$type=ticker$cols=4

$type=slider$meta=0$snip=0$rm=0

Người Lạ Trên Xe Buýt | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 82

Người Lạ Trên Xe Buýt | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 92 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay

Người Lạ Trên Xe Buýt  -  Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 92 - Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com

Xe vừa qua trạm thứ tư, tôi mò mẫm ra khỏi đám đông ngạt hơi người, bấm đèn và bước chân xuống bậc chờ ở cửa xuống. Tựa người vào thanh sắt phía sau, tôi đứng xuôi chiều với xe, nhìn ngó ngoài đường vẫn đang tấp nập tranh thủ nhích từng chút một. Đưa mắt vào phía trong xe, đúng tầm mắt, tôi bắt gặp hình ảnh bàn tay to chắc chằng chịt nhưng đường gân của một cậu bạn cũng đang đứng chờ để xuống. Tôi cứ đứng đó, nhìn chăm chăm vào bàn tay ấy. Đâu đó trong từng cảm giác là chút gì đó thân quen, tựa hồ như tôi đã biết bàn tay ấy từ trước, rất lâu.


Vô thức, tôi từ từ nắm lấy bàn tay cậu ấy. Không bận tâm cậu ấy đang đi cùng ai. Chẳng để ý cậu ấy sẽ phản ứng như thế nào. Chỉ đơn giản là nhìn chăm chăm vào nó và giữ chặt vừa đủ. Thậm chí, tôi không nhớ rõ gương mặt cậu, cũng không cố ngước nhìn lên để ghi dấu bất cứ điều gì. Cậu giật mình, rồi hình như cậu nhìn tôi. Những người trên xe vẫn đang bàn tán về câu chuyện nào đó không có tôi, may mắn không một ai chú ý tới chi tiết gần cửa xuống. Rất có thể, họ nghĩ chúng tôi quen nhau, thậm chí là một cặp.
 
Cửa xe mở ra, tôi kéo tay cậu ấy bước xuống. Rồi, chừng như bấy nhiêu dũng cảm cho một hành động ngớ ngẩn đã chạy bay biến, tôi cứ lặng im nhìn khoảng không trước mặt. Cậu bạn cao hơn tôi cả cái đầu, cũng không nói gì. Tôi không biết cậu có đang bận đi đâu đó, cũng không rõ ngày hôm ấy cậu có vướng lịch học nào.
 
Nhưng cậu đứng đó, bên tôi trên đoạn , vỉa hè bé xíu xiu với chiếc cột treo biển xe buýt lung lay như sắp đổ
 
Một chiếc xe buýt khác chờ tới. Cậu kéo nhẹ tay tôi. Chân tôi ngần ngừ không muốn bước nhưng vẫn nắm chặt tay cậu.
 
Cậu quay lại nhìn tôi, nghiêng đầu, đôi mắt nheo lại như thắc mắc.
 
Nắng vàng rụng sau lưng, tôi và cậu ấy là hai người cười cùng lên xe trước khi cánh cửa đóng lại. Lời càu nhàu của người bán vé không tác động gì nhiều. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế gần cuối. Khi ấy, cậu bảo cậu tên Nguyên.
 
***
 
Mỗi khi nhớ lại câu chuyện ngày hôm ấy, tôi luôn tự hỏi mình có thích cậu ấy không. Nếu không, tại sao tôi có thể nắm tay cậu trên suốt chặng đường dài của xe buýt đến thế. Nếu không, tại sao tôi có thể quên hết mọi thứ để ngồi bên cậu ấy dưới giàn hoa ti gôn trước cổng một ngôi nhà lạ hoắc như thế.
 Tôi không biết. Điều duy nhất tôi nhớ được là ngày trước đó, tôi và Hiếu, gà bông của mình đã cãi nhau
một trận rất to. Bạn bè nói tôi và Hiếu đẹp đôi.
 
