$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Tuổi Trưởng Thành | Điều Cuối Cùng Ở Lại

Tuổi Trưởng Thành; Điều Cuối Cùng Ở Lại; Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại; Điều Cuối Cùng Ở Lại Lynh Miêu; Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất

Tuổi Trưởng Thành | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Khi xem "You are the apple of my eye”, tôi đã rất thích câu nói của nhân vật nam chính, câu nói ấỵ thế này: “Điều tàn khốc nhất của trưởng thành là con gái mãi mãi trưởng thành hơn con trai cùng tuổi. Sự trưởng thành của con gái là điều không đứa con trai nào có thể chống đỡ nổi.”

Nhưng bạn biết không, điều tàn khốc của trưởng thành không chỉ có vậy, có rất nhiều những điều tàn khốc khác đã xảy ra khi chúng ta bắt đầu bước vào cuộc đời...

1.      Năm 18 tuổi, tôi xa gia đình và lên Hà Nội học. Một chân trời mới bắt đầu mở ra. Những con người mới, những trải nghiệm mới, những nỗi cô đơn mới, và cuối cùng một tôi mới dần hình thành.
 
Nói là một-tôi-mới thì cũng không hẳn. Tôi biết đó chính là bản thân tôi - con người mà tôi luôn muốn trở thành suốt những năm tháng còn học cấp II, cấp III, có điều, vì rất nhiều lý do mà tôi tự kìm hãm chính mình để không thể hiện ra bên ngoài tất cả những điều mình mong muốn. Có quá nhiều người, trong đó có ba mẹ tôi - đã quen với hình ảnh tôi là một thằng con trai dễ chịu, ngoan, biết điều. Một lý do khác là vì tôi luôn làm lớp trưởng suốt 10 năm, mà lớp trưởng thì luôn phải kỷ luật, biết làm gương và không nổi loạn. Đôi khi tôi thẫy buồn vì mình như thế, nhưng hồi đó tôi còn quá ít trải nghiệm để có thể đương đầu với mọi điều tiếng và trở thành con người như mình muốn trở thành. Về sau thì tôi nhận ra rằng, có thể vì quãng thời gian quá lâu sống trong kìm kẹp, nên sự bốc đồng, phóng khoáng của tôi sau này càng có dịp để thể hiện ra ngoài nhanh hơn, dữ dội hơn. 
 
Năm thứ nhất Đại học, xa gia đình, bắt đầu mọi thứ hoàn toàn mới, tôi cố gắng rời xa mọi công tác đoàn thể. Tôi muốn sống như một kẻ tự do, phóng khoáng, không cần tuân theo bất cứ quy tắc nào cả. Điên rồ hay hư một chút cũng được (miễn là không hỏng) và sẵn sàng đi theo tiếng gọi tuổi trẻ của mình.
 
Tồi bắt đầu làm những điều mình thích. Tôi thức đêm, nghe nhạc, xem phim hoặc viết đến tận sáng. Tôi đi học muộn, trốn tiết những môn mà tôi không thích, nhưng lại hăng hái tranh luận với những điều mình hứng thú -bất kể cả lũ bạn xung quanh ngủ gà ngủ gật đến thế nào. Tôi học cách phản biện mọi vấn đề. Tôi không muốn mọi thứ đều chung một đáp án. Tôi nghĩ luôn có một đáp án khác, đúng - có thể không ở nơi này nhưng ở nơi khác, thậm chí không ở hành tinh này, mà ở một hành tinh khác. Ví dụ nhé, bạn nghĩ 1 + 1 = 2 có phải không? Hãy nghĩ một đáp án khác đi, có thể 1 + 1 = 3, hoặc bằng 10, đó là vì biết đâu ở một nơi nào đó khác người ta gọi số 3 hoặc số 10 là 2 và ngược lại. Bạn nghĩ cái cốc trước mặt mình có phải là cái cốc không? Đúng, nhưng cũng có thể không. Ở đường ánh sáng gấp khúc rồi đi đến mắt bạn, có thể hình ảnh “cái cốc” mà bạn nhìn thấy đã bị phản chiếu, uốn cong, hay phóng đại và trở thành một điều gì khác với hình ảnh của chính nó mất rồi.
 
Trong lớp Đại học không có nhiều người có suy nghĩ giống tôi. Di thuộc số ít ỏi. Chúng tôi cùng nhau tranh luận với giảng viên những điều mà lũ bạn coi là “vô thưởng vô phạt”. Chúng thường bảo: “Thế quái nào chúng mày lại phải như vậy. Tranh luận nhiều sẽ làm chúng mày được điểm cao hơn à?” Di đáp thẳng độp: “Thế ngủ nhiều và lúc nào cũng im thin thít sẽ khiến chúng mày giỏi hơn à?”
 
Về sau, qua kỳ thi thì chứng minh điều lũ bạn nói là đúng. Tôi và Di đạt điểm khá kém cho những môn mà chúng tôi tự tin là mình làm bài tốt nhất. Tất cả cũng chỉ vì chúng tôi tranh luận quá nhiều và làm các thầy cô nghĩ rằng chúng tôi chống đối. Ấy thế mà tôi thấy vui. Năm thứ nhất Đại học, lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nhận bài thi điểm kém nhưng lại tự tin rằng mình rất giỏi, thậm chí là khác biệt.

Di cười khi nghe tôi nói thế. Nụ cười giống hệt như mùa hè. Tôi thấy cô sao mà giống Midori. Nếu bạn đọc Rừng Nauy, hẳn sẽ biết nhân vật này. Cô gái tóc ngắn, hoang dã, vui tươi và lúc nào cũng mang lại cho người ta cảm giác “rực rỡ”. Chúng tôi từ đó trở thành đôi bạn song hành bên tuổi trẻ của nhau...
 
Những năm đầu Đại học thật sự là quãng thời gian ấn tượng, khi bạn được bung tỏa hết những gì mình mong muốn. Sống bốc đồng hơn, vui vẻ hơn, dám khác biệt hơn. Dường như tất cả những nguyên tắc được tạo dựng nên chỉ để bạn biết rằng mình hoàn toàn có thể phá bỏ nó. Bạn học cách lắng nghe cảm xúc của mình, không còn quá đắn đo giữa việc làm một điều gì đó hay không làm, chỉ cần đó là điều bạn thích. Một vài đứa bạn cũ cho rằng tôi thay đổi, tôi chỉ bảo với chúng nó: “Người ta cũng phải lớn lên và khác đi chứ.” Tôi định giải thích một điều gì đó sâu sắc hơn, nhưng rồi tôi thấy điều đó chẳng quá quan trọng. Rồi người ta sẽ dần quen với việc bạn như vậy, khi bạn cứ liên tục như vậy trong một thời gian dài. Giống như một câu chuyện mà tôi đã đọc về chàng ngốc và một vị thiền sư:
 
“Chàng ngốc hỏi vị sư rằng: “Hãy nói cho tôi cách làm thế nào để trở thành một người thông minh và tài giỏi?”
Vị thiền sư từ tốn đáp: “Hãy trở về làng và nói với tất cả mọi người rằng anh đã theo học một vị thiền sư và giờ đây đã trở thành một người thông minh, am tường tất cả. Hãy kiên trì với những gì mình nói và nói nó với bất cứ ai.” Chàng ngốc trở về làng và làm y như những gì vị thiền sư dạy. Cuối cùng, sáu tháng sau, chàng ngốc quay trở lại gặp vị thiền sư với những tín đồ mới của riêng mình.”
 
Tôi kể câu chuyện đó chỉ để nói rằng: Có đôi khi người ta không quá quan tâm đến những điều diễn ra bên trong bạn, họ chỉ cần biết những gì đã xảy ra với bạn -được hiển thị qua bên ngoài - qua cách bạn nói chuyện, qua cách bạn ăn mặc, qua cách bạn tiêu tiền... Những người không hiểu bạn rất dễ dàng cho rằng bạn đã thay đổi, rồi đánh giá hoặc thích thú với sự thay đổi đó. Chỉ trừ những người đặc biệt và hiểu bạn biết rằng đó vẫn là bạn, luôn là bạn, và hãy chỉ nói những điều bạn muốn nói với những người đặc biệt thôi...


2.      Năm thứ ba Đại học, tôi bắt đầu sống trầm lặng hơn. Sự thay đổi và nổi loạn không còn đơn thuần diễn ra ở vẻ ngoài hay cách hành xử nữa, nó lặng lẽ nhưng mạnh mẽ hơn ở bên trong. Tôi đọc nhiều sách hơn. Rồi bắt đầu sử dụng khoảng thời gian rảnh rỗi cho việc học chụp ảnh và chơi nhạc cụ. Thông qua lăng kính của máy ảnh và âm nhạc, tôi bắt đầu cảm nhận được một thế giới khác. Sâu sắc hơn, tĩnh tại hơn, nhưng thi thoảng thật buồn bã.
 
