Một Mối Bận Tâm Chung; Hoa Học Trò Số 1101; Truyện Ngắn Hoa Học Trò; Hoa Học Trò Số Mới Nhất;
Đầu năm, lớp chúng tôi bất ngờ chào đón thành viên thứ 35. An
được xếp ngồi bàn cuối cùng. Có thể bạn đã biết, những đứa ma mới thường nhanh
chóng trở thành trung tâm sự chú ý hoặc bởi thành tích học tập cực đỉnh hoặc
khả năng quậy phá cực dữ. Riêng An thì vì cả hai.
Cô ấy thường nói chuyện hoặc làm tỉ thứ việc riêng trong lớp
nhưng chưa bao giờ lúng túng hay trả lời sai mỗi bận thầy cô bất ngờ tóm sống
và tính làm khó bằng một câu hỏi hóc búa nào đó. Tụi con gái trong lớp không
thích An. Sự cạnh tranh và ghen tị âm thầm giữa các cô gái mà, có lẽ thế. Tụi
con trai trong lớp cũng không thích An vì chẳng thằng nào ưa một đứa con gái
thông minh hơn mình nhiều đến vậy- tất nhiên, điều này chỉ là phỏng đoán nhưng
chắc không sai.
Như mọi lần, tôi không thuộc bất cứ phe phái nào trong số đó.
Đơn giản vì tôi luôn là kẻ nằm ngoài đám đông, dở ẹc khoản giao tiếp và luôn
loay hoay không biết làm thế nào để giữ gìn một mối quan hệ. Trong những
buổi liên hoan tụ tập rặt người xa lạ, tôi bắt chuyện với người này người kia
nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Tôi luôn gượng gạo và rồi thất bại bước tiếp tục
câu chuyện bằng tin nhắn hay bằng những bữa đi hẹn sau bữa tiệc.
Nếu như tụi con gái trong lớp nhìn An như một đối thủ thu hút sự chú ý của tụi
con trai, và tụi con trai trong lớp thì coi An như đối thủ trên chiến trường
cạnh tranh điểm số thì tôi, một thằng vô danh tiểu tốt trong lớp chỉ bận tâm,
liệu cô ấy có thể trở thành người bạn đầu tiên của tôi trong cái lớp học này
được không.
Nghe thật kỳ, nhưng như đã nhắc ở trên, tôi đã và đang sống
ngoài đám đông, nói chính xác là luôn bị cho ra rìa trong mọi cuộc vui và không
vui của lớp. Hơn ai hết, tôi hiểu rất rõ, ở tuổi 17, người ta
chẳng có đủ thời gian để bận tâm những điều vô vị và nhạt nhẽo. Như tôi chẳng
hạn.
Tôi quan tâm An nhiều nhưng mãi đến cuối tháng 11, khi cả trường rục rịch bước
vào đợt kiểm tra cuối kỳ, chúng tôi mới bắt chuyện với nhau lần đầu tiên. Rình
lúc cô chủ nhiệm môn Hóa ra ngoài nghe điên thoại, An với tay, chạm nhẹ vào
lưng tôi khi đó đang ngồi ngay bàn bên trên nhưng ở dãy bên tay phải của cô ấy,
hỏi tôi có thể cho cô ấy chép bài được không.
Không kịp ngỡ ngàng, tôi vội vã gật đầu rồi chép đáp án của mình ra mẩu giấy
nhỏ rồi dấm dúi truyền cho An. Sự ngạc nhiên tột độ không ngừng đeo bám tôi sau
đó. An thông minh và thừa khả năng để giải quyết phương trình hóa học ày. Thế
thì tại sao?
“Tự nhiên tớ muốn kiếm cớ nói chuyện với ấy mà chẳng nghĩ ra
chuyện gì để mở đâu!” – An giải thích khi chúng tôi đã yên vị tại một góc ở căng
tin, sau khi cô ấy dùng cùi chỏ huýnh nhẹ tôi và rủ xuống căng tin ăn sáng.
Lời mời giản đơn và dễ dàng tôi đã từng tưởng tượng và tự luyện tập bao lần
nhưng chưa có đủ dũng cảm để nói ra, cuối cùng cô ấy đã chiếm quyền nói trước.
Tôi vẫn là đứa vụng về giao tiếp như mọi ngày, nhưng An dường như chẳng bận tâm
đến điều đó. Phần vì người nói luôn là cô ấy và người nghe luôn là tôi. Phần vì
An bảo tôi giống cậu bạn Charlie trong bộ phim The Perks Of Being A Wallfower
cô ấy rất thích.
"Giống như bông hoa trên tường, Charlie có thể lặng lẽ quan
sát cuộc sống của những người xung quanh. Như thế thật thích..." - An dùng
ngón tay vẽ thành những bông hoa nhỏ trên kính cửa sổ cửa xe buýt - "Nhưng
Charlie đã quên mất cậu ấy cũng có cả một cuộc đời phải sống. Chúng ta được
sinh ra để tận hưởng năm tháng này, tuổi trẻ này chứ không phải đứng ngoài và
nhìn nó trôi đi, Phan ạ!”
Cảm giác của tôi về An chưa từng thay đổi. Ở cô ấy luôn toát ra
vẻ gì đó vừa hối hả vừa điềm tĩnh. Cô ấy tham gia nhiều câu lạc khác nhau trong
trường. Từ đội cổ vũ bóng rổ đến ban nội dung cho tờ báo ( trường, CLB Bói bài
Tarot... Đôi khi, tôi tự hỏi An kiếm đâu ra nhiều thời gian để tham gia tất cả
những hoạt động đó khi mà cô ấy cũng phải đến trường như tôi, cũng thi thoảng
tụ tập ăn uống cùng hội bạn trong lớp như tôi, hoặc thường xuyên hơn cả tôi
nữa. An thông minh và thường gây ấn tượng với mọi người bằng những nhận định
chính xác, những lời khuyên khiến tất cả chúng tôi phải kinh ngạc. Mặc dù An
không thôi ngạc nhiên về những tiểu tiết rất nhỏ trong đời sống thường ngày,
chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác An đã biết trước tất cả những chuyện này.
Tính An nhanh quên, chẳng bao giờ giận ai quá nửa tiếng. Dần
dần, cô ấy kết thân với tất cả mọi người và như nhìn ra sự lạc lõng của tôi, An
luôn cố gắng lôi tôi vào cuộc mỗi lần cả đám ngồi bàn luận sôi nổi về một chủ
đề nào đó. Đầu tôi luôn chạy như con thoi với hàng tá suy nghĩ đan xen cùng một
lúc, nhưng phải khó khăn lắm, phải đợi An kiên nhẫn động viên nhiều lắm, tôi
mới có đủ dũng cảm để chia sẻ chúng với mọi người. Bạn biết đấy, khi đã thực sự
trở thành bạn của ai đó, thực sự trở thành một phần cuộc sống của ai đó, chúng
ta luôn tự cười bản thân mình "Có chuyện đơn giản vậy thôi mà trước giờ
không làm được!".
An nhỏ thó, làn da trắng lúc nào cũng đượm vẻ xanh xanh. Nhưng
đằng sau vẻ ngoài yếu đuối đó là khả năng biến những điều không thể thành có
thể, biến những ước mơ thành thực tế chỉ sau một khoảng thời gian ngắn, hoặc
chậm chí, sau nửa giờ đồng hồ….
Chuyện xảy ra vào buổi chiều cô giáo bất ngờ cho cả lớp nghỉ
học, tôi và An quyết định đi bộ vào trung tâm thành phố rồi từ đó đón xe buýt
về nhà. Lúc đứng ăn bánh bao dưới chân cầu đi bộ, tồi tình cờ nhìn thấy một của
hàng sách nhỏ nằm lọt thỏm giữa các quán ăn, cửa hàng quần áo nằm bên kia
đường. An nhìn cheo hướng tay tôi chỉ và đôi mắt cô ấy đột nhiên sáng lên. Tôi
chợt nhớ ra, An từng nói cô ấy luôn muốn làm thêm trong một cửa hàng sách.
Ngẩng đầu lên đã thấy cô ấy ở bên kia đường, dợm đẩy của bước chân vô bên trong
tự lúc nào.
Sau buổi chiều hôm đó, An chính thức trở thành nhân viên
thu ngân của cửa hàng. Lúc tôi hỏi tại sao quản lý đồng ý thuê
An khi mà cô ấy chỉ có thể cam kết làm việc nhiều nhất hai giờ mỗi ngày, An đã
nháy mắt hẹn bữa nào nhận lương tháng đầu tiên sẽ dẫn tôi ăn khao và chia sẻ
"bí kíp tìm việc".
Một tháng sau đó, tôi chở An đi ăn nem chua ở quán bà Sáu gần chung cu Xì Phố.
Mặc dù An cực thích ăn nem chua và luôn "thần thánh hóa" món ăn vặt
này nhưng cô ấy cũng chỉ nhấp môi chút xíu rồi ngồi lặng lẽ... nhìn tôi ăn.
Mười chiếc nem chua đã được thủ tiêu hết nhung An vẫn chưa chịu kể tôi nghe bí
mật của cô ấy. Chúng tôi quyết định dắt xe đi bộ quanh Bờ Hồ. An đi chậm thật
là chậm, vừa đi vừa kể đủ thứ chuyện trên đời từ chuyện cái Lan cùng lớp mới
chuyển nhà đến chuyện cậu bạn tên Khang cùng khối An đang cảm nắng, nên mới
được một đoạn chưa tới năm trăm mét, cô ấy đã mệt bở hơi tai, quay sang
bám tay tôi kêu dùng lại và chuyển sang phương án đi xe đạp.
Ngồi sau lưng tôi, An thì thầm qua tiếng gió rất nhiều chuyện cô ấy chưa từng
kể tôi nghe. Nhũng chuyện khiến tôi bất ngờ hơn cả việc biết rằng cô ấy thích
cậu bạn tên Khang đó thật nhiều và hai người đã nói chuyện với nhau không ít
lần. Kì thực, An hơn tôi một tuổi. Cô ấy đã nghỉ học trong suốt một năm vừa rồi
để điều trị căn bệnh ung thư.
"Điều đầu tiên tớ muốn làm sau khi sức khỏe đuợc cải thiện
là được đến trường trở lại, được sống trọn vẹn những ngày đã cũ của những năm
tháng học trò mà tớ đã lặng lẽ bước qua, chẳng bận tâm đến ai cả và nghĩ rằng
mình sẽ chẳng buồn, chẳng nuối tiếc đâu...”
An đến từ một thành phố phương Nam. Nhưng cô ấy nằng nặc đòi bố mẹ chuyển ra
Bắc để cô ấy được trải nghiệm những điều mới lạ. Nếu như trước khi phát hiện ra
việc mình mang trog người căn bệnh ung thư, An luôn sợ hãi và e dè mọi thứ,
thậm chí không dám bắt chuyện, kết bạn với bất cứ một ai thì sau khoảng thời
gian giam mình trong bệnh viện để điều trị, An đã nhận ra tháng năm qua cô ấy
đã bỏ lở những gì và nếu có thể, cô ấy luôn muốn đưọc làm lại, và làm tốt hơn
thế. Cô ấy trò chuyện với mọị người, kết thêm nhiều bạn mới, tham gia nhiều
hoạt động, chủ động bày tỏ ước muốn của mình với chủ cửa hàng sách rồi cả... tỏ
tình VỚI cậu bạn An vẫn thường xuyên nhắc đến mà tôi thường cố tỏ ra không bận
tâm nữa chứ.
Giọng An đều đều, bình thản như thể chuyện ung thư và những đợt hóa trị xạ trị
là điều gì đó rất đỗi bình thuờng. Tôi nhớ đến làn da xanh xao của An mỗi khi
cô ấy mặc áo cọc mùa Thu, thời điểm chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên trong đời,
và vẻ mặt nhợt nhạt của cô ấy ban nãy đi bộ, thương thắt lòng, đột nhiên tha
thiết muốn ôm cô ấy vào lòng mà an ủi.
"Có tớ ở đây rồi mà! Ấy sẽ nhanh khỏe lại thôi!"
"Tớ biết tớ sẽ mắc lỗi sai..." - An vịn nhẹ vào áo
tôi, ho nhẹ và dường như hơi run nhẹ - "Nhưng tớ đã và đang cố gắng làm
mọi điều mình muốn. Không chần chừ. Không do dự. Như chuyện tỏ tình với Khang
chẳng hạn. Tớ thích cậu ấy thật nhiều. Và cậu cũng biết đấy, bị từ chối thì
buồn ơi là buồn.
Nhưng như thế còn hơn việc tự mình từ chối chính mình mà. Ít nhất, tớ cũng đã
tin vào bản thân mình, tin vào 1% cơ hội nhỏ nhoi mà tớ đã có. Ngay cả khi cuối
cùng nó đã không kết thúc như tớ kỳ vọng..."
Tôi giấu nhẹm ý muốn ôm cô ấy thật chặt mà cứ thế cắm đầu đạp xe. Chúng tôi im
lặng suốt chặng đuờng còn lại. Tôi muốn nói An nghe nhiều điều nhưng cuối cùng
lại cứ lặng thinh. Chưa bao giờ tôi thấy ghét sự vụng về của mình đến vậy. Thật
may vì An chẳng bao giờ để tâm.
"An này..." - Tôi gọi với theo. Như những phân cảnh trong nhiều bộ
phim khác nhau, nhân vật nam chính chỉ có thể gom đủ can đảm khi nhân vật nữ
chính sắp bước qua cánh của cổng và... biến mất.
An đón nhận lời tỏ tình của tôi bằng một nụ cười, tựa hồ như tất
cả những điều này cô ấy đều đã biết trước.
"Ấy là cậu bạn đáng mến và can đảm nhất mà tớ biết đấy,
Phan ạ!"
*****
Ngày tạm biệt An, cả lớp chúng tôi cùng ôm vai nhau và khóc. Khi
có chung một đối tượng nào đó để quan tâm, người ta thường dễ dàng đồng cảm với
nhau hơn. Giữa tôi và các chành viên còn lại trong lớp từ lâu đã có chung một
mối bận tâm mang tên An và từ nay sẽ có thêm một "điều gì đó" chung
khác nữa, đó là phải sống như An đã sống, cố gắng sống trợn vẹn tháng năm tuổi
trẻ này...
Cảm ơn An!
Vì tất cả!
Dung Keil

COMMENTS