Hiếu là trưởng ban đối ngoại của một CLB ở trong trường. Bảng thành tích học tập ở trường cộng thêm hoạt động ngoại khóa của cả hai đứa khiến chuyện tình cảm của hai đứa tôi nhận được nhiều sự ủng hộ từ bố mẹ và cả bạn bè. Tôi chìm trong những suy nghĩ và ôi niềm tự hào bé bé nhưng có sức nặng không ngờ ấy. Cho tới khi tôi phát hiện mình đã ngán vô cùng những khi ngồi bên Hiếu và nghe cậu ấy than thở về đủ thứ lặt vặt trong cuộc sống.
 
Từ giữa mùa Hè, Hiếu đăng kí ứng tuyển trở thành nhân viên dịch thuật cho một công ty đầu tư tài chính. Công việc có vẻ hơi nhàm chán nhưng Hiếu bảo lương cũng tạm ổn, hơn nữa còn liên quan đến chuyên ngành của cậu ấy nên Hiếu cố gắng duy trì nó trong thời gian dài. Bất ngờ, công ty chuyển sang tập trung vào mảng kinh doanh khác, hệ thống thông tin tài chính quốc tế bị bỏ rơi, hợp đồng làm việc của cậu kết thúc sớm. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu phòng kế toán không chậm lương của cậu đã hơn hai tháng. Chừng đó thời gian, cậu không ngừng nói với tôi về những dự định bị chậm trê, hệ lụy tất yếu của khoản lương thiếu hụt.        
 
Trong mắt mọi người, Hiếu là một trưởng ban năng nổ và khi nào cũng tràn đầy nhiệt huyết. Nhưng dường như khi bên tôi, Hiếu trở thành một con người khác. Không còn nữa một anh chàng vô tư, không quá quan trọng bất cứ điều gì, mà là một cậu ban luôn khắt khe, chi li từng gạch đầu dòng nho nhỏ trong cuộc sống. Tôi biết những lúc cậu ấy lơ đãng nhìn ra khoảng trời bên ngoài ô cửa kính trong quán cà phê, những khi cậu ấy cúi người di di chân trên nền đất trong lúc đứng chờ tôi trước rạp chiếu phim nơi tôi làm thêm, ắt hẳn cậu đều có tâm sự gì đó. Cuộc sống mà, ai vui mãi được cả đời đâu. Cậu luôn tìm đến tôi, không phải một người nào khác, để sẻ chia. Vì chúng tôi là một cặp, vì cậu ấy thấu hiểu tôi và nghĩ rằng tôi cũng hiểu cậu ấy. Tôi nghĩ mình đang cố gắng. Nhưng cảm giác bế tắc dây chuyền khi nghe cậu ấy kể chuyện, những cãi nhau vụn vặt với đồng nghiệp ở chỗ làm thêm, những quyền lợi xíu xìu bị bỏ qua trong CLB,... tôi chưa thể làm quen.
 
Tôi thấy mình thật ngớ ngẩn khi kể với Nguyên những điều ấy. Có thể cậu ấy nghĩ tôi là một con bé kì dị. Kì dị từ chuyện cầm tay một người lạ trên xe buýt, đi theo cậu ấy tới trước cửa một ngôi nhà có giàn hoa ti gôn tươi màu hồng mới, ngồi phịch xuống đó và bắt đầu kể về những thứ chẳng mảy may liên quan tới cậu ấy chút nào. Tôi kể cả chuyện bữa trước ở lớp, cô giáo cầm danh sách lớp, gọi ngẫu nhiên vài người lên chữa bài tập trong SGK, trong đó có tôi và Hiếu. Cuối giờ, cô bảo những bạn nào "có công" hãy lên đánh dấu tick vào danh sách lớp để cuối kì cô cộng điểm khuyến khích. Tôi và Hiếu háo hức xếp hàng. Tôi đứng trước Hiếu nên khi chạm được vào tờ danh sách, tôi đã tranh thủ đánh dấu luôn giùm cậu. Tôi cười toe toét.
 
"Đã xong! Cho cả hai đứa mình!"
 
Hiếu đã nghe thấy, cậu ấy gật. Nhưng cậu ấy vẫn cố chen vào để... kiểm chứng lời tôi nói. Nhìn thấy dấu tick bên cạnh tên và mã sinh viên của mình, Hiếu mới quay người và nở nụ cười với tôi. Tôi và cậu cùng bước ra khỏi cửa lớp, nhưng suy nghĩ và ấn tượng về hành động trước đó của Hiếu như một màn sương mù dày đặc bao quanh tâm trí tôi. Hiếu không làm gì sai cả, cậu ấy chỉ muốn đảm bảo mình không bị mất quyền lợi, đảm bảo rằng cuối kì chắc chắn được cộng điểm mà không xảy ra sai sót nào thôi. Tôi lẩm bẩm với mình như thế. Nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy hụt hẫng. Như thể ra khỏi xe buýt, đặt chân xuống lòng đường trong trạng thái chới với vì đường bỗng dưng trũng hơn rất nhiều so với độ cao quen thuộc.
 
"Có thể tớ không thích cậu ấy nhiều như cách tớ vẫn nghĩ." - Tôi ngửa cổ lên trời, nghe gió luồn trong không khí. Những nhánh hoa ti gôn đung đưa rất khẽ khàng. Không gian của mùa Thu, đến những chuyển động cũng chẳng còn phát ra âm thanh, tiếng động.
 
"Cũng có thể vì cậu không thích cậu ấy nhiều như tình cảm cậu dành cho cậu ấy trong trí tưởng tượng."
"Là sao hả Nguyên?"
"Là cậu chưa thích cậu ấy đủ nhiều để chấp nhận cả những khiếm khuyết, những nhược điểm của cậu ấy. Đâu có ai là hoàn hảo! quan trọng là ở sự rộng lòng của cậu thôi...”
 
Những lời khuyên như thế, tôi đã từng đọc bao lần trong những trang báo, nghe qua trên đài radio. Nhưng khi Nguyên nói, tôi vẫn ngỡ đó là lần đầu tiên. Những khiếm khuyết. Sự rộng lòng. Quyết định.
 
"Cậu có bạn gái không Nguyên?"
"Có!" – Cậu ấy nở nụ cười thật tươi pha lẫn chút bẽn lẽn. Tự trong ánh mắt cậu ấy, tôi bắt gặp một niềm vui. Ngay khoảnh khắc đó, trong tôi xuất hiện một nỗi buồn vô cớ - "Như cậu và Hiếu, tớ và bạn ấy thi thoảng vẫn cãi nhau. Vì những thứ bé lắm. Đôi khi tớ không hài lòng về bạn ấy, đôi khi ngược lại. Nhưng chúng tớ luôn cố nhìn từ khía cạnh tích cực để rồi bình tĩnh góp ý với nhau, hoặc đơn giản chỉ là đón nhận chúng với suy nghĩ rộng mở. Quan trọng hóa mọi chuyện, chẳng bao giờ là cách giải quyết hay."
 
Thực sự, tôi không thích những bộ phim, những câu chuyện mà trong đó nhân vật chính phải cần đến sự xuất hiện, góp mặt của một, thậm chí một vài nhân vật khác mới có thể "à ồ” ra vài thứ đơn giản dễ thấy trong cuộc sống đời thường. Nhưng giây phút đó, tôi chẳng kịp nhớ ra điều ấy của mình, chỉ ngây người nghĩ lại cuộc thi thiết kế clip tôi và Hiếu từng cùng nhau tham gia. Hai đứa lập thành một đội, tôi phụ trách lồng tiếng và thu âm, Hiếu đảm nhiệm viết cắt ghép, tạo hiệu ứng cho clip. Tính tôi xuề xòa, lại luôn tin rằng sản phẩm đầu tiên không chỉnh sửa luôn là sản phẩm tuyệt vời nhất, nên làm xong bỏ đó, chắc mẩm rằng công sức của mình sẽ được đền đáp bằng thành quả xứng đáng. Mãi tới sát ngày nộp clip cho BTC, tôi mới cuống cuồng phát hiện ra vài lỗi ngớ ngẩn trong bản thu, những âm thanh lạ tai và gây mất tập trung cho người nghe hiện ra rõ mồn một.
 
Tôi vội bắt xe buýt sang nhà Hiếu. Cậu ấy vẫn đang cặm cụi bên bàn máy vi tính.
 
“Tớ nghĩ bọn mình cần làm lại. Bản thu không được đẹp và tớ chỉ vừa phát hiện ra vài phút trước, khi tình cờ nghe lại nó bằng điện thọại. Tớ xin lỗi!"
 
Hiếu trố mắt nhìn tôi, rồi cậu ấy đưa tôi một cốc nuớc cam vắt và bảo.
 
"Trước khi bắt đầu cắt ghép, tớ đã kiểm tra lại nó và tiến hành lọc những âm thanh không cần thiết. Tớ biết cậu bận ôn thi TCF nên không muốn cậu mất thêm thời gian để thu lại. Vụ này cứ để tớ lo là được rồi. Ha!"
 
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chưa khi nào thấy thói quen cẩn thận từng chút một của Hiếu trở nên đáng giá đến thế. Đêm hôm trước thức khuya khiến mắt tôi díp lại, ngủ gật trên canape đỏ ở nhà Hiếu lúc nào không hay. Tỉnh dậy vẫn thấy cậu ấy ngồi căn chỉnh, cắt ghép. Thương quá trời.
 
***
 
"Tại sao ban nãy cậu đồng ý để tớ nắm tay?”
 
"Vì một cô gái lạ mặt đột nhiên nhìn chằm chằm bàn tay mình và rồi nắm lấy, chắc chắn cô ấy đang có tâm sự, hoặc rất buồn, hoặc hơi hơi. Tớ chỉ nghĩ đơn giản như thế. Và nhìn từ một góc khác thì rõ ràng rất đáng tự hào khi bàn tay của tớ thu hút sự chú ý của một cô gái, đúng không? Tất nhiên là không tính đến trường hợp câu chuyện đó lọt vào tai bạn gái tớ. Bạn ấy hay ghen chút chút... Nhưng dễ quên không à!"
 
“Vậy tại sao cậu lại dẫn tớ tới đây và ngồi nghe tớ kể tất cả những điều này?”
 
"Vì tớ vừa phát hiện ra điểm hoa ti gôn nở rực rỡ này vài bữa trước khi tình cờ đi xe buýt ngang qua, giống hệt giàn hoa trước cửa nhà cũ của ông bà tớ. Muốn ghé qua, lại nghĩ cậu đang muốn kể điều gì đó. Nên kéo cậu đi cùng thôi."
 
"Nhưng tại sao…”
 
“Tại sao tớ ngồi đây và nghe cậu nói ý hả? Chuyện đó thì chính tớ cũng không biết. Có thể vì một ngày rảnh rỗi, có thể vì trời bữa nay rất đẹp, có thể bị bất ngờ khi chúng ta không hề quen nhau và cậu đột nhiên nắm tay tớ... Nhiều lí do lắm! Nhưng có gì quan trong đâu. Tâm trạng cậu đỡ hơn và tớ chẳng có cảm giác bị làm phiền, thế là đủ mà!"
 
Tôi rất muốn hỏi thêm thông tin về Nguyên. Gì cũng được. Miễn là chúng hé lộ chút manh mối rằng chúng tôi có thể gặp lại nhau. Nhưng lại lặng im. Nguyên cũng đi bên, im lặng. Có thể, trong cuộc đời bận rộn này, chúng tôi chỉ gặp nhau trong một ngày ngắn ngủi như thế, để giúp nhau hiểu ra nhiều thứ. Không quá cần thiết phải biết thêm về nhau. Mọi thứ luôn có cách để không trở nên phức tạp.
 
Tôi biết vậy, nên cố nở nụ cười khi Nguyên bước lên chuyến xe buýt của cậu ấy. Tay chúng tôi đã rời nhau tự lúc nào, nhưng cảm giác âm ấm, không chút ngại ngùng vẫn còn y nguyên. Điện thoại tôi rung trong túi. Hiếu khoe cậu ấy đã nhận được lương của hai tháng truớc, sau khi ròng rã gửi email cho phòng kế toán để thắc mắc. Buổi chiều chúng tôi gặp nhau. Cười thật tươi. Một bữa ăn khao no đồ nướng. Một đoạn đường dài tôi nói thật với Hiếu những cảm giác của mình. Thật lạ lùng là nó không khó khăn như tôi tưởng. Chúng tôi trao đổi vài bất đồng và hứa sẽ thay đổi theo cách tích cực nhất. Khi đưa tôi về đến cổng nhà, Hiếu nắm tay tôi siết chặt. Rồi rất tự nhiên, cậu ấy đặt lên trán tôi một nụ hôn ấm. Giữa mùa Thu. Trong tiếng gió.
 
Đêm, tôi ngủ rất ngon.
 
Mặc dù rất nhiều ngày sau đó và cho tới tận bây giờ, đôi khi tôi vẫn nhớ về Nguyên và một ngày kì lạ khó có thể gặp lại trong đời này. Thế là tôi cầm bút, để ghi lại. Nhưng giờ thì câu chuyện đã đến hồi kết.


Cũng có thể, nó vừa mới bắt đầu. Ở nơi nào đó. Tôi không rõ chăng.



 DUNG KEIL

COMMENTS

BLOGGER
Name

An Yên,1,Bánh Bao Chì,1,Bảo Châu,4,Biết yêu,5,Blue,1,C Nguyễn,1,Cát Chan,1,Cất Nỗi Buồn Vào Hôm Qua;,15,Chang,1,Cho Những Ngày Chẳng Có Gì,8,Chưa Xa Đã Nhớ,9,Chúng ta rồi sẽ ổn thôi,2,Còn Chút Ngày Còn Chút Này Để Yêu,8,Cứ Chạy Những Bước Nhỏ,10,Cuộc Sống Là Một Món Quà,22,Danh Sách Truyện Teen,2,Đào Thu Hà,1,Đây Không Phải Chuyện Cổ Tích,12,Đi Đâu Cũng Nhớ Sài Gòn Và Em,2,Điều Cuối Cùng Ở Lại,9,Đôi Khi Muốn Có Ai Đó Cạnh Bên,7,DU MIÊN,7,DUNG KEIL,24,Dương An,2,Fuyu,21,Gào,1,Gari,8,Gemi,3,Góc Tâm Sự,27,Hà Ji,1,Hà Nhân,9,Hajime,4,Hạnh phúc gia đình,4,Hẹn Với Xuyến Xao Mùa Hè Năm Ấy,8,Hi Trần,14,Hikaru,1,Hikaru Đặng,1,Hoa Học Số 1179,1,Hoa Học Trò Số 1120,1,Hoa Học Trò Số 1169,1,Hoa Học Trò Số 1180,4,Hoa Học Trò Số 1182,1,Hoa Học Trò Số 1192,1,Hoàng Anh Tú,3,Hòang Vy,1,Hồng Trang,1,IMMAX,1,Iwai Shunji,6,JAINIE,1,Jathy,6,Jenny Han,2,Là Đánh Mất Hay Chưa Từng Có,8,LaBu,1,Linh Lang,1,Luật Chơi - Phan Hồn Nhiên,21,Lục Bảo,2,Lynh Miêu,20,Mai Hà Uyên,2,Mèo Đi Vớ,2,MIMAX,2,Min Vân,1,Minh Mẫn,3,Minh Minh,1,Minh Nhật,6,Một Giọt Đàn Bà,14,Mỹ Hạnh,1,Natalie,5,Ngọc Diễm,1,Ngọc Mitu,2,NGUYỄN ĐĂNG VĨNH TRUNG,2,Nguyễn Quốc Việt,1,Nhật kí cuộc sống,37,Những Cánh Thư Chưa Khép,1,Những Chàng Trai năm Ấy,1,Những Mùa Hoa Bay Đi,12,Những Trái Tim Đang Lớn,16,Nơi Những Cơn Gió Dừng Chân,6,PHẠM HOÀI THƯƠNG,1,Phạm Minh Châu,1,Phan Hải Anh,4,Phan Hồn Nhiên,1,Phương Lâm,1,Quà Tặng Cuộc Sống,1,Redo,1,Review Sách - Sách Hay Trên Giá Gỗ,1,Sau Lưng Một Vạt Nắng,19,Sky Talks Show,10,Skys Talk Show,1,Sưởi Ấm Trái Tim,10,T Phan,4,Tản Văn,27,Tản Văn Về Tình Yêu,3,Thale,1,Thanh Hải,1,Thành Phố Của Những Linh Hồn Lạc,3,Thư ngày gió ấm,8,Thư Tình Iwai Shunji,9,Thức Dậy Trên Mái Nhà,3,Thục Hân,2,Trá,1,Trà Sữa Cho Tâm Hồn,117,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 130,4,Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 133,4,Trái Tim Dẫn Lối.,11,Trò Chuyện Đầu Tuần,5,Truyện ngắn đặc sắc,1,Truyện ngắn Hoa Học Trò,56,Truyện ngắn trà sữa,197,Tuổi học trò,6,Vân Anh,1,Việt Anh,1,Vũ Thu Hằng,1,Zelda,12,
ltr
item
kenhtrasua: Người Lạ Trên Xe Buýt | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 82
Người Lạ Trên Xe Buýt | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 82
Người Lạ Trên Xe Buýt | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số 92 | Kênh Trà Sữa - KenhTraSua.Com | Trà Sữa Cho Tâm Hồn Số Mới nhất | Truyện ngắn Trà Sữa Cho Tâm Hồn | kenhtrasua | Đọc truyện tình cảm hay
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjx3zDo2tAYiWeV3xh-BNVCto1c6dzsKq8J_nCC06ksWd-Firwb7en7TlQ0Lpni24zy7lXjDO_gd8xShP1skff79-swr3dmMcn3CQzPrIPN4mrS4JIOvHba2I8DDtvaK262Oa2K83bXY8Wi/s400/Ng%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di+L%25E1%25BA%25A1+Tr%25C3%25AAn+Xe+Bu%25C3%25BDt+-+K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+-+KenhTraSua.Com.JPG
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjx3zDo2tAYiWeV3xh-BNVCto1c6dzsKq8J_nCC06ksWd-Firwb7en7TlQ0Lpni24zy7lXjDO_gd8xShP1skff79-swr3dmMcn3CQzPrIPN4mrS4JIOvHba2I8DDtvaK262Oa2K83bXY8Wi/s72-c/Ng%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di+L%25E1%25BA%25A1+Tr%25C3%25AAn+Xe+Bu%25C3%25BDt+-+K%25C3%25AAnh+Tr%25C3%25A0+S%25E1%25BB%25AFa+-+KenhTraSua.Com.JPG
kenhtrasua
https://kenhtrasua.blogspot.com/2016/03/nguoi-la-tren-xe-buyt-tra-sua-cho-tam-hon-so-92.html
https://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/
http://kenhtrasua.blogspot.com/2016/03/nguoi-la-tren-xe-buyt-tra-sua-cho-tam-hon-so-92.html
true
8625224024834097571
UTF-8
Loaded All Posts Not found any posts VIEW ALL Readmore Reply Cancel reply Delete By Home PAGES POSTS View All RECOMMENDED FOR YOU LABEL ARCHIVE SEARCH ALL POSTS Not found any post match with your request Back Home Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS PREMIUM CONTENT IS LOCKED STEP 1: Share. STEP 2: Click the link you shared to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy