$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hoa Học Trò Số 1164

Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hi Trần | Hoa Học Trò Số 1164 | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Đọc Hoa Học Trò Online | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com

Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hi Trần | Hoa Học Trò Số 1164 | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Đọc Hoa Học Trò Online | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com

1.Buổi chiều mùa Hè, hai que kem tan chảy, tôi và Minh ngồi ở ban công xoay tròn trên cao một ngọn hải đăng. Nền gạch bông cũ, chân lọt qua song chắn thả xuống đong đưa. Minh nói tụi mình đâu có lúc nào ngừng thở quá chục giây đâu đúng không.
Biển cả với Minh, cũng như không khí. Tuổi trẻ thích dịch chuyển, nhưng người ta đi khắp mọi nơi rốt cuộc cũng chỉ để tìm một điểm dừng. Một chỗ người ta thức giấc hàng ngàn lần, vẫn luôn thấy mình có một ngày rất mới. Người ta nhìn hoài bao nhiêu đó nắng, bao nhiêu đó mây, đi qua bao nhiêu đó con đường, cười với bao nhiêu đó con người, chửi thề bao nhiêu đó chuyện ngứa mắt ngứa tai, và luôn thấy bao nhiêu đó là đủ. Không phải ai sinh ra ở đâu cũng thuộc về nơi đó. Nhiều người phải đi tìm. Minh nói Minh may mắn. Mẹ sinh Minh ở căn phòng bệnh viện có cửa sổ nhìn ra bến cảng. Có thể một ngày Minh sẽ bắt đầu từ bến cảng đó, đi khắp nơi. Nhưng chắc chắn không để tìm kiếm gì hết.

“ Tớ là một con sóng nhỏ, sẽ luôn vỗ vào bờ”

2.Chuyển nhà mùa Hè, tôi chưa đến trường mới. Minh là người bạn bằng tuổi duy nhất tôi quen được, mười sáu. Chuyển nhà đầu mùa Hè, mệt nhọc nhân đôi , luyến tiếc gấp bốn. Trời nóng đổ lửa, mồ hôi bịn rịn. Đồ đặc đóng thùng chất đầy lên xe tải. Ba mẹ bàn giao nhà cũ cho người mới. Đang mùa chò nâu, hàng cây ngoài đường thả trái rơi vào đầy sân nhà. Tôi chẳng biết làm gì, bèn đi loanh quanh sân nhặt chò cho vào đầy ba lô nhỏ, rồi ôm trước bụng trèo lên buồng lái xe tải ngồi, bác tài chở đi trước. Ba mẹ chạy xe nhỏ theo phía sau. Ba mẹ tôi phải chuyển công tác lâu dài về quản lí nhà máy thuỷ sản công ty mới xây dựng ở một thị trấn nhỏ. Xe chạy êm ru . Biển dần hiện ra, xoa dịu chán nản một nửa. Một nửa còn lại biến mất nhờ Minh. Ngôi nhà hai tầng nép sát vào sườn đồi, mảng tường trắng và những cánh cửa gỗ sơn vàng lem nhem. Bước vào căn phòng nhìn được biển và ngọn hải đăng, tôi nhẹ nhõm, bất chợt mỉm cười, biết từ nay mình sẽ ngủ muộn hơn.

Nhiệm vụ đầu tiên của tôi ở nơi mới là đăng kí học bơi. Minh làm thầy. Tôi quen Minh như thế. Thật ra cậu ấy phụ giúp thôi, còn nhiều cô chú dạy nữa. Lớp học ngay trên bãi biển nhỏ, cát màu vàng nâu, tinh sạch. Hồi nhỏ suýt chết đuối một lần dưới lòng sông nhà ngoại, từ đó sợ nước lắm, mãi không dám học bơi. Tôi học chung bọn con nít. Biển chỉ cách vào bước chân, sau học đi học nói, bơi là thứ bọn con nít nhất định phải biết, để an toàn, cha mẹ yên tâm phần nào. Còn tôi mà không học bơi thì thật phụ lòng nước non đã bỏ công đẹp đẽ long lanh.

Nhà tôi chỉ cách nhà Minh một dãy phố. Mỗi sáng, tôi khoá cổng lại sau khi ba mẹ đã đi làm, xách một cái túi nhỏ đựng khăn bông, đi bộ đến nhà gọi Minh. Cậu ấy sẽ xuất hiện với đầu tóc bù xù và nụ cười ngái ngủ. Minh dẫn tôi đi ăn sáng đâu đó, những món bốc khói đầy mùi biển cả. Rồi chúng tôi ra biển, lặn ngụp cả buổi. Tôi sặc nước nhiều lần, uống nước đầy bụng, nhưng thích thú. Tôi chưa học một cái gì chăm chỉ như học bơi lần này. Minh cởi trần, bơi như cá. Minh cao và rắn rỏi. Nhưng khi bơi tôi cứ ngỡ cậu ấy trong suốt, hoà tan trọn vẹn vào làn nước xanh.

Sau vài tuần, tôi bắt đầu ngăm ngăm, không còn trắng bóc kì khôi giữa mọi nhười da nâu khoẻ khoắn. Bơi cũng ổn. Minh nói đùa vậy là tôi hoàn thành xong 2 thủ tục nhập cư thị trấn.

3. Ngọn hải đăng nằm trên một quả đồi. Nó được xây hình trụ đá xám theo kiến trúc Pháp, cao vài chục mét từ mặt đất, hơn trăm mét cách mực nước biển. Phía trên đỉnh là đèn biển công suất lớn và hệ thống thấu kính đồ sộ phức tạp, có thể phát ánh sáng đi xa ra biển khoảng hai mươi hải lý. Kề dưới là phòng làm việc có nhiều thiết bị thuỷ văn, máy phát điện, có cả giường cho những người gác đèn xuyên đêm. Tôi ngắm ngọn hải đăng đó mỗi ngày. Màu đá cũ bám rêu nhìn từ xa trầm lặng, uy nghiêm. Hẳn nhiên buổi tối lại càng mê mẩn. Dải sáng rực rỡ xoay tròn trong lòng đêm tối dặc, hai mươi giây một vòng. Tôi không hiểu vì sao, ngồi đếm thời gian những vòng đèn quay làm tôi thấy thư thái. Những người không phận sự không được phép lên ngọn hải đăng. Thật ra việc này chỉ để hạn chế hư hại, ngọn hải đăng đã nhiều tuổi rồi. Minh cho biết vậy. Minh được phép lên chơi lúc nào tuỳ thích. Cậu ấy nói hay ngủ trên đó hoài.

Thật ra Minh cũng không nói đâu. Cho đến một hôm, buổi học bơi kết thúc, trên đường đi bộ về nhà buổi trưa tôi chợt nhớ nên hỏi Minh.

“ Cậu có biết chò nâu không?”

“ Biết chứ. Nhưng ở đây không có cây nào hết.”

“ Tớ có một ba lô đầy trái, lượm ở nhà cũ. Chỗ nào cao nhất ở đây mình đến đó thả chơi đi?”

“ Hải đăng”

“ Nhưng đâu được phép lên đó.”

“ Ừ, đúng. Nhưng nếu cậu hứa đừng phá phách thì tớ dắt lên chơi được.”

“ Lén lên hả? Được không đấy?”

“ Ba tớ làm việc ở đó. Tớ đi theo ba gác đêm, ngủ trên đó suốt. Cuối tuần thì ở cả ngày.”

“ Trời ơi. Vậy sao lâu này dẫn tớ đi khắp nơi mà chừa chỗ đó.”

“ Tôi sợ, thưa cô. Hồi xưa con nít, tôi thích con nhỏ kia. Tôi dẫn nó lên chơi, tưởng nó sẽ khoái hải đăng lắm chứ, rồi quay sang khoái tôi luôn. Không ngờ. Tổng cộng hơn trăm bậc thang, đi được một nửa nó đã ngồi lì ra một chỗ than mỏi không đi nữa, nước mắt rưng rưng, chê ở trển có cái bóng đèn chứ gì mà vui, đi mệt muốn chết.”

“ Ha ha.”

“ Sau này tớ không chia sẻ với ai bí mật đó nữa.”

“ Tớ khoẻ mà, thấy bơi suốt buổi không?”

“ Về nhà ăn cơm, rồi chiều mình đi.”

“ Ừm, tớ sẽ mua kem để cảm ơn cậu.”

“ Vị chanh. Nhớ.”

Trong lòng hải đăng là cầu thang thép xoay tròn dần. Tôi im lặng ăn kem và bước từng bậc theo sau Minh. Mất hơn mười phút để lên cao. Vừa đi, Minh vừa cung cấp thông tin cho tôi.
Tôi chỉ có bấy nhiêu chò, mà thả rơi biết bao nhiêu buổi chiều. Chò đậu đày chân hải đăng, tối ra về chúng tôi lượm lại cho vào ba lô hôm sau thả tiếp. Tung từng vốc tay đầy lên không, chò xoay tít như một bầy chim nhỏ líu chíu. Minh lại nói giống chong chóng tre Doraemon, phải chi gắn lên đầu mà bay được là đà một vòng quanh biển. Chắc phát khóc, vì ngồi đây mà nước trời mây đã đẹp lắm rồi.
Một hôm Minh kể về ba Minh. Bác từng theo tàu đánh cá, lênh đênh mấy năm thì bị tai nạn, chấn thương một bên vai. Lúc ấy còn trẻ, anh Minh năm tuổi, Minh chưa ra đời. Bác trở về ở lại đất liền, học kĩ thuật hàng hải, rồi gắn bó với ngọn hải đăng đã mười mấy năm. Bác nói việc chăm sóc ngọn đèn như là gửi ánh sáng thay mình ra khơi, cũng đỡ nhớ sóng. Mọi người trong đội kiêm luôn việc quan sát, ghi chép thời tiết và hướng dẫn tàu thuyền. Công việc nhẹ nhàng nhưng chưa bao giờ được thảnh thơi. Bây giờ hiện đại, tàu thuyền có phương tiện định vị đầy đủ, thông minh. “Nhưng bác từng ra xa khơi nên biết, sao thì sao, thấy đèn biển là thấy yên lòng,”. Phòng những trường hợp xấu nữa. Đèn tắt trong đêm chẳng khác nào bịt mắt hoa tiêu. Không thể để chuyện ấy xảy ra được, dù cực nhọc bao nhiêu. Vì thế mà giấc ngủ trên cao luôn chập chờn.

Một hôm khác, Minh nói về chính cậu ấy.

“ Tớ là một con sóng nhỏ, sẽ luôn vỗ vào bờ.”

Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hi Trần | Hoa Học Trò Số 1164 | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Đọc Hoa Học Trò Online | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com4. Một nửa mùa hè trôi đi, tĩnh lặng như giấc ngủ trưa. Dụi mắt, tỉnh dậy, thì nghe tin bão. Lần đầu tiên tôi ở gần một con bão như thế. Cả thị trấn nín thở, chờ nghe từng bản tin. Loa phát thanh được mở cả ngày, đọc lớn những thông điệp chuẩn bị khẩn cấp. Cơn bão mùa hè từ xa, mạnh dần trên đường đi, đang tiến vào đất liền. Cơn bão đầu tiên trong năm. Bầu trời bỗng tĩnh lặng còn hơn những ngày trước đó, chuẩn bị nổi giông sắp sửa. Ai cũng ngóng ra cảng, chờ tàu về. Tàu xa về không kịp thì phải tìm nơi trú ẩn tạm. Ba Minh cùng mọi người túc trực trên hải đăng, phát đi những tín hiệu liên tục. Tôi và Minh ngồi trên ban công, chỉ biết cầu nguyện, mừng đến hét lên khi thấy thêm những con tàu kịp xuất hiện vào bờ những phút cận kề. Minh nói bão vẫn về mọi năm. Mọi người đã quen, nhưng không có nghĩa là thôi sợ hãi. Minh đòi ở lại cả đêm, nhưng ba cậu ấy không cho.

Trời bắt đầu mưa, mưa càng về khuya càng to. Vòm trời đen ngòm. Tôi đứng bên cửa sổ đóng kín, nhìn nước quất chan chát vào mặt kín. Gió quật cây cối ngả nghiêng hoảng loạn. Nhà nào cũng đóng chặt cửa, nhưng không che giấu được sự run rẩy bên trong. Đèn biển phát thứ ánh sáng như được làm từ thép, kiên cường loá lên trong đêm cắt đứt màn mưa, xoay tròn nhẫn nại. Đêm nay là một đêm không ngủ. Chắc là chiều mai, tâm bão sẽ cập bờ. Bão còn ở xa, mưa gió đã khiếp sợ. Tôi không dám hình dung chiều mai. Ba mẹ ở lại văn phòng nhà máy cả đêm, để kịp xử lí mọi chuyện. Ba mẹ dặn tôi khoá cửa cẩn thận, sẽ an toàn, không sao hết. Nhà trong thị trấn đều nép vào sườn đồi, được xây rất kiên cố. Tôi mở lớn ti vi đang chiếu bộ phim dài tập như thường lệ, để bớt trống trải sợ hãi. Bất chợt tôi thấy một bóng đen chạy trên đường.

Cái bóng nhỏ chạy hướng ra biển. Ngoài đường giờ này không còn ai. Tôi cố nheo mắt nhìn xuyên qua màn mưa. Một đứa bé. Tim tôi đập thình thịch. Tôi đứng thêm mấy giây nữa, để bình tĩnh lại. Không có ai khác xuât hiện. Đứa bé vẫn di chuyển trong mưa. Chừng năm sáu tuổi. Nó vấp ngã, nhưng rồi đứng dậy rất nhanh. Tôi không nghĩ thêm gì nữa, trùm áo mưa vào người lao ra khỏi nhà. Tôi chạy theo hướng ban nãy của đứa bé, đến ngã ba, không thấy gì cả. Tôi có linh cảm rất xấu, không biết tại sao, tôi đinh ninh nó vẫn còn đâu đó bên ngoài trời mưa, có thể gặp nguy hiểm. Tôi tính toán rất nhanh, rồi chạy vòng qua nhà Minh. Tôi hối Minh phải nhanh lên. Không có nhiều thời gian. Tôi sẽ hướng ra biển. Cậu ấy sẽ ra bến cảng. Mẹ Minh chạy từ sau nhà ra chưa kịp hiểu gì cả thì chúng tôi đã chạy lao đi.. Minh không kịp mặc áo mưa, quay đầu hét lên với tôi cẩn thận đấy. Đường ướt nhẹp , giày đôi ba lần trượt đi khiếp đảm. Nhưng tôi cứ chạy. Tôi chạy dài bãi cát, tìm vòng quanh những mỏm đá, gọi đến khản cổ vẫn không thấy gì. Lúc tôi chuẩn bị bật khóc đến nơi, thì thấy Minh. Đứa bé. Minh cõng nó trên vai. Minh nói gấp gáp.

“ Nhà màu xanh. Cách năm căn từ chỗ mình hay mua bánh mì. Cậu đến đó báo cho mẹ nó được chứ? Tớ cõng nó đến bệnh viện.”

“ Ừ, nhanh lên.”

Chúng tôi lại chạy đi theo hai hướng. Đến lúc này thì tôi bật khóc. Mặt tôi ngấm nước mưa tái xanh. Người mẹ chở tôi trên xe máy. Tàu đồng loạt đổ về vì bão nên nhiều cá làm không kịp tay. Người mẹ nói dỗ thằng con ngủ xong rồi mới ra nhà sau làm khô, nó thức bao giờ không hay, nó chạy đi ra cảng làm gì cũng không biết nữa. Người mẹ khóc. Tôi lại khóc, suốt quãng đường. Đến khi đã ngồi vào ghế trong hành lang trắng xoá, tôi vẫn không làm sao ngừng khóc được. Minh len ra khỏi phòng bệnh xôn xao, ướt nhẹp ,tóc nhỏ nước. Cậu ấy cởi áo mưa ra cho tôi, đứng đối diện khom xuống siết mạnh hai bên vai tôi, bảo rằng” Cậu cừ lắm. Ổn rồi.”

5. Thằng nhỏ chỉ bị trầy một chút, và ngất vì quá lạnh và mệt. Tôi trở về nhà, ngủ sâu. Buổi sáng thức dậy, ngoài cửa sổ chỉ còn mưa lây thây. Tôi liền đọc báo trên điện thoại, biết được cơn bão đã đột ngột chuyển hướng, lệch xa dự báo ban đầu. Tôi và Minh đến bệnh viện thăm thằng nhóc. Nó ngồi ăn hết một tô cháo. Mẹ nó kể hồi nãy hỏi, tối qua con chạy đi đâu. Nó nói nó thấy ba về cảng, ba đứng trên tàu vẫy tay, kêu nó xách khô vô nhà. Ba nó hai năm rồi không về. Sẽ không về nữa, cũng vì một cơn bão. Ai cũng giấu nó. Chắc nó nằm mơ.

Buổi trưa, tôi ngồi với Minh trên hải đăng. Bầu trời rộng, dần sáng lên. Hải âu đã rời chỗ trú bay ra xáo xác. Nhưng tôi không thể nhẹ nhõm được.

“ Nó cũng tên Minh. Nó hay dặn tớ, nói chừng nào anh Minh được ra biển, gặp ba em thì nhớ kêu ba em về, nói em hết đái dầm rồi ba khỏi sợ ngủ chung.”

Nhiều lần tôi nghe về những mất mát, dù đau lòng, song cảm giác vẫn rất xa xôi. Đến gần hơn với những câu chuyện, tôi mới biết những gì tôi biết chẳng là gì cả. Tôi đã không biết những nỗi đau như sóng ngầm âm ỉ, phía dưới mặt biển tưởng chừng đã xanh ngắt, bình yên trở lại sau cơn bão. Tàu neo ở cảng bắt đầu được kiểm tra, châm nhiên liệu, chuẩn bị cho một chuyến lênh đênh mới. Những người ở lại bờ tiếp tục một cuộc chờ ngóng, hy vọng, và nguyện cầu.

” Nhưng tớ sẽ ra biển. Tớ chưa chắc chắn sẽ làm gì với cuộc đời mình hết, trừ một chuyến ra khơi. Hoặc vài chuyến, khi còn trẻ.”

“ Cậu không sợ? Không lo cho ai?”

“ Có chứ. Nhưng mọi thứ trong đời đều đến cùng với một lí do mà. Ba tớ nói, biển cả sẽ dạy tuổi trẻ nhiều thứ.”

“ Ừ”, tôi nói điều mình vừa biết đến,” Ngay cả nỗi đau cũng là một bài học.”

Bàn tay tôi bất chợt được một con sóng nhỏ cuốn lấy, siết chặt. “ Và ra khơi để biết yêu quí bến bờ nhiều hơn nữa.”

Những lời ấy có thể lay động ngả nghiêng cả một con tàu.

Nói gì tôi.

HI TRẦN

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hoa Học Trò Số 1164
Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hoa Học Trò Số 1164
Truyện Ngắn Thêm Một Truyện Về Biển | Hi Trần | Hoa Học Trò Số 1164 | Truyện Ngắn Hoa Học Trò | Hoa Học Trò Số Mới Nhất | Đọc Hoa Học Trò Online | Kênh Trà Sữa | kenhtrasua.com
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj7nV3eECArQIuUgcZ8LLOOGJYyTPl16nAL8nu6vCCwwl2h9MkG7TPafLYP7aEL1zmMgG9rzoe-df04mzZAX9ZplUjYh7Rxu5ieUJ4NGRZTMuaSn2sc80HH5rPK0XiZsz77xYN8Q29tyCIA/s640/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Th%25C3%25AAm+M%25E1%25BB%2599t+Truy%25E1%25BB%2587n+V%25E1%25BB%2581+Bi%25E1%25BB%2583n++Hi+Tr%25E1%25BA%25A7n++Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2+S%25E1%25BB%2591+1164++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2++Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++%25C4%2590%25E1%25BB%258Dc+Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2+Online++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++kenhtrasua+%25282%2529.jpg
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj7nV3eECArQIuUgcZ8LLOOGJYyTPl16nAL8nu6vCCwwl2h9MkG7TPafLYP7aEL1zmMgG9rzoe-df04mzZAX9ZplUjYh7Rxu5ieUJ4NGRZTMuaSn2sc80HH5rPK0XiZsz77xYN8Q29tyCIA/s72-c/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Th%25C3%25AAm+M%25E1%25BB%2599t+Truy%25E1%25BB%2587n+V%25E1%25BB%2581+Bi%25E1%25BB%2583n++Hi+Tr%25E1%25BA%25A7n++Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2+S%25E1%25BB%2591+1164++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2++Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2+S%25E1%25BB%2591+M%25E1%25BB%259Bi+Nh%25E1%25BA%25A5t++%25C4%2590%25E1%25BB%258Dc+Hoa+H%25E1%25BB%258Dc+Tr%25C3%25B2+Online++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++kenhtrasua+%25282%2529.jpg
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-them-mot-truyen-ve-bien-hoa-hoa-tro-so-1164.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-them-mot-truyen-ve-bien-hoa-hoa-tro-so-1164.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy