Truyện Ngắn Đốm Rám Nắng Tròn | Du Miên | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Ebook | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com
Bắt đầu từ những buổi trưa Hè nóng nực, tôi nằm dài ra sàn gạch lạnh, để lưng trần áp chặt xuống nền. Chỉ cần thò tay ra bậu cửa sổ, nắng dễ dàng bấu lấy, nung nấu da thịt thành những vết rám nắng tròn.
Gió từ rặng trâm bầu thổi xào xạo như có ai quét lá, hí mắt qua khe cửa là thấy rừng lá lao xao không dứt nổi câu chuyện của lũ chim Phương Nam. Tôi vẫn nằm như thế cho đến khi cơn mưa đầu tiên gõ cửa vào đêm oi nồng nhất của mùa Hè. Đó cũng là đêm mà tôi thôi nghe tiếng vỡ rôm rốp của sự cô đơn, của việc tôi chỉ còn một mình trong căn nhà trống. Bất kỳ đứa trẻ nào cũng muốn thoát khỏi sự kiểm soát của cha mẹ cho đến lúc chúng thật sự bị ném ra ngoài, thì quay lại đã là điều không thể. Và tôi là một đứa trẻ bị ném đi bất ngờ mà không có sự chuẩn bị nào cả. Cha mẹ tôi ly hôn.
Những ngày kế tiếp, bầu trời lúc nào cũng trưng một màu xám tro tẻ nhạt. Thả bộ dọc con đường mà hơn mười năm trước tôi đã đi, con đường chỉ rộng chưa tới một mét, dân từ cửa nhà lần lượt qua ba cổng trường. Năm tháng của tôi còn đứng yên đó, nhìn tôi chao đao dưới đốm nắng vàng nâu của bóng râm, cú chao đảo của ký ức. Hương bánh tráng quen thuộc luẩn quẩn trong nhúm không khí màu bạc, hình dáng của cỗ xe gỗ chất đầy bánh kẹo và chiếc thùng inox tươm hơi lạnh, đọng thành từng giọt như khơi gợi cơn khát trong cuống họng. Dọc vệ đường, bóng áo trắng học trò di chuyển thành từng cụm rời rạc nhưng đối xứng qua trục vạch kẻ đường, gương mặt xa lạ của mình khiến đôi lời nhốn nháo và ánh mắt dò hỏi thổi phồng bầu không khí, nhưng cũng chỉ dù sượt qua, không để lại chút khó chịu nào. Đến cuối đường tôi quay đầu lại, không nảy ra ý định tìm chỗ ngồi, đi hết một mạch, chân đã run lên vì mệt.
Tôi không đối mặt nổi, đối mặt với sự đổi thay, của những con người, sự vật chung quanh và ngay cả bản thân. Tôi đã đủ tuổi để chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình nhưng tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ cần một lời tạm biệt hoặc ít nhất là một cái ôm.
Máy bay xóc mạnh, tôi choàng tỉnh trong trạng thái mệt mỏi. Lần đâu tiên đi xa cộng với nối chuyến một quãng đường dài khiến tôi mất thăng bằng dù đã mường tượng trong đầu những tình huống khó đi. Chào đón tôi là một đất nước xa lạ, điều này làm tôi phấn khởi hơn đôi chút, không ai biết bạn là ai, từ đâu đến và đã có một quá khứ như thế nào.
Ba ngày liên tiếp tôi đi khắp thành phố, những con hẻm chồng chéo, đan họa tiết lên nhau như tấm thảm bện từ dây tầm gai, bắt mắt và chứa đựng nhiều giá trị. Đến ngày thứ tư, tôi bắt đầu tự hỏi vì sao mình lại chọn điểm đến này chỉ vì vài thông tin khuyến mãi sinh động, ở trong lòng một đất nước xa lạ thật sự không vui hoàn toàn. Nó khiến tôi cảm thấy lạc lõng, không cùng một ngôn ngữ chưa hẳn là vấn đề, mấu chốt là ai cũng xem tôi như du khách chứ không phải là một người bạn
Tôi bước lên đến bậc thang cuối cùng của điện thờ vừa lúc Mặt Trời rũ bóng xuống những ngọn đồi. Tiếng chuông vọng lại từ những bức tường vô hình trong không khí, vài chiếc kinh khí cầu vẫn lơ lửng, không quyết định sẽ đáp xuống đâu. Tôi nhìn chiếc màu bạc có vân màu vàng, trong ánh sáng hồng cam của buổi xế chiều, nó như hóa chú chim đại mạc muốn bay lên cao nhưng vẫn bị buộc chặt từ mặt đất. Tôi càm thấy mình bị kẹt và không sao thoát ra được.
Ngay trong đêm tôi bắt chuyến xe buýt cuối đi dọc về phía Bắc. Sáng hôm sau tôi đã đứng trước một khoảng nước mênh mông, tôi muốn tìm kiếm một thứ gì đó, thuộc về cảm giác. Tôi lên thuyền khi mặt hồ vẫn còn phủ lớp sương mỏng, Mặt Trời bắt đầu ló dạng từ khe nút giữa hai đỉnh núi, chiếc ghế gỗ vẫn chòng chành theo nhịp chèo của người thợ thuyền. Khi các ngôi nhà đã trôi xa phía sau, tôi thấy minh lọt thỏm giữa một vùng không có ranh giới giao thoa giữa trời và nước. Một hồ biến thành tấm gương khổng lồ phản chiếu sự đối xứng tuyệt đối của những chiếc thuyền đánh cá độc mộc.
- Chim bói cá.
Một đàn chim ào qua như một áng mây rồi sà xuống mặt nước tựa những cỗ máy làm việc đặc biệt, tôi bị bất ngờ, không chỉ vì đàn chim mà vì một giọng nói quen thuộc, tiếng Việt trở nên thân thương giữa một vùng trời xa lạ.
Bạn ấy ngồi trước tôi hai cái ghế, chốc chốc lợi đứng lên lia máy ảnh nắm bắt một khoảnh khắc siêu thực, chiếc khăn choàng màu đỏ in hình ngôi sao vàng ngay mép tua rua cứ phấp phới theo nhịp chuyển động của hai cánh tay. Tôi lẽo đẽo đi theo bạn ấy suốt chuyến tham quan, cho đến khi đứng dưới mái lá của xưởng dệt thủ công nổi lên giữa lòng hồ, tôi mới dám xác minh.
- Nếu cậu là người Việt Nam hãy cho tớ tín hiệu.
- Chào cậu.
Bạn ấy ngạc nhiên rồi thoáng chốc mỉm cười. Tôi thầm cảm ơn câu nói ngu ngốc của mình đã cứu lấy tôi trong quãng thời gian còn lại. Chúng tôi ngồi giữa cây cầu gỗ bắt ngang hai ngôi làng, nhìn từ xa nó khẳng khiu như một nhánh cây sắp mục nhưng bằng sự liên kết, những cột trụ giữ nó không ngã. Tôi tự hỏi cái gì có thể chống đỡ cho tôi khỏi những điều tổn thương. Tôi trút nắm bánh mì vụn còn sót lại trong túi cho lũ quạ đậu trên đỉnh cột lần đầu tiên tôi không xem chúng là một biếu tượng của sự chết chóc mà ngược lại là sư bình yên kỳ diệu. Trước khoáng vườn nhìn ra bờ sông của căn nhà homestaỵ, chúng tôi đốt một đống lửa và ngồi yên nghe tiếng côn trùng râm ran.
- Vì sao cậu đến đây?
- Để quên đi một số chuyện.
- Tớ cũng vậy.
Hai đứa mào đầu từ một vấn đề chung và tiếp nối bằng những câu chuyện vụn vặt.
- Tớ muốn chụp chung với cậu ấy vài bức ảnh, hoặc nắm tay hoặc tựa đầu vào nhau.
- Rồi sau đó?
- Chẳng có bức ảnh nào cả.
Thanh nứa khô, nổ tách khiến đống lửa đổ gục vào trong, than hồng thừa dịp này mình lên cao cố gắng lốn trốn giữa những ngôi sao trong vòm trời xanh đen lộ rõ dãy ngân hà vắt ngang.
- Kể tớ nghe kỷ niệm vui nhất xem.
- Có một lần tớ nhìn trộm cậu ấy đang ngủ gục trên bàn, bỗng nhiên cậu ấy mở mắt ra và bọn tớ cứ nhìn nhau mãi như thế.
- Rồi sau đó?
- Rồi cậu ấy nhắm mắt ngủ tiếp.
- Rốt cuộc đây đâu phải câu chuyên vui.
- Tớ không biết nữa, hình như với cậu ấy tớ không phân biệt nổi ký ức nào là vui, ký ức nào là buồn. Nếu tớ biết tớ đã có thể quên cậu ấy rồi.
Ngôi sao có ba cái tên đã bắt đầu di chuyển đứng cạnh Mặt Trăng, gió quét mặt hồ dậy lên hơi ẩm lạnh. Hai đứa co mình trong chiếc chăn mỏng, giọng nói đã khan đi. Tôi nói khẽ, hứng thú chứ không rụt rè:
- Tớ nhớ bụi cỏ cạnh cái hiên cũ kỹ, sau mỗi cơn mưa lại dậy lên mùi thơm.
- Tớ thì không nhớ nó ra sao nữa, lâu rồi không được nghe huống hồ là nhìn thấy một nhánh cây thật sự.
- Mà dễ đứt tay như chơi, phải nhổ cẩn thận.
- Nhà cậu có trồng quế không?
- Có chứ. Còn có húng cây với tía tô nữa.
- Thơm thế sao ngủ?
- Ngửi riết quen, thấy bình thường, đâu ngờ giờ lại nhớ nhiều vậy.
- ….
- Tớ nhớ nhà quá.
- Vậy thì về nhà đi.
Sao Hôm cũng sẽ thành sao Mai, đi lòng vòng cuối cùng tôi có thể nhận ra mình đã yêu nơi chốn mình sinh ra bao nhiêu. Tôi cứ ngỡ những tổn thương từ một gia đình tan vỡ sẽ khiến tôi ghét đi mái nhà đã chứng kiến mình lớn lên. Nhưng mà khi yêu thương ai đó hay cái gì đó, dù cho có bị đau đôi chút, tôi vẫn thấy tình cảm cùa mình không sao dịch chuyển được hoặc đã chuyển đổi thành một dạng mến thương khác. Mặt Trời chạm khẽ vai hai đứa, đẩy thời gian thành một quá bóng tròn, quả bóng vẫn lăn đều nhưng tôi đã lớn hơn hoặc già dặn đi nhiều, rõ ràng từ trong linh hồn, nếu tôi thật sự có một linh hồn.
Tôi rủ bạn ấy làm một điều điên khùng, tôi cắt đôi bao tay của mình thành một hình ngôi sao trên mu bàn tay, mỗi đứa một chiếc rồi phơi tay dưới nắng trưa, sau mấy tiếng đồng hồ chúng tôi có hai hình xăm ngôi sao rám nắng. Mỗi đứa trẻ đều có một hay nhiều hơn một giai đoạn nổi loạn, chúng thường làm những điều chưa bao giờ làm trước kia, rồi sau đó chúng có thể nhận ra điều gì chúng nên giữ lại hoạc không. Tôi từng ao ước có một cái hình xăm nhưng chưa đủ can đảm để thử, không phải vì nhút nhát mà tôi sợ những đánh giá của người xung quanh hơn, chúng như bầy ong bị cướp tổ cứ vây bủa lấy tôi. Bây giờ, tôi không còn sợ những lời nói dị nghị hay những điều tương tự như vậy vì tôi trân trọng cảm giác tôi có được hơn là cách người khác nhìn tôi.
Chia tay nhau ở giữa cầu, tôi quay lại bắt xe về sân bay, bạn ấy lại đi tiếp.
Chưa bao giờ tôi thấy thời điểm ly biệt là dễ dàng, tôi không biết bạn ấy nghĩ gì, về những ngày của hai chúng tôi và về chính tôi. Bạn ấy tặng tôi một bức ảnh, bảo là về nhà mới được xem. Bức ảnh chụp tôi, đang chạm tay vào thân tháp dát vàng trong bóng chiều hoàng hôn, quỳ gối và tôn kính. Vậy ra chúng tôi đã giáp mặt nhau từ trước khi chúng tôi gặp nhau trên hồ. Thật kỳ lạ, một người xa lạ nếu không một lần bắt chuyện với nhau, sẽ mãi là một người không quen biết, nhưng chỉ cần một mối dây kết nối bằng ngôn ngữ hay một cú va chạm, ngay lập tức ta cảm nhận được sự gắn kết. Tôi sẽ kể với người khác về bạn ấy như thế nào? Đặc biệt hay quý giá. Cá hai đều không phải, mà là một người xuất hiện đúng lúc và tôi biết có rất ít người như thế tồn tại trong cuộc đời ta.
Đốm rám nắng trên tay tôi đã phai đi, gần như chỉ còn là một màu nâu phớt, yếu ớt bám lấy tôi, ăn vào tâm trí tôi một tín hiệu cấp bách. Tôi cầm bức ảnh thật lâu, như thể khoảnh khắc ấy tại diễn ra một lần nữa.
Lần đến mép phải, chìm trong góc tối của đỉnh tháp ngược sáng, mọi đường nét chỉ còn là một vòng bao tương phản, ánh lên ánh sáng đặc trưng của lớp vỏ mạ vàng, một địa chỉ mail để nhận diện tác giả bức ảnh mà bất cứ người chụp ảnh nào cũng để lại trên tác phẩm của mình. Tôi hồi hộp gõ một bức email dài, bỏ qua chuyện bạn ấy có quên đi người mà bạn ấy muốn quên hay không, chỉ cần tôi biết mình đã nhớ bạn ấy bao nhiêu là đủ cam đảm để nhấn nút gửi đi trước khi mùa Hè kết thúc.
DU MIÊN
COMMENTS