Truyện Ngắn Những Người Lạ | Trái Tim Dẫn Lối | Trái Tim Dẫn Lối Ebook | Đọc truyện Trái Tim Dẫn Lối | Kênh Trà Sữa | KenhTraSua.Com
1. "Sài Gòn nóng muốn đổ bệnh, Ân đã khỏe hơn chút nào chưa? Gặp Trân ở Gem café nhé!"
Đúng thật là Sài Gòn đang ngày càng trở nên nực nội quá mức cần thiết với bầu không khí đặc quánh bao phủ khắp nơi. Cái nóng ấy chi phối mạnh mẽ tâm trí cũng như cảm xúc của bất kì ai, dù là người dễ tính nhất, mà chả hề có bất kì ngoại lệ nào. Tôi "lại" vừa chia tay với Lập. Cách đây 20 phút. Lần thứ n trong ba năm yêu nhau. Vì nhiều lẽ.
Nhưng đừng quá quan tâm, bởi người ta yêu nhau chỉ vì một lí do duy nhất và chia tay nhau vì hàng ngàn lí do cực kì xuẩn ngốc khác mà họ có thể nghĩ ra, đon giản chỉ để bao biện cho một thứ gì đó đã trở nên đứt gãy dù là tạm thời hoặc mãi mãi. Như cái lần trước, Lập đến nhà tôi, hào hứng khoe quả đầu mới, tóc hớt thật cao, nhuộm nâu hạt dẻ. Tôi nhìn và buột miệng "Trẻ trâu quá!", thế là cãi nhau, thế là chia tay, dăm ba hôm sau Lập lại xuất hiện trước cửa nhà, gãi đầu gãi tai cười hì hì nói xin lỗi. Rồi mọi thứ lại tiếp tục như cũ. Nhưng lần này thì lại khác, vì tôi đã nói rồi, cái nóng của thời tiết đã trở nên một thứ dộc dược, khiến đầu óc điên đảo và mụ mị, bởi thế nên người ta cũng vô tâm nói với nhau những cái khó nghe, cộc cằn, dễ nhớ mà khó quên. Sau một thời gian dài như thế, lẽ ra tôi phải biết được một điều rằng, dường như Lập luôn quá kiêu hãnh để yêu thương trọn vẹn một ai đó. Kể cả tôi.
Bình thường sau mỗi lần như thế này, tôi sẽ lẳng lặng tắt chuông điện thoại và chui vào cái góc yên bình của mình để tìm quên với những con chữ, thậm chí chẳng hề buồn bã hay chán nản tí gì cả, có lẽ tôi đã quá quen vói bản tính ương bướng và nông nổi của Lập. Sự quen thuộc ấy rõ ràng tới mức tôi biết thừa Lập sẽ lại tìm đến người bạn thân nhất của cậu, Trân, để bắt đầu kể lể, than vãn hay đơn giản chỉ là để chọc tức tôi vào nhũng lúc như thế này. Nhiều lần tôi tự hỏi, ngoài sự chân thành và đôi mắt đen láy mạnh mẽ kia, cậu còn có gì ám ảnh tôi nữa? Những câu chuyện tình yêu thumg vận hành như thế nào nhỉ, tôi cũng chẳng thể rõ, chỉ biết nó cũng có những nguyên tắc riêng biệt và rạch ròi, nhưng luôn thường xuyên bị chi phối bởi mớ cảm xúc khó kiểm soát của những người trong cuộc. Những người như tôi và Lập! Ở thời điểm này, chúng tôi là của nhau.
Vậy thì Trân đóng vai trò gì?
Đối với tôi, dường như cô đang cô sức quá mức cần thiết để trở thành một cầu nối bất đắc dĩ mỗi khi chúng tôi cãi nhau. Tôi biết lần này Lập cũng sẽ tìm đến người bạn ấy, nhưng đây là lần đầu tiên Trân hẹn gặp tôi như vậy. Chúng tôi sẽ nói gì? Có gì để nói đâu? Nhưng chẳng hiểu sao tin nhắn này lại dẫm cho thần trí của tôi bần thần trong một vài phút. Tôi vẫn thấy, sau những lần gặp rất ít ỏi, Trân là một cô gái mạnh mẽ mang nhiều tâm sự, ánh mắt của cô, đáng tiếc, chất chứa nhiều thứ, đáng tiếc, hoang hoải nhiều thứ, nó khiến cho người khác dễ mang một cảm giác ái ngại khi muốn có một bước tiến dài hơi với cô trong tình yêu. Nhưng Lập có phải là nguyên do cho cái nhìn hoang hoải mong manh mà tôi vẫn bắt gặp ở Trân không, thì tôi chẳng thể nào hiểu được. Đôi khi Lập, những lúc hai đứa yên bình, cũng có kể cho tôi nghe đôi chút về cô bạn của cậu, tôi lại thấy cô gái ấy bé nhỏ, chênh vênh và đa mang quá.
2. Gem café.
Tôi chẳng thấy gì lạ khi Trân lựa một chỗ như thế này. Nhẹ nhàng mà lại rất tinh tế. Khi vừa đặt chân vào, tôi đã thấy cô ngồi ngay ở đó, đợi tôi, tóc đen thả dài, hàng mi rợp, chẳng biết là từ bao giờ, nhưng ly nước ép đã tan đá và cạn gần hết.
- Ân, mọi chuyện vẫn ổn chứ?
Ngay lập tức, tôi liền nhận ra ánh mắt tha thiết của Trân đang nhìn mình. Nó khiến tôi thoáng lo lắng.
- Lập có nói gì sao?
Trân lấy tay vẽ lên mặt bàn những hình thù vô định, rồi ngập ngừng.
- Chỉ nói cả hai lại chia tay, nhưng lần này là thật.
Tôi lặng im, gắng dò từng cảm xúc của Trân, và tôi tin, Trân đang nghĩ về Lập, và tôi biết, Trân yêu cậu ấy. Vậy thì sao? Tiếp theo sẽ là gì? Chẳng thể nào giấu nổi rằng tôi có một ngọn lửa đang cháy ở bên trong. Tôi nhìn lơ đãng ra chậu thạch thảo treo trên cửa sổ.
- Ân yên tâm đi, những người yêu nhau rồi sẽ lại về vói nhau thôi mà.
Phải rồi, có lẽ Trân không hề biết, mỗi khi chúng tôi cãi nhau và Lập tìm đến cô, tôi vẫn luôn tự hỏi, thật ra, trong ba chúng tôi, ai mới là những kẻ đang yêu nhau và ai mới là người thứ ba?
Tôi bảo mình cần ngồi lại một chút. Trân dịu dàng chào tôi và ra về. Một cuộc gặp mà dù có cố gắng lí giải như thế nào đi chăng nữa, thì tôi cũng chẳng biết nó có mục đích gì. Hay là ngày hôm qua, khi Lập giận dỗi bỏ đi, như mọi lần, tìm đến người bạn thân của cậu, có một chuyện gì đó đã xảy ra mà tôi chẳng hề biết chăng?
Khi còn lại một mình ở Gem. Tôi òa khóc. Vì sợ. Tôi lại bất chọt nhớ đến cái lần tôi và Lập cùng đi biển, khi đó cậu vẫn là một con người ương bướng nông nổi, nhưng lại chân thành và trong trẻo với đôi mắt đen láy ấm áp. Cậu hỏi rằng vì sao tôi lại yêu cậu. "Vì những ấn tượng mạnh mẽ” . Tôi đã trả lời cậu như vậy. Đôi mắt đen và sự chân thành. Rồi tôi hối hận vì đã không hỏi lại: "Còn cậu thì sao?".
Những mảnh đời kì lạ trong một lúc sẽ bị buộc vào nhau, những con người xa lạ trong một lúc sẽ gặp nhau ở đâu đó. Rồi tiếp theo là gì? Khi ràng buộc êm ái đó bỗng nhiên đổ vỡ ? Có phải họ sẽ tiếp tục trở thành những kẻ xa lạ, như một vòng lặp nhạt nhẽo nhưng chẳng hề giả tạo vẫn đang diễn ra?
3. Nắng vẫn gắt gỏng và đọng lại trên từng hòn đá, từng tán cây. Sau lần gặp với Trân ở Gem café, tôi chẳng thể tiếp tục tìm những cuốn sách hay để đọc cho qua chuyện, và khi không làm như vậy, tôi chẳng còn biết mình phải làm gì để giải tỏa cảm xúc. Lập vẫn bặt vô âm tín, không có bất kì một tin nhắn nào, hay bất kì một cuộc gọi nào. Như thể cái nóng đã làm bốc hơi hoàn toàn tình yêu của chúng tôi rồi vậy. Hôm nay, tôi thấy cô đơn kinh khủng. Và con người ta có thể chết vì cô đơn không? Tôi cho là có. Chắc chắn là có.
Gem café lần thứ 2.
Tôi đã nhắn tin cho Lập, bảo rằng tôi đợi cậu ở đấy. Và tôi sẽ hỏi cậu rằng: "Lập bị ấn tượng bởi Ân vì những điều gì khi nói lời yêu? Và giữa chúng ta, những thứ ấy có còn không?". Tại sao nghĩ đến đây tôi lại thấy nhói nhói. Ta có thể dễ dàng rũ bỏ sạch sẽ hình ảnh của một người nào đó hay không, khi toàn bộ những thói quen, cách cư xử dường như đã in đậm vào chúng ta một cách thường xuyên và quen thuộc. Tôi không thể nghĩ đến một ngày, Lập gặp tôi, cả hai trao cho nhau nụ cười kèm với câu chào ngượng nghịu, đi bên nhau là một ai đó khác. Khi ấy, thật đáng sợ, tình yêu ba năm của chứng tôi đã chính thức xa lạ. Chúng tôi là những người xa lạ!
Tôi khẽ giật mình khi nghe thấy tiếng của Lập. Cậu chậm rãi ngồi xuống trước mặt tôi, gọi một tách café nóng rồi đôi mắt dán chặt vào mặt bàn. Thay vì phải hỏi và nói những câu như dự định, tôi đã nói thế này:
- Giữa Trân và Lập, đã xảy ra chuyện gì?
Rồi tôi tự hỏi, mình có được cái quyền đào bới ấy không, khi chúng tôi, trên lí thuyết, đã chia tay nhau. Rồi tôi bất giác nghĩ tới Trân, và tôi biết Lập cũng vậy khi cậu nói:
- Lập xin lỗi.
Rồi thôi. Lòng tôi tan nát.
Gem café, lần thứ 3.
Những người lạ sẽ vô tình gặp nhau. Những người trở thành xa lạ cũng sẽ vô tình gặp nhau. Vì Trái Đất tròn, dù họ muốn hay không, đó là chưa kể đến những kẻ cứ sống hoài những ngày cũ kĩ.
- Mình thấy có lỗi với Ân.
Tôi biết Trân không phải là một đứa quá vô duyên và nhạt nhẽo, mà ẩn sâu bên trong những chông chênh kia là sự lạnh lùng và quyết đoán. Càng ngu ngốc hơn, khi Trân nghĩ những điều cô đang nói là tốt cho tôi. Tôi không biết
nữa, chỉ thấy không còn chút dũng khí nào để kéo Lập quay trở lại hay giành giật thêm bất kì điều gì.
- Lập nói hình như giữa mình và Lập có sự đồng cảm mạnh mẽ, vậy nên...
Tôi bình tĩnh nói với Trân rằng không sao cả, cho dù là ba năm, giữa tôi và Lập cũng chưa có gì sâu đậm, mọi việc sẽ ổn thôi, theo cách nào đó.
Và vì sao? Khi nghe tôi nói như thế, đôi mắt của Trân lại trở nên hân hoan hơn, như thể cô vừa lấy đi của tôi thêm một điều gì đó nữa vậy.
Đau không thể hình dung nổi.
4. Tôi nhớ những ngày trời nóng như thế này, tất nhiên, những khi yên bình chẳng hề cãi vã, Lập sẽ tò tò đi theo sau lưng tôi, bắt bằng được tôi phải uống hết hộp nước trái cây cậu pha, nếu không cậu sẽ giận, nếu không cậu sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến tôi nữa. Chỉ vậy thôi, tôi nhớ lắm. Lần này Lập lại hẹn tôi, nói rằng muốn trả lại tôi cuốn sách quý mà tôi cho cậu mượn. Tôi bảo cứ giữ. Cậu lại không bằng lòng. Chẳng lẽ khi đã trở thành những người lạ, chúng tôi cũng không thể ngừng cãi nhau vì những điều cỏn con như vậy sao?
Chỗ hẹn cách Gem café vài căn. Tôi vô thức đưa mắt lướt qua. Tại chỗ ngồi mà lần đầu tiên hẹn gặp, tôi thấy Trân. Xinh xắn trong bộ váy màu cam, khẽ khàng và ngượng nghịu tô một vong son hồng lên đôi môi bé xíu. Lập có phải là một chàng trai tốt dành cho Trân không? Tôi không biết nữa.
- Ân, mình giận nhau vậy đủ rồi. - Lập mở lời.
- Lần Ân gặp Lập ở Gem, vì sao Lập lại xin lỗi.
- Chỉ là một nụ hôn với Trân thôi. Không kiểm soát được. Chỉ có vậy.
Lập nói, nhìn ra ngoài xa, giọng ráo hoảnh. Bất chợt hình ảnh của Trân đang hân hoan đợi ai đó cách đây vài căn nhà lại hiện ra trong đầu tôi rõ mồn một. Và tôi giật mình nhận ra, ngoài "sự đồng cảm mạnh mẽ" mà Trân nói tôi hôm nọ, giữa hai người họ, chẳng còn bất kì điều gì cả. Rồi sao nữa. Phải chăng Trân đang đợi Lập, vậy thì chàng trai này đang suy tính điều gì? Cái phần trong trẻo và chân thật nhất trong đôi mắt đen láy của cậu ngày nào đã đi đâu rồi? Tôi lặng im, cố che giấu sự thất vọng. Không phải hết yêu, mà là thất vọng. Đến độ muốn phát khóc lên.
- Ân nhận được sách rồi. Ân về đây.
Lập nên một cái thật mạnh xuống mặt bàn. Tôi đứng dậy. Và đi.
Những người trở nên xa lạ không phải vì mối quan hệ giữa họ đứt gãy. Mà là vì giữa họ chẳng còn có bất kì sự gắn kết nào, chẳng còn bất kì sự thấu hiểu nào. Ở gần nhau nhưng lại xa vời vô hạn. Dù thực tình, ta có muốn ở bên cạnh họ như thế nào đi chăng nữa.
5. Quán hôm nay đông người. Tôi lại ghé đến, đảo mắt vòng quanh để tìm một chiếc bàn trống nhưng vô vọng. Tôi chán nản vì phải từ bỏ Lập, chán nản vì mối quan hệ của chúng tôi vô phương níu kéo. Tôi không muốn về nhà và đối mặt với nỗi đau cứ âm ỉ này, nên đã mạnh dạn mò đến một chiếc bàn còn chỗ để xin hỏi ngồi cùng. Chàng trai gật đầu và tiếp tục làm công việc của anh ta. Tôi gọi nước. Nhìn ra ngoài cửa, rồi lại nhìn xuống mặt bàn. Chẳng biết mình đã thở dài bao nhiêu lần.
- Khi buồn cô hay làm gì? – Người lạ mở lời.
- Trước đây thì tôi đọc sách, còn bây giờ thì,... - Tôi bỏ lửng câu nói.
- Còn bây giờ thì tìm một chỗ đông người nào đó rồi thở dài sao?
Người lạ cười thật lớn, anh ta khuấy tan ly chanh đá của mình, rồi lại tiếp tục.
- Cô biết không, ngày hôm nay của tôi... rất tệ!
Rồi anh ta bắt đầu kể về chuyện bị cách chức ở công ty, chuyện cãi nhau với nàng người yêu đỏng đảnh, chuyện những đứa em tuổi mới lớn ngang ngược thích gây chuyện.,. giống như chúng tôi đến đây là để gặp nhau vì đã hẹn trước vậy.
- Vậy anh đến đây làm gì? - Vừa hỏi, tôi vừa chỉ vào mớ truyện Đô rê mon đang bày ra trước mặt.
- Tôi tiêu diệt nỗi buồn thôi. Mỗi người có một cách riêng để làm dịu đi mọi thứ. Tin tôi đi, bộ truyện tranh này đã được chắt lọc rồi, sách của trẻ con ấy, chẳng thể nào buồn tiếp được đâu. Đọc cùng tôi và cô sẽ thấy dễ chịu.
Trong một tích tắc tôi lại nghĩ về Trân, về Lập. Ngột ngạt ập đến, đau buốt.
Những người thân quen với nhau, vì rẽ đi trên những con đường khác, mà trở nên xa lạ. Còn những người lạ, có khi sẽ xích lại gần nhau hơn, khi vô tình gặp nhau trên con đường chung của họ.
Tôi và chàng trai lạ đó ngồi lại đọc truyện đến tận khuya. Những ràng buộc nhẹ nhàng rồi bỏ, từ từ, từ từ, dù chẳng dễ chịu. Chúng tôi trở về, không ai nói hẹn gặp lại.
Tôi lẳng lặng chui vào góc quen thuộc của mình. Khóc thật thỏa thích. Tôi thấy mừng vì mình còn có cơ hội để thay đổi.
Cuối cùng, một tình yêu đã rời xa tôi như thế...
Chúng tôi, đã trở nên lạ lẫm trong nhau như thế...
Xong rồi.
Phạm Minh Châu
COMMENTS