$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim

Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Dung Keil | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn

Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Dung Keil | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn

Năm thứ 5, lịch học ở trường vào ban ngày và trực luân phiên tại khoa của bệnh viện vào buổi tối vắt kiệt toàn bộ sức lực của chúng tôi. Những đứa bạn bằng tuổi học trường Kinh Tế, Báo Chí…đã kịp tốt nghiệp và nhảy việc đôi lần. Dăm ba đứa thường xuyên ngồi máy bay và chia sẻ hình ảnh từ những địa danh tôi chưa một lần đặt chân tới. Vài đứa khác đi làm ở văn phòng sang chảnh sở hữu lối sống vạn người mê.

Đối với sinh viên trường Y như chúng tôi mà nói, mỗi tối có thêm một tiếng để ngủ đã là chuyên sung sướng, chưa cần tới chuyến du lịch dài ngày hay bội tiền tiết kiệm trong tài khoàn. Dương - con bạn cùng lớp và trực cùng ca với tôi tại khoa Sản đêm qua vẫn đang nằm co người trên băng ghế cứng, ngủ một cách khó nhọc sau một đêm hai đứa phái đứng phụ liên tiếp hai ca mổ sinh em bé. Gần 6h sáng, đầu tồi còn biêng biêng ngái ngủ nhưng lại không thể nào chợp mắt trở lại. Đồng hồ sinh học của tôi không bao giờ chịu nghe lời. Trên tường là bảng báo cáo trực tôi chưa điền xong. Trong cặp là tệp tài liệu ôn tập cho kỳ thi vấn đáp của môn Y học hạt nhân chưa thuộc hết. Hành lang bệnh viện lao xao tiếng của bác sĩ và người nhà bệnh nhân. Mùi của thuốc khử trùng lẳng lặng trôi từ nơi này qua nơi khác. Ý nghĩ phải có mặt tại lớp học lúc 7h sáng khiến tôi bất giác thở dài. Tình trạng uể oải này đến bao giờ mới chấm dứt?

"Không bao giờ!" - Dương nói với tôi khi hai đứa lết cầu thang bộ thông giữa bệnh viện và trường học - "Sự mệt mỏi của chúng ta sẽ chỉ tăng lên chứ không bao giờ mất đi! Nhưng mà, đi học đi trực thế này cũng vui mà..."

Dương ít khi than phiền và ca cẩm như tôi. Không chỉ vì nó có thể ngủ hồi sức trong bất cứ hoàn cảnh nào mà còn vì đối với nó, trở thành bác sĩ là đam mê duy nhất và là mục tiêu nó sẵn sàng dành cả cuộc đời để theo đuổi.

Tôi học chuyên Sinh trong suốt bốn năm cấp Hai, lọt vào đội tuyển Sinh Quốc gia trong những năm cấp Ba, và trở thành một trong số những học sinh được tuyển thẳng vào trường Y mà không cần trải qua kỳ thi căng thẳng. Bố mẹ luôn tự hào kể với những người khác về tôi như một tấm gương sớm biết lựa chọn con đường đúng đắn cho riêng mình. Lúc quẹt thẻ đi qua cánh cổng sang trường, tôi nhìn lại tấm hình chính mình mặc áo blouse trắng, đột nhiên băn khoăn: Con đường này liệu có phải tôi chọn hay không?

Trong bữa cơm chiều với bố mẹ, tôi đã lớn tiếng cãi lại rồi buông bát đũa và trở về phòng. Bố không đồng ý với tôi về dự định nhờ bạn trực thay để cùng đám bạn cấp Ba đi Bangkok du lịch vài ngày vào Hè này. Tôi chưa đủ lớn và còn quá non nớt, thiếu kinh nghiệm - lý do của bố mẹ luôn là như vậy. Hai người thường không tin tưởng để tôi đưa ra bất cứ quyết định gì. Tôi đóng sập cửa, nằm úp mặt xuống giường và ngủ thiếp đi trong cơn oi bức của một ngày tháng Sáu; buổi sáng hôm sau còn ráng ra khỏi nhà từ rất sớm để không phải giáp mặt bố mẹ.

Điện thoại rung giữa giờ học. Giọng mẹ đầy lo lắng. Bố gặp tai nạn trên công trường và đã được người ta đưa vào bệnh viện. Tôi vội vã trở lại lớp xin phép thầy rồi chạy sang tìm bố mẹ.

Buổi sáng, bố di chuyển tấm tôn để người ta lắp ráp. Đoạn dây điện trên trần bất ngờ rơi xuống, hút cả bố và tấm tôn lên cao rồi quăng ra một quãng xa. Người bố bị bỏng điện và bầm dập. Những người làm cùng đã đưa bố vào viện và gọi điện báo cho mẹ.

Cú va đập không để lại hậu quả quá nghiêm trọng nhưng bỏng điện lại ảnh hưởng đến cơ thể của bố từ bên trong. Bác sĩ nói quan sát bằng mắt thường chỉ thấy da bị bỏng nhẹ nhưng một số cơ bên trong đã bị hoại tử. Bố cần được phẫu thuật để các bác sĩ có thể giải phóng chèn ép cho các cơ khác.

Chúng tôi phải đợi. Không còn cách nào khác. Bố nhập viện vào thứ Sáu, do không phải trường hợp khẩn cấp nên bệnh viện sắp xếp ca mổ của bố vào thứ Hai tuần kế tiếp. Mẹ thở dài lo lắng nhìn bác sĩ thay chai truyền kháng sinh chống nhiễm khuẩn cho bố. Tôi xuống căng tin mua ít sữa và trái cây, mang vào đưa mẹ trước khi vội vàng trở về lớp.

Cuối tuần, tôi và mẹ luân phiên ở bệnh viện trông bố. Mẹ không ngừng nhắc tôi về nhà nghỉ ngơi để có sức tối đi trực. Tôi cứng đầu ngồi lại, viện cớ nếu bác sĩ thông báo gì đó thì tôi có thể truyền đạt lại cho mẹ hiểu.

Buổi chiều, Dương tự nấu chè đỗ đen, mang tới cho chúng tôi. Bố được bổ sung thêm nước điện giải và tiếp tục truyền kháng sinh chống nhiễm khuẩn. Bố đã tỉnh táo và người đã bớt ê ẩm hơn.

Dương cầm tờ thông tin sức khỏe của bố được cô y tá gắn ở đuôi giường, quay sang cười dặn mẹ tôi không cần lo lắng quá. Ca phẫu thuật của bố chắc chắn sẽ thành công.

"Nhà có tới hai cô bác sĩ tương lai thế này thì cô cần gì phải lo lắng chứ"

Dương cười tít mắt còn tôi chỉ nhìn ra ngoài sân tập thể đông người, vờ như không để ý. Theo đuổi nghề nghiệp này, mặc áo blouse trắng liệu có phải điều tôi mong muốn hay không?

"Chứ mày muốn điều gì?"

Dương luôn biết cách đưa ra những câu hỏi đơn giản song đủ sức khiến tôi đứng hình. Sự thực là tôi không biết mình còn đường nào, muốn trở thành một người như thế nào trong tương lai.

"Thì đó, mày cũng đâu biết mày muốn gì? Nếu bố mẹ không lựa chọn giúp, hẳn là đến giờ mày vẫn loay hoay và phí hoài bao nhiêu năm tháng không?"

Tôi tiếp tục lảng tránh bằng cách cắm đầu đọc lại biên bản bàn giao ca trực từ nhóm vừa ra về. Sau 2h sáng, trưởng kíp trực cho phép chúng tôi tạm thời nghỉ ngơi kèm theo lời dặn "lúc nào cũng phải ở trong trạng thái trực chiến". Hai đứa xếp ghế lại thành băng dài, lôi chăn mang theo ra để ngủ. Tôi cố gắng không nghĩ ngợi quá nhiều. Facebook cũng đã khóa lại để không bị phân tán bởi những trạng thái, những tấm ảnh của những đứa bạn đang sống cuộc đời như chúng nó mơ ước. Còn tôi, tôi mơ ước một cuộc đời như thế nào? Việc này cứ bỏ đó. Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu đếm cừu. Trời sẽ sáng rất nhanh, tôi sẽ tham gia phụ mổ cho ca phẫu thuật của bố.

Bác sĩ mổ chính là một trong các thầy giáo từng dạy chúng tôi. Thầy luôn ôn hòa và tỏ ra kiên nhẫn với sinh viên. Biết bệnh nhân là bố của tôi, thầy đã cho phép tôi vào đứng phụ mổ, vừa để hiểu và an tâm hơn về tình trạng bệnh của bố, vừa để mục sở thị và tích lũy kỹ năng.

Có một bác sĩ gây tê và phụ gây tê khác. Bố vẫn tính táo nhưng không có cảm giác gì trong suốt quá trình phẫu thuật. Tôi đứng gần bố thì thầm với bố rằng mọi thứ đều ổn. Bố bật cười và bảo, có con ở đây rồi, bố tuyệt đối yên tâm. Đó là lần đàu tiên tôi thấy bố nói những lời khác lạ như vậy.

Hai bác sĩ tiến hành cắt bỏ các cơ hoại tử và cắt ghép da. Thầy chỉ tôi cầm các dụng cụ, rồi lại phân công tôi cùng một chị phụ mổ khác nhặt ghép da tay cho bố. Tôi từng tham gia phụ mổ nhiều lần nên các kỹ năng không quá lóng ngóng. Chỉ là thi thoảng lại ngó lên hỏi bố có đau không khiến thầy nhăn mặt, lặp lại câu nói của bố để làm dịu đi căng thẳng trong phòng mổ.

                                  Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Dung Keil | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn

Ca phẫu thuật thành công. Thầy nói cần theo dõi để xem các cơ khác có bị ảnh hưởng hay không để cân nhắc tiến hành thêm. Tôi cúi người cảm ơn thầy. Thầy vỗ vỗ vai tôi, nói "Em làm tốt lắm! Bố em sẽ khỏe lại nhanh thôi!" rồi biến mất sau lối cửa phụ của phòng mổ.

Mẹ đã đứng chờ ở bên ngoài từ lâu. Lúc tôi đẩy giường của bố ra ngoài và mỉm cười, gương mặt mẹ dường như đã trút được một gánh nặng rất lớn. Mẹ luôn lo lắng thái quá, từ trước đến giờ đều vậy. Bất giác, tôi nhớ lại hình ảnh người nhà của những bệnh nhân tôi từng phụ khám và phụ mổ. Họ luôn bồn chồn ngoài cửa phòng mổ. Chúng tôi trực đêm mệt mỏi bao nhiêu, những người phải nằm viện và chăm người nhà nằm viện còn mệt mỏi gấp bội.

Vậy mà cứ mỗi lần đẩy cánh cửa phòng mổ, phòng cấp cứu ra và thấy nếp nhăn trên gương mặt những người đứng đợi có thể giãn ra một chút, tôi lại nhẹ lòng và cảm thấy sự vất vả của mình đều có ích. Các thầy và Dương không ít lần đề cập đến tâm trạng này, nhưng phải đến khi chứng kiến sự thay đổi trên gương mặt mẹ, tôi mới bắt đầu nhận ra.

Hóa ra, giúp đỡ được một người lại là chuyện khiến trái tim tôi dễ chịu đến thế.

Trở thành một phần của những việc này, trở thành một người như tôi của ngày hôm nay vốn dĩ không phải lựa chọn tôi đã luôn nghĩ đến. Lí trí đã không cho trái tim những động lực đủ sức thuyết phục trong những ngày đầu nhưng đã xuất hiện đúng lúc để trái tim kịp thấu hiểu và nhận ra đây là hướng đi tuyệt vời nhất tôi dành cho riêng mình. Trái tim đôi lúc cần nhiều thời gian hơn chúng ta nghĩ để thấu hiểu những điều lí trí vốn đã chấp nhận từ lâu.

Trong bữa cơm chiều, mẹ tủm tỉm cười thông báo, bố mẹ đã quyết định cho phép tôi đi dụ lịch Bangkok cùng hội bạn.

Bố tỉ tê, biểu hiện đầu tiên của một người trưởng thành không phải là có được công việc đầu tiên, càng không phải là nhận được tháng lương đầu tiên mà là biết cách quan tâm và chăm sóc đến người khác.

"Bác sĩ của bố chăm sóc tốt cho người khác rồi, nhất định cũng phải biết chăm sóc tốt cho chính mình, nghe chưa?"

Tôi không còn mơ ngày có thêm vài giờ để ngủ nữa mà chuyển sang mong có thêm thời gian để tham gia vào nhiều đợt tình nguyện phụ khám chữa bệnh cho các em nhỏ vùng cao. Theo cách giản dị nhất, khi bạn nhìn ra điểm tích cực của công việc bạn đang làm, mọi thứ đều chậm rãi sáng bừng... ■

DUNG KEIL
TRÀ SỮA CHO TÂM HỒN SỐ 130

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim
Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim
Truyện Ngắn Lý Trí Của Trái Tim | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130 | Dung Keil | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới Nhất | Truyện Ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhEN_LfJ8THVtUvlgtGXFCAqOAXt73CL1Y3iu3FH6GtdQTIamjhzmIIQOQ8H1PgHjsowqbvGe95S_nGCRbbBVZ7_JCgZ0TFEXdfn00mGf6CwSNhonIAgXteNu0mrGheSLibAh6Qr86xUEJj/s640/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+L%25C3%25BD+Tr%25C3%25AD+C%25E1%25BB%25A7a+Tr%25C3%25A1i+Tim++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+130++Dung+Keil++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++%25281%2529.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhEN_LfJ8THVtUvlgtGXFCAqOAXt73CL1Y3iu3FH6GtdQTIamjhzmIIQOQ8H1PgHjsowqbvGe95S_nGCRbbBVZ7_JCgZ0TFEXdfn00mGf6CwSNhonIAgXteNu0mrGheSLibAh6Qr86xUEJj/s72-c/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+L%25C3%25BD+Tr%25C3%25AD+C%25E1%25BB%25A7a+Tr%25C3%25A1i+Tim++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+130++Dung+Keil++Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+Cho+T%25C3%25A2m+H%25E1%25BB%2593n++%25281%2529.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-ly-tri-cua-trai-tim-tra-sua-cho-tam-hon-so-130.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-ly-tri-cua-trai-tim-tra-sua-cho-tam-hon-so-130.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy