$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130

Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Phan Hải Anh Là Ai | Kênh Trà Sữa

Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Phan Hải Anh Là Ai | Kênh Trà Sữa

Cô ấy gọi cho tôi, nức nở rằng Havvaii đã chết. Còn tôi, giữa cơn u u mê mê cùa giấc ngủ muộn, tôi cứ à ừ mà chẳng biết Hawaii là ai, hay thứ gì. Chỉ đến khi ôm trên tay cái châu cây với cái cây đổ nghiêng sang một bên vì lớp đất bị đào bới tung tóe, cành lá tả tơi giập nát đày dấu răng chuột, tôi mới hiểu nhân vật có cái tên Hawaii kia - kẻ đã nhấn chìm buổi chiều của tôi trong nước mắt, thực chất là một chậu hoa râm bụt.

“Tại tớ quên không mang em ấy vào nhà đêm hôm trước...” - thêm một vài tiếng sịt mũi và nấc nhẹ. "Em ấy đang trổ một cái nụ rõ xinh nữa, chỉ nay mai thôi là sẽ nở..."

“…”

Tôi cố ngả người ra đằng sau, lo sợ cô bạn, trong cơn bộc phát của cám xúc, thay vì cố giơ cái nụ hoa lên cao hơn để thằng bạn thân (là tôi) thấy cho rõ, sẽ lỡ tay mà nhét luôn nó vào mũi anh chàng tội nghiệp (cũng vẫn là tôi thôi). "Cậu, ý tớ là cậu chỉ việc mua một cái cây khác là được thôi mà..."

"Không được, ngàn lần không được í” - Cô ấy bỗng ré lên. "Vì đó là cái cây mà Tú đã tặng cho tớ hôm 8 tháng Ba..."

Lúc nào cũng là Tú! Tú thế này và Tú thế kia. 

***

Tú là thằng con trai cao ráo và ưa nhìn nhất lớp, có thể là nhất khối, và nhất trường tôi. Cư xử đúng mực, học khá, hát cũng không tệ, Tú được lòng tất cả thầy cô, và tụi con gái trong cái trường cấp Ba nằm ở vị trí 189 trong Top 200 trường cấp Ba của thành phố - mà cả thành phố cũng chẳng thể có nhiều hơn 200 trường cấp Ba.

Tú sẽ chẳng phải mối bận tâm quá lớn của tôi, nếu cô ấy - ở cách nhà tôi ba cái ngõ và ở cách nhà Tú một cánh đồng hoang giờ đã thành khu nhà ở cho người thu nhập thấp, cũng đắm đuối anh chàng.

Cô gái ấy nhút nhát, mộng mơ hết sức và không bao giờ dám nói to những suy nghĩ của minh. Giá mà tôi biết được, dưới đồi gò má đỏ ửng, sau đôi mắt với hàng lông mi dài rợp lúc nào củng nhìn xuống, cô ấy đang nghĩ gì. Về tôi.

Tôi thích cô gái ấy. Vì chúng tôi đã học cùng nhau suốt mười năm, vì cô gái ấy luôn đều đặn tặng cho tôi, vào mỗi dịp sinh nhật, một chiếc cốc in hình các bức tranh của Van Gogh...Và vì vào năm tôi lên mười, cô ấy đã đến và ôm lấy tôi sau khi tôi trở về từ toà án, chứng kiến gia đình mình tan vỡ - như một tảng bãng trôi tách làm hai trên con sông mùa Đông chảy xiết.

Tất cả chỉ có vậy.

***

Tôi là thằng con trai 16 tuổi rưỡi, trên người lúc nào cũng phảng phất mùi xà phòng tắm chó mèo và những sợi lông sáng màu bám trên hai ống quần đồng phục màu xanh thẫm.

Mẹ tôi có một bệnh viện thú y nho nhỏ. Quy mô và kinh phí eo hẹp của bệnh viện buộc tôi – cậu con trai duy nhất, trở thành nhân viên tắm rửa chó mèo, dọn chuồng, cho chúng ăn vào sáng sớm và mỗi buổi chiều không có tiết học. Mọi thứ thuộc về công việc ấy với tôi đều tuyệt vời, trừ một rắc rối nho nhỏ liên quan tới hệ miễn dịch có phần nhạy cảm quá mức với lông động vật của cô ấy mỗi khi thay đổi thời tiết.

Vậy nên, tôi đã ngạc nhiên vô cùng khi cô ấy gọi điện cho tôi, và nói cô ấy vừa nuôi một con mèo!

Cậu bị khùng hả? - Tôi thầm nghĩ trong đầu, và nói với cô ấy: 

"Nhưng cậu bị dị ứng lông động vật cơ mà?"

"Có phải lúc nào cũng bị đâu." - Cô ấy nói qua điện thoại, giọng đã nghèn nghẹt.

"Câu đi mua hả?"

"Không…, một quãng nghỉ ngắn. Rồi giọng cô ấy cất lên, rộn ràng: "Là Tú nhờ tớ trông hộ cậu ấy mấy ngày..."

Tự dưng tôi thấy mình mệt mỏi kinh khủng, chỉ muốn ném cái điện thoại qua một bên. Rồi tôi sẽ thả mình rơi xuống đất, và vỡ tan tành. Qua điện thoại, cô ấy đang kể lại câu chuyện buổi chiều thứ Sáu, khi tan học, Tú ngỏ lời hỏi liệu cô có thể giữ hộ cậu ta con mèo mới mang về, vì bệnh hen suyển của mẹ cậu ta vừa tái phát.

"Thế cậu thì không bị dị ứng chắc?” - Tài hỏi, đầy chán nán.

"Nhưng... À mà thôi. Chiều mai tớ sẽ mang con mèo sang bên đấy để kiểm tra nhé. Trông nó không được khoẻ." - Cô ấy nói ngắn gọn, rồi không kịp để tôi trả lời, cuộc điện thoại kết thúc ngay sau một tiếng hắt hơi.

Ôi cô gái ngốc dại của tôi...

***

"Nó tên là Mimi!" - Cô ấy nói, đoạn đặt vào tay tôi cái giỏ mây. Cái giỏ nhẹ bỗng. Mà cũng đúng, có thể Tú đã đưa cô ấy một con mèo con. Tôi mở nắp giỏ, thò hai tay vào trong để nhấc con vật ra ngoài.
Tên nó là 201. - Tôi toan nói với cô khi nhìn cục lông màu tro loang lổ đang nằm dài trên bàn khám bệnh. Con mèo già ngả đầu vào bàn tay tôi đang gãi nhẹ dưới cằm nó, hai mắt nhắm hờ, lồng ngực phập phồng mệt mỏi. Đây là con mèo thứ 201 mà trạm cứu hộ động vật đã nhặt về và mang đến bệnh viện nhà tôi hai tuần trước. Lần đó, 201 được giữ lại để theo dõi tới chiều ngày hôm sau thì trạm tới và mang nó về nhà chung - nơi nuôi giữ vài chục con chó mèo khác giống nó, trước khi may mắn tìm được một người chủ mới. 

Tôi đã chắc 201 già nua sẽ kết thúc cuộc đời làm mèo của nó trong căn nhà ấy, giữa những đồng loại bị ruồng bỏ. Nhưng giờ nó đang nằm trước mặt tôi, trong ánh mắt lo lắng của cô ấy, đứa con gái dị ứng với lông động vật nhưng vẫn nhận nuôi một con mèo sắp chết già, chỉ vì đó là lời đề nghị đến từ thằng nhóc mà cô ấy thầm thích.

Khi nhận 201 về nuôi, Tú đã rõ tình trạng sức khoẻ của con mèo, hay cậu ta chỉ nhận nó về, như một "cái kết có hậu" khép lại một tuần làm tình nguyện tại trạm cứu hộ? Còn gì tuyệt hơn để củng cố hình ảnh chàng trai nhân hậu bằng việc nhận nuôi một con mèo, rồi sau đó tống cục nợ ấy cho một cô gái mờ nhạt chẳng ai bận tâm, biết chắc rằng cô ắy không thể chối từ...

"Mimi có sao không ấy?" - Cô ấy cất tiếng, rụt rè. "Nó chẳng ăn được tí thức ăn nào từ hôm qua đến giờ..."

Tôi giật mình, rời khỏi dòng suy tưởng xấu xí, bối rối vuốt nhẹ sống lưng con mèo già, cảm nhận rõ từng đốt xương sống nhô lên bên dưới lớp da mỏng nhão như bột giấy và bộ lông đã rụng đi ít nhiều. Tôi phải làm gì đây?

"Chắc nó chỉ chưa quen nhà thôi. Từ từ sẽ đỡ..." - Tôi nói một lèo, cố gắng không để lộ ra vấn đề của 201. "Cách vài ngày tớ sẽ mang thức ăn mèo đến và kiểm tra cho nó."

"Cảm ơn ấy! Ấy siêu thật đấy!" - Cô ấy nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt sáng long lanh đầy ngưỡng mộ và tin tưởng.

Ấy vậy mà tôi chẳng cảm thấy chút ít nào của sự hãnh diện hay niềm vui. Lần đầu tiên hành nghề bác sĩ, tôi đã nói dối bệnh nhân của mình.

***
Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Phan Hải Anh Là Ai | Kênh Trà Sữa Chiều tối. Tôi ra ban công tưới nước cho cây hoa râm bụt - Hawaii của cô ấy. Cô ấy nhờ tôi mang cái cây về nhà chăm sóc. Chủ yếu là để tránh lũ chuột. Cái cây này được Tú nhặt từ quầy giảm giá trong siêu thị, khi cá đám con trai rủ nhau đi mua đồ cho buổi liên hoan mùng Tám tháng Ba. Lượt là mỗi đứa con trai sẽ tặng quà cho một đứa con gái - vì sĩ số lớp tôi vừa xinh 22 nữ và 22 nam. Một nửa phe tặng quà chọn thú bông, số còn lại chọn sổ, dây buộc tóc, CD... chỉ có Tú là chọn một cái cây.

"Trông hay hay, thế thôi!" Cậu ta đáp với chúng tôi ở quầy thu ngân. Nhưng khi cái cây được trao vào tay cô ấy, câu nói ở quầy thu ngân đã trở thành: "Vì những cái cây có một sức sống vô cùng bền bỉ. Tớ chúc ấy luôn tìm được động lực để kiên cường và mạnh mẽ như một cái cây!"

Thế đấy.

Bọn chuột đã "làm thịt" cái cây trước khi ánh nắng mùa Hè chói gắt nung chín từng cái lá bị phun thuốc kích thích và lưu giữ lâu ngày trong phòng lạnh. Nhưng cái cây vẫn sống. Giờ đây, từ đầu các đoạn cành bị cắt cụt, những chồi màu xanh lá đã đâm ra tua tủa. Chá mấy chốc mà một cái nụ sẽ xuất hiện, tiếp sau đó là một bông hoa... Đến lúc đó thì sao nhỉ?

Tay tưới nước, lòng tôi ngổn ngang những ý tưởng chẳng rõ đầu đuôi.

*** 

Con mèo già uể oải đến nằm lim dim trong lòng cô ấy khi tôi đến kiểm tra định kì cho nó một chiều thứ Năm nọ. Không có gì xấu đi, nhưng cũng chẳng có gì tốt lên. Chỉ có con mèo già ốm yếu, và cô gái tin rằng nó chỉ đang bị rối loạn tiêu hoá vì môi trường sống đột nhiên thay đổi. Cô ấy tin vậy, vì đó là điều tôi - bạn thân của cô ấy, đã nói.

"Thế Tú có nói bao giờ sẽ đến đón con mèo không?" - Tôi hỏi.

Cô ấy toan trả lời, rồi thoáng im lặng, rồi ậm ừ... Tôi đã đoán trước được việc ấy. Tú chả việc gì phải nhận lại con mèo mà cậu ta đã tống đi cả. Chỉ có cô gái ngồi bên cạnh tôi là vẫn ôm giấc mộng đơn phương mà thôi. Cũng không khác gì lắm cậu bạn thân của cô ấy - là tôi.

"Cậu nên nhắc Tú đến đón con mèo đi." - Tôi tiếp lời. "Để lâu không tốt cho cả cậu và nó đâu."

"Tớ thấy... thế này cũng tốt mà." - Cô ấy đáp lời tôi. 

"Tốt cái quái gì chứ?" - Tôi đột ngột nổi khùng. "Nuôi hộ vài ngày gì chứ, có mà nó tống con mèo cho cậu để rảnh nợ nó í. Con mèo này được đánh số 201 ở trạm cứu hộ động vật. Là một con mèo già bị chủ vứt ra đường. Nó đã từng ở bệnh viện nhà tớ hồi tháng trước, nhưng chẳng thế làm được gì cho nó nữa. Tú hẳn nó cũng biết việc đấy nhưng vẫn nhận con mèo về rồi quẳng cho cậu. Nó chỉ lợi dụng cậu thôi. Tiếng tốt thì nó nhận, còn..."

"CẬU IM ĐIỊỊỊỊ" - Cô ấy đột ngột hét lên. "Sao cậu hẹp hòi thế?"

Tôi điếng người. Tôi? Hẹp hòi ư?

"Tú thầm thích một chị, rồi cậu ấy tìm thấy trạm cứu hộ mà chị ấy là tình nguyện viên. Tú nhận nuôi con mèo vì đó là con mèo mà cậu ấy và chị kia cùng chăm sóc. Chị tình nguyên viên tên là Mimi, nên cậu ấy mới dùng cái tên đó đặt cho con mèo..."

"Nhưng... nhưng tại sao câu biết những chuyện đấy?" - Tôi lắp bắp.

Đến lúc này thì cô ấy bật khóc. "Tớ đã bày tỏ với Tú ngay sau ngày Tám tháng Ba ấy. Cái cây tiếp thêm cho tớ sức mạnh, dĩ nhiên rồi. Nhưng thay vì từ chối hay chấp nhận, Tú kể cho tớ nghe bí mật của cậu ấy - Mimi... Rồi chúng tớ nói chuyện nhiều hơn. Tớ đôi khi cổ vũ hay gợi ý cho Tú những điều cậu ấy có thể làm cho Mimi."

"Bao gồm cả việc tham gia tình nguyện ở trạm cứu hộ?" Ừ - Cô ấy khóc nấc lên. 

"Tớ biết tớ ngớ ngẩn, tớ ngốc nghếch... Nhưng tớ không thể dừng lại được. Vì Tú cũng giống tớ..."
Trời ơi, sao cậu nhạy cảm với thằng đần đó mà chả có tí nhạy cảm nào với tớ vậy? - Tôi than thầm, cảm giác xấu hổ dâng từ ngón chân cái đến tận đỉnh đầu khi tôi nhớ lại những lời dối trá của mình về tình trạng của 201.

"Tớ xin lỗi..." - Cuối cùng tôi cũng có thể lí nhí một điều gì đó. "Vì đã nói dối cậu."

"Lúc Tú kể cậu ấy nhận nuôi Mimi, rồi chuyện mẹ cậu ấy lên cơn hen ngay khi con mèo bước chân vào nhà, tớ đã lập tức đề nghị được nhận nuôi con mèo. Tú đã can lại, bảo cậu ấy có thể xin lỗi và đem trả nó lại trạm, vì dù gì con mèo cũng không sống được lâu nữa... Nhưng tớ muốn Mimi được ở trong vòng tay ai đó yêu thương nó khi nó ra đi... Tớ muốn nó được yêu thương một lần nữa." - Cô ấy giữ con mèo trong vòng tay, nhè nhẹ gãi khoảng đỉnh đầu giữa hai tai con vật tội nghiệp.

"Khi cậu nói con mèo khoẻ, chỉ là nó chưa quen với nhà mới, tớ hiểu cậu đang nói dối tớ. Nhưng tớ không dám để lộ ra với cậu việc tớ đã biết Mimi sắp chết, có lẽ can đảm của tớ đã 'bốc hơi' hết theo Hawaii rồi..." - Cô ấy lấy cổ tay chùi nước mắt, hơi mỉm cười.

              Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Phan Hải Anh Là Ai | Kênh Trà Sữa

Tôi ngây người. Tôi, Tú và cả cô ấy đều là những kẻ đơn phương thích một ai đó. Nhưng Tú và cô ấy đã có đủ can đảm để cất lời, và đủ can đảm để chấp nhận những điều phũ phàng sau đó. Còn tôi, tôi rơi về nửa đen tối còn lại, quá hèn nhát để cất lời, bị nuốt chửng trong sự ghen tị và những tưởng tượng của chính mình. Tôi đã ảo tưởng mình là người tốt, nhưng hóa ra tôi chỉ là gã tồi.

"Xin lỗi cậu nhé, không dưng lại khóc lóc rồi nói toàn những điều không đâu..." - Cô ấy nói khi tiễn tôi ra cửa. Tôi đáp lại cô ấy một điều gì đó mà chính tôi cũng không nghe rõ.

***

201 giã biệt kiếp mèo vào một ngày ủ dột. Cô ấy đã mang con mèo đến bệnh viện để theo dõi từ đêm ngày hôm trước. Nhưng không thể làm gì thêm cho nó nữa. Chúng tôi quyết định sẽ đem chôn 201 ở bãi đất hoang cuối cùng nằm bên rìa khu dân cư.

Tú cũng đến, cùng chúng tôi tổ chức lễ tang cho con mèo già. Cô ấy quấn con mèo trong tấm chăn kẻ sọc mà nó vẫn hay nằm. Tôi bỏ nó vào một cái vỏ thùng thức ăn cho mèo. Dù không ít lần chứng kiến cái chết của bầy chó mèo ở bệnh viện, nhưng tôi chưa bao giờ thấy buồn như thế khi nhìn vào bên trong cái hộp chứa 201. Cô ấy ôm cái hộp, Tú đi đằng sau, ôm theo hai cái xẻng. Tôi ở vị trí cuối cùng trong đoàn đưa tiễn, trên tay ôm chậu hoa râm bụt - là Hawaii, giờ đã um tùm lá xanh và kịp nở bung một bông hoa màu vàng rực. Tôi nhớ ra cây hoa vào phút cuối và mang nó xuống trước sự ngỡ ngàng của hai người bạn. Chúng tôi quyết định sẽ trồng nó trên mộ của 201.

Giữa bãi đất hoang, trên nấm mộ nhỏ xinh của 201, màu vàng của Havvaii nổi bật như đốm nắng ấm, sáng lên rực rỡ một lần cuối cùng trước khi bị nuốt chửng bởi bóng chiều chạng vạng. Tú chia tay chúng tôi ở lối ra của bãi đất, vội về cho cuốc học thêm lúc 7 giờ. Chỉ còn tôi và cô ấy lửng thững bước đi bên nhau.

Im lặng.

Tôi định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng. Ngốc ngứ, ngượng ngùng. Rồi tôi nhận ra cô ấy đang khóc. Khóc nấc lên. Con mèo của cô ấy vừa chết. Việc nó là Mimi, hay con mèo bị bỏ rơi đánh số 201 giờ đã trở thành vô nghĩa. Điều duy nhất có ý nghĩa lúc này, là một người bạn được yêu quý đã ra đi... Xúc cảm ấy chợt khiến tôi nhớ về hình ảnh tảng băng trôi vỡ làm đôi trên dòng sông băng chảy xiết.

Hít một hơi thật sâu, tôi khẽ choàng tay ôm lấy cô bạn nhỏ của mình.

PHAN HẢI ANH

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130
Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130
Truyện Ngắn Hawaii 201 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | Phan Hải Anh Là Ai | Kênh Trà Sữa
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhCW5GvS69qNLyeI1anx4IOs_qiaO7XKPyzawPJlm7MKll0EZiis7skoadt8SFiG8koEyjU5POOqDSYH1hLr8yTUqDsua9LZNHUSOVULWG5brtbJ4t-0amiP0mFt-prxqCbflxQ2elv0qGk/s640/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Hawaii+201++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+130++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++Phan+H%25E1%25BA%25A3i+Anh+L%25C3%25A0+Ai++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++%25282%2529.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhCW5GvS69qNLyeI1anx4IOs_qiaO7XKPyzawPJlm7MKll0EZiis7skoadt8SFiG8koEyjU5POOqDSYH1hLr8yTUqDsua9LZNHUSOVULWG5brtbJ4t-0amiP0mFt-prxqCbflxQ2elv0qGk/s72-c/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Hawaii+201++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+130++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++Phan+H%25E1%25BA%25A3i+Anh+L%25C3%25A0+Ai++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++%25282%2529.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-hawaii-201-tra-sua-cho-tam-hon-so-130.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-hawaii-201-tra-sua-cho-tam-hon-so-130.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy