$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Can Đảm Để Yêu Thương

Truyện Ngắn Can Đảm Để Yêu Thương | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com | Can Đảm Để Yêu Thương

Truyện Ngắn Can Đảm Để Yêu Thương  Kênh Trà Sữa  KenhTraSua.Com  Can Đảm Để Yêu Thương

Trên đời này, không có chuyện gì là không thể nhưng cũng không có chuyện gì là dễ dàng.

Trên một ngọn đồi nằm lưng chừng giữa cao nguyên, có một thị trấn nhỏ.

Trong thị trấn, có một căn nhà gỗ xinh xắn với ô cửa sổ nhìn ra con đường rợp bóng cây.

Trước cửa sổ, mỗi sáng, khi sương mù lan tỏa đến từng ngóc ngách, có một cụ bà ngồi lặng lẽ nhìn ra con đường trước nhà. Cứ chốc chốc bà lại đưa tay lau đi lớp hơi nước mỏng đóng ở mặt trong của tấm kính.

Bà sẽ ngồi đó, lặp đi lặp lại hành động này, cho đến khi nào sương tan hẳn và nắng sớm bắt đầu chiếu xuyên qua ô cửa, vàng rực rỡ. 

"Bà!" - Có một ngày, đột nhiên xuất hiện tiếng kêu nho nhỏ làm đứt quãng hành động thường ngày của bà cụ.

"Cháu không ngủ nữa sao?" - Bà mỉm cười nhìn cô cháu gái vẫn còn trong bộ dạng ngái ngủ chậm chạp bước về phía mình

"Mai xuống lại thành phố rồi nên cháu muốn nói chuyện với bà nhiều hơn một chút!"

Cô gái kéo lại chiếc áo len dày, thật tự nhiên, rồi ngồi lên chiếc ghế bành đối diện. Bà cụ dịu dàng nhìn cô bé, rồi lại đưa tay vẽ một vệt dài trên tấm kính cửa sổ. Hơi nước đọng khiến bàn tay già nua trong phút chốc chứa đầy cái ẩm lạnh của mẹ thiên nhiên.

"Ngày nào bà cũng làm thế này ạ?" - Cô gái đã được mẹ kể cho nghe thói quen kì lạ của người bà.
Bà cụ không nói gì, lẳng lặng vẽ tiếp hình dạng kì lạ trên tấm kính.

"Có lí do đúng không ạ?"

"Cháu muốn nghe sao?" - Bà lơ đãng nhìn tán cây thấp thoáng sau ô cửa đầy sương, khuôn mặt đầy nếp nhăn thoáng chốc giãn ra bởi tiếng cười dịu.

***

Hạ khoác vào người bộ quần áo lao công, cô nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc chuẩn bị cho ngày làm việc mới. Trên khuôn mặt đẹp một cách hài hòa, người ta có thể dễ dàng nhận ra một nỗi buồn ẩn hiện trong đáy mắt.

Năm nay hai mươi tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của mỗi người, nhưng với Hạ, đó là hai mươi năm cô không ngừng đấu tranh để tồn tại. Hạ lớn lên trong sự nuôi dưỡng của nhà chùa. Nghe đâu cô bị bỏ rơi ở đó khi mới vài tháng tuổi. Năm Hạ mười lăm, một trận hỏa hoạn thiêu trụi nơi trú thân duy nhất của cô, sư trụ trì qua đời, những đứa trẻ nương nhờ cửa Phật cũng phải đi tìm con đường khác. Hạ tự mình kiếm sống, tự mình đối mặt với xã hội phức tạp, và nhờ lòng hảo tâm mà tốt nghiệp được cấp III. 

Hạ luôn ao ước được một lần bước chân vào giảng đường Đại học. Nơi ấy giống như chốn linh thiêng trong tim Hạ. Cô từng nghĩ, chỉ cần học ở đó, cô có thế quên đi tuổi thơ khó nhọc để trở thành một con người có xuất phát như bao người bình thường khác.

Nhưng ước mơ, vốn rất xa xỉ.

Hạ đã bước chân vào được ngôi trưòng mà mình từng ao ước, nhưng không phải bằng con đường đẹp đẽ trong giấc mộng hằng đêm, mà bằng thân phận cô lao công quét dọn trường.

Đôi khi, lướt mắt qua những phòng học, thẫn thờ trong giảng đường trống, hay lặng người đi ở thư viện, Hạ nhắm mắt với ước mơ không có thực, để rồi hoảng hốt và tự chế giễu bản thân khi nhận ra nước mắt không biết rơi tự thủa nào.

Hạ cúi người, chú tâm vào cây lau nhà đang chà sát trên sàn. Cô có thói quen cắm cúi làm việc mà không để tâm vào bất cứ thứ gì khác. Đôi khi, Hạ nghĩ, đó là một cách giải thoát.

 Mọi thứ trước mắt Hạ bỗng tối sầm. Khi tỉnh táo lại, cô nhận ra một người đàn ông trẻ đang chăm chú nhìn mình với vẻ lo lắng:

"Cô có sao không?"

"Tôi... Tôi xin lỗi!" - Hạ lúng túng cúi đầu.

"Là tôi vô ý va phải cô." - Người đàn ông chỉ đống giấy tờ lộn xộn trên sàn, bỗng nhiên nghiêm giọng - "Không phải lỗi của cô nên đừng cúi đầu!"

Hạ thoáng thảng thốt ngước mắt nhìn người đàn ông trước mắt. Anh có lẽ chưa tới ba mươi, ánh mắt ấm áp và bình yên đến lạ. Anh chăm chú nhìn cô, vừa có vẻ nghiêm khắc, vừa có vẻ không biết phải làm sao. Anh mắt anh hơi lung lay khi mắt hai người chạm nhau. Hạ vội quay đi, trái tím cô, bỗng nhiên trong giây phút đó, bắt đầu phản kháng lại nhịp điệu vốn có của nó.

Hạ chợt nhớ ra gần đây mọi người hay bàn tán về một giảng viên mới về trường.

"Tại tôi không chú ý!" - Mắt Hạ lại cụp xuống, lần này vi xấu hổ.

"Tùy cô." - Anh thở dài, cúi đầu nhặt lại đống giấy lộn xộn. - "Dù sao tôi cũng xin lỗi!"
Rồi anh mỉm cười, xoay người bước đi.

Hạ tần ngần nhìn theo dáng người cao gầy của anh. Cô thấy anh đưa tay lên vò đầu. Có lẽ đống giấy tờ đã bị anh làm rối tung lên rồi. Bỗng nhiên Hạ giật mình nhận ra mình đang khóc. Đã lâu lắm rồi, từ khi sư cụ mất, không có ai cười với cô dịu dàng như vậy.

Từ đó, vô tình, Hạ chú ý đến anh nhiều hơn. Cô nghe ở đâu đó, rằng anh tên Nam, là tiến sĩ vật lí trẻ nhất Việt Nam. Cũng từ đâu đó, cô thấy mình nhớ được lịch dạy của anh. Và trùng hợp làm sao, nó cũng trùng với lịch làm việc của cô.

Đến một ngày, nhiều sinh viên ngồi trong giảng đường đang vươn vai ngáp dài chợt khựng lại, ngạc nhiên nhìn cô lao công còn rất trẻ nép người bền cửa sổ, lặng lẽ ngắm người giảng viên đang say sưa với bài giảng của mình. Rất nhiều ngày như thế.

Rồi Hạ giật mình.

Hình như, mình đã yêu anh.

Nam rất thân thiện. Anh là người giảng viên duy nhất trong trường nói chuyện một cách thường xuyên với các nhân viên làm việc chân tay. Anh không ít lần nán lại sau giờ học chỉ để trao đổi vài ba câu với những người lao công. Thường thường, Hạ sẽ ở cùng một bác lớn tuổi nào đó, chăm chú nghe họ nói chuyện, thỉnh thoảng trả lời ngắn gọn khi họ đề cập đến mình.

Nhìn anh, nghe anh giảng, nói vài câu chuyện không đầu không đuôi, đối với Hạ, đã là một loại hạnh phúc rất xa xỉ. Cô không dám tiến xa hơn mối quan hệ xã giao đó, dù đôi khi, cô nhận thấy anh đặc biệt chú ý đến mình. Anh cười với cô khi bắt gặp ánh mắt cô vụng trộm nhìn anh. Anh hỏi han bác lao công già về cô. Anh hay bỏ quên đồ trong những ca trực chỉ có mình Hạ...

Nhưng Hạ nhanh chóng gạt ý nghĩ đó ngay tức khắc. Từng đêm, từng đêm, Hạ nhủ thầm trong lòng hai câu hỏi để tự kéo mình ra khỏi ảo tưởng: "Anh là ai?" và "Mình là ai?".

Họ quá khác biệt để có thể hình thành nên cái gọi là tình yêu.

Một năm, hai tháng, mười ba ngày sau, Nam biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của Hạ. Anh theo gia đình định cư sang Mỹ. Anh xuất hiện đột ngột trong đời cô, rồi cũng biến mất không một lời từ biệt. Ngày anh lên máy bay, Hạ lang thang ở giảng đường cũ. Cô như nhìn thấy hình dáng anh hiện đâu đây. Cây lau nhà trong tay cô quơ cào loạn xạ một cách thừa thãi. Tâm hồn cô cũng vậy. Điên đảo và trống rỗng.

Hạ ngồi bệt xuống sàn, cây lau nhà vẫn tiếp tục di chuyên không phương hướng. Nó mắc kẹt ở phía dưới bục giảng. Khi Hạ kéo được nó ra, một chiếc hộp nhỏ cũng theo đó mà ra ngoài.

Chiếc hộp còn mới, màu xanh ngọc như sáng lên khi mắt cô nhìn vào nó. Một mảnh giấy nhỏ ghi duy nhất chữ "Hạ" đính bên ngoài bằng băng dính.

Tên cô.

Hạ sững người, và bằng những ngón tay run run, cô mở nắp hộp.

Một phong thư trắng tinh nằm ngay ngắn. Bên trong là nét chữ cô đã bao lần thấy trên bục giảng.
"Hạ,

Tôi biết em sẽ tìm ra tờ giấy này. Cũng như em nhớ lịch dạy của tôi, tôi cũng thuộc ca trực của em ở trường.

Tôi đã lên máy bay, tôi biết, chúng ta có thể sẽ không bao giờ gặp lại.

Tôi sẽ đi thẳng vào điều tôi muốn nói.

Từ lần đầu gặp mặt, tôi đã biết em hoàn toàn khác với những con người mà tôi đã gặp. Vì em hoàn toàn tự ti. 

Mọi người đều thấy tự ti về một điều gì đó, nhưng em, em không có một chút tự hào nào về con người mình.

Có lẽ vì thế mà tôi bắt đầu chú ý đến em.

Tôi thấy em đứng bên cửa sổ khi có giờ học của tôi; thấy em nhìn tôi khi tôi không chú ý; thấy sự ngượng ngùng khi chúng ta nói chuyện trực tiếp... Tôi thấy tất cả và tôi chờ đợi.

Chờ một ngày em vất bỏ tất cả tự ti và can đảm đối mặt với tình cảm của mình.

Tôi chờ đợi, một tháng, ba tháng, sáu tháng, một năm...

Em vẫn im lặng.

Tôi có thể mở lời trước. Rằng tôi đã sẵn yêu cô bé lao công đứng ngoài cửa sổ suốt ba tiếng đồng hồ để nghe tôi giảng, yêu cái cách em khát khao nhìn sinh viên của tôi và mơ ước mình là một trong số họ. Tôi yêu cô gái có đôi mắt buồn, là em.

Nhưng như thế, liệu em có dám ngẩng cao đầu đứng bên tôi trong suốt phần đời còn lại? Hay em sẽ vẫn so sánh tôi và em, để rồi lại tự thấy mình thua kém.

Tôi biết hoàn cảnh của em. Nhưng Hạ, đó không phải lỗi của em. Em hoàn toàn có quyền yêu thương và được yêu thương. Nếu em tự cho rằng mình thua kém người khác, thì em thật sự đã thua kém họ. 
Sự ra đi của tôi làm chính tôi cũng bất ngờ. Nhưng tôi tin đó là quyết định chính xác. Tôi yêu em, nhưng chưa đủ sâu sắc để xa gia đình mình. Và tôi cũng tin tình yêu em dành cho tôi chưa đủ để em trưởng thành.

Tôi chỉ xin lỗi vì không thể chờ em lâu hơn.

Nam."

Hạ cắn chặt môi, cả người run rẩy rồi khuỵu xuống. Nước mắt rơi từng giọt lớn trên khuôn mặt vỡ òa vì mất mát. Rồi cô cười lớn, dù ngay cả cô cũng không hiểu nổi mình đang hạnh phúc hay đau buồn. Rồi đột nhiên, Hạ khóc òa. Khóc to, gào thét, khóc như thể chưa bao giờ được khóc. Cô gào đến khi cổ họng đau rát và chỉ có thể ngồi đó cho nước mắt chảy ra.

Lâu, rất lâu.

Thời gian vốn chậm chạp.

Nghe nói, nhiều năm sau, sinh viên trường đại học truyền nhau một câu chuyện như cổ tích thế này: "Có một nữ doanh nhân vốn xuất thân từ lao công trong trường, sau khi thành công lại thường xuyên quay lại trường với tư cách khách mời danh dự. Nhưng lần nào bà cũng chỉ giao lưu với sinh viên trong giảng đường số Ba. Bà nói, đây là nơi bà tìm thấy con đường của chính mình... " 

Cô cháu gái im lặng nhìn bà cụ đang đắm chìm trong hồi ức, một lúc lâu sau không thấy bà nói thêm gì, cô mới rụt rè lên tiếng:

"Bà... Sau đó... Có gặp lại ông Nam không ạ?"

"Cuộc sống không phải chuyện cổ tích." - Bà nói - "Bà cũng nhiều lần tìm ông ấy nhưng không được. Có lẽ đó là điều hối tiếc nhất trong cuộc đời bà!"

"Hối tiếc ạ?"

"Ừ... hối tiếc . Nhiều năm sau, đôi khi, bà nằm mơ thấy bà gặp lại ông ấy. Điều kì lạ là bà và ông ấy đơn giản chỉ nhìn nhau, mỉm cười. Lúc đó bà mới nhận ra, điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời bà đó là không thể gặp lại ông ấy và nói hai tiếng "Cảm ơn".

Ông ấy đã cho bà can đảm để tìm cho mình một lối đi. Và để can đảm yêu thương một lần nữa."
"Ông cháu phải không ạ?" - Cô gái mỉm cười.

Bà cụ không đáp, nhẹ nhàng đưa tay quét đi lớp hơi nước lại bám dày trên cửa sổ:

"Có khi, cả thế giới chỉ cách tầm tay của cháu một tấm kính cửa sổ. Nhưng cháu lại bị lớp hơi nước làm cho hoang mang, để rồi tự nhốt mình trong một thế giới chật hẹp. Tình yêu giống như bàn tay sẽ lau đi lớp hơi nước, chỉ cho cháu con đường phía trước đẹp đến mức nào. Tất cả những gì cháu cần, là đủ can đảm để yêu thương!"

Cô gái chăm chú nhìn tấm kính cửa sổ, rồi rụt rè đưa tay lau mặt kính. Một tia nắng ban mai yếu ớt rọi qua hình oval vừa mới được tạo thành. Và đó là tia nắng rực rỡ nhất mà cô từng thấy.


REDO

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Can Đảm Để Yêu Thương
Can Đảm Để Yêu Thương
Truyện Ngắn Can Đảm Để Yêu Thương | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com | Can Đảm Để Yêu Thương
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiFuH3wcPuHpKZmmdOhEX2hufgVnT39jeDi00PSOwAFv459yXW1m-NkQrwAx-Ynqakiz07fB8q4OKe4GhKEuBpSl9pYd_DQgcTLUHdM6JimNEwEKjgStIi0bf3oPRxgxtoznS4Ulvj9ytn8/s640/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Can+%25C4%2590%25E1%25BA%25A3m+%25C4%2590%25E1%25BB%2583+Y%25C3%25AAu+Th%25C6%25B0%25C6%25A1ng++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++KenhTraSua.Com++Can+%25C4%2590%25E1%25BA%25A3m+%25C4%2590%25E1%25BB%2583+Y%25C3%25AAu+Th%25C6%25B0%25C6%25A1ng.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiFuH3wcPuHpKZmmdOhEX2hufgVnT39jeDi00PSOwAFv459yXW1m-NkQrwAx-Ynqakiz07fB8q4OKe4GhKEuBpSl9pYd_DQgcTLUHdM6JimNEwEKjgStIi0bf3oPRxgxtoznS4Ulvj9ytn8/s72-c/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Can+%25C4%2590%25E1%25BA%25A3m+%25C4%2590%25E1%25BB%2583+Y%25C3%25AAu+Th%25C6%25B0%25C6%25A1ng++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++KenhTraSua.Com++Can+%25C4%2590%25E1%25BA%25A3m+%25C4%2590%25E1%25BB%2583+Y%25C3%25AAu+Th%25C6%25B0%25C6%25A1ng.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/can-dam-de-yeu-thuong.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/can-dam-de-yeu-thuong.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy