$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo

Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo | Trái Tim Dẫn Lối | Kênh Trà Sữa | Truyện Ngắn Trà Sữa

  
Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo | Trái Tim Dẫn Lối | Kênh Trà Sữa | Truyện Ngắn Trà Sữa

1. Hôm nay lục lọi lại đám ảnh cũ kĩ, có nhiều tấm ảnh thật đắt giá khiến anh phải mỉm cười, nó gọi lại một vùng kí ức về tuổi trẻ vốn khác biệt và chẳng giống ai mà anh luôn luôn tự hào. Trưởng thành quả thực là một hành trình rất thú vị mà bất cứ người trẻ nào cũng không thể quên. Anh khi ấy, 19 tuổi, mái tóc chẳng thể ngắn hơn, quần jeans xé, áo thun bụi bặm, cùng chiếc mô tô cũ kĩ của mình đi khắp mọi nơi, gặp rất nhiều những con người thú vị và hay ho.

Và cũng có thật nhiều bức ảnh khiến anh tự trách mình, tại sao không dùng mắt để thu trọn những hình hài, những cảnh sắc đó bằng trí óc, như tấm ảnh một người con gái, cô khẽ nghiêng đầu và nhoẻn miệng cười thật tươi qua ống kính với anh, ánh nắng lúc đó thật đẹp, nghiêng một góc chếch về phía bên phải bức hình, tựa như một vầng hào quang thanh thoát đặt trên đầu. Cảnh tượng khi đó làm anh choáng ngợp, anh đã thật sự muốn cầm máy lên để thu lại toàn bộ khoảng khắc ấy.

Du Linh. Du Linh.

Anh vẫn nhớ rõ mồn một tên của nàng, cái tên nghe cứ ngân nga trong gió, nhẹ nhàng du dương một cách đặc biệt và khó quên.

Người ta, như anh vậy, thường có riêng cho mình một tinh cầu nào đó, rất đẹp, rất hoàn hảo và mọi khoảnh khắc được sống trên tinh cầu ấy đều hiếm hoi và vô giá. Con người ta có thể mặc những bộ quần áo khác đi, yêu những thứ khác đi, nói những lời khác đi, không có nghĩa là họ trở nên hoàn toàn xa lạ, không biết nhớ, không biết hoài niệm, không biết giữ cho riêng mình một chốn nào đó để nghiền ngẫm kí ức. Ngày hôm đó của anh với Du Linh là như thế.

Anh lang thang ở cánh đồng đầy lau, chụp những thứ anh cho là hay ho và thú vị. Nàng đạp chiếc xe màu vàng quanh đó, ghi chép, lâu lâu lại hát khe khẽ, rồi vô tình lọt vào ống kính của anh, tự nhiên miệng nhoẻn cười, ngọt ngào và thu hút. Rồi chỉ sau vài phút làm quen, biết vài thứ cỏn con bé nhỏ về nhau, cả hai sinh ra dưới những chòm sao đối nghịch, nàng thích viết những thứ lung tung bất chợt nảy ra trong đầu, anh thích đi khắp nơi để ghi lại những hình ảnh đẹp mà anh thấy, rồi Du Linh cao hứng muốn dẫn anh đến một nơi đặc biệt, một tiệm bánh ngọt bé xíu lọt thỏm giữa hai hàng hoa cẩm tú cầu rực rỡ. Rồi họ cười nói, đút cho nhau những muỗng bánh ngọt lịm thơm phức mùi chocolate và hạnh nhân. Anh khó mà quên được vị béo của phô mai, đắng nhẹ của trà xanh ở cái bánh mousse mà nàng chọn. Họ. Trước đó vốn xa lạ, mà lại như đã quen biết nhau từ rất lâu. Anh vẫn luôn muốn gọi đó là một cuộc tình, nếu có thể... Cuộc tình chỉ kéo dài vỏn vẹn trong một ngày, khi chiều tắt nắng và Du Linh vội vã bảo đã đến giờ về.

Anh ngẩn ngơ và tiếc hùi hụi, xong lại tự trách mình không biết xin nàng một cái gì đó để liên lạc.
Tất cả những điều ấy, tại sao bao giờ cũng rạo rực và sống động đến vậy?

Phía sau bức ảnh, không biết từ lúc nào, anh đã ghi lên đó dòng chữ: "Tinh cầu hoàn hảo của tôi."

2. Anh đến đây một mình thôi sao?

Không hề ngước lên lấy một giây, anh tiếp tục cắm cúi vào bản kế hoạch trên laptop:

- Vâng. Tôi cần một chỗ yên tĩnh.

- Chỗ này có vẻ không hợp với những người có bộ dạng trịnh trọng như anh.

Cuộc sống này có nhiều thứ người ta sẽ chẳng bao giờ có thể lí giải được. Ví dụ như lòng ta dành cho một điều gì đó đã trở nên cạn kiệt, đường nét cũng hoang phế dần, thì một hôm nó bỗng xuất hiện, như thể trêu ngươi, như thể thì thầm, như thể tái khẳng định với ta rằng: Nó, điều gì ấy, vẫn ở đây, trong tim ta, và chưa bao giờ biến mất hoàn toàn cả.

Năm phút trước, khi anh ngẩng mặt lên và bắt gặp nu cười duyên dáng của kẻ phá bĩnh đó, anh biết ngay rằng tim mình đang loạn nhip, một điều gì đó lặng lẽ hình thành trong không gian. Anh chỉ kịp mấp máy đôi môi:

- Du Linh.

- Khuôn mặt của anh khi em nhìn nghiêng, với cái máy laptop này, dường như có cái gì đó rất đặc biệt, em có thể viết ra một câu chuyện dài kì về nó đấy.

Anh cười lại với cô, và cho rằng đó là nụ cười bình tĩnh nhất của mình. Trong rất nhiều rất nhiều ngày, anh tin rằng dù chẳng bao giờ mình có cơ hội gặp lại Du Linh, thì cô vẫn sẽ ám ảnh anh đến suốt cuộc đời theo một cách thức kì lạ nhất, duy chỉ có một điều anh không thể ngờ tới, đó là cô cũng vẫn còn nhận ra khuôn mặt của anh, sau từng ấy năm, và đến chào anh như là một người quen cô vẫn hay gặp hằng ngày.

Du Linh, trước mặt anh, với một chiếc muffin bơ dừa nhỏ trên tay.

Và chẳng hiểu sao anh cũng vậy, dậy lên một cảm giác thân thuộc như thể anh vẫn gặp Du Linh từng ngày trong đời.

- Em vẫn còn nhận ra anh?

... Chắc vì đôi khi anh vẫn ghé lại tiệm bánh này với một ảo tưởng mơ hồ nào đó... sống thêm môt lần nữa ở tinh cầu hoàn hảo.
Tại nơi này. Nhiều năm về trước. 

Anh đạp chiếc xe đạp vàng chanh cũ kĩ chở Du Linh ở đằng sau. Anh nghe mùi hương Lavender thoang thoảng trong thớ tóc rối bù của nàng. Trong hàng tia suy nghĩ đang đan xen trong đầu anh khi đó, anh thực sự muốn ôm ghì lấy Du Linh, và nói với nàng rằng anh yêu nàng. Nhưng như thể có hợp lý chút nào không? Khi anh và nàng vừa chỉ biết nhau chưa đến một ngày, anh còn chưa kịp hiểu tường tận về nàng. Và nếu quả thực cái đang chộn rộn trong lòng anh khi ấy không là tình yêu, thì là gì? Nhưng ai có thể tin rằng người ta yêu nhau một cách đột ngột và nhanh đến thế?

- Bữa nào em cho anh cái hẹn nhé?

- Để làm gì? - Nàng vừa xúc một muỗng bánh thật to vừa hỏi.

- Làm người mẫu cho anh.

Trong một thoáng chốc, Du Lánh nheo mắt lại như là đang suy nghĩ điều gì đó. 

- Uhm... Nếu anh có thể trả lời đúng câu hỏi này... 

Anh nhún vai, ngả người ra sau thành ghế và mỉm cười.

- Đố anh, cái gì vừa bao la, vừa sâu thẳm mà lại có rất nhiều những sắc thái khác nhau... như là một cô gái vậy? 

Anh có suy nghĩ một lúc, nhưng rất nhanh: "Một cô gái Song Ngư sẽ thích gì nhỉ?”

- Biển - Anh phá lên cười - Phải không?

Du Linh khẽ khàng giật mình nhưng im lặng. Rồi nàng nhẹ nhàng kể với anh rằng nàng chính xác là một cô Song Ngư đầy mơ mộng, đây là câu hỏi Du Linh dùng để tìm bạn trai, nàng từng hỏi rất nhiều người câu hỏi này, nhưng đa số là nhầm người, dù họ trả lời đúng hay là sai đi chăng nữa.

Có một điều gì đó đang thành hình, như một vừng hồng ánh lên nhẹ nhàng của hoàng hôn. Chẳng hiểu sao anh thấy mình gắn kết kì lạ vói cô gái này, rồi dễ dàng cất tiếng và dốc cạn mình ra nói cho nàng biết về những bí mật, những câu chuyện của riêng mình. Du Linh cũng lắng nghe anh một cách tuyệt đối không mảy may xao nhãng.

Hình như khi ấy, trái tim của họ, có lẽ, gặp nhau ở đâu đó... 

Trước khi Du Linh dắt xe ra về, anh vẫn nhớ, họ đã đứng rất gần nhau. Đôi mắt cả hai đều buồn bã và tiếc nuối. Đôi môi của anh khi dắt xe giúp nàng có khẽ vô tình lướt qua bờ má của nàng, làm đầu óc anh trở nên lẩn thẩn. Khoảng khăc ấy anh đã muốn mình đừng dừng lại. Nếu lúc ấy môi anh không chỉ lướt nhẹ như thế, mà dừng lại trên môi Du Linh, thì điều gì xảy ra? Anh sẽ hạnh phúc hơn hiện tại không?

Một nụ hôn không kịp trọn vẹn. Và chẳng có gì xảy ra tiếp theo.

Anh ngẩn người nhìn Du Linh đạp chiếc xe đi dần và tiếc nuối... vì một điều tuyệt đẹp nào đó cũng đang chầm chậm tan đi mất trong những tia nắng cuối cùng của ngày hôm ấy. Anh cảm thấy rõ rệt như thế.
Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo | Trái Tim Dẫn Lối | Kênh Trà Sữa | Truyện Ngắn Trà Sữa
3. Anh có tin là em đã chờ để được gặp anh, chờ rất lâu rồi, anh tin không? 

- Vậy tại sao em không ghé lại đây?

Du Linh chậm rãi trả lời, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.

- Anh đã đến đây để chờ em phải không? Em không đến đây, em đến cánh đồng lau cơ, anh có nghĩ rằng chúng ta rất có duyên không? Anh có nhớ gì về em không?

Anh thoáng ngạc nhiên nhưng lại thích thú trước giọng nói trẻ con đầy hào hứng của nàng, dường như nó có sức lan truyền khiến anh bật cười rồi trả lời một lèo thật nhắn gọn:

- Phải, anh chờ em, chúng ta có duyên và... có, anh có nhớ về em.

Rồi họ lại im lặng, hệt như cái hồi cách đây nhiều năm về trước. Lẽ ra sẽ lại rất hoàn hảo, lẽ ra có thể hôm nay anh dám liều để nói rằng sau lần gặp trước đó, hình như anh có tương tư nàng, hình như anh thấy rất nhớ nàng và hình như có lần anh còn làm một trò điên rồ là quay trở lại tiệm bánh này cùng với bộ đồ đó, cũng với thức uống đó, cũng với món bánh đó và mong rằng một điều kì diệu sẽ xuất hiện, nhưng việc của ngày hôm nay thì lại khác, người ta, chắc chắn, rồi sẽ phải khác đi dù chỉ một góc rất nhỏ trong tâm hồn. Anh của ngày hôm nay thành đạt, anh có một cô người yêu khiến nhiều người phải mơ ước, và anh cũng hoàn toàn hài lòng với những khoảng khắc mà họ ở bên nhau. Vậy thì gặp Du Linh, anh sẽ nói gì, còn gì để nói nữa.

- Anh!

- Anh đang nghĩ gì?

Anh chỉ nhìn nàng và cười.

- Anh này, nếu em nói với anh rằng em có người yêu rồi, thì anh còn thích gặp em nữa không?
- Tất nhiên là vẫn thích. Thật lòng đấy.

Du Linh lừ mắt nhìn anh :

- Suốt thời gian qua anh đã thay đổi như thế nào, để cuối mỗi câu phải nói thật-lòng-đấy như vậy nhỉ?

Chẳng hiểu sao anh lại khẽ giật mình khi nghe nàng nói như thế. Anh biết mình thay đổi, nhưng có lẽ là anh đã thay đổi quá nhiều đến nỗi chính bản thân anh cũng nhận không ra. Và bây giờ, như khoảng thời gian gặp Du Linh lần đầu tiên, anh những muốn kể hết cho nàng nghe những câu chuyện của anh, và anh biết, nàng sẽ vẫn lắng nghe một cách cần mẫn và chăm chú. Đó là khi anh chẳng còn có chút băn khoăn nào về tham vọng hay trách nhiệm, cũng chẳng cảnh giác hay lo lắng điều gì. Chỉ đơn giản là anh thôi. Dường như Du Linh đọc được điều gì đó từ đáy mắt anh, cô gái ngại ngùng chạm nhẹ vào tay anh rồi thì thầm 

- Em chỉ đùa thôi...

Rồi anh lại bắt đầu khuấy tan cốc nước, bắt đầu kể cho Du Linh nghe câu chuyện của mình, nhiều, rất nhiều thứ. Những kỉ niệm và hoài bão, những niềm đau mà anh giấu kín với người đời, chuyện ba anh qua đời đột ngột vào một dịp anh đi phượt ở tận Cà Mau nên không về kịp, chuyện mẹ nói anh bớt lêu lổng trẻ con lại đi, học một cái ngành gì đó "chính thống” một chút, để lo cho gia đình, chuyện về cô gái đang ở bên cạnh anh, dịu dàng và đa cảm, đôi lúc như trẻ con, một chuyện tình yêu êm dịu và dai dẳng... Thi thoảng anh hỏi thăm Du Linh về mọi thứ trong cuộc sống của cô... Rồi họ nhận ra cả hai luôn mang theo những mối tình cỏn con của riêng mình vào ngày gặp lại nay, những người mà dường như suốt thời gian qua, anh và nàng chỉ san sẻ những niềm vui chứ hiếm khi kể cho họ nghe những nỗi buồn của một ngày nào đó thật xa xưa, vì họ đến với nhau trong những lúc hạnh phúc nhất, thế nên càng dễ bị tổn thương.

- Em muốn có một chú cún anh ạ.

Du Linh nói như vậy. Rất ngẫu nhiên.

- Anh thì lại thích nuôi cá vàng, chẳng hiểu sao bây giờ anh lại thích cá nữa.

- Vậy nếu em và anh là một cặp thật sự, thì về già chúng ta sẽ cùng nhau phát phì ra với việc nhìn một con chó chạy loanh quanh và một cái hồ cá cũ kĩ cáu bẩn. 

Nghe Du Linh nói đùa một cách nhẹ bẫng và tự nhiên như vậy, anh chợt nhận ra rằng nàng chẳng hề muốn cả anh và nàng gần nhau thêm nữa. Hình như anh cũng có cảm giác tương tự như vậy, muốn giữ cho riêng mình bí mật về hai cuộc gặp gỡ, những thứ cả hai đã chia sẻ. Khoảng thời gian hiếm hoi và tuyệt đẹp. Và chắc chắn rằng đó chính là tinh cầu hoàn hảo họ may mắn có được cho riêng bản thân mình.

Tinh cầu hoàn hảo.

Rồi sau ngày hôm nay, có lẽ cũng sẽ chẳng có một lần hẹn gặp lại nào, mà tự nhiên, một lúc nào đó, hắn rằng, họ sẽ gặp lại nhau. Anh và Du Linh.

Thực  sự.

Có một chút gì đó của tình yêu đã hiện hữu, một tình yêu chưa kịp thành hình, một sự phản bội chẳng thể hoàn tất đối với những mối tình cỏn con đương thời của họ.

Nó đã tồn tại.

Chỉ là không đủ can đảm để nắm lấy. 

Rồi nó sẽ trôi lơ lửng ngoài kia, như những đóa cẩm tú cầu rung rinh dọc hai lối đi, như vị ngòn ngọt và đăng đắng của những chiếc bánh socola, như vệt nước đọng trên ban cuối buổi nói chuyện...
Ngay hôm đó, anh mỉm cười chào Du Linh như nhiều năm trước, rồi nhìn nàng đi khuất.
Giống như có nhiều thứ chưa từng xảy ra.

Anh chỉ thì thầm ước một điều: "Đừng trở nên hoang phế theo thời gian, tinh cầu hoàn hảo của anh..."
GEMI

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo
Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo
Truyện Ngắn Tinh Cầu Hoàn Hảo | Trái Tim Dẫn Lối | Kênh Trà Sữa | Truyện Ngắn Trà Sữa
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhkmJSblL6T5JmWd5oZQNXX6qSuiullHLXrSBU8sfkAj0rAgtovl40uiRZ52tveDM1q17Mcu7eYszsiBo-6qrwLHEvgrYatJHCtSq03RxFRyYR6qfEak2NIZ5AChgH7PuLSX3ovtyAphCXR/s640/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tinh+C%25E1%25BA%25A7u+Ho%25C3%25A0n+H%25E1%25BA%25A3o++Tr%25C3%25A1i+Tim+D%25E1%25BA%25ABn+L%25E1%25BB%2591i++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+%25282%2529.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhkmJSblL6T5JmWd5oZQNXX6qSuiullHLXrSBU8sfkAj0rAgtovl40uiRZ52tveDM1q17Mcu7eYszsiBo-6qrwLHEvgrYatJHCtSq03RxFRyYR6qfEak2NIZ5AChgH7PuLSX3ovtyAphCXR/s72-c/Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tinh+C%25E1%25BA%25A7u+Ho%25C3%25A0n+H%25E1%25BA%25A3o++Tr%25C3%25A1i+Tim+D%25E1%25BA%25ABn+L%25E1%25BB%2591i++K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa++Truy%25E1%25BB%2587n+Ng%25E1%25BA%25AFn+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+%25282%2529.JPG
kenhtrasua
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-tinh-cau-hoan-hao-trai-tim-dan-loi.html
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/07/truyen-ngan-tinh-cau-hoan-hao-trai-tim-dan-loi.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy