Dựng Lại Người | bác sĩ chỉnh hình Lê Đức Tổ | Hoa Học Trò Số 1162 | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Hoa Học Trò Tuần N ày | HÌnh Vẽ Hoa Học Trò | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com
Ký ức lần đầu được ba dẫn đi chơi phố Trần Hưng Đạo trước chợ Đông Ba Huế của tôi có một vết dấu ám ảnh.
Bên đường, một người cha đang dẫn đứa con trạc tuổi tôi đi dạo. Đôi chân và một phần thân dưới của cậu được gá đỡ bằng khung kim loại. Mỗi bước chân của cậu hiện lên cả trên gương mặt với vẻ đau đớn tột cùng.
Tôi nghĩ có lẽ một tai nạn nào đó khiến cậu gãy cả đôi chân, giờ phải nhờ đến thiết bị hỗ trợ. Nhưng ba tôi giải thích: Cậu vừa trải qua phẫu thuật chỉnh hình đôi chân dị tật. Phải đeo khung sắt như thế trong quá trình trị liệu, nắn thẳng chân ít nhất vài tháng đến một năm.
Tôi chợt nhớ đến một người bạn cùng lớp, cũng có đôi chân tật nguyền, có lẽ do sốt bại liệt. Những năm tháng đó, rất nhiều bạn học của tôi trong trường mắc những dị tật về xương khớp. Bạn bị khèo chân, bạn thì bàn chân hướng vào trong, bạn khác thì tay không duỗi thẳng. Sau này tôi biết nhiều bạn dị tật khi chào đời, do chăm sóc sức khỏe sinh sản, do đỡ đẻ tại nhà và điều kiện sống ngày đó không được như bây giờ. Lớn lên một chút, tôi đọc báo thấy nói nhiều đến bác sĩ chỉnh hình Lê Đức Tổ với hàng chục ngàn ca phẫu thuật nắn thẳng chân, dựng lại dáng người cho nhiều bạn nhỏ mắc dị tật bẩm sinh hoặc do tai nạn. Nghe nói ngành y còn có thuật ngữ “phương pháp Tố”. Tôi còn biết thêm ông cũng là ngưòi đưa ra phương pháp phẫu thuật chữa chạy cho những bạn nhỏ bị xơ hóa cơ Delta, mà dân gian vẫn thường gọi nôm na là chứng “chim sệ cánh”. Tôi khâm phục và ngưỡng mộ ông vô cùng, như ngưỡng mộ một người có tài và có tâm “dựng lại dáng người” cho những ai không may mắc bệnh.
Lớn lên chút nữa, tôi hiểu con người không chỉ cần một dáng đứng thẳng về thể chất. Một tâm hồn dị tật đáng sợ thậm chí còn hơn những dị tật vè thể chất nhiều lần. Một cộng đồng được hình thành chỉ vói những zombie đáng sợ hơn nhiều lần. Những dị tật tâm hồn cản trở con đường đi tới văn minh thịnh vượng, cắt đứt mạch “máu nối con tim đồng loại”, khiến tình người đổ nát, khiến cũng là mình mà mình không biết thương lấy nhau cùng.
Chiến tranh, ly loạn, lầm lạc khiến nhà cửa đổ nát, ruộng vườn tiêu điều hoang vu. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng khắc khoải ước mong ngày có hòa bình sẽ “dựng lại người, dựng lại nhà”. Nếu lòng ngưòi chưa đổ nát thì khi có hòa bình, nhà lại dựng, ruộng lại xanh, vườn lại cho hoa trái bốn mùa. Còn khi để tâm hồn người đổ nát, trí tuệ người phân rã thì quá trình gượng dậy như dài ra mãi, có thể đến mức “một ngày dài hơn thế kỷ”. Chừng nào chưa “dựng lại người” thì nhà cửa ruộng vườn vẫn mong manh nắng mưa may rủi. Chừng nào chưa “dựng lại người” thì đường ra với rộng dài nhân loại, đường vượt thoát mông muội ngẩn ngơ vẫn còn dài trước mặt. Nên ba chữ “dựng lại người” vẫn luôn là nỗi khắc khoải khôn nguôi.
COMMENTS