vào cảm giác hoang mang, không biết phải bắt đầu từ đâu. Giờ làm việc ở văn phòng thường được kéo dài. Leader có vẻ hài lòng khi thấy tôi cặm cụi. Tôi ăn tối ở quán cơm văn phòng ngay dưới chân cao ốc. Những buổi tối biến mất. Thay vì hẹn hò như trước, tôi ngồi hàng giờ trước máy vi tính đến tận khuya. Thỉnh thoảng, cảm giác nhức mỏi mắt ập đến. Có hề gì, chỉ cần tra chút nước mắt nhân tạo, mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Tôi mỉm cười, khi nhớ tới nguồn cơn của lọ nước này. Một buổi trưa vắng người, thấy tôi lấy tay vỗ vỗ hai bầu mắt, người mới đến đã đưa cho tôi, vẻ thấu hiểu: "Dùng nó đều đặn và biết nghỉ ngắt quãng giữa những giờ ngồi bên máy tính sẽ tốt cho đôi mắt của cô hơn". "Cảm ơn" - câu nói bật ra, khô khốc. Dẫu sao, cảm giác được ai đó quan tâm vẫn thật đặc biệt.
Sáng thứ Bảy, văn phòng thật im ắng khi chỉ có ba con người. Một giao dịch lớn vừa thành công, liên quan đến tranh chấp về một hợp đồng quyền chọn đòi hỏi sự tập trung cao độ. Chỉ có tiếng bàn phím lạch cạch và tiếng lật giấy soàn soạt. Trung, người mới đến, có cách tư duy khá logic và nhanh nhạy khi chỉ cần nhìn sơ qua cũng đã nhận ra những điểm bất ổn trong tập tài liệu do khách hàng gửi đến. Việc khó nhất của ngưòi làm tư vấn là tìm ra những nút thắt. Còn cách mở nút? Cứ cố gắng, ắt sẽ tìm ra giải pháp. Trong trường họp bế tắc nhất, hãy cắt béng nút thắt đi. Quãng thời gian làm việc chưa dài song đủ để cho tôi những mách bảo cần thiết. Cuối giờ trưa, phương án để khắc phục các "lỗ hổng" trong tài liệu của khách hàng đã được vạch ra. Leader rủ chúng tôi qua Pizza Hut. Lấy lí do có việc bận vào buổi chiều, tôi xin phép vắng mặt. Ở tầng hầm để xe, Trung nhìn tôi, không có vẻ gì là giễu cợt:
- Nhìn cô, tôi lại nhớ đến hình ảnh con tàu sa mạc.
- Con tàu sa mạc? - Tôi hỏi lại, chẳng tin lắm vào thứ phương tiện lần đầu tiên được nghe thấy: - Như tôi được biết thì trên sa mạc làm quái gì có thứ phương tiện tên là "tàu"?
- Một tên gọi khác của lạc đà thôi, đồng nghiệp ạ - Trung nháy mắt, trước khi nhét đầu vô mũ bảo hiểm: - Cuối tuần vui vẻ nhé. Và này, đừng ngồi lì hàng giờ bên máy vi tính. Cô sắp không biết cách chóp mắt đến nơi rồi đấy.
Nhắc nhở đơn sơ, phút chốc lại khiến tôi thấy nhẹ nhõm. Anh ta vừa nói gì nhỉ ? Lạc đà à ? Ừ, là lạc đà có khi lại tốt, nếu có thể bình yên đi qua bão cát, như những ngày này.
HỢP ĐỒNG QUYỀN CHỌN
"Khoảnh khắc biết mình là cô gái không được lựa chọn không buồn bằng khoảnh khắc nhận ra chàng trai em yêu không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của mình. Trong khi nghĩ đến một giải pháp thì anh lại chọn cách buông tay. Hay anh cũng muốn đá phắt em đi, thoát khỏi con người phiền nhiễu này ?"
Cái note mới nhất trên facebook của Ann đặt ở chế độ special làm tôi bối rối. Hơn ai hết, tôi hiểu và thương cô gái ấy rất nhiều. Ngay từ buổi hẹn hò đầu tiên, khi chúng tôi còn làm chung cho một công ty truyền thông, tôi đã biết rằng mình sẽ thương cái người đang ngồi đối diện mình hoài thôi. Buồn ngủ đến rũ mắt sau khi tổ chức một event dịp Trung Thu, Ann thật thà:" Anh cho em chợp mắt 15 phút nha ". Tôi gật đầu, lặng lẽ nhìn cô gái đang ngồi trước mình ngủ gục trên bàn. Sau này, trong những lần hò hẹn, em cũng thỉnh thoảng như vậy. Tôi chưa từng thấy em buồn chán hay lười biếng. Em làm việc cần mẫn ở văn phòng. Những deadline xa gần khiến em tắt chế độ nhắn tin trên Facebook, còn điện thoại đặt ở chế độ ... máy bay. Những ngày rảnh rỗi, em sang nhà tôi. Váy dài xòe rộng nhưng lại đính kèm một đống sách vở. Ánh mắt nghiêm nghị, bờ môi mún lại lúc em gặp một thuật ngữ khó khiến gương mặt em có chút xa lạ. Tôi cằn nhằn, em làm việc nhiều làm chi cho mệt mỏi trong khi thù lao vẫn thế. Em nhìn tôi: "Kiên, em không chỉ làm việc cho công ty. Em còn làm cho tương lai của chính em nữa. Một lúc nào đó, khi em cần những lựa chọn tốt hơn...." Tôi im lặng, thấp thoáng dự cảm về quãng thời gian sắp tới sẽ có nhiều biến động.
Đột ngột hơn cả tôi dự kiến, Ann xin chuyển công ty. "Em cần thay đổi môi trường và nhất là phải làm đúng chuyên ngành hơn. Chạy qua chạy lại giữa các event chỉ khiến em phát ốm mà chẳng thấy bản thân giàu có thêm chút nào". Tôi nhìn em thu dọn đồ đạc chuyển qua công ty mới, thấy em đã khác với hôm qua bao nhiêu. Chỉ có tình yêu trong em là không đổi mà đặt dưới một dáng vẻ khác. Mãi đến sau này, tôi vẫn tự hỏi, vì sao mình không can đảm với cô gái đã dành tình cảm cho mình rất nhiều. Vì sao, vì sao ? Tôi không thể biết.
Những nhắc nhở trực diện và gay gắt của bà, mẹ về tương lai trước mắt đi kèm những gạch đầu dòng an lành: "Kiên này, con có thể không cần lo cho tương lai nhưng bố mẹ thì có đấy. Bố mẹ tính rồi, con sẽ về cơ quan bố làm việc. Nửa năm sau, học tiếp lên cao. Sang Nhật hay Úc nhỉ ? Thôi, Úc đi. Mọi chuyện trước mắt cứ thế đã". Một tương lai tươi sáng và phấn chấn, đủ sức thổi phăng những gì đã định hình trong tôi trước đó. Giọng nói hôm nào của em vắng lại, không phải là không có lý: "Là anh. Anh đã không lựa chọn?". Tôi ôm đầu, bảo em đừng nói nữa. Mọi thứ đâu có đơn giản như một hợp đồng quyền chọn? Em sững sờ, để lại câu hỏi trước khi rời đi: "Có điều gì làm anh không chon em?"
ĐIỀU ƯỚC THỨ NĂM
Những ngày cuối đông luôn mang một phong vị thật khác. Bầu không khí khô hanh nhưng đâu đấy lại thoảng tiếng chuông gió leng keng. Cứ như luôn có một cỗ xe tuần lộc đang bay lượn trên không trung và sẵn sàng rải quà xuống cho những đứa trẻ ngoan ngoãn. Tối hôm trước, tôi đã ngồi nhà nắn nót viết một lá thư gửi ông già Noel. Ở điều thứ Năm, sau khi đã ước ao có sức khỏe tốt, đạt kết quả cao trong một kỳ thi quan trọng, có đủ tiền để F5 tủ quần áo..., tôi đã viết "Điều ước thứ năm. Có một chàng trai yêu con chân thành". Sau rốt, tôi kẹp tờ giấy vào cuốn sổ làm việc. Đôi lúc, giữa giờ làm, tôi liếc vào tờ giấy ấy. Dạo gần đây, tôi sùng bái lý thuyết "Luật hấp dẫn". "Luật hấp dẫn" đã chẳng bảo rồi sao, cứ nghĩ và tưởng tượng vào điều gì đó thường xuyên đi, đảm bảo sẽ có ngày linh nghiệm.
Thỉnh thoảng, giữa những giờ làm căng thẳng, khi mà tôi có cảm giác công việc cuối năm chất cao tận nóc văn phòng, người mới đến hay hỏi tôi, những câu hòi tò mò nhưng không ác ý:
- Lạc đà này, buối tối, cô hay làm gì?
- Uống trà, đọc sách, nghe nhạc... Đại loại thế. Thường thì tôi không có nhiều thời gian rảnh vào buổi tối. Tiện thể, tôi không thích bị gọi là Lạc đà nhé.
- Cô thích nghe nhạc? Uhm, tò mò chút. Nhạc gì thế?
Tôi không định trả lời. Vừa may, lúc đó, headphone của tôi tuột ra, để lộ một suối nhạc rền rĩ nhưng không kém phần nhẹ nhàng và thanh khiết. "Nhạc Baroque đây. Người ta bảo nó có hiệu quả với trí não". "Xem chừng, cô rất tuân thủ những gì mà người - ta bảo nhỉ?" - Trung nhấn mạnh hai chữ "người ta". Tôi hừ mũi, biết thừa là kẻ đối diện đang cố ý mỉa mai mình.
Lĩnh tiền làm thêm cuối năm, tôi tạt vào siêu thị ở tầng 1 cao ốc mua ít đồ. Con gái thường thế, sau những ngày dài vật lộn với deaaline, cô ta thường nướng một phần không nhỏ số tiền kiếm được vào những thứ đồ xa xỉ. Trong danh từ chung "cô ta" ắt hẳn sẽ có tôi. Ở quầy vật dụng cho nam, tôi dừng mắt lại ở chiếc khăn quàng caro xanh tím than nhìn rất ám áp. Suy nghĩ mình nên mua một món quà tặng Kiên nhân dịp Giáng sinh khiến tôi gạt di những đắn đo. Vậy mà chính Kiên mới là người gọi cho tôi trước. Tôi nghe giọng anh nói, biết rằng hẳn anh đã phải ngần ngừ khá lâu trước khi chạm tay vào phún "call".
- Dạo này, em có vẻ bụ bẫm ra nhỉ? Chắc em phù hợp với công việc mới?
Tôi cười, gật gật đầu, không che giấu sự khổ sở khi có bị nguời khác gọi là "Lạc đà" ở chỗ làm việc. Kiên nhướn mày:
- Ai thế?
- Một đồng nghiệp thôi - tôi phẩy tay - Em cũng chẳng để tâm.
Khi nói câu này xong, tôi mới biết mình như đã lỡ lời. Vẻ không chú ý đến câu nói, Kiên trầm ngâm như một nhà thông thái:
- Người ta chỉ gọi thế khi thích nhau.
Đột nhiên, tôi thấy buồn quá đỗi. Cách mà anh nói, giống như chúng tôi chưa từng có quãng thời gian gắn bó trước đó, chưa từng trải qua những chuyện vui vẻ lẫn ngốc nghếch. Lấy cái giọng rầm rì, như những ngày con thân thiết, tôi kể Kiên nghe. "Anh biết không, Kiên? Tối qua em về nhà và bật ấm điện đun nước. Ấm điện kêu rất to lúc nước sôi ấy. Không biết em kêu ầm lên như ấm nước thì có ai chạy đến bên em không? Chiều hôm kia, lúc em đi tập thể dục, em thấy một cô gái ngồi khóc một mình sau lùm cây. Lúc đó, em đã thấy trái tim mình nặng trĩu?" Kiên ngó tôi bằng ánh mắt là lạ. Anh chuyển chỗ, vỗ nhè nhẹ vào vai tôi trong câu an ủi:
"Em đừng buồn. Mọi thứ sẽ tốt dần lên". Kiên rời đi sau đó ít phút, trước cả khi tôi kịp nhớ ra chiếc khăn định mang tặng, vẫn để im lìm ở dưới gầm bàn.
ĐIỀU ƯỚC THỨ NĂM.
Gần đến Giáng sinh, tôi nhận được vé mời của Trung tâm văn hóa cho buổi hòa nhạc Giáng sinh thường niên - một hình thức "thưởng" cho những thành viên tích cực. Từ ngày rời xa Kiên, tôi như trở thành một con ngưòi khác. Những buổi dã ngoại, đợt hội thảo dài ngày, những sẻ chia từ bao con người xa lạ khiến cuộc sống của tôi thôi nhạt nhẽo. Vài người trong văn phòng tỏ ra thắc mắc về cô gái vẫn hay cắm cúi làm việc ở góc văn phòng. Năng lượng ở đâu để cô ấy làm những việc vô bổ ấy? Có gì lo-gic giữa những hồ sơ, số liệu hàng ngàn chữ ở văn phòng và không gian sống động, rực rỡ ở những nơi cô ấy đến? Tôi nghe thấy hết, chẳng mảy may bận tâm. Mãi cho tới một buổi chiều, tôi nhận ra mọi người thì thào, rủ nhau đi ăn sau giờ làm, định rủ cả tôi và một ai đó gạt đi: "Kệ cô ấy. Ann ấy mà, không giống chúng ta đâu". Phát hiện đó làm tôi buồn. Sự tín nhiệm trong công việc, niềm tin khi khẳng định được mình, một vỏ bọc đẹp đẽ khi bước ra khỏi văn phòng chật hẹp này... Tất cả những điều ấy có ý nghĩa gì nữa, khi tối nay, tôi đi ăn một mình?
- Này lạc đà, cô định ăn tối một mình thật sao? - tôi giật bắn vì tiếng nói của Trung khi đang lúi húi dọn đồ. Tôi tưởng anh đã đi cùng mọi người.
- Nếu không đến nhà ai đó "ăn chực" thì có lẽ là như vậy - Tôi cố lấy vẻ ta đây bất cần, đáp lại.
- Tầm này thì cũng không kịp để cô báo cho ai đó về dự định "ăn chực" đâu. Đi cùng tôi, nhé. Tôi biết có một quán cơm rang lươn tuyệt ngon. Gần đây thôi.
Mời mọc ân cần ngay lập tức khiến tôi mủi lòng. Kết thúc bữa tối, thay cho lời mời dừng lại uống cà phê ấm nóng ở quán nào đó, tôi đề nghị Trung mua hai ly đá xay rưới xi rô bạc hà ở quán cà phê "take a way". Nhìn tôi lăm lăm bê ly đá bằng cả hai tay, Trung cười ngất. Tôi chạm ngón tay lạnh toát lên sống mũi anh, ngạc nhiên: "Có gì làm anh buồn cười đến thế?" "Nhìn Ann, tôi lại nhớ vài năm trước đây, ngày mình mới ra trường" - Trung thôi cười, đáp lại với vẻ thành thực. "Thì sao nào?” - "Ờ, cũng không sao cả. Là những ngày bằng mọi cách khẳng định mình mà lánh xa cả thế giới. Chối bỏ những người xung quanh". "Anh không biết đấy thôi, tôi đã có những ngày buồn ghê gớm”. "Tôi biết. Biết cả việc cô thường lười nấu cơm buổi tối và là khách hàng thân thiết của quán cơm văn phòng dưới tòa nhà. Biết rằng cô rất muốn được thương yêu bởi một ai đó nhưng luôn tỏ ra lãnh đạm". Tôi im bặt. Ly đá tan thành một cốc nước luễnh loãng. Câu hỏi bật ra, mất hút trong gió: "Vì sao anh biết thế, Trung?" "Vì cái này này" – Trung lấy từ túi Jacket một tờ giấy gấp tư, hắng giọng: "Tôi nhặt được ở văn phòng đấy. Điều ước thứ năm: Có một chàng trai yêu con chân thành". Tôi đỏ bừng mặt, rụt cổ vào chiếc khăn len ấm sực và giả bộ lắng nghe những tiếng động xung quanh. Tiếng xe cộ, tiếng cười nói trên đường, đôi bạn trẻ nào thầm thì dưới bóng tối của hàng cây... Những âm thanh của cuộc sống vọng vào tôi nhẹ nhõm, chân thật. Thật hơn cả những bản nhạc Baroque tôi vẫn nghe hàng tối. Rồi, tôi nghe thấy mình ngượng ngập, khi cất lên tiếng: "Tối thứ Bảy tới, nếu anh không bận, thì đến một buổi hòa nhạc Giáng sinh cùng Ann, được không?"
P/s: Ở một góc nào đó trong thành phô, có một chàng trai ngồi bên cốc cà phê trứng nóng. Cái note vừa viết, đặt ở chế độ "Only me": "Ann này, anh còn nhớ, lần hẹn hò đầu tiên, em đã ngủ gật bên cốc kem tươi. Nhìn dáng em nằm bò ra bàn ngủ, thật sự rất chật vật. Anh còn nhớ, em từng bảo, em rất thích mùa Đông. Mùa Đông đến, em sẽ mặc áo phao xanh để trông giống một mầm cây bụ bẫm giữa phố. Thành phố đã cuối mùa Đông rồi đấy. Anh nhớ em biết bao!"
MAI HÀ UYÊN
COMMENTS