Dành Cho Những "Chiến Binh Tình Nguyện" | Hoa Học Trò Số 1168 | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Hoa Học Trò Tuần Này | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com | Tình Nguyện Viên | Tình Nguyện | Sky Talk's Show | Sky báo hoa học trò
Anh Sky ơi, anh nghĩ như thế nào về "đi tình nguyện" ạ? Vừa rồi có các chị sinh viên gặp nạn khi đang đi tình nguyện, mà Hè này em có đi dạy học cho các bé ở một lớp học tình thương ngoại thành. Thế là bố mẹ em rất lo, không cho bọn em tham gia bất kì hoạt động tình nguyện nào nữa, nói là dạy học vài buổi thế có hiệu quả gì đâu, đi xa mà không bổ béo gì. Em thấy rất bối rối, vì em vẫn muốn giúp cho các em ấy, nhưng em cũng không cố đủ lí lẽ để cãi lời bố mẹ. Anh có thế tư vấn giúp em đưọc không ạ?
achiba@...
Em thân,
Anh rất thích câu hỏi này của em vì đây cũng là vấn đề mà anh đang rất quan tâm. Trước tiên, có lẽ chúng ta sẽ cùng nói lại một chút về "tình nguyện". Ở Việt Nam, mọi người thường mặc định rằng "tình nguyện" là đi giúp đỡ cho những người nghèo khó, khổ sở hơn mình, tức là một hoạt động có phần “ban phát”. Tuy nhiên, khi đã trải nghiệm công việc tình nguyện ở nhiều nơi khác nhau trên thế giới, anh nghĩ rằng chúng ta cần điều chỉnh góc nhìn lại một chút.
"Tình nguyện" thật ra cần được hiểu là một hoạt động hoàn toàn bình đẳng. Anh đã từng đến một làng quê xa để hướng dẫn cho bà con ở đó cách sử dụng máy móc để trồng rau, tưới nước. Ngược lại, bà con ở đó dạy anh cách sống thân thiện với môi trường, gói xôi bằng lá chuối, chế phân bón từ vỏ bưởi, lấy quả bồ hòn để giặt đồ, rửa chén... Tức là, khi đi tình nguyện (đúng cách), không chỉ có người dân hay các bé ở lớp học tình thương có thêm lợi ích, mà chính các tình nguyện viên như bọn em cũng sẽ nhận được rất nhiều thứ hay ho, bổ ích khác nữa.
Nhưng như thế nào mới là tình nguyện đúng cách? Anh đồng ý một phần với ý kiến của bố mẹ em "Dạy vài buổi như thế có hiệu quả gì đâu?”. Mình giúp người khác là tốt nhưng cần phải đúng cách em ạ. Em biết không, chuyện là bạn của anh theo một đoàn tình nguyện Singapore lên miền núi nước mình, xây dựng một cái thư viện to đẹp ở đây. Tuy nhiên, người dân chẳng bao giờ vào cả, trẻ con thì chỉ đến “trộm” thú bông, họ gọi thư viện là "nhà Singapore" và không hề cảm thấy đây là cái thư viện của họ. Vì sao thế, vì thư viện này xây theo ý kiến, kế hoạch của những "người ngoài cuộc” một năm chỉ đến đây vài ngày, không hề sống trong vùng để biết rằng dân làng cần đọc gì, thích xem gì. Ngược lại, một người bạn khác lại theo một nhóm tình nguyện ở Sóc Trăng mở lớp dạy kĩ năng sống cho hợc sinh cấp Hai. Nhóm này chịu khó trò chuyện, làm khảo sát trước xem các em hoc sinh muốn học như thế nào, ra sao và đều đặn hằng tháng, nhóm đều có tình nguyện viên xuống Sóc Trăng cùng làm viêc, bàn bạc với các em để các em học sinh tự xây dựng, đóng góp nội dung bài học cho chính các em, từ vẽ tranh, đóng kịch, viết truyện... Rất tự nhiên, các em đã thích thú với chương trình ngay từ những bước đầu tiên, vì các em cảm thấy đây là chương trình của em, vì các em.
Viết đến đây, anh hi vọng em đã hiểu được phần nào giải pháp để thuyết phục bố mẹ. Thứ nhất, đi tình nguyện là một hoạt động rất "bổ dưỡng", không chỉ là giúp đỡ cho người khác mà còn là những bài học vô giá cho chính quá trình trưởng thành của em. Thứ hai, để chứng minh rằng dạy học thật sự có hiệu quả, em và các bạn trong nhóm hãy thử ngồi lại vói nhau, đề ra một kế hoạch dạy học tương tác nhiều hơn với các em học sinh, đi được đường dài thay vì chỉ là "ngắn hạn" và gửi bố mẹ xem thử. Anh nghĩ rằng bố mẹ sẽ chẳng thế chối từ một việc tốt đến nơi đến chốn như thế của con mình đâu em ạ!
Steve Maraboli từng nói rằng “Happiness is not the absence of problems; It’s the ability to deal with them" ("Hạnh phúc không phải là sự vắng mặt của các khó khăn mà là khả năng chúng ta đối mặt với nó"). Anh tin rằng với sự kiên trì, trái tim nhiệt thành và những kế hoạch rõ ràng, cụ thể, em sẽ sớm thành công trong việc thuyết phục bố mẹ thôi, yên tâm nhé!
SKY
COMMENTS