Truyện Ngắn Trái Tim Dẫn Lối - Trái Tim Dẫn Lối Ebook - Đọc Trái Tim Dẫn Lối - Hình Vẽ Hoa Học Trò - Hình Vẽ Trà Sữa Cho Tâm Hồn - Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com
CUỘC ĐIỆN THOẠI LÚC NỬA ĐÊM.
Lúc đó khoảng 12h45 phút đêm, điện thoại tôi réo lên. Một số điện lạ hoắc. Tôi tự nhiên sốt hết cả ruột. Lòng nóng như lửa đốt vậy, cồn cào:
- A lô, tôi nghe đây ạ!
- A lô, anh có phải là anh Bách không ạ?
- Dạ vâng, tôi, Bách đây! Xin hỏi ai vậy?
- Tôi là bác sỹ ở bệnh viện Việt Đức, anh có người nhà bị tai nạn đang nằm đây ạ! Anh có thể tới ngay phòng cấp của bệnh viện Việt Đức được không ạ?
- Xin hỏi người nhà của tôi là ai vậy?
- Cô ây bảo cô ấy không nhớ tên bản thân, một cô gái chừng 20 tuổi, tóc ngắn, mặc một chiếc váy màu xanh bạc hà, cô ấy bảo cô ấy chỉ nhớ số điện thoại này và tên anh thôi!
- Nhưng... Thôi được, để tôi tới ngay!
Tôi vội vã đi ngay. Linh cảm có chuyện chẳng lành. Trên đường, tôi tranh thủ gọi cho Nhiên, bạn gái của tôi. Nhiên vẫn an nhiên ở nhà. Ban nãy, khi chạy từ trên tầng 3 xuống, tôi đã tranh thủ tạt qua phòng My và Nguyên, hai đứa em gái của tôi, chúng đều ở trong phòng. Vậy cô gái váy xanh bạc hà, tóc cắt ngắn khoảng 20 tuổi là ai? Trong đầu tôi, một loạt hình anh những cô bạn học cùng lớp, chơi trong câu lạc bộ, đến cả những bạn bè Facebook nữa, tất cả đều được điểm danh đầy đủ. Nhưng chịu. Chẳng đoán nổi là ai.
Những cuộc điện thoại số lạ nửa đêm luôn mang đến những điềm xấu!
CÔ GÁI KHÔNG RÕ MẶT.
Phòng Cấp Cứu bệnh viện Việt Đức luôn là nơi mà tôi không bao giờ muốn đến. Khắp nơi toàn máu me bê bết, tiếng rên, tiếng khóc và cả những hình ảnh rùng rợn của tai nạn giao thông. Như mới vừa hôm nọ, 4 cô gái 16 tuổi kẹp nhau trên chiếc xe máy và bị xe tải cán chết tươi đấy thôi. Quá hãi hùng. Tôi tự hỏi: Tại sao nhà trường không cho các em tham quan phòng cấp Cứu bệnh viện Việt Đức thay vì giáo dục cao xa về an toàn giao thông?
- Xin lỗi, tôi có người bạn vừa được đưa vào đây…
Tôi hỏi y tá trực. Cô y tá hất hàm:
- Kia kìa! Váy xanh nằm giường thứ 3 kìa!
Theo cái hất hàm của cô y tá, tôi nhìn vào giường thứ 3, một cô gái mặc váy xanh bạc ha đang băng kín đầu chỉ hở đúng đôi mát. Tôi tiến tới. Cô gắng hình dung ra cô gái này là ai nhưng thực sự bó tay vì cả đầu đã bị băng bó .
- Chào! Tôi là Bách đây...
Cô gái đưa cặp mắt nhìn tôi. Đôi mắt ánh lên mừng rỡ. Cô mấp máy môi:
- Em đây! Anh còn nhớ em không?
Tôi muốn bật cười vì hoàn cảnh trớ trêu này:
- Em đang băng kín thế này thì làm sao anh biết được em là ai?
- Vâng! Đến em cũng không nhớ em là ai nữa huống chi anh.
Tôi biết mình lỡ lời nên cầm bàn tay của cô gái:
- Anh xin lỗi! Em cứ yên tâm, có anh ở đây rồi!
Cô gái bắt đầu khóc. Nước mắt lăn dài. Tôi lúng túng lau nước mắt cho cô rồi lấy cớ ra gặp bác sỹ.
- Cô ấy được mọi người chuyển vào đây lúc 8h tối trong trạng thái bất tỉnh. Nghi chấn thương não, dập mũi và bị rạn xương hàm. Trên người cô ấy không có giấy tờ tùy thân hoặc lúc bị tai nạn, ai đó đã lấy đi rồi. Anh nhận ra cô ấy chứ? - Bác sỹ nói.
- Dạ không ạ! Băng kín mặt mày như vậy nên tôi...
- Anh cũng kỳ lạ thật đấy, cô ấy thì nhớ anh còn anh thì chẳng nhớ cô ấy là ai. Đàn ông các anh thật là loài vô tâm.
- Dạ...
Tôi cũng chỉ biết dạ. Lòng áy náy không yên. Cô gái này là ai? Chịu! Tôi không tài nào nhớ nổi. Thì thế, bảo tôi vô tâm là đúng rồi còn gì. Vị bác sỹ có vẻ như rất nhiều thâm thù với đàn ông:
- Bạc Tình Lang! Đàn ông là một lũ bạc bẽo! Chỉ có phụ nữ là khổ thôi. Nhớ nhung sầu thảm cho đến cuối đời không quên nổi còn đàn ông có mới là quên bặt người cũ rồi. Bạc Tình Lang!
Tôi cũng chỉ biết dạ đầy ăn năn. Thôi thì đành chờ đến lúc cô gái trở về hình hài cũ vậy!
BẠC TÌNH LANG.
Từng lớp băng được tháo ra. Đôi mắt một mí, sống mũi cao dù đã bị dập, khuôn mặt đang bị biến dạng bởi những chiếc đinh dùng để cố định lại xương hàm. Chịu! Tôi vẫn chẳng nhận ra cô gái.
- Em chắc là chúng ta quen nhau chứ? - Tôi hỏi xong mà cũng thấy đó là câu hỏi bạc bẽo.
- Anh Bách, liệu có phải vì em xấu xí đi như thế này nên anh không muốn quen em nữa không? - Cô gái trả lời cũng rất xoáy tâm can.
- Không! Ý anh là liệu em có nhầm anh với ai đó không?
Bởi vì thú thật, anh không nhận ra em.
- Em có thể quên sạch bản thân mình là ai nhưng riêng những ký ức về anh thì em không bao giờ quên. Anh là Bách, anh có hai cô em gái là Trà My và Phương Nguyên. Em đã luôn mơ thấy được đi chơi cùng hai cô em gái của anh nhưng anh chưa bao giờ chịu cho em gặp hai cô em gái đó cả. Lý do vì sao thì chỉ mình anh biết. Vì từ trước tới nay bất cứ điều gì anh nói đều là "thánh chỉ" với em. Em đã yêu anh hơn cả bản thân mình.
- Nhưng... nhưng...
Nhưng tôi đã từng có bạn gái nào khác ngoài An Nhiên - bạn gái hiện tại cũng là mối tình đầu tiên của tôi? Trước An Nhiên không có ai và bây giờ vẫn vậy. Quả đúng là tôi có hai cô em gái là Trà My và Phương Nguyên. Nhưng chưa có một ai tôi quen mà tôi lại không cho gặp hai cô em gái này của tôi cả. Tôi yêu hai đứa nó, tự hào và luôn hãnh diện về hai đứa em xinh như thiên thần, giỏi giang, thông minh. Chưa từng!
- Thôi, anh về đi! Em sẽ thử cố nhớ xem em có thể tìm ra ai khác. Dù sao cũng đã cảm ơn anh vì đã tới đây, lúc em thảm thương như thế này.
Cô gái lanh lùng nói. Vị bác sỹ cực đoan thì hầm hầm:
- Đã bảo mà, cái giống đàn ông bạc bẽo! Em yên tâm, chị sẽ lo cho em. Toàn bộ viện phí và chăm sóc em cho đến khi em mạnh khỏe, chị sẽ lo. Không cần đến loại đàn ông bạc bẽo này nữa!
Tôi ngao ngán. Không trách ai, chỉ trách mình rằng tại sao mình không nhớ ra cô gái này.
- Anh rất xin lỗi! Vì thực sự anh không nhớ ra. Trước sau anh mới chỉ yêu một lần duy nhất, đến tận lúc này, và cô gái đó tên là An Nhiên....
- Anh biết em sẽ tới đây nên nói vậy chứ gì? - giọng An Nhiên đột nhiên vang lên sau lưng tôi.
An Nhiên đã tới. Nàng tiến tới bên cô gái:
- Cậu đừng bận tâm! Tớ sẽ ở bên cậu! Bất kể anh ấy có thừa nhận hay không thì tớ vẫn ở bên cậu!
Mọi thứ bắt đầu trở nên rắc rối rồi! An Nhiên đã tới cùng sự nghi ngờ. Thêm nốt Trà My và Phương Nguyên - hai cô em gái của tôi nữa, chắc tôi phát điên.
- Tại sao chúng ta lại có người anh vô tình đến vậy nhỉ?
Thôi xong, cả Trà My và Phương Nguyên cũng đã tới. Một đêm trắng trong bệnh viện cộng thêm năm người phụ nữ đang nhìn mình bằng đôi mắt hình viên đạn, thật là cuộc hội ngộ đến muốn khóc. Tôi - Bạc Tình Lang!
NHỮNG GIẢ THIẾT
- Liệu có khi nào chứng ta bị xóa trắng một vùng ký ức mà chúng ta không hề hay biết không? - Thằng Long đặt nghi vấn - Cậu đã từng yêu cô nàng đó nhưng rồi cậu đã bị ai đó xóa trắng đoạn ký ức đó đi chẳng hạn.
- Cậu đọc nhiều truyện huyễn hoặc của ông Hoàng Anh Tú rồi nên bắt đầu bị nhiễm à? - Tôi cằn nhằn trong khi chính mình cũng tự hỏi vậy.
Như trong nhiều truyện ngắn mà tôi đã đọc, các nhân vật hay bị biên tập ký ức bởi một thế lực nào đó như cái gọi là vũng z chẳng hạn. Ở đó, người ta xóa trắng từng đoạn ký ức của nhau để bảo đảm an toàn bí mật chẳng hạn. Ví dụ như cô gái kia vốn là một thành viên của vũng z, đã tâm sự với tôi khá nhiều về những nhân vật bí ẩn cấp cao của vũng z. Và họ - những người trong vũng z đã bằng cách nào đó xóa trắng đoạn ký ức của tôi liên quan đến cô gái này.
- Chẳng có nhẽ trước khi gặp An Nhiên, cậu không hề rung động với một ai khác chăng?- Long lại hỏi tôi.
- Gần như thế! Hồi mẫu giáo tớ có thích một cô bạn tên là Phương Anh. Hồi đó thích lắm! Nhưng bảo cô gái này là Phương Anh thì quá là buồn cười. Làm sao một cô gái từ hồi mẫu giáo lại có thể nhớ về cậu bạn trai của mình năm mà cô ấy 21 tuổi kia chứ? Với lại, cô ấy rõ ràng ít tuổi hơn tớ mà!
- Các năm khác thì sao? Nghĩ đến các cô gái trong lớp học khiêu vũ hồi mình đi học đi!
- Ôi, làm gì có! Hồi đó tớ đã thích An Nhiên rồi mà!
- Thế còn trước đó, hồi cậu còn trong đội văn nghệ trường cấp 3 í!
- Cũng chẳng có ai! Hồi đó tớ chỉ mê trống thôi!
- Ừ, cậu hồi cấp 3 là một thằng đần!
- Này, đừng lấy cớ để vùi dập nhau thế chứ!
- Hiu hiu! Mà hồi cấp 3 cậu đần thật.
Hồi cấp 3, tôi chỉ mê trống. Đi học trống và mê mẩn. Tôi có chân trong đội văn nghệ của trường. Thậm chí còn có cả những tiết mục trống riêng của tôi. Hồi đó tôi chẳng yêu ai vì thế.
- Liệu có khi nào cô ấy thần tượng cậu khi xem cậu biểu diễn ở trường nhỉ?
Long nói. Tôi gật gù. Cũng có thể lắm!
NHỮNG RẮC RỐI NỐI TIẾP
Lần nào vào viện cũng là cực hình với tôi vì năm người phụ nữ ở đó. Vị bác sỹ, cô gái bệnh nhân, An Nhiên và hai đứa em gái của tôi. Họ luôn nhìn tôi như thể biết tỏng mọi điều rồi và đang chờ tôi thú nhận.
- Chị An Nhiên quá tuyệt vời! Phải hy sinh tình yêu của mình cho chị An Nhiên em cũng cảm thấy hạnh phúc.
Cô gái đã được gỡ hết băng và đang trong quá trình hồi phục sức khỏe. Giờ thì đang tíu tít với An Nhiên và hai cô em gái của tôi. Chỉ có trí nhớ của cô vẫn chưa phục hồi. Mà cái tôi cần nhất là trí nhớ của cô ấy.
- Hai em Trà My và Phương Nguyên cũng quá dễ thương, thông minh, xinh đẹp nữa!
Cô ấy nói luôn miệng như thế. Như thể tất cả đều quá hoàn hảo chỉ mình tôi là thứ xấu xí nhất vậy.
- Em đã nhớ ra tên mình chưa? - Tôi hỏi.
An Nhiên bĩu môi:
- Anh mà cũng muốn thế ư? Em nghĩ là anh muốn cô gái này mãi mãi không nhớ ra điều gì để anh che giấu sự phản bội của anh thôi.
Tôi tức điên lên nhưng vẫn cố nhẫn nhịn:
- Trong suốt 3 năm yêu em có khi nào anh để ý đến cô gái nào khác không? Đã khi nào anh khiến em mất lòng tin vào anh không?
An Nhiên nhún vai rất bất cần:
- Ai biết ma ăn cỗ! Những lần anh đi phượt cùng anh Long cả tháng mới về biết đâu lại yêu đương ai đó khác. Hay chiều nào anh cũng bảo anh đi tập trống nhưng chắc gì anh đã đến lớp tập trống mà không phải là đến nhà cô gái nào khác?
Tôi quả thực bắt đầu phát điên lên:
- Nếu yêu nhau mà không tin nhau thì yêu tiếp làm gì?
Nàng cũng không vừa:
- Vậy thì chia tay đi!
Tôi sững người. Nhưng cơn tự ái vẫn bốc lên ngùn ngụt:
- Ừ! Tùy em!
Rồi bỏ ra ngoài.
Bữa cơm tối ở nhà, bố với mẹ hết nhìn tôi rồi lại nhìn 2 đứa em tôi. Rồi im lặng. Hai đứa em trời đánh thì không thèm nói chuyện với tôi.
SỰ THẬT PHƠI BÀY
- Trái tim có thể dẫn ta đi lạc đường không anh?
Cô gái nói khi đang ngồi cùng tôi trên một quán cà phê nhỏ.
- Anh không biết! Nhưng một khi trái tim đã muốn thì khó có lý trí nào cản ngăn lại được.
- Kể cả khi nó muốn thứ của người khác ư?
- Ừ! Bởi nó muốn. Thế nên mới sinh ra những bi kịch.
- Phải, những bi kịch! Như bi kịch của chúng ta vậy. Không! Là bi kịch của em, của anh! Là bi kịch của em dẫn tới thành bi kịch của anh.
- Ý em là gì?
- Em đã nhớ lại được rồi! Là em sai!
- Em nhớ ra điều gì? Điều gì?
Cô gái nhìn ra ngoài trời, đôi mắt buồn bã:
- Em thích anh từ hồi anh chơi trống trong trường. Em đã lặng lẽ âm thầm theo anh, kiếm được ra số điện thoại của anh. Rất nhiều khi muốn gọi nhưng đều không đủ can đảm. Thế mới nói, muốn được yêu chúng ta cần nhiều can đảm lắm anh nhỉ? Em đã không đủ can đảm để gọi và rồi khi phát hiện ra anh đã có bạn gái thì em đau khổ lắm.
- Từng đó năm ư?
- Phải, từng đó năm. Em vẫn cứ miên man sống cùng ảo giác yêu anh. Em chờ đợi. Em hạ quyết tâm nếu như một ngày anh với chị An Nhiên chia tay thì em sẽ xuất hiện. Em muốn được trở thành bạn gái của anh. Nhưng em chờ mãi, chờ mãi...
- Và đến vụ tai nạn này?
- Không! Vụ tai nạn là ngoài ý muốn. Em bị tai nạn và mất trí nhớ tạm thời. Khi đó, em chỉ nhớ mỗi số điện thoại của anh và anh thôi. Là thật thế.
- Và em nhớ lại lúc nào?
- Lúc em gặp chị An Nhiên. Mọi ký ức đổ về. Em nhớ lại hết.
- Sao em không nói ra luôn?
- Em xin lỗi! Sự ích kỷ đã giữ em lại. Em đã muốn nhân chuyện này để...
- Em thật là...
- Thế nên em mới nói, bi kịch của em đưa anh vào bi kịch.
- Mà thôi, An Nhiên cũng đã bỏ anh đi rồi! Chỉ tiếc là cô ấy đã không biết được rằng anh yêu cô ấy đến nhường nào thôi!
Một tiếng cười lảnh lót đằng sau:
- Ai bảo em không biết chứ?
Là An Nhiên.
- Chị An Nhiên, em xin lỗi! Em mong anh chị hạnh phúc!
Cô gái kéo tay An Nhiên vào. Tôi lúng túng, cả Phương Nguyên và Trà My cũng đứng ở cửa quán cà phê.
- Em xin lỗi vì đã không tin tưởng anh - An Nhiên nói, rất chân thành. Rồi quay qua cô gái - Chị tha thứ cho em! Nếu là chị, chắc chị cũng sẽ làm vậy thôi. Bởi mọi tội lỗi từ trái tim đều có thể tha thứ được hết!
Tôi gật gù. Phải, mọi tội lỗi từ trái tim, do trái tim gây ra đều có thể tha thứ được hết.
Hoàng Anh Tú
COMMENTS