Đó cũng là năm tôi có hình xăm đầu tiên của cuộc đời.
 
Mỗi lần về nhà, tôi thấy thành phố nơi mình sống yên bình hơn nhưng nhỏ bé đi. Mẹ bảo, tôi ngày càng “lập dị”. Tôi chỉ cười, và thấy thương bà. Tôi nhận ra mẹ không thật sự muốn tôi như tôi hiện tại, bởi bà thấy tôi ngày càng khác những người trong gia đình. Bố mẹ tôi làm nghề buôn bán. Anh chị tôi ra trường cũng đều làm kinh tế. Thế giới đối với những người tôi yêu quý thực tế hơn, nhưng cũng trần trụi hơn. Họ thấy cuộc đời lắm lọc lừa, cay nghiệt, tôi mới chỉ thấy cuộc đời buồn. Họ thấy đọc sách, nghe nhạc chỉ là thú vui, có cũng được, không có thì thôi, còn với tôi thế giới thiếu những điều đó thật đáng sợ. Họ thấy những điều tôi yêu thích chỉ là những hưng phấn nhất thời, rồi sẽ chẳng đem lại kết quả gì cả. Họ thấy tôi ngày càng viển vông... Khoảng thời gian đó, cùng với sự trưởng thành, tôi bắt đầu nhận ra mình dần trở nên lạc lõng trong chính căn nhà của mình, trong thành phố nơi mình sinh ra. Tôi thấy mình giống như một người khách - lúc nào cũng chực ra đi. Thấy những thói quen xưa không còn phù
hợp với mình nữa. Hoặc không, tôi thấy mình đã trở thành con người mới của những thói quen mới.
 
Ví như việc uống cà phê. Khi ở Hà Nội, tôi hay mang theo sách hoặc máy ảnh, chui tịt vào một góc, rồi ngồi như vậy đến nửa ngày trời. Khi trở về nhà, tôi bứt rứt vì ở thành phố của tôi người ta không như vậy. Mọi thứ cứ ào đi. Ồn ã. Về sau thì tôi lý giải được. Cũng chẳng lấy gì làm lạ. Không phải vì ở Hà Nội người ta sống chậm rãi hay thanh cảnh hơn. Mà chỉ là ở nơi này lắm những kẻ cô đơn. Như lũ chúng tôi chẳng hạn, chẳng có một ngôi nhà đích thực để về, chẳng có mâm cơm của mẹ đợi sẵn, thế thì đâu cần gấp gáp làm gì. Cái thú cà phê chậm rãi đến thê lương cũng hình thành từ đó.
 
Di dần dần hay lặp lại câu nói, rằng cô thích con người hiện tại của tôi. Bởi tôi sống đúng với những gì mà tôi đang cảm nhận, triết lý một chút cũng được, đôi khi gàn dở và vị kỷ một chút cũng được. Cô cho rằng việc đó về lâu về dài có lợi ích với những người trẻ hơn là việc sống quá khuôn phép. Bởi khi đó, người ta sẽ chẳng hơi đâu mà phán xét chúng ta nữa, vì họ đã quá quen thuộc với những biểu lộ cảm xúc và cá tính mạnh mẽ đó rồi. Điều đó khác hẳn với việc chúng ta cứ mãi ngoan, mãi hiền, mãi chỉn chu, mãi nhẫn nại... người ta sẽ mặc định chúng ta như vậy và đánh giá, thậm chí chỉ trích khi chúng ta khác đi.
Tôi không biết tôi hay Di có trở thành nhân vật được nhớ đến nhất thời Đại học không. Nhưng ít ra, tôi biết, Di biết, chúng tôi đã ghi được dấu ấn trong cuộc đời của chính mình. Không còn là những mảng màu buồn tẻ, một thứ ánh sáng rực rỡ đã được tô điểm ở đúng khoảng không đó trong bức tranh của cuộc đời chúng tôi. Thứ ánh sáng đẹp đẽ chiếu sáng lên con người chúng tôi và khiến chúng tôi tin tưởng rằng mình rồi sẽ trở thành một-ai-đó.
 
Và chúng tôi ra trường. Chính thức từ giã quãng đời sinh viên.


3.      Tôi đi làm báo. Một nghề gần như phù hợp hoàn toàn với sở thích và sở trường của tôi. Di thì vay vốn những người thân và họ hàng mở một quán cà phê nhỏ.
 
Tôi thi thoảng mới gặp Di, phần vì bận, phần vì bắt đầu có những mối tình. Đôi lần ghé qua quán Di uống một cốc cả phê. Nhưng tôi không còn ngồi lâu được nữa. Chẳng ai cuốn tôi đi cả. Chỉ là cuộc sống...
 
Di hay inbox tôi kể những câu chuyện vô thưởng vô phạt xung quanh quán cà phê. Chuyện cô thích trồng cây và mỗi ngày đều tỉ mẩn chăm sóc những chậu cây ở quán. Chuyện một cậu bé hay đến quán Di chụp ảnh và ánh mắt của cậu bé nhìn Di lấp lánh giống hệt tôi năm nào. Rồi cả chuyện Di đã học được cách pha cốc capuchino dịu dàng như một nụ hôn nữa. Tôi hay thấy mình lặng đi hoặc thật xúc động mỗi lần đọc những dòng inbox đó. Bởi tôi nhận ra rằng, cô vẫn giữ được cho mình thứ cảm xúc trong veo năm nào và những nhịp thở thật chậm rãi. Ít ra, guồng quay cuộc sống vẫn thật bao dung với Di - nó vẫn để cho cô có thời gian thích ứng, tận hưởng và hạnh phúc.
 
Cho đến một hôm, tôi nhận được inbox Facebook của Di, cô nói rằng sẽ đóng cửa quán cà phê.
 
Tôi đến và giúp Di bán đi những món đồ còn lại trong quán. Di chỉ nói mọi thứ rất đơn giản: “Quán vắng khách quá, mình không đủ chi phí trang trải tiền nhà.” Lần đầu tiên kinh doanh và thất bại, Di gánh món nợ 200 triệu đồng. Còn tôi thì nhận ra, guồng quay của cuộc sống vẫn khơng ngừng quay và quay rất vội vã, bên cuộc đời tôi, bên cuộc đời Di và bên cuộc đời của bất cứ ai khác.
 
Di xóa Facebook, không dùng điện thoại. Nôm na là, cô biến mất. Tôi chỉ biết điều này khi ba tháng sau khi đóng cửa quán, tôi gọi điện cho Di để rủ đi cà phê. Một vài người khác trong lớp Đại học cũng phát hiện ra, họ lên Facebook hỏi han tình hình của Di nhưng không ai trong lớp, bao gồm cả tôi, có thông tin gì cụ thể. Chúng tôi nghĩ rằng Di cần thời gian để suy nghĩ thêm về những điều mình muốn làm tiếp theo trong cuộc sống.
 
Đó cũng là khoảng thời gian tôi bắt đầu rơi vào vòng xoáy của công việc và những áp lực mới của một-kẻ-trưởng-thành. Ở tuổi 25, một thằng con trai luôn không ngừng phải nghĩ, làm thế nào để chứng tỏ bản thân, làm thế nào để kiếm nhiều tiền hơn, làm thế nào để tạo nên những điều khác biệt. Những bài viết, những nhân vật, những sự kiện, những mối quan hệ mới cứ quay cuồng... Ra trường, đi làm, cái tôi ngày nào từng khát khao thể hiện bao nhiêu, sau nhiều lần thử thách bỗng thấy mình bé nhỏ. Tôi nhận ra khi người ta trưởng thành, người ta không còn nghĩ cuộc đời giản đơn được nữa. Người ta không thể quá bốc đồng, chợt hứng là làm. Người ta bị bó buộc bởi những rào cản mà đôi khi chính mình tự đặt ra. Rồi có khi người ta mệt mỏi, chán nản, buông xuôi. Và những lúc như thế, người ta tự nhận ra, không phải ai cũng thấu hiểu mình một cách sâu sắc, hay trân quý mình một cách chân thành.
 
Những lúc ấy, tôi hay nghĩ đến Di.  Định nhắn cho cô một cái tin nhưng không biết phải làm cách nào.



Di xuất hiện ở cửa nhà tôi, một buổi tối. Cô đến không báo trước và thật may là tôi có nhà. Tôi hỏi tại sao Di lại biến mất suốt thời gian qua. Di cười: “Tớ vẫn ở đây, ở Hà Nội. Tại sao ai cũng cho rằng tớ biến mất. À, mọi người thì đã đành, cả cậu cũng thế.” Rồi Di lặng im, lách qua người tôi để bước vào nhà, như thể những ngày tháng năm nào, cô ở bên tôi hồn nhiên và chẳng câu nệ, coi cái không gian nơi tôi ở như chính căn phòng của mình. Khi đã yên vị ở ghế sô-pha, Di lôi trong cái túi to đùng cô đang dùng ra một cái usb, đưa nó cho tôi, Di nói: “Tớ bắt đầu viết tiểu thuyết. Hãy đọc nếu cậu có thời gian rảnh nhé. Tớ muốn chia sẻ điều này với cậu.” Rồi Di hỏi mượn tôi một vài cuốn sách, tôi chỉ cái giá sách ở góc phòng, nói rằng cô hãy tự chọn những cuốn mình thích đi. Vì làm báo, lại ở mảng văn hóa giải trí, tôi được tặng rất nhiều sách, có những cuốn tôi thậm chí còn chưa sờ đến bao giờ. Khi chọn sách xong, Di đứng lên, ra về. Mọi thứ chóng vánh nhưng chậm rãi như cảnh trong một bộ phim cổ điển. Lúc Di ra đến cửa, tôi hỏi cô: “Cả năm mới gặp mà chỉ vậy thôi hả? Làm thế nào để gặp lại cậu đây?” Di toét miệng cười, lần này là nụ cười mùa hè mà đã rất lâu rồi tôi mới bắt gặp: “Đến trước cửa nhà tớ và bấm chuông. Mà này, đã bao lâu rồi cậu không đọc một cuốn sách hay chơi một bản nhạc?”

4.      Điều tàn khốc của tuổi trưởng thành, là gì bạn biết không?
 
Đó là bạn dần quên mất mình đã từng sống cảm xúc thế nào và tận hưởng cuộc sống ra sao.
 
Bạn học cách đổ lỗi cho cuộc đời bận rộn.
 
Bạn vô tâm với những người, những điều đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời bạn. Lý do vô tâm: Ai cũng bận rộn, mệt mỏi với cuộc sống quá mà,
 
Bạn ít thể hiện niềm vui, nỗi buồn. Bạn ít đam mê. Ít bốc đồng. Ngại tin tưởng.
 
Bạn không còn dành thời gian suy nghĩ về những điều bạn gặp trong cuộc sống.
 
Bạn lười biếng, buồn tẻ. Bạn dần trở thành những người mà ngày xưa bạn đã từng sợ-trở-thành.
 
Bạn phụ thuộc vào công nghệ nhiều hơn, và cho rằng ai đó không sử dụng công nghệ - tức là họ biến mất.
 
Đêm ấy, tôi mơ một giấc mơ. Tôi thấy tôi hồi sinh viên, ngồi trên xe buýt và đến nhà Di, rồi chúng tôi lại cùng nhau rong ruổi trên xe buýt. Di nói với tôi:
 
-        Sau này nhất định phải trở thành một người đặc biệt nhé!
 
-        Đặc biệt như thế nào?       
 
-        Là như bây giờ. Sống đúng với cảm xúc của mình và không ngừng truyền nguồn cảm hứng ấy cho người khác. Có làm được không?
 

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Tuổi Trưởng Thành | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Tuổi Trưởng Thành | Điều Cuối Cùng Ở Lại
Tuổi Trưởng Thành; Điều Cuối Cùng Ở Lại; Đọc truyện Điều Cuối Cùng Ở Lại; Điều Cuối Cùng Ở Lại Lynh Miêu; Điều Cuối Cùng Ở Lại Ebook; kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay | Đọc Truyện Teen | Truyện Teen Hay nhất
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi-iGTJ6uG_f8dHt28FNJ75r9RBG2DT-dyTs17dpWALTpIuxGQOP028Wqneykh1yEwYgvMMv6eFZaifg0ftiCHFikD48FS4BYTNoqMOnSDhVjVUc3YLvjktdPmLrWONB9CDIyhF2N-2aT6T/s400/IMG_9146.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi-iGTJ6uG_f8dHt28FNJ75r9RBG2DT-dyTs17dpWALTpIuxGQOP028Wqneykh1yEwYgvMMv6eFZaifg0ftiCHFikD48FS4BYTNoqMOnSDhVjVUc3YLvjktdPmLrWONB9CDIyhF2N-2aT6T/s72-c/IMG_9146.JPG
kenhtrasua
https://kenhtrasua.blogspot.com/2016/01/tuoi-truong-thanh-dieu-cuoi-cung-o-lai.html
https://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/01/tuoi-truong-thanh-dieu-cuoi-cung-o-lai.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy